Bất Già Nguyệt

Chương 6

Thấy ta dứt khoát hất tay hắn ra, hắn lại quýnh quáng giải thích: “Tất cả đều tại Thẩm Tịnh Nghi! Tấm bùa đó là nàng ta xúi giục ta đi cầu, chính nàng ta bảo muốn cùng muội vào phủ trong cùng một ngày, cũng chính nàng ta bảo nếu có thể khiến muội lỏng miệng thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn rất nhiều. Gia đình nàng ta có ơn với ta, ta chỉ muốn báo ơn mà thôi. Tuy nói là do ta quỷ mê tâm khiếu, nhưng tự vấn lòng mình, suy cho cùng cũng là vì muội không có lòng bao dung lượng thứ cho người khác. Minh Nguyệt, muội thu hồi lại tờ thư huỷ hôn có được không? Ta vì muội mà từ bỏ tiền đồ xán lạn ở kinh thành để trở về huyện Huy này, chúng ta khó khăn lắm mới đi đến bước đường này, muội không thể bỏ qua cho ta một chút sao?” 

Làm như bản thân phải chịu uất ức thấu trời xanh, giọng điệu hắn khẽ run lên bần bật. Thế nhưng giờ đây, những lời này chẳng thể khơi dậy trong ta một chút trắc ẩn. 

Vì ta mà trở về huyện Huy sao? Câu nói này, hình như không phải lần đầu tiên ta được nghe. 

Tháng thứ hai sau khi Thẩm Tịnh Nghi dọn vào phủ hắn, có một lần hắn hẹn ta đến rừng mai ngoại thành thưởng hoa, dường như cũng từng nói qua lời này. 

Ngày hôm đó hắn không dẫn theo Thẩm Tịnh Nghi, nhưng suốt buổi thưởng hoa hắn cứ luôn hồn xiêu phách lạc, giống như đang tìm kiếm thứ gì đó. 

Ngay cả khi ta nói chuyện với hắn, hắn cũng lơ đãng nghe câu được câu mất. 

Cho đến khi ta gặng hỏi, hắn mới cười bảo: “A Tịnh cũng thích hoa mai lắm. Hôm nay nàng ấy bất tiện không đến được, nhưng ta đã hứa với nàng ấy rồi, phải bẻ một cành mai đẹp nhất mang về cho nàng ấy. Nhưng ta nhìn những đóa hoa này đóa nào chẳng giống đóa nào, Minh Nguyệt, chi bằng muội chọn giúp ta một cành đi?” 

Lúc bấy giờ, Thẩm Tịnh Nghi vẫn còn là “muội muội” của hắn, hắn vẫn chưa đề xuất chuyện nạp thiếp. Thế nhưng nụ cười nuông chiều ấy của hắn thực sự quá đỗi ch.ói mắt. 

Ta không kìm lòng được đề xuất hủy bỏ hôn ước, vậy mà nét mặt hắn lập tức trở nên lạnh tanh: “Chẳng qua chỉ là một cành hoa mai mà thôi, có phải thứ gì trân quý lắm đâu. Minh Nguyệt, ta nhớ muội đâu phải hạng người vô lý đoạt tình như vậy.” 

Dứt lời quở trách, như cảm thấy không ổn, hắn lại quay sang dỗ dành: “Minh Nguyệt, ta từ bỏ tiền đồ xán lạn ở kinh thành trở về chính là vì muội, muội yên tâm, ta chỉ xem A Tịnh như muội muội ruột thịt, tuyệt đối không có tâm tư nào khác đâu.” 

Không có tâm tư khác sao? Quả nhiên... 

“Lời tương tự nói nhiều rồi, liền biến thành cái cớ để thoái thác.” 

Ta khẽ thở dài một tiếng, bình thản đối diện với tầm mắt ngơ ngác của hắn: “Tạ Hạc Vân, trước tiên, người muốn báo ơn là ngươi, ta không có lý do gì vì ân tình của ngươi mà phải từ bỏ nguyên tắc và giới hạn cuối cùng của bản thân mình. Thứ hai, ngươi oán trách ta không biết bao dung lượng thứ, nhưng trước khi ngươi dâng thiếp cầu thân, ta đã nói rõ ràng cho ngươi biết ta vốn chẳng phải nữ t.ử độ lượng gì cho cam. Thêm nữa, ngươi miệng năm miệng mười bảo đối với Thẩm cô nương không có tình cảm nam nữ, chỉ muốn báo đáp ơn nghĩa. Nhưng cách thức báo ơn trên đời có hàng vạn loại, ngươi có thể chu cấp cho nàng một món tiền lớn để nàng quãng đời còn lại không lo cơm áo gạo tiền; cũng có thể để nàng học lấy một món nghề thủ công để tự mưu sinh; ngươi thậm chí có thể đứng ra tìm cho nàng một gia đình không quá hiển hách để gả đi. Vậy mà ngươi lại thiên vị chọn cách nạp nàng làm thiếp, như vậy mà còn mở miệng bảo không có tình cảm nam nữ, ngươi thử hỏi xem, những người đứng ở đây có ai tin nổi không?” 

Giọng nói của ta vang dội, lạnh lùng. 

Nhìn đám đông đang dần dần vây kín xung quanh, gương mặt Tạ Hạc Vân thoắt cái trắng bệch. 

Nhưng lời của ta vẫn chưa dừng lại ở đó: “Ngươi luôn mở miệng bảo trở về huyện Huy là vì ta, trách ta không thấu hiểu, bao dung cho ngươi. Nhưng nếu ta thực sự có vị trí quan trọng đối với ngươi như vậy, tại sao lúc ta lâm bệnh nặng sắp c.h.ế.t, ngươi chưa từng mở miệng hỏi han quan tâm lấy nửa lời? Ngược lại còn lấy cớ đi cầu phúc cho ta để gửi tặng tấm bùa mong ta trở nên độ lượng, toàn tâm toàn ý vạch kế hoạch nạp nữ t.ử khác vào phủ? Ngươi khi có hôn ước với ta thì không biết cảm thông, thấu hiểu ta, giờ đây đã là phu quân của Thẩm cô nương rồi, ngươi lại đem mọi tội lỗi đổ hết lên đầu nàng ấy, chạy ra giữa đường lớn dây dưa không rõ với một nữ t.ử đã không còn chút quan hệ nào với ngươi. Một kẻ không biết thấu hiểu cho người khác như ngươi, lấy tư cách gì đòi hỏi người khác phải bao dung cho mình chứ?”

12 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Ta vốn không phải người thích nói nhiều. 

Lần đầu tiên dốc hết tâm can nói một tràng dài như vậy, bản thân cũng cảm thấy có chút mệt mỏi. Tạ Hạc Vân lại càng không lường trước được điều này, đứng c.h.ế.t trân tại chỗ. 

Chỉ có đám đông xung quanh là ồ lên, xầm xì bàn tán chỉ trỏ. 

Giữa những tiếng thì thầm to nhỏ ấy, mãi một lúc lâu sau, Tạ Hạc Vân mới hoàn hồn trở lại: “Cho nên, lúc đầu muội gật đầu đồng ý với ta chẳng phải vì độ lượng mà là vì muội đã sớm quyết định vứt bỏ ta rồi sao?” 

Vành mắt hắn dần dần đỏ sọc lên, hắn cũng chẳng màng đến những lời bàn tán của người đời xung quanh nữa, tiến tới một bước muốn chụp lấy cổ tay ta. 

Nhưng còn chưa kịp chạm vào ta, một bàn tay đã đột ngột đưa ra gạt phăng hắn ra ngoài. 

Hắn loạng choạng lùi lại hai bước, đứng vững lại ngẩng đầu lên nhìn thì thấy đã có một bóng người sừng sững chắn trước mặt ta. 

Là Thôi Uẩn. 

Hắn quay lưng về phía ta, ta không nhìn rõ thần sắc trên mặt hắn ra sao, chỉ có thể nghe thấy giọng nói của hắn lạnh thấu xương tủy: “Tạ Hạc Vân, học vị và hôn sự giữa ngươi và Giang tiểu thư có được bằng cách nào, trong lòng ngươi còn không tự biết rõ sao?” 

Tạ Hạc Vân lúc này mới tựa như từ trong mộng mị bừng tỉnh. 

Hắn nhìn nhìn ta, lại nhìn nhìn Thôi Uẩn, lộ ra một bộ dạng như vừa tỉnh ngộ ra điều gì lớn lao lắm, sắc mặt dần dần trở nên âm trầm vặn vẹo: “Ta hiểu rồi, ta hiểu ra rồi... Trách không được, trách không được muội đột nhiên lại thay lòng đổi dạ, tất cả là vì Thôi Uẩn có đúng không?” 

Hắn phẫn nộ tột cùng, hoàn toàn vứt bỏ hết phong thái cốt cách của một vị quan, gào thét điên cuồng: “Thôi Uẩn vừa trở về, hai người đã tình cũ nối lại sao? Cho nên muội mới chọn ngay ngày đại hôn của chúng ta để từ hôn? Giang Minh Nguyệt! Người muội đem lòng ái mộ bấy lâu nay rốt cuộc là ta, hay là kẻ đã âm thầm truyền thư gửi gắm tâm tình với muội dưới gốc cây tì bà kia hả!” 

Bị lời nói của hắn chọc giận, Thôi Uẩn thẳng tay giáng một cú đ.ấ.m ngàn cân vào thẳng mặt hắn. 

Người vây xem kẻ can ngăn người kéo tay, xôn xao hỗn loạn. Giữa khung cảnh nháo nhào ấy, duy chỉ có ta là đứng sững sờ tại chỗ. 

Lời nói của Tạ Hạc Vân có ý vị gì cơ chứ? Năm đó người cùng ta gửi thư kết duyên, chẳng phải là hắn sao? 

Là Thôi Uẩn ư?