Báo Thù Thời Gian

Chương 9: Lựa Chọn Khó Khăn

Linh đứng giữa phòng điều khiển, không khí nặng nề như một cơn bão sắp ập đến. Đối diện cô, Tùng Đăng, với vẻ tự mãn, dường như không hề lo lắng trước sự xâm nhập của nhóm Linh. Nụ cười lạnh lẽo của hắn như một lời thách thức, khiến lòng cô dâng trào cảm xúc.

“Các người thật sự nghĩ rằng có thể xâm nhập vào đây mà không bị phát hiện sao?” Hắn nói, giọng điệu khinh thường.

“Chúng tôi không muốn chiến tranh,” Linh đáp, cố gắng giữ bình tĩnh. “Nhưng nếu cần thiết, chúng tôi sẽ không ngần ngại.”

“Chiến tranh?” Hắn cười, âm thanh như thể tiếng kim loại va chạm. “Đây không chỉ là một cuộc chiến. Đây là sự sống và cái chết.”

Huy và Thảo Nguyên đứng sau Linh, ánh mắt họ cũng đầy quyết tâm. Huy, với kỹ năng hack của mình, đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, trong khi Thảo Nguyên chờ đợi chỉ đạo từ Linh, đôi tay nắm chặt như thể muốn tạo ra sức mạnh từ chính mình.

“Nghe này, Đăng,” Linh nói, giọng mạnh mẽ hơn. “Chúng ta sẽ không để anh làm hại bất kỳ ai nữa. Mọi thứ phải dừng lại ngay bây giờ.”

“Dừng lại?” Tùng Đăng nhướng mày, vẻ mặt chế giễu. “Các người không hiểu rồi. Mọi thứ chỉ mới bắt đầu.”

Một cơn gió lạnh lướt qua, Linh cảm thấy nổi da gà. Cô không thể để mình bị lung lay. “Chúng tôi sẽ ngăn chặn anh. Dù có phải trả giá thế nào.”

“Thật sự sao?” Hắn tiến gần hơn, ánh mắt sắc lạnh như dao. “Các người nghĩ mình có thể thay đổi vận mệnh? Thời gian không phải là thứ mà các người có thể kiểm soát.”

Linh hít một hơi sâu, cố gắng định hình lại suy nghĩ của mình. Trong khoảnh khắc, cô nhớ lại những gì đã xảy ra với cha mình, và sự đau đớn dâng trào trong lòng. “Tôi không thể để quá khứ tiếp tục ám ảnh mình,” cô thầm nghĩ.

“Chúng ta phải hành động ngay bây giờ,” Huy lên tiếng, phá tan bầu không khí căng thẳng. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ hơn.”

“Đúng vậy,” Thảo Nguyên đồng tình. “Cần phải tìm cách sử dụng công nghệ của hắn để chống lại hắn.”

“Chúng ta cần thông tin,” Linh nói, quyết tâm trong giọng nói. “Huy, cậu tìm cách hack vào hệ thống đi. Thảo, cậu giúp cậu ấy.”

Huy gật đầu, lập tức quay lại bàn phím. Thảo Nguyên tiến lại gần, ánh mắt lấp lánh hy vọng. Linh cảm thấy sự gắn kết giữa họ ngày càng mạnh mẽ. Họ không chỉ là những đồng đội; họ là gia đình.

“Có một bản kế hoạch ở đây,” Huy kêu lên, ánh mắt rạng rỡ. “Chúng ta có thể thấy nơi hắn sẽ đi!”

“Để tôi xem,” Linh tiến lại gần, trái tim đập mạnh khi nhìn vào màn hình. “Đây là một chuyến du hành lớn vào ngày mai.”

“Ngày mai?” Thảo Nguyên nhắc lại, vẻ lo lắng hiện rõ. “Chúng ta không có nhiều thời gian.”

“Chúng ta phải ngăn hắn lại,” Linh quyết đoán. “Nếu không, mọi thứ sẽ trở nên tồi tệ.”

Huy tiếp tục gõ trên bàn phím, ánh mắt tập trung. “Tôi sẽ tìm ra cách để phá vỡ hệ thống an ninh.”

Đột nhiên, tiếng động lớn vang lên. Cửa phòng điều khiển bật mở, và Tùng Đăng đứng đó, như một con sư tử chờ đợi con mồi. “Các người thật sự nghĩ rằng có thể xâm nhập vào đây mà không bị phát hiện sao?”

“Đăng!” Linh thét lên, cảm giác lo lắng tràn ngập. “Chúng ta không muốn chiến tranh, nhưng nếu cần thiết…”

“Các người không hiểu,” hắn cắt ngang. “Đây không chỉ là một cuộc chiến. Đây là sự sống và cái chết.”Bầu không khí trở nên căng thẳng, như thể một cơn bão đang hình thành. Linh cảm thấy nỗi sợ hãi dâng trào, nhưng cô không thể lùi bước. “Chúng ta sẽ không để anh làm hại người khác!”

Tùng Đăng mỉm cười, ánh mắt đượm một vẻ thách thức. “Vậy thì hãy chuẩn bị cho những gì sắp tới.”

Một cảm giác mãnh liệt trong lòng Linh, một quyết tâm không thể lay chuyển. Cô không thể để mình bị thao túng thêm nữa. “Chúng ta phải hành động,” Thảo Nguyên thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng. “Nếu không, chúng ta sẽ không có cơ hội nào.”

“Đúng vậy,” Linh đồng ý, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn chiến thắng.”

Huy bỗng dưng kêu lên. “Tôi đã tìm thấy lối vào hệ thống an ninh! Chúng ta có thể điều khiển mọi thứ từ đây.”

“Làm đi, nhanh lên!” Linh thúc giục.

Huy gõ nhanh trên bàn phím, các thông tin hiện lên nhấp nháy. Linh cảm thấy hơi thở của thời gian như đang trôi qua từng giây. “Chúng ta không có nhiều thời gian,” cô nhắc lại, ánh mắt không rời khỏi màn hình.

Mọi thứ diễn ra như một cơn lốc. Huy, với khả năng hack của mình, đã xâm nhập vào hệ thống, nhưng không ai biết được Tùng Đăng đã chuẩn bị một kế hoạch khác. Linh cảm thấy sự căng thẳng trong không khí, như thể một quả bom hẹn giờ sắp nổ.

“Đăng!” Linh hét lên, “Chúng ta có thể ngăn anh lại!”

“Ngăn tôi?” Hắn cười, sự tự mãn hiện rõ. “Thật sự thì các người chẳng làm được gì cả.”

Linh cảm thấy sự phẫn nộ dâng trào. Tại sao hắn lại có thể thờ ơ với sự sống và cái chết như vậy? Cô quyết định không thể để điều này tiếp diễn.

“Chúng ta sẽ không lùi bước,” Linh nói, giọng chắc chắn. “Chúng ta sẽ chiến đấu đến cùng.”

Khi Huy hoàn tất việc hack, một thông báo lớn vang lên. “Hệ thống đã bị xâm nhập! Đang kích hoạt báo động!”

Linh quay lại, cảm giác lo lắng dâng cao. “Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức!”

“Huy, cậu có thể tạo ra một lối thoát không?” Thảo Nguyên hỏi, ánh mắt đầy hy vọng.

“Tôi sẽ cố gắng!” Huy đáp, gõ điên cuồng trên bàn phím. “Nhưng chúng ta chỉ có vài phút trước khi mọi thứ sụp đổ.”

“Chúng ta không thể để Tùng Đăng thoát,” Linh nói, nhìn thẳng vào mắt hắn. “Đây là cơ hội duy nhất của chúng ta.”

Tùng Đăng vẫn đứng đó, vẻ mặt không chút lo lắng. “Các người nghĩ rằng mình có thể thắng? Thời gian sẽ không bao giờ đứng về phía các người.”

Linh cảm thấy một cảm giác mạnh mẽ trong lòng. “Tôi không cần thời gian đứng về phía mình. Tôi chỉ cần quyết tâm.”

“Thời gian sẽ trả giá cho sự kiêu ngạo của các người,” hắn nói, nhưng Linh không còn sợ hãi nữa. Cô đã sẵn sàng cho cuộc chiến.

“Chúng ta hãy kết thúc chuyện này!” Linh hô lớn, và cuộc chiến giữa họ chính thức bắt đầu. Mọi thứ xung quanh như dừng lại, chỉ còn lại âm thanh của những cú gõ phím và hơi thở gấp gáp của họ.

Linh nhận ra rằng cuộc chiến này không chỉ về công lý, mà còn về sự sống và cái chết. Cô biết rằng mọi quyết định đều có thể dẫn đến những hệ quả khôn lường. Họ phải tìm ra cách để ngăn chặn hắn trước khi quá muộn. Giây phút này sẽ quyết định số phận của tất cả.