Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 99
Cánh cửa kim loại dưới tầng hầm lặng lẽ mở ra, Moody đi đầu bước vào đường hầm.
Lần gặp trước, Moody đã phó thác Sevrla cho Việt Tư Niên, lúc đó Sevrla rất ngoan, nhưng chờ trở về ký túc xá á thư ở tầng mười liền khóc lóc om sòm, trách Moody muốn vứt bỏ mặc kệ nhóc.
Moody dỗ dành liên tiếp mấy ngày, kiên nhẫn cạn sạch, lại bắt đầu thô bạo ném nhóc con lên cao như ném “máy bay”, bên tai mới miễn cưỡng được yên tĩnh.
Hôm nay anh ta muốn ra ngoài một mình, Sevrla kiên quyết không chịu, cuối cùng thật sự không còn cách nào, anh ta dứt khoát như dắt Husky đi dạo, dẫn Sevrla từ tầng một leo lên tầng ba mươi, sống chết không chịu đưa tay ôm nhóc, đến vòng thứ hai, Sevrla đã cầu xin được quay về nghỉ ngơi, vừa ngả người xuống giường liền ngủ say như heo con, gọi thế nào cũng không tỉnh.
Việt Tư Niên vừa thấy Moody liền nhíu mày, trước đó anh đã phát hiện cơ thể hai anh em có vấn đề, nhưng gia tộc Nastalai đối với anh địch ý rất sâu, Moody cũng nhiều lần từ chối để anh bắt mạch, anh không thể cưỡng cầu.
Bình thường anh vẫn cho Sevrla dùng dược thiện, có dược thực và điều dưỡng căn nguyên, thân thể nhóc béo đã khá hơn nhiều, nhưng sắc mặt Moody lại ngày càng kém.
“Moody các hạ, vì sao anh từ chối trị liệu? Anh đã phó thác Sevrla cho tôi, rõ ràng là tín nhiệm tôi.”
Bác sĩ Việt Tư Niên đi phía sau Moody, hạ giọng hỏi.
“Cảm ơn cậu đã quan tâm.”
Moody lắc đầu từ chối, nếu cơ thể anh ta hoàn mỹ không tì vết, e rằng ngày mai sẽ bị lão già kia mang đi cấy chip.
Trên mặt mang theo chút bệnh khí khiến trùng khác ghét bỏ mới có thể bảo vệ việc anh ta vẫn còn là chính mình.
Moody dẫn Bác sĩ Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan tránh camera giám sát, rẽ trái rẽ phải, tiến vào phòng thay đồ từ lối đi chuyên dụng VIP của gia tộc.
“Thay đồ thực nghiệm, đi sau tôi, giả làm trùng hầu.”
Hai trùng gật đầu, vào phòng trong nhanh chóng thay xong rồi bước ra.
Phòng thí nghiệm lớn hơn Việt Tư Niên tưởng tượng rất nhiều, bày la liệt các vật thí nghiệm ngâm trong dung dịch dinh dưỡng, chủng tộc đủ loại sặc sỡ.
Moody đi đến phòng hồ sơ, sau khi quét mống mắt liền dẫn trùng vào, đóng cửa lại.
“Cậu nhất định muốn xem hồ sơ của Ngài Chim Ruồi.”
Anh ta hất cằm, mũ giáp quang não đè lên một xấp giấy.
“Đây là món quà khác tôi tặng cậu.”
Ánh mắt Ôn Tinh Lan lướt qua hồ sơ, Việt Tư Niên tiến tới lật xem.
“Moody các hạ, ngài còn muốn gì?”
Không cần thiết phải làm đến mức này, Ôn Tinh Lan muốn nói rõ giá cả để yên tâm, cậu hoài nghi Moody còn mục đích khác.
“Giữ Sevrla không phải chuyện dễ.”
Moody hiếm khi lộ ra nụ cười, nhàn nhạt nói.
Gia tộc Nastalai đã làm quá nhiều chuyện thất đức, ngày nào đó anh ta không tự bảo toàn được, Việt Tư Niên muốn giữ Sevrla lại cũng tuyệt đối không dễ, hiện tại trả hết thảy lợi thế đều đáng giá, anh ta nhắm đến chính là vũ lực của Ôn Tinh Lan và y thuật của Việt Tư Niên, tổ hợp vững chắc như vậy sẽ không có cái thứ hai trong tinh tế.
Sevrla ở bên họ sẽ trưởng thành tốt hơn ở bên anh ta, trong gia tộc Nastalai.
[ Hồ sơ hạt giống:… (chỗ này bị vấy bẩn) đã thất bại 30 lần, Ngài Chim Ruồi là thể chịu thứ 5, các thể chịu khác đã tử vong, thể chịu số 5 đã thử thụ tinh 10 lần, khoang thể này đã biến dạng, dự tính thao tác thêm 2 lần, tỉ lệ khoang thể báo hỏng sẽ tăng lên trên 95%… ]
Bác sĩ Việt Tư Niên cau chặt mày, nhanh chóng lật tiếp.
[ Thể chịu số 5, cơ thể khỏe mạnh, trùng trùng tạo(người nhân tạo) trưởng thành, thân thể đã đủ điều kiện mang thai, qua thí nghiệm, trí lực bình thường, tố chất cơ thể D+…đã theo yêu cầu của Việt gia, khống chế cấp bậc gen của sinh mệnh mới ở mức D cấp và dưới D cấp. ]
[ Thể chịu số 5, thụ thai thành công, sinh ra trứng chết, khoang thể báo hỏng, 24 giờ sau đưa vào máy xử lý rác. ]
[ Thiết bị trục trặc, thí nghiệm sai sót, trứng trùng bình thường, gián đoạn quy trình báo hỏng, chuyển sang quy trình ấp nở. ]
[ Trứng trùng ấp nở thành công, cấp bậc gen F, phù hợp yêu cầu, trở thành đối tượng tiêu hủy phế thải, đưa đến Việt gia. ]
[ Thể chịu số 5 mắc chứng cuồng bạo, qua quan sát chưa rõ tính lây nhiễm, xét thấy đã thành công mang thai… (vấy bẩn), có giá trị quan sát, có thể khống chế… (vấy bẩn), đưa vào phòng bệnh nội bộ Bạch Tháp. ]
Ánh mắt Việt Tư Niên lạnh lẽo quét qua tủ hồ sơ xung quanh, đây toàn là chứng cứ phạm tội!
Phòng thí nghiệm của Nastalai rốt cuộc xem loài có trí tuệ là gì?
Anh muốn sao chép những chứng cứ này công bố cho thiên hạ, nhưng lại sợ sẽ có kẻ điên bắt chước Nastalai.
Việt Tư Niên do dự một lát, chỉ nhét hồ sơ của Ngài Chim Ruồi vào trong ngực áo, anh muốn điều tra xem những chỗ bị vấy bẩn rốt cuộc là gì, vì sao Việt gia lại ủng hộ Nastalai làm loại thí nghiệm này?
Anh muốn trước tiên báo lên Đế quân về nơi ghê tởm này, mau chóng đuổi Nastalai khỏi nhà máy đóng quân trên hoang tinh.
“Đủ rồi, đi nhanh đi, ở lâu sẽ không giấu được.”
Moody mở cửa, dẫn hai trùng rời đi.
Trong hành lang căn cứ thí nghiệm, lác đác mấy á thư vừa ngáp vừa đi tới, bọn họ đang trò chuyện phiếm.
“Mỗi ngày bên trong Bạch Tháp ồn ào đến muốn chết, cái chương trình Biến Hình Ký gì đó này làm đám trùng bệnh nổi điên mỗi ngày, tôi còn chưa ngủ được một giấc trọn vẹn…”
“Mộ Thất các hạ cũng vậy, ngày nào cũng phải làm thí nghiệm mới, thấy Việt Tư Niên cứu tỉnh Ôn Nguyệt Minh thì đem đống phế phẩm trong máy xử lý rác mang về hết…mệt chết trùng.”
“Mang về cũng tốt, tim những trùng đó vẫn còn đập, ném vào trong đốt còn kêu thảm thiết… tôi, tôi trong lòng có chút không chịu nổi…”
Trong lúc nói chuyện, mấy trùng xoay người né sang một bên hành lang, một nhóm trùng đông nghịt đẩy những khoang dinh dưỡng chồng cao vội vã đi tới, Việt Tư Niên nhìn kỹ, phát hiện trong mỗi khoang đều có một trùng nằm bên trong, anh nhất thời phân tâm, bị đám trùng công tác mặc cùng kiểu trang phục thực nghiệm chen tách khỏi Ôn Tinh Lan và Moody.
Đến khi hoàn hồn lại, anh mờ mịt nhìn xung quanh…
Từng ống thủy tinh dựng đứng, ngâm những đứa bé trùng tộc nhỏ bé, bọn họ nhắm chặt hai mắt.
Ôn Tinh Lan:
[Hùng chủ, anh ở đâu? ]
Việt Tư Niên đi lòng vòng ở nơi như mê cung này nửa ngày vẫn không tìm được lối ra, anh đau đầu cúi xuống, gửi tin nhắn cho Ôn Tinh Lan,
[ Snh ở khu vật thí nghiệm trẻ con Trùng tộc, anh không tìm thấy lối ra, Moody có ở cùng emkhông? ]
Ôn Tinh Lan:
[ Chúng em lập tức đi tìm anh. ]
“Xin chào, Việt Tư Niên các hạ.”
Một giọng nói đột nhiên vang lên, Bác sĩ Việt Tư Niên giật mình, anh nhìn quanh, phát hiện âm thanh truyền ra từ một khoang quản lý thủy tinh bên cạnh.
Dung dịch màu lam trong khoang từ từ rút xuống, Mộ Thất đợi cơ thể hấp thụ hoàn toàn xong mới tắt chế độ phát âm bằng sóng não, ấn nút bên cạnh, vách thủy tinh hạ xuống.
“Để cậu chê cười, tôi cần dùng dịch phục hồi định kỳ để sửa chữa cơ thể.”
Anh ta như không hề xấu hổ khi cơ thểtrần trụi, thản nhiên khoác trường bào, vuốt lại mái tóc dài đỏ nâu còn ướt.
“Muốn gặp cậu một lần thật không dễ dàng,” Mộ Thất mỉm cười, cầm giấy thấm nước lau tóc: “Huyết thống tôi không đủ thuần khiết, ngay cả màu tóc cũng giống như hàng không chính hiệu, cho dù mở rộng cửa, cũng không mời được Việt Tư Niên các hạ.”
“Moody các hạ làm gì cũng rất dễ dàng.”
Động tác của anh ta không thuần thục lắm, bình thường được trùng cái hầu hạ quen rồi, nhưng để có thể một mình tr*n tr** gặp tri kỷ duy nhất trên đời, anh ta đã sớm đuổi hết trùng cái đi nơi khác.
“Đúng là cùng chung huyết mạch với tôi, Moody lại chọn cùng một đối tượng hợp tác mà tôi nhìn trúng.”
Anh ta lẩm bẩm một mình, rồi mỉm cười mời:
“Việt Tư Niên các hạ, cùng tôi kiến tạo thế giới mới đi.”
Anh ta nhìn Việt Tư Niên từ trên xuống dưới, trong ánh mắt có niềm vui khi tìm thấy trùng đồng hành, còn có một tia ghen ghét khó phát hiện.
Rõ ràng chỉ là một vật thí nghiệm cấp F mà thôi, vậy mà lại khỏe mạnh như vậy, nhìn còn khỏe mạnh hơn cả mình.
“Thế giới mới?”
Việt Tư Niên từ đầu đến cuối đều tránh nhìn điều không nên nhìn, nghe Mộ Thất mời mới quay đầu lại.
“Trùng cái bị tin tức tố khống chế rất xấu xí đúng không?”
Mộ Thất giơ cánh tay lên, để lộ những vết sẹo chồng chất do thí nghiệm năm xưa,
“Chỉ cần rút ra một chút máu, cho dù không cam lòng, bọn họ cũng sẽ quỳ xuống như chó.”
“Trùng đực thì từng kẻ chìm đắm trong ăn chơi hưởng lạc, á thư càng ngu muội bình thường, chỉ riêng việc sống sót cũng đã hao hết sức lực.”
“Chỉ có cậu! Việt Tư Niên các hạ! Cậu là trùng duy nhất trên thế giới này có thể sánh vai cùng tôi, kẻ sáng tạo kỳ tích!”
“Nhìn đi!” Anh ta dang rộng hai tay, vẽ một vòng cung về phía những vật thí nghiệm xung quanh.
“Đây đều là tác phẩm vĩ đại của tôi.”
“Hãy cùng tôi sáng tạo thế giới mới!”
“Cho tôi từ chối.” Việt Tư Niên chậm rãi nói, kẻ điên lạm dụng tài năng này muốn sáng tạo ra một thế giới đáng sợ thế nào? Sao anh ta dám, sao dám mời mình cùng phạm phải loại tội ác như vậy?!
Mộ Thất không tức giận, anh ta thong thả đứng dậy.
“Việt Tư Niên các hạ, tôi chờ cậu đổi ý.”
Sàn nhà bỗng nhiên di chuyển, những vật thí nghiệm bày như phòng triển lãm trước mắt xoay loạn như kính vạn hoa, Việt Tư Niên mất thăng bằng ngã xuống, đến khi ngẩng đầu lên, anh đã ngồi trên sàn hành lang bên ngoài, Ôn Tinh Lan đang chạy như điên về phía anh.
Cậu vô cùng cẩn thận, sợ anh bị thương, Việt Tư Niên nắm lấy tay Ôn Tinh Lan đứng dậy.
“Anh không sao, chỉ là xoay đến hơi chóng mặt.”
Anh như dỗ nhóc con, bàn tay ấm áp ấn nhẹ lên đôi râu trùng trên mái tóc Ôn Tinh Lan.
“Đi theo tôi.”
Moody phất tay, ra hiệu đi theo.
Nơi này không thể ở lại nữa.
Mộ Thất vì muốn gặp riêng Việt Tư Niên, vậy mà dùng cả cơ quan chạy trốn của phòng thí nghiệm.
Đúng là điên rồi, ở lại nữa sẽ bị lão già kia phát hiện.
Mấy trùng vội vàng rời khỏi phòng thí nghiệm, tách nhau ra, thần sắc Việt Tư Niên nặng nề, nắm tay Ôn Tinh Lan.
“Tinh Lan, trùng quản lý phòng thí nghiệm là kẻ điên, phải nhanh chóng báo lên Đế quân về căn cứ thực nghiệm này, ngăn chặn thí nghiệm của Bạch Tháp.”
Ôn Tinh Lan gật đầu, dùng kênh thông tin khẩn cấp báo lên Quân Hoài An…
[Nhiệm vụ đã hoàn thành, cần xử lý gấp, ảnh hưởng cực kỳ ác liệt, hủy diệt trùng tính. ]
Cậu đính kèm video đã quay.
Quân Hoài An vẫn không hề đáp lại, thám tử Ôn Tinh Lan phái vào cung cũng như đá chìm đáy biển.
Ngay lúc hai trùng nóng ruột như lửa đốt, không chờ được nữa, họ nhận được hợp đồng chuyển nhượng quyền sở hữu hoang tinh cùng một tin nhắn…
[ Tạm thời đừng nóng vội. ]
Khi Ôn Tinh Lan tìm được Dylan, cậu ta đang tập cử tạ trong phòng gym của Bạch Tháp.
Ôn Tinh Lan mở máy chạy bộ, lặng lẽ chạy bên cạnh cậu ta một lúc.
Ra một thân mồ hôi, Dylan ngồi xuống sàn uống nước.
“?”
Cậu ta uống cạn một ngụm, ngẩng đầu nhìn Ôn Tinh Lan: sao cậu lại nỡ rời khỏi Việt Tư Niên các hạ?
Ôn Tinh Lan ngầm hiểu ý, vành tai khẽ đỏ lên.
Một lúc sau, cậu dừng máy chạy bộ, hai tay đặt lên tay vịn.
“Cậu từng thay đổi mục tiêu của mình chưa?”
Dylan: “…Không thể gọi là thay đổi.”
Ôn Tinh Lan: “Là thế nào?”
Dylan thành khẩn đáp:
“Mục đích không thay đổi, chỉ là cách thực hiện thay đổi.”
Cậu ta biết Ôn Tinh Lan đang hỏi điều gì, chuyện phi thuyền cứu sống kia cậu ta đều biết.
Ôn Tinh Lan trầm mặc hồi lâu mới nói:
“Cậu nói mục đích không thay đổi, tôi tin cậu.”
Nhưng điều Ôn Tinh Lan không rõ là, lý tưởng bảo vệ kẻ yếu ban đầu của Dylan vốn sinh ra là vì muốn bảo vệ Hailen.
Mà hiện tại, Dylan cho rằng chế độ dị dạng của đế quốc mới là nguyên nhân căn bản tạo ra khái niệm kẻ yếu trong nhận thức.
Cậu ta âm thầm đứng sau ủng hộ cuộc cải cách trùng đực do Hailen khởi xướng, cho dù đối phương vì đã lợi dụng mình mà chột dạ không dám gặp lại.
Nhưng nếu không có sự dung túng của cậu ta, Hailen không thể nào có được chìa khóa bí mật của phi thuyền cứu sống thuộc thương đội của Dylan.
Dylan không cho rằng mình đã phản bội Ôn Tinh Lan, lý tưởng của Hailen và Nguyên soái không hề xung đột, thậm chí có thể nói, chúng bổ trợ cho nhau, cùng tồn tại và thành tựu lẫn nhau.
Chỉ có một thế giới nơi tất cả mọi trùng đều có thể hạnh phúc mỉm cười mới là thế giới lý tưởng.
Một thế giới không ngừng sản sinh kẻ yếu, buộc kẻ yếu phải mãi mãi làm kẻ yếu là sai lầm.
Không chỉ kẻ yếu, ngay cả kẻ mạnh cũng phải được hạnh phúc, nhưng thế giới này, bất kể mạnh hay yếu, đều rất khó có được hạnh phúc.
Điều đó là không đúng.
Hailen các hạ đã thắp lên ngọn lửa cải cách, bất luận kết cục ra sao, cuối cùng cũng sẽ mang đến một chút thay đổi cho thế giới này.
Dylan nghĩ: Dù sao cũng tốt hơn là không làm gì cả, cậu ta nhất định phải bù đắp sai lầm mình từng phạm với Hailen các hạ.
Chia sẻ: