13
Hai năm trước, cha ta không may bị trật khớp chân, đi lại bất tiện, suốt một khoảng thời gian dài đều ở lại trong thư viện không về nhà.
Mẹ ta lo lắng không yên, thường xuyên hầm canh bảo ta mang tới cho ông.
Khoảng thời gian đó, mỗi lần ta từ hậu sơn rời đi, luôn có thể nhìn thấy một bóng người đang cặm cụi ôn bài dưới gốc cây tì bà nơi sườn núi.
Người đó vận học t.ử phục, luôn quay lưng về phía ta, ta nhìn không rõ dung mạo ra sao. Nam nữ khác biệt, ta cũng chưa từng chủ động tiến lại gần bắt chuyện.
Cho đến một lần trở về nhà, ta không thấy bóng người quen thuộc dưới gốc cây tì bà đâu nữa, chỉ nhặt được một tờ giấy bị đ.á.n.h rơi dưới đất.
Trên tờ giấy có đề hai dòng thơ thất ngôn tiểu thi.
Ta tự tiện lấy b.út điền thêm hai câu tiếp theo, rồi dùng hòn đá lớn đè lên trên. Kể từ đó về sau, ta thường xuyên có thể tìm thấy những tờ giấy mới dưới hòn đá ấy.
Lúc đầu chỉ là đối thơ, về sau là liệt truyện, văn chương, du ký... Chỉ cần là những đạo lý ta không hiểu, viết lên tờ giấy, lần sau tới dưới hòn đá tìm kiếm sẽ có thể nhận được một bản kiến giải vô cùng độc đáo sâu sắc.
Ta cứ ngỡ, người đó chính là Tạ Hạc Vân. Bởi vì lần cuối cùng, ta nhìn thấy tay hắn cầm tờ giấy đứng dưới gốc cây tì bà ấy.
Ta bước lại gần hỏi hắn: “Người bấy lâu nay gửi thư giải hoặc cho ta là chàng sao?”
Hắn đỏ mặt gật đầu, không hề phủ nhận.
“Tạ Hạc Vân, người viết thư cho ta, thay ta giải hoặc bấy lâu nay không phải là ngươi sao?”
Từ trong ký ức bừng tỉnh lại, ta dán c.h.ặ.t tầm mắt vào Tạ Hạc Vân, không muốn bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhặt nào trên mặt hắn.
Trong tầm mắt ta, Tạ Hạc Vân đang định vung tay đ.á.n.h trả bỗng nhiên khựng lại, hắn quay đầu lại nhìn ta, khóe mắt dần dần hoen đỏ, tràn ngập vẻ không cam lòng.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới khó khăn mở lời hỏi: “Minh Nguyệt, cho nên từ trước đến nay người muội đem lòng ái mộ, rốt cuộc là ta? Hay là kẻ đã viết thư cho muội?”
Hắn không hề phủ nhận.
Hành động này gần như đã thừa nhận chuyện năm xưa chính hắn đã mạo nhận vị trí của Thôi Uẩn. Thế nhưng câu hỏi của hắn, ta không cách nào trả lời được.
Đối diện với hai cặp mắt cùng lúc đổ dồn về phía mình, ta đến cả một câu cảm thán “tạo hóa trêu ngươi” cũng không thốt nên lời.
Bởi vì trước ngày hôm nay, ta chưa từng mảy may nghĩ tới chuyện người cùng ta tâm đầu ý hợp qua thư từ bấy lâu nay lại không phải Tạ Hạc Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
14
Mọi chuyện diễn biến quá mức hoang đường.
Ta bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đến cả sức lực để mở miệng trả lời cũng chẳng còn, trực tiếp bước lên xe ngựa rời đi.
Tạ Hạc Vân không còn đuổi theo dây dưa nữa. Ngược lại là Thôi Uẩn, khi xe ngựa của ta về tới Giang phủ, bước xuống xe, hắn đã đứng đợi sẵn bên ngoài đại môn từ bao giờ: “Giang tiểu thư!”
Hiển nhiên, hắn cũng không phải người giỏi khua môi múa mép.
Cân nhắc một hồi lâu, hắn mới ngập ngừng mở lời giải thích: “Giang tiểu thư, kỳ thực ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nét chữ trên tờ giấy kia, ta đã biết đó là cô rồi. Ta từng nhìn thấy lời phê của cô trên cuốn 《Giá Sơn Du Ký》 của Viện chính, nhận ra nét chữ của cô. Có một dạo gia cảnh nhà ta xảy ra biến cố, ta phải vội vã trở về, chưa kịp phân trần rõ ràng. Đợi đến khi trở lại thư viện thì phát hiện cô và Tạ Hạc Vân đã lưỡng tình tương duyệt, tương thông tâm ý rồi. Cho đến tận sau khoa cử mùa xuân năm ngoái, ta vô tình lục tìm trong bọc hành lý của hắn mới phát hiện ra những bức thư cô viết cho ta năm xưa...”
Thôi Uẩn không hề mảnh khảnh, yếu ớt như những gã văn nhân thư sinh khác. So với Tạ Hạc Vân, ngũ quan của hắn sâu, cương nghị.
Ngày trước ta không mấy chú ý, nhưng giờ đây nhìn kỹ, hắn vai rộng eo thon, tựa như một bậc võ phu, trông vô cùng có lực. Chỉ là khí chất trên người quá đỗi thanh lãnh, đứng giữa đám đông luôn toát ra vẻ người lạ chớ gần.
Cho nên dẫu đột ngột biết được chân tướng sự thật, ta cũng có chút không cách nào kết nối hắn với chủ nhân của những tờ giấy năm xưa.
Đối diện với ánh mắt chân thành của hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c ta không hiểu sao lại nghẹn lại, một sự chua xót dâng lên.
Ta không rõ thứ cảm xúc đột ngột trỗi dậy này rốt cuộc là gì nữa, khẽ rủ hàng mi: “Những lời này, tại sao ngài không nói sớm hơn?”
Nếu như biết được từ sớm, ta đã không đến nỗi phải uất ức tổn thương vì Tạ Hạc Vân như vậy, cũng chẳng cần phải chịu đựng biết bao tủi hờn.
Có lẽ biết ta đang đau lòng, Thôi Uẩn cân nhắc một thoáng, giọng nói trầm xuống dịu dàng: “Ta cứ ngỡ cô tâm duyệt hắn, cũng nghĩ chuyện tình cảm trên đời vốn không thể cưỡng cầu. Hai người lưỡng tình tương duyệt, khi cô giữa một hàng dài canh thiếp lại chọn trúng hắn, ta cứ ngỡ cô sẽ được hạnh phúc.”
Chóp mũi khẽ cay, ta bỗng nhiên trút bỏ hết mọi sức lực. Cũng đúng thôi, là chính bản thân ta nhẹ dạ cả tin vào lời gạt gẫm của Tạ Hạc Vân, nhìn lầm người.
Là chính ta tự tay lựa chọn hắn, không thể oán trách người khác.
Nghĩ đến đây, ta tự giễu mỉm cười rồi nhanh ch.óng thu lại biểu cảm, khách khí đa tạ Thôi Uẩn: “Hôm nay đa tạ Thôi công t.ử đã giải vây giúp ta. Trong phủ ta có loại thương d.ư.ợ.c thượng hạng, lát nữa ta sẽ sai hạ nhân mang tới tận nơi ở của ngài cùng với lễ tạ. Còn về những tờ giấy năm xưa... Tuy rằng hiểu lầm đã được hóa giải, nhưng chuyện cũng đã trôi qua từ lâu rồi, cứ thế khép lại đi thôi.”
Khi nói những lời này, ta không hề nhìn Thôi Uẩn, cũng không phát hiện ra nỗi đắng chát ngập tràn nơi đáy mắt hắn.
Chỉ đến khi xoay người bước qua ngưỡng cửa lớn, mới nghe thấy tiếng hắn khẽ gọi từ phía sau lưng: “Giang tiểu thư!”
Nhưng bước chân ta không hề dừng lại, hắn cũng không đuổi theo.
Hai năm trước, cha ta không may bị trật khớp chân, đi lại bất tiện, suốt một khoảng thời gian dài đều ở lại trong thư viện không về nhà.
Mẹ ta lo lắng không yên, thường xuyên hầm canh bảo ta mang tới cho ông.
Khoảng thời gian đó, mỗi lần ta từ hậu sơn rời đi, luôn có thể nhìn thấy một bóng người đang cặm cụi ôn bài dưới gốc cây tì bà nơi sườn núi.
Người đó vận học t.ử phục, luôn quay lưng về phía ta, ta nhìn không rõ dung mạo ra sao. Nam nữ khác biệt, ta cũng chưa từng chủ động tiến lại gần bắt chuyện.
Cho đến một lần trở về nhà, ta không thấy bóng người quen thuộc dưới gốc cây tì bà đâu nữa, chỉ nhặt được một tờ giấy bị đ.á.n.h rơi dưới đất.
Trên tờ giấy có đề hai dòng thơ thất ngôn tiểu thi.
Ta tự tiện lấy b.út điền thêm hai câu tiếp theo, rồi dùng hòn đá lớn đè lên trên. Kể từ đó về sau, ta thường xuyên có thể tìm thấy những tờ giấy mới dưới hòn đá ấy.
Lúc đầu chỉ là đối thơ, về sau là liệt truyện, văn chương, du ký... Chỉ cần là những đạo lý ta không hiểu, viết lên tờ giấy, lần sau tới dưới hòn đá tìm kiếm sẽ có thể nhận được một bản kiến giải vô cùng độc đáo sâu sắc.
Ta cứ ngỡ, người đó chính là Tạ Hạc Vân. Bởi vì lần cuối cùng, ta nhìn thấy tay hắn cầm tờ giấy đứng dưới gốc cây tì bà ấy.
Ta bước lại gần hỏi hắn: “Người bấy lâu nay gửi thư giải hoặc cho ta là chàng sao?”
Hắn đỏ mặt gật đầu, không hề phủ nhận.
“Tạ Hạc Vân, người viết thư cho ta, thay ta giải hoặc bấy lâu nay không phải là ngươi sao?”
Từ trong ký ức bừng tỉnh lại, ta dán c.h.ặ.t tầm mắt vào Tạ Hạc Vân, không muốn bỏ sót bất kỳ một biểu cảm nhỏ nhặt nào trên mặt hắn.
Trong tầm mắt ta, Tạ Hạc Vân đang định vung tay đ.á.n.h trả bỗng nhiên khựng lại, hắn quay đầu lại nhìn ta, khóe mắt dần dần hoen đỏ, tràn ngập vẻ không cam lòng.
Mãi một lúc lâu sau, hắn mới khó khăn mở lời hỏi: “Minh Nguyệt, cho nên từ trước đến nay người muội đem lòng ái mộ, rốt cuộc là ta? Hay là kẻ đã viết thư cho muội?”
Hắn không hề phủ nhận.
Hành động này gần như đã thừa nhận chuyện năm xưa chính hắn đã mạo nhận vị trí của Thôi Uẩn. Thế nhưng câu hỏi của hắn, ta không cách nào trả lời được.
Đối diện với hai cặp mắt cùng lúc đổ dồn về phía mình, ta đến cả một câu cảm thán “tạo hóa trêu ngươi” cũng không thốt nên lời.
Bởi vì trước ngày hôm nay, ta chưa từng mảy may nghĩ tới chuyện người cùng ta tâm đầu ý hợp qua thư từ bấy lâu nay lại không phải Tạ Hạc Vân.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
14
Mọi chuyện diễn biến quá mức hoang đường.
Ta bỗng cảm thấy vô cùng mệt mỏi, đến cả sức lực để mở miệng trả lời cũng chẳng còn, trực tiếp bước lên xe ngựa rời đi.
Tạ Hạc Vân không còn đuổi theo dây dưa nữa. Ngược lại là Thôi Uẩn, khi xe ngựa của ta về tới Giang phủ, bước xuống xe, hắn đã đứng đợi sẵn bên ngoài đại môn từ bao giờ: “Giang tiểu thư!”
Hiển nhiên, hắn cũng không phải người giỏi khua môi múa mép.
Cân nhắc một hồi lâu, hắn mới ngập ngừng mở lời giải thích: “Giang tiểu thư, kỳ thực ngay từ lần đầu tiên nhìn thấy nét chữ trên tờ giấy kia, ta đã biết đó là cô rồi. Ta từng nhìn thấy lời phê của cô trên cuốn 《Giá Sơn Du Ký》 của Viện chính, nhận ra nét chữ của cô. Có một dạo gia cảnh nhà ta xảy ra biến cố, ta phải vội vã trở về, chưa kịp phân trần rõ ràng. Đợi đến khi trở lại thư viện thì phát hiện cô và Tạ Hạc Vân đã lưỡng tình tương duyệt, tương thông tâm ý rồi. Cho đến tận sau khoa cử mùa xuân năm ngoái, ta vô tình lục tìm trong bọc hành lý của hắn mới phát hiện ra những bức thư cô viết cho ta năm xưa...”
Thôi Uẩn không hề mảnh khảnh, yếu ớt như những gã văn nhân thư sinh khác. So với Tạ Hạc Vân, ngũ quan của hắn sâu, cương nghị.
Ngày trước ta không mấy chú ý, nhưng giờ đây nhìn kỹ, hắn vai rộng eo thon, tựa như một bậc võ phu, trông vô cùng có lực. Chỉ là khí chất trên người quá đỗi thanh lãnh, đứng giữa đám đông luôn toát ra vẻ người lạ chớ gần.
Cho nên dẫu đột ngột biết được chân tướng sự thật, ta cũng có chút không cách nào kết nối hắn với chủ nhân của những tờ giấy năm xưa.
Đối diện với ánh mắt chân thành của hắn, l.ồ.ng n.g.ự.c ta không hiểu sao lại nghẹn lại, một sự chua xót dâng lên.
Ta không rõ thứ cảm xúc đột ngột trỗi dậy này rốt cuộc là gì nữa, khẽ rủ hàng mi: “Những lời này, tại sao ngài không nói sớm hơn?”
Nếu như biết được từ sớm, ta đã không đến nỗi phải uất ức tổn thương vì Tạ Hạc Vân như vậy, cũng chẳng cần phải chịu đựng biết bao tủi hờn.
Có lẽ biết ta đang đau lòng, Thôi Uẩn cân nhắc một thoáng, giọng nói trầm xuống dịu dàng: “Ta cứ ngỡ cô tâm duyệt hắn, cũng nghĩ chuyện tình cảm trên đời vốn không thể cưỡng cầu. Hai người lưỡng tình tương duyệt, khi cô giữa một hàng dài canh thiếp lại chọn trúng hắn, ta cứ ngỡ cô sẽ được hạnh phúc.”
Chóp mũi khẽ cay, ta bỗng nhiên trút bỏ hết mọi sức lực. Cũng đúng thôi, là chính bản thân ta nhẹ dạ cả tin vào lời gạt gẫm của Tạ Hạc Vân, nhìn lầm người.
Là chính ta tự tay lựa chọn hắn, không thể oán trách người khác.
Nghĩ đến đây, ta tự giễu mỉm cười rồi nhanh ch.óng thu lại biểu cảm, khách khí đa tạ Thôi Uẩn: “Hôm nay đa tạ Thôi công t.ử đã giải vây giúp ta. Trong phủ ta có loại thương d.ư.ợ.c thượng hạng, lát nữa ta sẽ sai hạ nhân mang tới tận nơi ở của ngài cùng với lễ tạ. Còn về những tờ giấy năm xưa... Tuy rằng hiểu lầm đã được hóa giải, nhưng chuyện cũng đã trôi qua từ lâu rồi, cứ thế khép lại đi thôi.”
Khi nói những lời này, ta không hề nhìn Thôi Uẩn, cũng không phát hiện ra nỗi đắng chát ngập tràn nơi đáy mắt hắn.
Chỉ đến khi xoay người bước qua ngưỡng cửa lớn, mới nghe thấy tiếng hắn khẽ gọi từ phía sau lưng: “Giang tiểu thư!”
Nhưng bước chân ta không hề dừng lại, hắn cũng không đuổi theo.