Báo Thù Thời Gian

Chương 4: Bước Đầu Tiên

Linh ngồi bên bàn làm việc, ánh sáng từ màn hình chiếu sáng khuôn mặt quyết tâm của cô. Huy và Thảo Nguyên đứng bên cạnh, ánh mắt đầy lo lắng nhưng cũng không kém phần háo hức. "Chúng ta đã sẵn sàng cho chuyến du hành đầu tiên chưa?" Huy hỏi, giọng đầy hồi hộp.

"Đã đến lúc," Linh khẳng định, tay lướt qua các thiết bị công nghệ mà cô đã dành nhiều tháng để phát triển. "Đây không chỉ là một chuyến đi, mà là cơ hội để tìm ra sự thật về cái chết của cha tôi."

Thảo Nguyên gật đầu, nhưng sự lo lắng hiện rõ trên gương mặt cô. "Nhưng nếu có chuyện gì không ổn? Chúng ta có thể làm gì nếu kế hoạch thất bại?"

"Chúng ta đã chuẩn bị kỹ lưỡng," Linh đáp, cố gắng trấn an bạn mình. "Tôi đã lập trình mọi thứ để đảm bảo an toàn. Chúng ta sẽ chỉ quay lại một ngày trước khi... mọi chuyện xảy ra."

Huy nhướn mày, "Và nếu chúng ta gặp phiên bản khác của chính mình? Hoặc thậm chí là những người khác từ quá khứ?"

"Đó là rủi ro mà chúng ta phải chấp nhận," Linh thừa nhận. "Nhưng chúng ta không thể để sợ hãi ngăn cản chúng ta tìm kiếm công lý."

Khi họ chuẩn bị bước vào cỗ máy du hành, Minh Khánh xuất hiện, với vẻ nghiêm túc trên gương mặt. "Các em đã suy nghĩ kỹ chưa? Thời gian không phải là một trò đùa. Mọi hành động đều có thể gây ra những hậu quả không thể lường trước."

"Chúng tôi hiểu," Linh nói, ánh mắt kiên định. "Chúng tôi cần phải làm điều này."

Khánh gật đầu, nhưng không giấu nổi sự lo lắng. "Hãy nhớ, nếu có điều gì không ổn, hãy lập tức quay về. Đừng cố gắng thay đổi quá khứ quá nhiều."

Huy cười nhẹ, "Nhưng biết đâu, nếu chúng ta làm tốt, có thể chúng ta sẽ có một cuộc sống tốt đẹp hơn?"

"Điều đó không hề đơn giản," Khánh đáp, ánh mắt trầm tư. "Nhưng tôi tin vào khả năng của các em. Hãy cẩn thận."

Linh và nhóm của cô tiến vào cỗ máy, những âm thanh của thiết bị điện tử vang lên xung quanh. Cô hít một hơi thật sâu, cảm nhận được sự hồi hộp lẫn lo lắng. "Sẵn sàng chưa?" cô hỏi.

"Mọi thứ đều đã được kiểm tra," Thảo Nguyên trả lời, ánh mắt chờ đợi.

"Vậy thì chúng ta bắt đầu nào," Linh nói, tay đặt lên bảng điều khiển.

Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy họ, và trong chớp mắt, thế giới xung quanh biến mất. Khi mọi thứ trở lại bình thường, họ đứng giữa một không gian quen thuộc nhưng cũng đầy bí ẩn. "Chúng ta ở đâu?" Huy hỏi, ánh mắt nhìn quanh.

"Ngày mà cha tôi bị giết," Linh xác nhận, lòng cô thắt lại khi nhìn thấy những hình ảnh quen thuộc. "Chúng ta phải tìm kiếm manh mối."Thảo Nguyên nhìn quanh, có phần hồi hộp. "Nếu có ai đó nhận ra chúng ta thì sao?"

"Chúng ta chỉ cần hành động tự nhiên," Linh trả lời. "Đừng để lộ dấu hiệu nào."

Họ bắt đầu di chuyển, nhưng chưa kịp đi xa, một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. "Linh? Cậu ở đây sao?"

Cả nhóm quay lại, thấy một phiên bản trẻ hơn của Linh, đứng ngơ ngác nhìn họ. Linh cảm thấy tim mình đập nhanh, "Đó... đó là tôi."

"Chúng ta phải làm gì bây giờ?" Huy hỏi, ánh mắt đầy lo lắng.

Linh chớp mắt, không biết phải trả lời thế nào. "Chỉ cần giữ bình tĩnh. Chúng ta không thể để cô ấy biết."

Nhưng phiên bản trẻ hơn của Linh đã tiến lại gần, ánh mắt nghi hoặc. "Cậu là ai? Tại sao lại ở đây?"

Trái tim Linh đập mạnh, nhưng cô cố gắng giữ giọng bình tĩnh. "Tôi... tôi là bạn của cậu. Chúng ta đang tìm kiếm một điều gì đó."

"Điều gì?" cô gái trẻ hỏi, vẻ mặt không tin.

"Chúng ta đang điều tra một vụ án," Linh nói, cố gắng giữ cho cuộc trò chuyện không đi quá xa. "Cậu có thấy ai lạ không?"

Cô gái trẻ nhìn Linh, ánh mắt dần trở nên nghi ngờ. "Tôi không biết cậu. Cậu có thể là kẻ lừa đảo."

Huy liếc nhìn Linh, ánh mắt đầy lo lắng. "Chúng ta cần phải rời khỏi đây."

"Đúng vậy," Linh gật đầu. "Chúng ta không thể ở lại quá lâu."

Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, một tiếng động lớn vang lên, làm cho họ giật mình. Linh quay lại, thấy một bóng người đang tiếp cận với tốc độ nhanh. "Chạy!" cô hét lên, và cả nhóm lập tức lao về phía cỗ máy du hành.

Thời gian đang trôi qua nhanh chóng, và Linh cảm thấy áp lực dồn dập. Họ cần phải thoát khỏi nơi này trước khi quá muộn. Cảm giác hồi hộp dâng cao, và Linh chỉ biết cầu nguyện rằng kế hoạch của họ sẽ không thất bại.