Bất Già Nguyệt

Chương 8

15 

Trận đối chất ngay giữa đường hôm ấy quả thực đã đem lại hiệu quả. 

Tạ Hạc Vân không dám đến dây dưa phiền nhiễu nữa, thế nhưng tin tức về hắn thi thoảng vẫn truyền vào tai ta câu được câu mất. 

Nghe đâu ngay đêm hôm đó trở về, hắn đã thức trắng đêm sai người tiễn Thẩm Tịnh Nghi ra khỏi phủ, dàn xếp cho nàng ở một căn nhà ngoại thành. 

Lại nghe hắn đêm đêm mượn rượu giải sầu, mấy lần say khước đến mức bất tỉnh nhân sự, trong miệng vẫn luôn lảm nhảm gọi tên ta: “Minh Nguyệt, ta sai rồi...” 

Ta đều coi như không nghe không thấy. 

Ta bận lắm. 

Rất nhanh đã tới ngày khởi hành lên kinh. 

Lo sợ xảy ra chuyện bất trắc ngoài ý muốn, việc Thái t.ử tiến cử cha ta vào nhậm chức ở Quốc T.ử Giám không hề rùm beng. 

Ta và mẹ lên kinh trước, chuyện này cũng chỉ có vài vị trưởng lão trong tộc được hay biết. Sợ xảy ra biến, ngày rời đi khi trời còn chưa hửng sáng, mẹ đã thúc giục lên đường. 

Điều ngoài dự tính là, khi tới cửa thành lại nhìn thấy đám người của Thôi Uẩn cũng đã chỉnh đốn trang bị sẵn sàng xuất phát từ bao giờ. 

“Sư mẫu, con đã bàn bạc kỹ với Viện chính rồi. Đường xá từ huyện Huy lên kinh thành quá xa xôi, chuyến đi này cứ để chúng ta đồng hành, dọc đường đi dẫu sao cũng có người chăm lo, trông nom lẫn nhau.” 

Hắn cưỡi trên lưng ngựa, lời này là  nói với mẹ ta nhưng tầm mắt lại dán c.h.ặ.t vào ta đang đứng bên cạnh bà. 

Chuyện này mẹ ta hẳn là đã được biết từ trước, không chút ngạc nhiên, mỉm cười nói lời cảm tạ: “Như vậy thì vất vả cho con quá!” 

Ta sau khi khách khí gật đầu chào hỏi một tiếng, dứt khoát buông rèm xe xuống, ngăn cách hoàn toàn tầm mắt của hắn. 

Thôi Uẩn vốn kiệm lời. 

Mẹ ta tính tình trầm mặc, ta cũng chẳng phải hạng người hoạt bát. 

Suốt dọc đường đi chẳng ai nói với ai câu nào, chỉ có thể nghe thấy tiếng vó ngựa lạch cạch cùng tiếng trục xe lăn đều đều trên mặt đất. 

Bầu không khí yên ắng đến mức có phần ngột ngạt. 

Cho đến khi, một người đồng hành cùng Thôi Uẩn mỉm cười trêu chọc mới đ.á.n.h tan bầu không khí đông cứng ấy: “Ôi chao, chuyến này chúng ta thúc ngựa chạy thục mạng tới đây, vất vả lắm mới tóm gọn được tên đạo sĩ thối tha kia, giờ lại phải vội vã trở về, mệt c.h.ế.t người ta rồi.” 

Một người khác tiếp lời: “Vẫn là mấy lão già bọn họ sướng nhất, có thể thong thả ở lại vài ngày rồi mới áp giải đạo sĩ về kinh. Cầm kỳ thi họa chẳng thiếu thứ gì, có điều chúng ta cũng không chịu thiệt, về tới kinh thành rồi có Thôi lão đệ thiết đãi chúng ta một bữa ra trò.” 

“Phải rồi Thôi lão đệ, chuyến công sai lần này cưỡi ngựa nhiều khiến bắp đùi đều bị mài rách da hết cả rồi. Ngươi có giao tình thâm hậu với Lưu thái y, về tới nơi có thể giúp ta xin vài hũ cao d.ư.ợ.c được không? Nghe danh Khư Bàn Sinh Cơ Cao do ông ấy bào chế, các vị nương nương trong cung đều yêu thích không buông tay đâu đấy.” 

“Phi! Đừng có xin cho cái thằng nhóc này, hắn ta chính là vì việc công mà mưu cầu tư lợi, muốn có hai bình Sinh Cơ Cao để đem đi lấy lòng vị hôn thê tương lai của hắn đấy chứ...” 

Đám đông cười rộ lên ha hả. 

Bầu không khí bỗng chốc trở nên náo nhiệt vô cùng. 

Thế nhưng lời nói của họ, lại khiến cõi lòng ta khẽ xao động. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Trong đầu ta, một ý nghĩ xẹt qua nhanh như chớp. Vậy mà chưa kịp để ta nắm bắt lấy, xe ngựa bỗng nhiên khựng lại một cái kịch, đột ngột dừng hẳn. 

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, liền nghe thấy Thôi Uẩn gào lớn: “Giang tiểu thư trốn cho kỹ, có sơn tặc!”

16 

Đám sơn tặc hung hãn lao tới như triều dâng, trong nháy mắt đã vây kín toàn bộ đoàn xe. Chúng có sự chuẩn bị từ trước, lao thẳng về phía cỗ xe ngựa của ta và mẹ. 

Toán người của Thôi Uẩn tuy được huấn luyện vô cùng có bài bản, nhưng cũng không chống chọi nổi quân số đông đảo của đối phương, rất nhanh đã bị đ.á.n.h tản ra khắp nơi. 

Chỉ còn lại một mình Thôi Uẩn chắn trước xe ngựa của ta: “Giang tiểu thư, mau chạy đi!” 

Trên vai hắn đã trúng một đao, trên trán cũng nhuốm đầy m.á.u tươi loang lổ. Mặc dù tay cầm bội đao liều c.h.ế.t kháng cự nhưng hắn tỏ ra vô cùng chật vật, rõ ràng không cầm cự được bao lâu nữa. 

Ta đoán, mục tiêu của đám sơn tặc này chính là ta. 

Không muốn làm liên lụy đến mẹ, suy nghĩ nhanh trong một thoáng, ta lập tức nhảy xuống xe ngựa, đ.â.m đầu chạy thẳng vào trong rừng sâu. 

Quả nhiên, đám sơn tặc không hề ham chiến, toàn bộ đều quay đầu đuổi theo hướng ta chạy. 

“Giang tiểu thư!” 

Thôi Uẩn đại kinh thất sắc, vội vã bám sát theo sau. 

Nhưng hắn đã chậm mất một bước. 

Một tên sơn tặc cưỡi ngựa phi tới, sải cánh tay dài ra một cái đã tóm gọn lấy ta lôi xếch lên lưng ngựa, dùng dây thừng trói c.h.ặ.t hai tay ta lại, rồi thúc ngựa điên cuồng lao đi. 

Trên lưng ngựa xóc nảy vô cùng. 

Ta bị xóc đến mức hai mắt nổ đom đóm, đầu óc choáng váng. Không còn chút sức lực để giãy giụa, cũng chẳng cách nào mở miệng kêu cứu. 

Giữa cơn bần thần m.ô.n.g lung, chỉ có thể nhìn thấy bóng người phía sau càng lúc càng nhỏ dần, cuối cùng hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt. 

Không biết đã trôi qua bao lâu. 

Lâu đến mức ta ngất đi rồi lại tỉnh lại, tên sơn tặc mới dừng lại trước một căn nhà gỗ nhỏ. 

Hắn quăng ta xuống ngựa, bản thân cũng nhảy xuống, đập cửa lớn gào lên với người bên trong: “Người ngươi cần ta đã mang tới rồi đây. Bạc đâu?” 

Người bên trong liền trao ra một bọc hành lý, giọng nói lạnh lùng nhưng lại vô cùng quen tai. 

Là Tạ Hạc Vân. 

“Không có ai đuổi theo chứ?” 

“Đương nhiên là không.” 

“Tiền ở đây, mau cút đi, chuyện này nhớ giữ kín miệng đấy.”