Báo Thù Thời Gian

Chương 7: Cuộc Đua Thời Gian

Trong một góc khuất của thành phố, nơi ánh đèn neon phản chiếu những giấc mơ đổ vỡ, Linh, Huy và Thảo Nguyên đứng trước một quyết định lớn lao. Họ vừa thoát khỏi thư viện, trái tim đập loạn nhịp trước sự hiện diện của Tùng Đăng. Cảm giác hồi hộp cùng sự lo lắng bao trùm lấy họ. Linh cảm nhận được sự căng thẳng trong không khí, như thể thời gian đã ngưng lại.

“Chúng ta cần phải nhanh chóng lên kế hoạch,” Linh nói, ánh mắt kiên quyết. “Nếu hắn đang theo dõi chúng ta, mọi thứ sẽ trở nên nguy hiểm hơn bao giờ hết.”

Huy, vẫn còn ngập tràn phấn khích sau khi tải xuống tệp tin quan trọng, gật đầu. “Em đã có thông tin về một phòng thí nghiệm bí mật mà hắn đang sử dụng để phát triển công nghệ du hành thời gian. Chúng ta có thể đến đó.”

“Vậy thì không còn thời gian để chần chừ,” Thảo Nguyên nhanh chóng nhận định. “Chúng ta phải hành động ngay.”

Khi họ nhanh chóng di chuyển qua những con phố tối tăm, Linh cảm thấy như có một lực hút nào đó kéo cô lại gần Tùng Đăng. Những bí ẩn về gia đình, những mảnh ghép trong quá khứ, tất cả đang dồn nén trong lòng cô. Hắn không chỉ là một kẻ thù; hắn có thể là người duy nhất hiểu được nỗi đau mà cô đang mang.

“Linh, cậu đang nghĩ gì vậy?” Huy hỏi, nhận ra sự lơ đãng trong ánh mắt cô.

“Em đang tự hỏi… nếu chúng ta thành công, liệu mọi thứ có thực sự thay đổi?” Cô trả lời, giọng nói trầm xuống. “Liệu chúng ta có thể sửa chữa những sai lầm hay chỉ tạo ra những sai lầm mới?”

Thảo Nguyên nhìn cô, ánh mắt ấm áp nhưng đầy nghiêm túc. “Chúng ta không thể biết trước được kết quả. Nhưng nếu không thử, mọi thứ sẽ mãi mãi không thay đổi.”

Linh gật đầu, lòng tràn đầy quyết tâm. Họ rẽ vào một con hẻm tối tăm, nơi ánh sáng le lói từ những biển quảng cáo điện tử chỉ đủ để dẫn đường. Tâm trạng căng thẳng khiến họ trở nên cảnh giác hơn bao giờ hết. Mỗi bước đi như thể họ đang tiến vào một trận chiến không thể tránh khỏi.

Khi họ đến gần phòng thí nghiệm, Huy dừng lại, mắt chăm chú vào màn hình thiết bị của mình. “Có một hệ thống bảo vệ khá mạnh. Nhưng em có thể hack vào nó.”

“Cậu chắc chắn không?” Linh lo lắng hỏi.

“Chắc chắn,” Huy khẳng định, sự tự tin tỏa ra từ anh.

“Chúng ta không thể để bị phát hiện,” Thảo Nguyên nhắc nhở, giọng điệu nghiêm túc.

Huy gật đầu, bắt đầu thao tác trên thiết bị. Linh và Thảo Nguyên đứng canh chừng, trong khi Huy chăm chú vào màn hình, từng giây trôi qua như một thế kỷ. Đột nhiên, một âm thanh chói tai vang lên. Huy nhướng mày, căng thẳng.

“Có ai đó đang vào gần đây!” Huy nói khẽ, ngẩng đầu lên.

Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. “Chúng ta phải nhanh lên!”

“Được rồi, em đã vào được hệ thống,” Huy nói, giọng đầy hồi hộp. “Cửa sẽ mở trong ba… hai… một…”

Cánh cửa phòng thí nghiệm mở ra với một tiếng “cạch” nhẹ. Họ lao vào trong, lòng tràn đầy sự hồi hộp. Bên trong, một không gian rộng lớn với các thiết bị hiện đại và những màn hình hiển thị thông tin chớp nháy.

“Đây là nơi hắn phát triển công nghệ du hành thời gian,” Thảo Nguyên thì thầm, ánh mắt tràn đầy sự ngạc nhiên.“Chúng ta phải tìm kiếm thông tin ngay lập tức,” Linh thúc giục. “Nếu hắn đã bắt đầu thử nghiệm, chúng ta không có nhiều thời gian.”

Huy nhanh chóng bắt đầu tìm kiếm trên các màn hình, trong khi Thảo Nguyên xem xét các thiết bị xung quanh. Linh cảm thấy một luồng áp lực đè nặng lên vai, như thể thời gian đang chạy ngược lại với họ.

“Đây rồi!” Huy kêu lên, chỉ vào một tệp tin trên màn hình. “Có một bản kế hoạch cho một chuyến du hành thời gian lớn vào ngày mai!”

“Ngày mai?” Linh kinh ngạc. “Chúng ta phải ngăn hắn lại!”

“Nhưng làm thế nào?” Thảo Nguyên hỏi, vẻ lo lắng hiện rõ trên mặt. “Nếu chúng ta không biết rõ hắn sẽ đi đâu…”

“Có một bản đồ!” Huy tiếp tục, ánh mắt sáng lên. “Để em kiểm tra.”

Khi Huy lướt qua các tài liệu, Linh cảm thấy một cơn gió lạnh lẽo lướt qua, như thể có ai đó đang theo dõi họ. Cô quay lại nhìn, nhưng không thấy gì. “Chúng ta nên cẩn thận,” cô nhắc nhở.

Đột nhiên, một tiếng động lớn vang lên từ phía cửa. Linh và nhóm của cô quay lại, thấy một bóng người bước vào. Tùng Đăng, với vẻ mặt lạnh lùng, đứng đó, ánh mắt sắc như dao.

“Tôi đã biết các người sẽ đến đây,” hắn nói, giọng điệu đầy tự tin. “Còn ai khác ngoài các người có thể dám xâm phạm vào lãnh địa của tôi?”

“Đăng!” Linh thốt lên, cảm giác lo lắng tràn ngập. “Tại sao anh lại làm tất cả những điều này?”

“Tôi chỉ đang tìm kiếm công lý,” hắn đáp, ánh mắt không rời khỏi cô. “Công lý mà gia đình tôi xứng đáng nhận được.”

“Công lý không phải là việc thay đổi thời gian để thỏa mãn những d*c v*ng cá nhân!” Linh phản bác, giọng nói vững vàng.

“Tôi không thể để những người như các người cản trở kế hoạch của tôi,” Tùng Đăng lạnh lùng nói, và bóng dáng của hắn trở nên đe dọa hơn bao giờ hết.

“Chúng ta sẽ không để anh làm hại người khác!” Huy hét lên, nhưng Linh biết rằng mọi thứ đã trở nên phức tạp hơn. Đối mặt với Tùng Đăng, họ không chỉ phải đấu tranh cho công lý mà còn phải đấu tranh cho chính bản thân mình.

Tùng Đăng bước vào phòng thí nghiệm, ánh mắt sắc lẹm như dao. “Các người nghĩ rằng mình có thể ngăn cản tôi? Tôi đã chuẩn bị cho mọi thứ.”

Bầu không khí trở nên nặng nề, như một cuộc chiến không thể tránh khỏi đang chờ đợi. Linh cảm thấy tim mình đập mạnh. Cô biết rằng cuộc chiến này không chỉ là về công lý, mà còn là về sự sống và cái chết.

“Chúng ta phải tìm cách thoát ra,” Thảo Nguyên thì thầm, ánh mắt đầy lo lắng.

“Đúng vậy,” Linh đồng ý, lòng tràn đầy quyết tâm. “Chúng ta không thể để hắn thắng.”

Trong khoảnh khắc căng thẳng đó, Linh chợt nhận ra rằng cuộc đua thời gian đã bắt đầu. Họ phải quyết định liệu sẽ đứng lên chiến đấu hay tìm cách rút lui. Nhưng trong lòng cô, một điều đã rõ ràng: cuộc chiến này sẽ không dễ dàng, và những lựa chọn mà họ đưa ra có thể thay đổi tất cả.