Linh đứng thẳng, ánh mắt kiên quyết, trong khi Huy và Thảo Nguyên lùi lại một bước, cảm giác sợ hãi lan tỏa. Tùng Đăng, với vẻ tự tin và lạnh lùng, bước vào như một vị vua trong vương quốc của chính mình. Không khí nặng nề khiến mọi người như ngừng thở.
“Các người đã đến đây với mục đích gì?” Tùng Đăng hỏi, giọng điệu không hề mềm mỏng. “Cố gắng ngăn cản tôi? Hay chỉ đơn giản là muốn biết những bí mật mà tôi đang nắm giữ?”
“Chúng tôi không quan tâm đến bí mật của anh,” Linh đáp, lòng tràn đầy dũng khí. “Chúng tôi chỉ muốn ngăn chặn những gì anh đang làm.”
“Nói dễ hơn làm,” hắn mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo. “Chúng ta đang ở trong một trò chơi mà tôi đã sắp đặt. Các người chỉ là những quân cờ.”
Huy, không thể chịu đựng thêm, gầm lên. “Chúng tôi không phải quân cờ! Chúng tôi sẽ không để anh biến mọi thứ thành trò đùa!”
“Thế thì hãy cố gắng ngăn tôi,” Tùng Đăng thách thức. “Tôi có những công nghệ mà các người không thể tưởng tượng nổi.”
Linh cảm thấy sự căng thẳng gia tăng. “Chúng ta cần phải tìm hiểu thêm về kế hoạch của hắn,” cô thì thầm với Huy và Thảo Nguyên.
“Chúng ta cần một kế hoạch,” Thảo Nguyên nhấn mạnh. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”
Nhưng trước khi họ kịp hành động, Tùng Đăng đã tiến gần hơn, ánh mắt đầy thách thức. “Các người có biết rằng mọi thứ các người đang tìm kiếm đều nằm trong tầm tay tôi? Tôi có thể cho các người thấy những gì tôi đã tạo ra.”
Linh nhìn hắn, lòng dấy lên sự nghi ngờ. “Anh đang nói về cái gì?”
Tùng Đăng vươn tay về phía một thiết bị lớn, ánh sáng chói lòa từ màn hình làm nổi bật khuôn mặt hắn. “Đây là cánh cửa đến những thế giới khác, nơi mọi thứ có thể được thay đổi. Tôi sẽ cho các người thấy sức mạnh thực sự của thời gian.”
Huy lắc đầu. “Không ai có quyền thay đổi quá khứ! Điều đó chỉ mang lại hỗn loạn.”
“Chính xác,” Thảo Nguyên đồng tình, nhưng nỗi lo lắng vẫn hiện rõ trên mặt cô. “Chúng ta cần phải tìm cách thoát ra khỏi đây.”
“Thời gian là thứ tôi nắm giữ,” Tùng Đăng nói, giọng điệu chế nhạo. “Các người không thể chạy trốn khỏi nó.”
Linh cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. “Chúng ta không thể để hắn sử dụng công nghệ này cho mục đích xấu.”
“Vậy thì hãy làm điều gì đó đi,” hắn thách thức, ánh mắt thách thức như châm ngòi cho một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
Thảo Nguyên nhìn Linh, rồi quay sang Huy. “Chúng ta phải hành động ngay bây giờ.”
“Đúng vậy,” Linh đồng ý, giọng nói vững vàng. “Chúng ta không thể để hắn thực hiện kế hoạch của mình.”
Tùng Đăng cười khẩy. “Các người nghĩ rằng có thể ngăn tôi dễ dàng như vậy sao?”
“Chúng ta sẽ tìm ra cách,” Huy nói, tay nắm chặt. “Chúng ta không sợ anh.”
“Được thôi,” Tùng Đăng đáp, với một nụ cười sắc lạnh. “Hãy xem các người có thể làm gì.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng hơn bao giờ hết. Linh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, như thể họ đang đứng trên bờ vực của một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Cô quay sang Huy và Thảo Nguyên, ánh mắt quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn chiến thắng.”
“Chúng ta cần tạo ra một kế hoạch,” Huy nói, ánh mắt sáng lên. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”“Đúng vậy,” Thảo Nguyên đồng tình. “Chúng ta phải tìm cách sử dụng công nghệ của hắn để chống lại hắn.”
“Thời gian không chờ đợi,” Linh nhắc nhở, quyết tâm trong từng lời nói. “Chúng ta phải hành động ngay lập tức.”
Tùng Đăng đứng đó, như một con sư tử chờ đợi con mồi, nụ cười trên môi càng lúc càng lạnh lẽo. Linh biết rằng họ không còn nhiều thời gian. Mọi thứ đang diễn ra nhanh chóng, và từng giây trôi qua đều có thể thay đổi cục diện.
“Chúng ta cần phải vào trong phòng điều khiển,” Huy nói, nhìn quanh để tìm lối đi. “Có thể có thông tin quan trọng ở đó.”
“Nhưng làm thế nào?” Thảo Nguyên hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt.
“Tôi sẽ hack vào hệ thống,” Huy tự tin nói, nhưng Linh cảm thấy một cơn sóng lo lắng trong lòng.
“Chúng ta phải cẩn thận,” Linh nhắc nhở. “Tùng Đăng không phải là kẻ dễ đối phó.”
Khi họ tiến vào phòng điều khiển, không gian rộng lớn và hiện đại hiện ra trước mắt. Những màn hình lớn hiển thị thông tin chớp nháy, và Linh cảm thấy như mình đang bước vào một thế giới hoàn toàn khác. Huy ngay lập tức bắt đầu gõ trên bàn phím, trong khi Thảo Nguyên quan sát xung quanh.
“Có một bản kế hoạch ở đây,” Huy kêu lên, ánh mắt rạng rỡ. “Chúng ta có thể thấy nơi hắn sẽ đi!”
“Để tôi xem,” Linh vội vàng tiến đến bên Huy. Trái tim cô đập mạnh khi nhìn vào những thông tin đang hiển thị. “Đây là một chuyến du hành lớn vào ngày mai.”
“Ngày mai?” Thảo Nguyên nhắc lại, vẻ lo lắng hiện rõ. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”
“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Linh quyết đoán. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.”
Huy gật đầu, tiếp tục gõ trên bàn phím. “Tôi sẽ tìm ra cách để phá vỡ hệ thống an ninh.”
Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên. Cửa phòng điều khiển bật mở, và Tùng Đăng đứng đó, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Các người thật sự nghĩ rằng có thể xâm nhập vào đây mà không bị phát hiện sao?”
“Đăng!” Linh thét lên, cảm giác lo lắng tràn ngập. “Chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng nếu cần thiết…”
“Các người không hiểu,” hắn cắt ngang. “Đây không chỉ là một cuộc chiến. Đây là sự sống và cái chết.”
Linh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ không để anh làm hại người khác!”
Tùng Đăng mỉm cười, ánh mắt đượm một vẻ thách thức. “Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”
Bầu không khí trở nên căng thẳng, như thể một cơn bão đang hình thành. Linh biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về công lý mà còn là về sự sống và cái chết. Cô cảm thấy một cảm giác mãnh liệt trong lòng, một quyết tâm không thể lay chuyển.
“Chúng ta phải hành động,” Thảo Nguyên thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”
“Đúng vậy,” Linh đồng ý, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn chiến thắng.”
Cuộc chiến giữa họ và Tùng Đăng đã bắt đầu, và mọi thứ đang diễn ra nhanh chóng. Linh hiểu rằng mọi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả khôn lường. Họ phải tìm ra cách để ngăn chặn hắn trước khi quá muộn.