Linh và nhóm của cô vừa chạy được một đoạn thì một giọng nói khác vang lên từ phía sau, làm họ dừng lại. Một phiên bản khác của Linh, nhưng có vẻ trưởng thành hơn, xuất hiện. "Cô là ai? Tại sao lại ở đây?" Cô ta nhìn họ với ánh mắt đầy nghi hoặc.
Huy thì thầm, "Chúng ta đang bị bao vây bởi chính mình rồi."
"Đừng hoảng sợ," Linh nhanh chóng lên tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh. "Chúng tôi chỉ đang tìm kiếm thông tin."
"Thông tin về ai? Cô không thể nói dối tôi," phiên bản kia đáp, giọng điệu đầy kiên quyết. "Tôi biết những gì xảy ra."
Thảo Nguyên lén lút kéo tay Linh, "Chúng ta nên rời khỏi đây ngay."
Cô gái trẻ hơn, chưa hiểu rõ tình hình, lặng lẽ quan sát. "Cô có thật là bạn tôi không? Hay chỉ là một kẻ lừa đảo?"
"Không, tôi là Linh," Linh khẳng định, nhưng trong lòng cô dâng lên cảm giác rối bời. "Cô cũng là Linh. Chúng ta chỉ khác nhau ở thời điểm mà thôi."
"Khác nhau ở thời điểm?" Cô gái trẻ nhướng mày, không chắc chắn. "Có phải cô đang nói về việc du hành thời gian không?"
"Chúng tôi đến từ tương lai," Huy chen vào, không kiềm chế được sự hào hứng. "Chúng tôi cần giúp đỡ."
"Tôi không tin," phiên bản kia lắc đầu, ánh mắt không chút mềm lòng. "Nếu các người thật sự đến từ tương lai, sao không mang theo chứng cứ gì?"
"Chứng cứ?" Thảo Nguyên lẩm bẩm. "Có lẽ chúng ta nên cho cô ấy thấy một cái gì đó."
"Chúng ta không có thời gian!" Linh quát lên, lo lắng khi thấy một bóng người khác tiến lại gần. "Chạy đi!"
Cả nhóm quay lưng chạy, nhưng phiên bản kia không đứng yên. "Khoan đã! Các người không thể rời đi như vậy!"
Huy quay lại, hơi thở dồn dập. "Chúng tôi sẽ quay lại, nhưng giờ thì phải đi đã!"
Một tiếng động lớn vang lên, như tiếng cửa sập mạnh. Linh cảm thấy nhịp tim đập nhanh hơn. "Chúng ta cần tìm một nơi an toàn.""Đằng kia!" Thảo Nguyên chỉ vào một con hẻm nhỏ. "Chúng ta có thể ẩn nấp tạm thời."
Khi họ chạy vào hẻm, Linh quay lại nhìn, thấy phiên bản kia đang đứng lại, ánh mắt đầy lo lắng. "Nếu các người thật sự đến từ tương lai, thì hãy cẩn thận với những quyết định của mình. Thời gian rất phức tạp."
"Chúng tôi biết," Linh đáp, nhưng trong lòng cô cảm thấy nặng trĩu. "Chúng tôi không muốn làm hỏng mọi thứ."
Họ nấp trong hẻm, thở hổn hển. Huy lén lút nhìn ra ngoài. "Có vẻ tạm thời an toàn."
"Nhưng chúng ta không thể ở đây lâu," Thảo Nguyên nói. "Cần phải có kế hoạch."
"Chúng ta phải tìm ra manh mối về cái chết của cha tôi," Linh nói, giọng nghiêm túc. "Đó là lý do chúng ta ở đây."
Huy gật đầu, nhưng ánh mắt anh vẫn lo lắng. "Nhưng nếu chúng ta gặp thêm nhiều phiên bản khác của mình, sẽ ra sao?"
"Chỉ cần giữ bình tĩnh," Linh khẳng định. "Chúng ta không thể để những phiên bản khác làm rối tung mọi thứ."
"Vậy chúng ta nên bắt đầu từ đâu?" Thảo Nguyên hỏi.
"Chúng ta cần tìm kiếm một nơi mà cha tôi thường lui tới. Có thể có thông tin ở đó," Linh đề xuất.
Huy nhíu mày, "Nhưng nếu chúng ta gặp chính mình ở đó thì sao?"
"Chúng ta phải tự tin," Linh nói, quyết tâm trong giọng nói. "Nếu không, chúng ta sẽ không bao giờ tìm ra được sự thật."
Khi cả nhóm chuẩn bị rời đi, một tiếng động khác vang lên từ phía đầu hẻm. Linh chợt cảm thấy một sự hiện diện đáng sợ. "Chúng ta không thể chậm trễ," cô nói, ánh mắt lo lắng. "Đi nào!"
Họ lao ra khỏi hẻm, lòng đầy hồi hộp. Một thế giới quen thuộc nhưng lại đầy rẫy những bất ngờ đang chờ đợi họ phía trước. Linh biết rằng cuộc chiến không chỉ là giữa họ với Tùng Đăng mà còn là giữa những phiên bản khác của chính mình. Sẽ có những hiểu lầm, những tình huống dở khóc dở cười, nhưng mọi thứ sẽ dẫn đến một sự thật mà Linh chưa thể hình dung ra.
Khi họ tiến vào không gian rộng lớn hơn, Linh cảm nhận được áp lực dồn dập. Cô không chỉ đang tìm kiếm công lý cho cha mà còn phải đối mặt với chính mình trong những phiên bản khác nhau của cuộc đời. Cuộc hành trình này sẽ không chỉ là về tìm kiếm sự thật, mà còn là về việc hiểu rõ bản thân và chấp nhận những phần không hoàn hảo của mình.