Báo Thù Thời Gian

Chương 3: Âm Mưu Từ Bóng Tối

Tùng Đăng ngồi trong văn phòng tối tăm, ánh đèn vàng nhạt phản chiếu trên bộ vest đen hoàn hảo, tạo nên vẻ bí ẩn cho hình ảnh của hắn. Hắn nhấn một nút trên bàn điều khiển, màn hình lớn trước mặt sáng lên, hiện ra những hình ảnh của những người đã từng sống trong nỗi sợ hãi vì những quyết định sai lầm của họ. Đó là những kẻ đã khiến cuộc sống của hắn trở nên bi thảm, và bây giờ, hắn sẽ không còn là kẻ bị áp bức.

“Lệ Chi, đến đây,” hắn gọi, giọng nói lạnh lùng nhưng sắc bén.

Cô gái với mái tóc nhuộm xanh xuất hiện, bước vào với sự tự tin. “Có chuyện gì vậy, Tùng Đăng?”

“Nhìn này,” hắn chỉ vào màn hình, nơi hiện lên hình ảnh của Linh Trần và nhóm bạn của cô đang nghiên cứu công nghệ du hành thời gian. “Họ đang tiến gần đến sự thật. Chúng ta cần phải hành động nhanh chóng.”

Lệ Chi gật đầu, ánh mắt cô lấp lánh với sự thích thú. “Chúng ta sẽ không chỉ dừng lại ở việc giám sát họ. Chúng ta có thể sử dụng công nghệ của họ để tạo ra những thay đổi lớn hơn.”

“Đúng vậy,” Tùng Đăng nói, nụ cười nhẹ xuất hiện trên môi. “Nếu chúng ta có thể điều khiển thời gian, chúng ta sẽ có thể loại bỏ những kẻ cản đường và thiết lập lại lịch sử theo cách mà chúng ta muốn.”

“Còn Linh?” Lệ Chi hỏi, giọng điệu có chút lo ngại. “Cô ta rất thông minh, và không dễ dàng bị gạt bỏ.”

“Cô ta có thể thông minh,” Tùng Đăng đáp, ánh mắt hắn trở nên sắc lạnh. “Nhưng cô ta cũng có điểm yếu. Cô ta đang tìm kiếm sự thật về cha mình, và tôi sẽ lợi dụng điều đó.”

Hắn đứng dậy, bước tới bên cửa sổ, nhìn ra ngoài bóng đêm. “Chúng ta sẽ tạo ra một vết nứt trong thời gian, một cơ hội để Linh không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tham gia vào trò chơi của chúng ta.”

“Vết nứt?” Lệ Chi hỏi, sự tò mò hiện rõ trên gương mặt. “Điều đó có nguy hiểm không?”

“Nguy hiểm là một phần của trò chơi,” Tùng Đăng trả lời, giọng điệu tự tin. “Chúng ta sẽ điều khiển các sự kiện, khiến cho Linh và nhóm của cô ta phải đối mặt với những thực tế mà họ không thể tưởng tượng nổi.”

“Họ sẽ không đứng yên,” Lệ Chi nhấn mạnh. “Nếu chúng ta không cẩn thận, họ có thể phá hỏng kế hoạch của chúng ta.”

“Đó là lý do tại sao chúng ta cần phải hành động nhanh chóng và chính xác,” Tùng Đăng khẳng định. “Hãy tập hợp đội ngũ của chúng ta. Chúng ta sẽ không chỉ theo dõi họ, mà sẽ thực hiện những bước đi chiến lược để đưa họ vào thế khó.”

Khi Lệ Chi rời khỏi văn phòng, ánh mắt Tùng Đăng trở nên nghiêm túc hơn. Hắn biết rằng để thực hiện âm mưu của mình, hắn cần phải tính toán từng bước đi một cách cẩn thận. Mọi thứ phải được chuẩn bị hoàn hảo, từ công nghệ cho đến những người sẽ tham gia vào kế hoạch.Trong một phòng thí nghiệm bí mật, Khôi Nguyên ngồi bên bàn làm việc, tập trung vào màn hình máy tính. “Đăng, đã sẵn sàng cho kế hoạch chưa?” hắn hỏi mà không quay đầu lại.

“Đã sẵn sàng,” Tùng Đăng đáp, nhấn mạnh từng từ. “Chúng ta sẽ tạo ra một cú sốc lớn cho Linh và những người bạn của cô ta. Một vết nứt trong thời gian mà họ không thể lường trước.”

“Để làm gì?” Khôi Nguyên hỏi, sự nghi ngờ hiện rõ trong giọng nói.

“Để họ phải lựa chọn,” Tùng Đăng nói, nụ cười ma quái hiện lên. “Chọn giữa sự sống và cái chết, giữa sự thật và dối trá. Họ sẽ không còn đường lui.”

Khôi Nguyên gật đầu, ánh mắt hắn trở nên sắc bén. “Nếu chúng ta thành công, mọi thứ sẽ thuộc về tay chúng ta. Nhưng nếu không…”

“Không có nếu,” Tùng Đăng cắt ngang. “Chúng ta sẽ thành công. Mọi thứ đã được sắp đặt. Linh sẽ không biết điều gì đang chờ đợi cô ta.”

Khi Tùng Đăng và Khôi Nguyên tiếp tục thảo luận về kế hoạch, Lệ Chi đứng bên ngoài, nghe lén cuộc trò chuyện. Cô cảm thấy một sự hồi hộp lẫn lo lắng. Kế hoạch của Tùng Đăng không chỉ đơn giản là thay đổi lịch sử, mà còn là một trò chơi mạo hiểm với số phận của nhiều người.

“Liệu chúng ta có thể kiểm soát được những gì sẽ xảy ra không?” Lệ Chi tự hỏi, lòng trăn trở về những hệ quả không lường trước. Nhưng lòng tham và khát vọng quyền lực đã khiến cô không thể từ bỏ.

Khi ánh sáng mờ dần trong phòng thí nghiệm, Tùng Đăng quay lại nhìn Lệ Chi, ánh mắt hắn như một con sói đói đang chờ đợi con mồi. “Chúng ta sẽ làm cho Linh và nhóm của cô ta phải trả giá cho những gì họ đã gây ra. Họ sẽ không thể trốn thoát.”

“Và sau đó?” Lệ Chi hỏi, không giấu nổi sự tò mò.

“Sau đó,” Tùng Đăng nói, “thế giới sẽ thuộc về chúng ta. Chúng ta sẽ viết lại lịch sử theo cách mà chúng ta muốn.”

Âm mưu của Tùng Đăng đã bắt đầu hình thành, và bóng tối đang dần bao trùm những kẻ muốn thay đổi số phận của mình. Hắn biết rằng mọi thứ chỉ mới bắt đầu, nhưng từng bước đi sẽ dẫn đến một cuộc chiến không thể tránh khỏi. Linh và nhóm của cô không hề biết rằng một cơn bão đang đến gần, và họ sẽ phải đối mặt với những thử thách khốc liệt nhất trong cuộc đời mình.

Bên ngoài, bóng đêm bao trùm, những ánh đèn lấp lánh từ thành phố như những ngôi sao trên bầu trời, nhưng trong lòng Tùng Đăng, chỉ có một mục tiêu duy nhất: quyền lực. Mọi thứ đã được sắp đặt, và hắn sẽ không để ai cản trở con đường của mình.