Bất Già Nguyệt

Chương 9

17 

Khi Tạ Hạc Vân lôi ta vào trong phòng, ta đã hoàn toàn tỉnh táo lại. 

Chỉ là trong bụng vẫn cồn cào khó chịu vô cùng. 

Ngước mắt nhìn gương mặt của Tạ Hạc Vân một cái, ta không kìm lòng được nôn khan một trận. 

Hành động này tựa như kích động mạnh đến dây thần kinh của hắn. 

Hắn thẳng tay quăng mạnh ta xuống đất rồi ngồi xổm người xuống, gằn giọng hỏi: “Minh Nguyệt, muội thấy ta ghê tởm lắm sao?” 

Ghê tởm. 

Đương nhiên là ghê tởm khôn cùng rồi. 

Nhưng lúc này ta chưa muốn chọc giận hắn, không thèm trả lời câu hỏi ấy, lạnh giọng vặn hỏi ngược lại: “Tại sao ngươi lại bắt cóc ta? Thân là Huyện thừa vậy mà lại dám cấu kết với sơn phỉ, Tạ Hạc Vân, ngươi đã từng nghĩ tới hậu quả chưa?” 

“Hậu quả sao? Đương nhiên là ta nghĩ tới rồi, nhưng đây chẳng phải là do muội ép ta đến bước đường cùng này sao?” 

Hắn ngồi xổm xuống, bàn tay thô bạo bóp cằm ta nâng lên, ép ta phải nhìn thẳng vào mắt hắn: “Minh Nguyệt, muội hận ta đến mức đó sao? Ghét bỏ ta đến mức đó sao? Ta đã biết mình sai rồi, tại sao muội lại im hơi lặng tiếng bỏ đi theo Thôi Uẩn chứ? Một chút thời gian, một cơ hội nhỏ nhoi muội cũng không chịu chừa lại cho ta sao?” 

Hắn cứ ngỡ, chuyến đi này của ta là để bỏ trốn cùng Thôi Uẩn, hàm răng nghiến c.h.ặ.t. 

Từ lúc quen biết đến nay, ta từng thấy qua bộ dạng ôn nhu thỏ thẻ của hắn, từng thấy qua bộ dạng mất kiên nhẫn của hắn, nhưng đây là lần đầu tiên ta nhìn thấy hắn hung hãn lại có thể nói năng hùng hồn đầy lý lẽ như vậy, khó tránh khỏi sững sờ một thoáng. 

Nhưng sững sờ xong xuôi, lại thấy nực cười vô cùng. 

Hắn mở miệng ra là bảo bản thân biết sai rồi, nhưng trong thâm tâm vẫn cho rằng tất cả mọi chuyện đều do ta ép buộc mà nên. Hắn mở miệng ra là bảo ta không cho hắn cơ hội, thế nhưng... 

“Tạ Hạc Vân, kể từ ngày ngươi trao tấm bùa nực cười kia vào tay ta, ròng rã suốt bốn mươi chín ngày trời, có ngày nào là ta không cho ngươi cơ hội chứ? Là chính ngươi, chưa từng có lấy một lần nghĩ tới chuyện thành thật khai báo với ta.” 

Đối diện với tầm mắt của ta, đáy mắt hắn xẹt qua vẻ đau đớn tột cùng. 

Nhưng hắn không chịu thừa nhận: “Cho nên, lần này, muội thực sự không chịu tha thứ cho ta sao?” 

Ta lắc đầu: “Đúng, không thể.” 

Hắn vẫn chưa chịu hết hy vọng: “Tại sao chứ?” 

“Bởi vì ta đã tận mắt nhìn thấy hết cả rồi.” 

Không hiểu ta đang nói cái gì, hắn ngẩn người ra. 

Ta cũng chẳng muốn quanh co lòng vòng làm gì nữa, khẽ thở dài một tiếng, ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt hắn: “Cái ngày trong huyện đổ trận tuyết lớn kia, ngươi và Thẩm cô nương đêm hôm ấy bị kẹt lại ở Lộc Minh Sơn Trang, ta cũng có mặt ở đó. Tạ Hạc Vân, ta đã tận mắt nhìn thấy ngươi hôn nàng ấy, trong căn sương phòng mang tên Hà Uyển kia, hai người triền miên điên cuồng, không phân biệt nổi ai với ai nữa. Mà ta thì hoảng hốt bỏ chạy, vì quá đỗi nôn nóng nên trượt chân ngã xuống hồ. Nếu không ngươi nghĩ xem, tại sao ta lại có thể lâm bệnh nặng lâu đến như vậy?”

18 

Ngày hôm đó sở dĩ ta đến Lộc Minh Sơn Trang, là vì ta nhận được một bức thư bí mật. 

Trong thư lời lẽ vô cùng khẩn thiết, nói Tạ Hạc Vân đang ở Lộc Minh Sơn Trang có chuyện đại sự cần thương lượng với ta, thỉnh ta nhất định phải tới một chuyến. 

Ta đã đi và rồi nhìn thấy trong căn sương phòng kia, một Thẩm Tịnh Nghi trang điểm điểm xuyết che đi vết chữ bị khắc trên mặt đang đỏ bừng mặt từ trong lòng Tạ Hạc Vân bước ra, chậm rãi quỳ sụp xuống, đưa tay cởi đai lưng của hắn. 

Nhìn thấy Tạ Hạc Vân bế bổng Thẩm Tịnh Nghi lên, tiến về phía giường chiếu triền miên. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Cảnh tượng ấy quá đỗi ghê tởm, ta hoảng hốt tháo chạy, tinh thần bấn loạn dưới trời tuyết trơn trượt mà sa chân ngã xuống hồ nước lạnh ngắt. 

Ngày thứ hai khi ta nằm liệt giường lâm bệnh nặng, Thẩm Tịnh Nghi đã tìm đến cửa. 

Đó là lần đầu tiên nàng chủ động đến tìm ta, khóc lóc quỳ sụp xuống thừa nhận bức thư kia là do chính tay nàng viết. 

Nàng bảo: “Giang tiểu thư, ta chỉ muốn để cô nhìn cho thật rõ ràng, Hạc Vân ca ca hoàn toàn không xứng đáng để cô phó thác cả cuộc đời.” 

Nàng còn bảo: “Ta và Hạc Vân ca ca trùng phùng chưa đầy một tháng, ta chỉ buông lời dụ dỗ đôi chút hắn dã động tình, chứng tỏ trong lòng hắn đã sớm nuôi dưỡng thứ tâm tư đồi bại ấy rồi.” 

Lúc bấy giờ, ta một lòng chán ghét bọn họ, một chữ cũng nghe không lọt tai. Giờ đây ngẫm lại, lời nàng nói quả thực không sai chút nào. 

Một quả thối không bao giờ thối rữa chỉ trong một cái chớp mắt, con người cũng vậy. 

Nhìn vào những hành vi và lời nói của Tạ Hạc Vân lúc này, chỉ có thể chứng minh tận sâu trong xương tủy hắn đã sớm mục nát thối rữa từ lâu rồi. Cho nên... 

“Tạ Hạc Vân, giờ đây ngẫm lại, lựa chọn từ hôn không gả cho ngươi, ta thấy vô cùng may mắn.” 

Giọng điệu của ta bình thản như không. 

Thế nhưng lời này lại hoàn toàn đ.â.m trúng vào đại huyệt của Tạ Hạc Vân. Hắn nghẹn thở, ánh mắt dán c.h.ặ.t vào ta càng lúc càng trở nên hung hãn vặn vẹo. 

Hắn rõ ràng đang nhếch môi cười, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo thấu xương: “Minh Nguyệt, ta không tin muội đối với ta lại không có lấy một chút tình cảm nào. Chúng ta làm lại từ đầu có được không? Ngay hôm nay thành thân luôn. Chỉ cần động phòng hoa chúc làm phu thê rồi, chúng ta lại có thể trở về như ngày xưa. Ta thề, từ nay về sau không còn một Thẩm Tịnh Nghi nào nữa, cũng không còn ai khác nữa.” 

Hắn vừa nói, vừa thực sự lôi hai bộ hỷ bào đỏ rực từ trong bọc hành lý bên cạnh ra. 

Đến nông nỗi này rồi, đối với cách thức vớt vát tình cảm của Tạ Hạc Vân bằng việc hủy hoại sự trong sạch của ta, ta đã không còn thấy kinh ngạc nữa, cũng chẳng chút sợ hãi. 

Hắn không có cơ hội đâu. 

Bởi vì hai ngày trước, ta đã nhận được thư mật do Thẩm Tịnh Nghi sai người gửi tới. Trong thư, nàng bảo Tạ Hạc Vân thám thính được tin tức ta sắp rời khỏi huyện Huy liền phát điên lên. 

Nàng đến Tạ phủ tìm hắn, vô tình bắt gặp hắn đang bàn bạc giao dịch với sơn phỉ, liền đặc biệt viết thư nhắc nhở ta phải cẩn trọng đề phòng. 

Thân là mệnh quan triều đình, vậy mà lại dám cấu kết với sơn phỉ, ấy là t.ử tội. 

Có lẽ nàng vì những hành vi đồi bại của Tạ Hạc Vân mà hoàn toàn c.h.ế.t tâm, hoặc là nàng vô cùng tỉnh táo không muốn bản thân bị liên lụy chịu tội cùng hắn. 

Nguyên nhân thực sự ra sao, ta không muốn đào sâu tìm hiểu, nhưng bức thư này quả thực đã gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh cho ta. 

Phủ nha của Hiến Châu cách huyện Huy không xa. Tri phủ đương nhiệm Hạ Văn Chu, vừa là học trò năm xưa của cha ta, vừa là nghĩa t.ử của ông. 

Thuở nhỏ, huynh ấy từng sống ở nhà ta hai năm, tình nghĩa như huynh đệ ruột thịt. Hai ngày trước, ta đã sai người âm thầm đưa thư mật cho huynh ấy. 

Mà ngay đêm hôm qua, huynh ấy đã dẫn binh mã mật phục vào thành, hôm nay từ xa xa bám sát theo sau đoàn xe ngựa của chúng ta. 

Quả nhiên. 

Ngay khi Tạ Hạc Vân khoác xong hỷ bào đỏ rực lên người, đang định cưỡng ép khoác bộ còn lại lên người ta thì cửa lớn “rầm” một tiếng kinh thiên động địa bị người ta thẳng chân đạp văng ra. 

“Giang tiểu thư!” 

Tiếng bước chân rầm rập vang lên dồn dập. 

Người đầu tiên xông vào phòng vậy mà lại không phải Hạ Văn Chu, mà là một Thôi Uẩn đang mặt mày biến sắc, tinh thần bấn loạn.