Bất Già Nguyệt

Chương 5



Tựa như sự náo nhiệt xung quanh hoàn toàn không tồn tại, nam nhân ấy thản nhiên quay người lại, khom lưng hành lễ với cha ta: “Tiên sinh!” 

Tầm mắt hắn khẽ chuyển, lại nhìn sang ta, khách khí hỏi han: “Giang tiểu thư, chứng hàn của cô đã đỡ hơn chút nào chưa?” 

Thôi Uẩn. 

Ta nhận ra hắn. 

Cha ta vẫn thường hết lời ngợi khen hắn, khen hắn tuy tính tình có phần lãnh đạm nhưng con người lại vô cùng thông tuệ, chín chắn, cũng khen hắn là môn sinh đắc ý nhất của ông. 

Thế nhưng, một người xuất chúng như vậy, lần khảo hạch nào cũng đứng đầu thư viện, khoa cử mùa xuân năm ngoái lại chịu cảnh rớt đài. 

Nghe nói, tuy hắn trượt khoa cử nhưng lại bất ngờ trở thành cánh tay của Thái t.ử, luôn ở kinh thành. 

Đã hơn một năm trôi qua ta chưa từng gặp lại hắn. 

Hắn làm sao biết được ta mắc phải chứng hàn? 

Hoàn cảnh không tiện, ta cũng không tiện gặng hỏi tỉ mỉ, chỉ nhạt giọng gật đầu đáp lễ: “Đã khá hơn nhiều rồi!” 

Mãi đến lúc này, Tạ Hạc Vân mới từ trong mộng bừng tỉnh. Hắn lồm cồm bò dậy chất vấn: “Thôi Uẩn! Ngươi nói cho rõ ràng xem! Vị đạo sĩ kia làm sao lại là kẻ l.ừ.a đ.ả.o được? Ngươi có bằng chứng gì không?” 

Hắn dường như không cách nào chấp nhận nổi sự thật nghiệt ngã này, điên cuồng túm lấy cổ áo tên đạo sĩ mà lắc mạnh: “Ngươi nói đi! Tấm bùa đó là thật có đúng không? Ngươi không phải kẻ l.ừ.a đ.ả.o, ngươi không phải! Tấm bùa đó có tác dụng! Nhất định là có tác dụng! Nếu không Minh Nguyệt làm sao có thể đồng ý cho ta nạp thiếp? Lại làm sao có thể từ hôn chứ?” 

Thế nhưng sự thật lại là... 

“Tạ Hạc Vân, ngươi vẫn chưa sáng mắt ra sao?” 

Ta lạnh lùng ngắt lời hắn: “Bất luận tấm bùa kia có linh nghiệm hay không, kể từ khoảnh khắc ngươi mở miệng đề xuất chuyện nạp thiếp, ta đã định sẵn sẽ không gả cho ngươi rồi. Kết thúc tại đây đi!” 

Nói xong ta không thèm ngoảnh đầu lại nhìn hắn lấy một cái, hạ lệnh cho hạ nhân đóng c.h.ặ.t đại môn.

10 

Thôi Uẩn lần này trở về, ngoại trừ việc điều tra phá án còn có chính sự cần bàn bạc với cha ta. 

Cha ta có vài lời cần dặn dò quản gia nên phải trì hoãn một lát, bảo ta dẫn hắn vào phòng khách trước. 

Ta và hắn vốn không mấy thân thiết, dọc đường đi chẳng ai nói với ai câu nào. 

Cho đến khi bước tới trước cửa chính sảnh, ta đang định mở lời cáo lui thì hắn bỗng nhiên cất tiếng: “Giang tiểu thư, Tạ Hạc Vân... tâm thuật bất chính, cô không gả cho hắn, ấy là điều tốt.” 

Giọng nói giống hệt như con người hắn, ngữ khí của Thôi Uẩn vô cùng thanh lãnh. Thế nhưng không hiểu sao, từ trong lời nói của hắn ta lại nghe ra được sự thân thiết mơ hồ. 

Có chút bất ngờ, ta kinh ngạc ngẩng đầu lên, vừa vặn đối diện với đôi mắt sâu thẳm như đầm nước lạnh của hắn. 

Tựa như bị bỏng, ta mất tự nhiên dời tầm mắt đi chỗ khác, trong lòng lập tức nhớ tới những lời hắn vừa nói ngoài cửa ban nãy: “Thôi công t.ử, làm sao ngài biết ta mắc phải chứng hàn?” 

Không ngờ ta lại đột ngột hỏi chuyện này, Thôi Uẩn khựng lại một chút, sau đó tự nhiên đáp: “Sau khi Lưu thái y trở về kinh thành, ta vô tình nghe được thôi.” 

Ta khẽ gật đầu. 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

 

Lúc ngã xuống hồ, ta suýt chút nữa đã bước một chân vào quỷ môn quan, đại phu trong huyện đều bó tay chịu trói. 

Cũng may có Lưu thái y từ kinh thành về quê thăm thân đi ngang qua huyện Huy, tự tay châm cứu bốc t.h.u.ố.c cho ta, ta mới may mắn nhặt lại được cái mạng nhỏ. 

Hóa ra, chuyện này đã truyền tới tận kinh thành rồi. 

Không có thời gian nghĩ ngợi nhiều, cha ta đã bước vào. Những chính sự họ sắp bàn bàn, phận nữ nhi như ta không tiện lắng nghe, bèn cúi đầu cáo lui. 

Thế nhưng một canh giờ sau, cha ta cau mày bước đến phòng tìm ta bàn bạc: “Thôi Uẩn lần này trở về, ngoài việc công sai còn thay Thái t.ử Điện hạ đưa tới một bức thư tiến cử. Điện hạ có ý định tiến cử ta vào Quốc T.ử Giám nhậm chức giảng dạy, nếu ta đồng ý, cả gia đình chúng ta chỉ còn cách dọn vào kinh thành sinh sống. Minh Nguyệt, chuyển nhà không phải chuyện nhỏ, trước khi bàn bạc với mẹ con, ta muốn hỏi qua tâm ý của con trước.” 

Ta hiểu rõ nỗi lo lắng của ông. 

Ông cứ ngỡ ta tuy đã từ hôn, nhưng trong lòng vẫn chưa đoạn tuyệt được đoạn tình cảm ấy, ông nghĩ ta còn cần một khoảng thời gian để nguôi ngoai. 

Thế nhưng không cần đâu, đã sớm không cần nữa rồi. 

“Chuyển đi cha.” 

Ta mỉm cười, khẽ nói: “Cha có thể vào Quốc T.ử Giám, đó là chuyện đại hỷ!”

11 

Sau đó liên tiếp mấy ngày liền, Tạ Hạc Vân đều túc trực bên ngoài đại môn Giang gia. 

Hắn muốn gặp ta, kiên trì không mệt mỏi đứng ngoài cửa gọi vọng vào: “Minh Nguyệt, muội ra đây đi, chúng ta ngồi xuống nói chuyện hẳn hoi có được không?” 

Giờ đây, chuyện hắn muốn cưới cùng lúc cả thê lẫn thiếp đã đồn khắp thiên hạ. 

Biết được chuyện vào lúc ta lâm bệnh nặng, hắn ba quỳ chín lạy vung tiền vạn bạc xin bùa về không phải để cầu cho ta bình an mà là cầu cho ta trở nên độ lượng, biết bao dung, người đời chẳng còn ai khen ngợi hắn là bậc tình thâm nữa. 

Nhưng chưa đến lúc gặp hắn, ta bắt đầu bận rộn rồi. 

Chuyện chuyển nhà tuy đã định đoạt xong xuôi, nhưng không phải bảo đi là có thể đi ngay được. 

Sau khi bàn bạc kỹ lưỡng, quyết định để ta và mẹ vào kinh thành trước lo liệu sắp xếp trạch viện, cha ta ở lại bàn giao thỏa đáng công việc ở thư viện rồi sẽ thong thả theo sau. 

Việc vặt trong nhà, đồ đạc lại nhiều, ta suốt ngày bận rộn thu dọn hành lý. Đợi đến khi Hương Tuyết lên tiếng nhắc nhở ta Tạ Hạc Vân vẫn đang đứng đợi ngoài cửa muốn gặp ta, thì đã là ngày thứ sáu rồi. 

Hương Tuyết hỏi ta: “Tiểu thư, có gặp không ạ?” 

Suy nghĩ một lát, ta hỏi nàng: “Hôm nay có phải đến ngày tới d.ư.ợ.c phòng rồi không?” 

“Dạ, chính là hôm nay.” 

“Vậy thì xuất môn thôi.” 

Chứng hàn của ta tuy nhờ Lưu thái y châm cứu đã khá hơn rất nhiều, nhưng cứ cách nửa tháng vẫn phải đến d.ư.ợ.c lư bắt mạch tái khám, uống t.h.u.ố.c điều lý cơ thể. 

Ta biết rõ xuất môn sẽ đụng mặt Tạ Hạc Vân. Quả nhiên, vừa mới tới cửa d.ư.ợ.c lư, hắn đã vội vã đuổi theo tới nơi. 

Giữa thanh thiên bạch nhật, hắn túm lấy cổ tay ta, thần sắc đau đớn khôn nguôi hỏi: “Minh Nguyệt, tại sao muội không chịu gặp ta?”