Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 98

【 Thư Nhược Hoa đúng là trà xanh! 】

【 Nói linh tinh gì vậy? Biết quan tâm như thế, còn làm dược thiện cho cấp trên cũ! Tôi thì chỉ muốn b*p ch*t cấp trên của mình, ha ha! 】

【 Nói tới nói lui, chẳng phải Thanh Nhiễm các hạ vốn dĩ là vị hôn phu của Đại tướng Ôn Nguyệt Minh sao? Việt Du Ninh còn lớn hơn cả Ôn Mặc Ý mà? 】

【 Tự mình không có thời gian ở bên các hạ, sao lại trách trùng khác lâu ngày sinh tình? 】

【 Cậu nói vậy không hợp lý, vậy trùng cái tiền tuyến xứng đáng bị đội nón xanh à? 】

【 Các hạ có tam phu tứ hầu chẳng phải rất bình thường sao? Có mấy ai chỉ có một thư quân? 】

【 Ồ, vậy ý của cậu là nếu cậu có các hạ nguyện ý chờ cậu, cậu đồng ý chia sẻ ngài ấy cho trùng cái khác? 】

【 Ha ha, tôi còn chưa có các hạ, lấy đâu ra tư cách kén cá chọn canh! 】

“Đúng là có thiên phú hầu hạ trùng, trách không được lấy lòng được Thanh Nhiễm các hạ.”

Trịnh Thành Phong mở hộp cơm, lật tới lật lui nếm thử, cười nói: “Thân thể Nguyệt Minh yếu, không dám ăn dược thiện bừa, tôi thay ngài ấy nếm trước.”

Ông ta đảo khách thành chủ, như thể mình là chủ củatầng 30, lời trong lời ngoài đều hạ thấp Thư Nhược Hoa thành trùng hầu hạ thấp kém, ám chỉ Thư Nhược Hoa không đứng đắn, dựa vào thủ đoạn nhỏ hèn mọn để quyến rũ các hạ.

Thư Nhược Hoa không giận, ánh mắt ôn nhu dừng trên người Trịnh Thành Phong.

“Là tôi thất lễ, mỗi ngày đạo diễn Trịnh đều ở đây, tôi lại quên mang phần của anh.”

“Cũng do Thanh Nhiễm các hạ quá quấn trùng.”

Tai cậu ta ửng lên một tầng đỏ động lòng, hàng mi màu hồng khô khẽ rung, vô cớ thêm vài phần ngượng ngùng khó tả.

“Tôi thấy trong Bạch Tháp cũng có á thư mang đồ ăn cho đạo diễn Trịnh, tôi sợ lãng phí tâm ý của cậu nhóc đó.”

Cái gì gọi là “cũng có”? Còn ánh mắt ghê tởm đó là sao?

Trịnh Thành Phong nuốt không trôi nữa, Thư Nhược Hoa loại trùng cái bò lên từ hạng ba này đúng là quá biết cách khiến trùng ta buồn nôn.

Ông ta căng thẳng liếc nhìn Ôn Nguyệt Minh, vội vàng giải thích:

“Tôi học mát xa từ cậu hộ công đó, , nhờ cậu ta tiện đường mang cơm, tôi trả lương mỗi tháng.”

Trịnh Thành Phong lén trợn mắt.

“Đứa nhỏ đó vừa học vừa làm, trước kia Nguyệt Minh thường giúp đỡ mấy đứa như vậy, tôi cũng bị ảnh hưởng.”

Ông ta lại lúng túng một hồi, đặt đũa xuống, bụng lép kẹp mà không biết nên nói gì.

Trịnh Thành Phong vốn là trùng quen lười nhác, hôm nay mặc bộ vest ngay ngắn chỉnh tề, lại cố làm ra vẻ nghiêm túc, nhìn vào đặc biệt chói mắt, Ôn Nguyệt Minh không đành lòng nhìn thẳng, dời ánh mắt đi.

【 Tôi phơi khô sự trầm mặc…】

【 Đạo diễn Trịnh, đừng làm bộ nữa, anh không hợp với biểu cảm đỏ mặt đâu…】

【 Cứu! Cứu mắt tôi! Cứu! 】

“Tôi trước kia… sống rất hỗn loạn, nhưng bây giờ…”

Ông ta căng thẳng đến nói lắp, hai tay đan vào nhau đặt trên bàn, lưng thẳng tắp, trông như đang đi phỏng vấn.

“Tôi… trong sạch thật sự.”

Trịnh Thành Phong liếc phòng live stream và máy quay, muốn nói lại thôi, mặt đỏ bừng, nghẹn nửa ngày, ông ta cúi người ghé sát taiÔn Nguyệt Minh thì thầm cực nhỏ:

“Trước kia tôi có chút tình sử, sau đó thì không còn gì cả.”

Ôn Nguyệt Minh tựa vào gối mềm đầu giường, mệt mỏi nhắm mắt, chẳng lẽ trong đầu Trịnh Thành Phong chỉ có mấy chuyện nửa th*n d*** đó sao?

Còn Thư Nhược Hoa hà tất phải nhảy nhót như vậy? Việt Thanh Nhiễm thậm chí còn không dám một mình tới nói rõ với mình.

Dù là vị hôn phu, anh ta là đại tướng tiền tuyến, chiến sự liên miên, sao có thể tùy tiện mang thai với các hạ ?

Đương nhiên là tin lời ngon tiếng ngọt của các hạ.

Giờ mình thành ra thế này, chẳng lẽ còn tranh với cậu ta?

Trong lòng Ôn Nguyệt Minh ghét hận đến cực điểm, lười nói thêm.

Từ khi tỉnh lại, ông Ôn sắp xếp trùng chăm sóc anh ta, nghiêm khắc làm theo lời dặn của Việt Tư Niên các hạ, mỗi ngày dẫn thư phụ ra ngoài tản bộ, Ôn Mặc Ý thì né tránh anh ta khắp nơi, sợ làm Ôn Tinh Lan và Việt Tư Niên đau lòng.

Ngược lại không sợ mình-thư phụ ruột sẽ đau lòng.

Trùng mà Ôn Nguyệt Minh để tâm thì không để tâm đến anh ta, trùng anh ta không để tâm thì ngày ngày nhảy nhót đến làm phiền.

“Trịnh Thành Phong, tôi mệt rồi.”

Gương mặt Ôn Nguyệt Minh gầy gò, môi tái nhợt, mái tóc dài màu ánh trăng ảm đạm rơi trên giường, anh ta khó khăn xoay người.

“Thứ lỗi tôi chưa khỏe, không tiện tiếp đãi, mời các vị về cho.”

Sắc mặt Trịnh Thành Phong trắng bệch, mấy ngày nay thấy Nguyệt Minh còn có lúc cười trước mặt mình, vậy mà lại bị Thư Nhược Hoa phá hỏng.

Thư Nhược Hoa đạt được mục đích, trong lòng đắc ý vô cùng.

Cậu ta tự cho rằng đã tuyên thệ chủ quyền thành công, chọc Đại tướng Ôn Nguyệt Minh tức đến gần chết, chắc chắn đối phương càng không muốn quay về quân bộ.

Bước chân Thư Nhược Hoa nhẹ nhàng vô cùng, chuẩn bị đi hái hoa tươi trang trí bàn ăn tối nay, cùng Thanh Nhiễm các hạ có một bữa tối ánh nến lãng mạn, nghĩ đến đó lòng cậu ta nóng ruột, lười tiếp tục khách sáo với Trịnh Thành Phong.

Trịnh Thành Phong đi phía sau, nheo mắt nhìn chằm chằm Thư Nhược Hoa, ông ta cảm thấy tên này có gì đó không đúng, sau sự kiện phù du ám sát, Thư Nhược Hoa vội vã chạy tới chương trình, chỉ chăm chăm dùng thủ đoạn với Ôn Nguyệt Minh, cậu ta được lợi gì?

Ôn Nguyệt Minh giờ như vậy, chỉ khiến trùng thương hại, liên quan gì đến cậu ta?

Thư Nhược Hoa giờ có các hạ, có nhóc con, có quân công, vì sao chột dạ đến mức phải suốt đêm tới chương trình?

Hay là muốn thử điều gì?

Trịnh Thành Phong khoanh tay, rất muốn châm một điếu thuốc tin tức tố để tìm linh cảm, nhưng cố nhịn lại, tiếc nuối chép miệng, trong đầu xoay một vòng ý đồ xấu, xoay người vào góc móc quang não ra, chuẩn bị làm một việc lớn có thể ghi điểm trong lòng trùng mình thích, thay Ôn Nguyệt Minh xả giận, tiện thể tranh công.

Đêm khuya, tinh cầu Trung Ương lại đổ mưa, tiếng mưa rơi khiến khán giả phòng live stream buồn ngủ.

Dylan khoác áo mưa, lặng lẽ tiến vào Bạch Tháp, cậu ta đã xem qua phát sóng trước đó, quen đường xuống tầng hầm, cởi áo choàng xong liền ngã đầu ngủ say.

Sáng sớm hôm sau, sau khi tỉnh táo lại, khán giả bỗng phát hiện tổ chương trình xuất hiện thêm một phòng live stream theo dõi…

Bên trong, một trùng cái mặc áo ba lỗ màu đen, làn da màu mật ong phủ đầy mồ hôi ướt đẫm, cơ ngực căng đầy mê hoặc như khối bánh kem mật ong lớn, hai tay chống đất chống đẩy từng cái từng cái.

Dù rất nhiều trùng không ưa kiểu thẩm mỹ này, nhưng nhìn cơ bắp phồng lên lâu rồi cũng thấy hoa mắt chóng mặt.

【 Hailen các hạ thật có phúc. 】

【Lần đầu tiên có phòng live stream nói trùng đực các hạ có phúc khí…】

【 Nếu là yêu trùng cái, Dylan đúng là món trời ban! 】

【 Có tiền có sắc lại kiên định chịu “làm”, hắc hắc! 】

【…】

Thế nhưng trước mỹ sắc như vậy, lại có trùng ý chí sắt đá,vậy mà Hailen như đang né tránh Dylan, hoàn toàn không xuống tầng hầm gặp cậu ta.

Thật ra ngay ngày đầu Dylan tới, cậu ta đã gửi thông báo cho Hailen.

[Hai]: Tới rồi.

Dylan không vội tìm Hailen các hạ, sau khi tỉnh dậy liền rèn luyện thân thể ở nhà kho dưới tầng hầm mỗi ngày.

Đôi chồng chồng giận dỗi đến mức nhìn tin nhắn cũng thấy rõ.

Hailen nhất định dùng chữ “Lan” trong tên Dylan làm tên trên mạng, Dylan cũng nhất định dùng chữ “Hai” trong tên Hailen làm tên trên mạng, khiến mỗi lần ai đó đồng thời thêm bạn hai trùng, đều mơ hồ chẳng hiểu ra sao, thường xuyên gửi nhầm tin, cũng không biết hai trùng này có cố ý hay không.

Có lúc kẻ gửi nhầm thật sự muốn trịnh trọng thông báo với phu phu Hailen:

Anh ta từ chối bị cặp tình nhân dùng làm công cụ tình thú.

Không biết Hailen là bận thật sự, hay cố ý khiến mình bận rộn để có lý do chính đáng không gặp Dylan, mỗi ngày đều bám theo Việt Tư Niên các hạ bận trước bận sau, quấn đến mức Việt Tư Niên sắp chịu không nổi, muốn trực tiếp giao phương thuốc sản phẩm thay thế tin tức tố cho anh ta muốn làm gì thì làm.

Ngoài Dylan tương đối bớt lo, các khách mời trùng cái mới khác đều làm ầm ĩ gà bay chó sủa mấy ngày nay, Việt Tư Niên càng thêm kiệt sức.

Anh nhớ Ôn Tinh Lan, nhưng không nỡ thúc giục cậu, sợ ảnh hưởng công việc của cậu.

Việt Tư Niên ngồi bên cửa sổ chỉnh lý đơn thuốc cho bệnh trùng, mệt đến mức ngón tay thon dài nhẹ nhàng xoa ấn huyệt Thái Dương.

Hailen không hiểu những đơn thuốc đó, cũng không giúp được gì, nhất là chữ viết rồng bay phượng múa của Việt Tư Niên khác hẳn chữ Trùng tộc thường dùng, anh ta hoàn toàn không có ý định trộm phương thuốc, chuyện công bố phương thuốc sản phẩm thay thế tin tức tố nếu không do Việt Tư Niên tự xử lý thì căn bản không thể động tay.

Anh ta lười biếng nằm trên tấm trải sàn chơi quang não, ung dung bắt chéo chân. Rõ ràng chẳng có việc gì làm, lại nhất quyết không chịu đi gặp Dylan, cũng không biết giận dỗi cái gì.

“Rầm!” Cánh cửa khép hờ bị đẩy ra, để tiện cho nhóc con ra vào chơi đùa, Việt Tư Niên không khóa cửa.

“Tư Niên!”

Ôn Tinh Lan như lữ nhân vượt sa mạc nhìn thấy ốc đảo của mình, giọng khàn khàn mệt mỏi đầy vui mừng.

Việt Tư Niên vui sướng ném sổ khám bệnh xuống, chạy tới ôm chặt Ôn Tinh Lan, hai trùng ôm nhau thật lâu, cho khán giả một ngụm “cơm chó” thật lớn.

Hailen đang đầy hứng thú xem cặp đôi nhỏ thì cửa lại bị đẩy mạnh ra, nhóc con ùa vào.

Ôn Mặc Ý ôm chân Ôn Tinh Lan, ngẩng khuôn mặt nhỏ mắt long lanh gọi liên hồi: “Thư phụ thư phụ thư phụ…”

Cảnh này mà để mấy trùng nhà họ Ôn thấy chắc thú vị lắm.

Hailen xem náo nhiệt không chê lớn chuyện, hận không thể gọi Ôn Nguyệt Minh tới xem.

“Hailen các hạ!”

Việt Tư Niên rạng rỡ hẳn lên, mệt mỏi tan biến, anh quay đầu nhìn Hailen còn nằm ăn vạ dưới đất.

“Tinh Lan đã về, mời anh trở về cho, tiên sinh Dylan vẫn đang đợi anh.”

Tốt quá rồi, cuối cùng cũng đuổi được cái tên dính trùng này.

“Tôi và Tinh Lan lâu ngày không gặp, có chút không tiện.”

Anh hạ mi, ngượng ngùng nói.

【 Hì hì, có gì mà không tiện? Tôi là hội viên, cho tôi xem! 】

【 Cặp đôi lâu ngày gặp lại làm gì vậy, kể chi tiết đi! 】

Hailen còn muốn ăn vạ, bị Lucas kéo thẳng ra ngoài, Ôn Mặc Ý cũng đẩy chân anh ta, lẩm bẩm:

“Sao Hai Hai không đi gặp chú Lan Lan? Xấu xa!”

Mấy nhóc con thật phiền.

Hailen phồng má bị đuổi một mạch tới thang máy ngắm cảnh, Việt Tư Niên ấn sẵn tầng hầm, nhìn thang máy xuống đến nơi mới mỉm cười trở về phòng cùng Ôn Tinh Lan.

【 Ha ha, Hailen các hạ muốn làm bóng đèn mà bị đuổi đi! 】

【 Đúng đó, bỏ mặc bánh mật ong lớn Dylan không ăn, phí của trời! 】

【 Cười chết trùng, trùng lầu trên chắc thèm lắm! 】

Ban đêm, Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan thì thầm chia sẻ tình báo, hai trùng hô hấp hòa quyện, khó kìm đ*ng t*nh, liên tục hôn nhau, chỉ vì Ôn Mặc Ý cũng ở trong phòng nên không thể làm gì hơn.

“Chuyện sản phẩm thay thế tin tức tố của trùng đực không thể kéo dài, càng kéo càng dễ bị trùng có ý đồ nhắm tới.”

Ôn Tinh Lan vuốt má Việt Tư Niên, đau lòng vì anh gầy đi nhiều.

“Anh nghĩ rất lâu, chi bằng mở họp báo công khai trực tiếp sự tồn tại của sản phẩm thay thế tin tức tố, nhưng không công khai phương thuốc, dùng cách bán ra số lượng có hạn cho trùng đăng ký danh tính thật, lập hồ sơ cho từng bệnh trùng mua, theo dõi lâu dài, cũng có thể nhân cơ hội thuê thêm trùng phụ việc, giải quyết một phần việc làm cho á thư.”

Việt Tư Niên áp mặt vào lòng bàn tay Ôn Tinh Lan, đôi mắt đen như trân châu nhìn cậu, Ôn Tinh Lan không kìm được cúi đầu hôn lên nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt anh.

“Emnhờ Da Đen giúp chuẩn bị chuyện này.”

Ôn Tinh Lan khẽ đáp, ngón tay nhẹ nhàng xoa ấn huyệt Thái Dương cho anh.

Hai trùng dựa vào nhau, trong lòng bình yên lặng lẽ.

Ôn Tinh Lan bỗng nhiên nói:

“Bạch Cốt Tinh Đạo dùng thương đội của Dylan để cứu thuyền đào tẩu, chìa khóa khoang cứu nạn chỉ có em và Dylan có.”

Việt Tư Niên chống người dậy, nhẹ nhàng vuốt tóc Ôn Tinh Lan.

“Em và Dylan là bạn tốt mà, hay là trực tiếp nói chuyện thẳng thắn với Dylan đi.”

Ôn Tinh Lan ngoan ngoãn tựa đầu vào bụng anh, tiện cho hùng chủ v**t v*.

“Hailen các hạ,” Việt Tư Niên hạ giọng, “muốn cho Trùng tộc tự do thật sự, anh nghi anh ta muốn mượn chuyện tin tức tố để làm gì đó, nhưng chưa chắc là có ý xấu.”

“Chồng chồng bọn họ rất thích giận dỗi, Tinh Lan đừng học theo.”

Ôn Tinh Lan gật đầu.

“Bạch Cốt Tinh Đạo biến mất bên ngoài vương cung, emmuốn yết kiến Đế quân nhưng Quan chấp chính lấy cớ chưa hoàn thành nhiệm vụ mà từ chối, em nghi trong cung có điều bất thường.”

Việt Tư Niên thở dài. “Moody lấy điều kiện đồng ý đưa anh vào phòng thí nghiệm Bạch Tháp là phó thác Sevrla cho anh.”

Sắc mặt anh nghiêm lại. “Có phải gia tộc Nastalai đã xảy ra chuyện gì không?”

Ôn Tinh Lan nắm tay anh.

“May là đã có manh mối về phòng thí nghiệm, mọi việc đều có tiến triển, em sẽ phái trùng điều tra, anh yên tâm.”

Ôn Mặc Ý đã sớm không còn nghe lén, buồn ngủ mà ngủ say, phát ra tiếng ngáy khe khẽ.

Hai trùng nói chính sự xong, nhất thời đều im lặng, nghe tiếng hô hấp của nhóc.

Ôn Tinh Lan lén ngửi mùi thuốc đông y trên người Việt Tư Niên, càng ngửi càng tỉnh táo, hoàn toàn không ngủ được.

Cậu nghiêng đầu, cẩn thận hôn lên tóc anh, Việt Tư Niên khẽ cười một tiếng, Ôn Tinh Lan lập tức dừng lại, xấu hổ nhắm chặt mắt.

Việt Tư Niên trở tay cởi cổ áo Ôn Tinh Lan, cúi người hôn nhẹ vết sẹo nơi cổ cậu, đầy dịu dàng thương tiếc.

Anh dần dần đi xuống, dừng lại ở những phong cảnh khác nhau, rồi đột nhiên nghịch ý dừng lại.

Ôn Tinh Lan nhẫn nại nhắm mắt, siết chặt mười ngón tay anh.

Việt Tư Niên lại chú ý tới bàn tay Ôn Tinh Lan, anh cúi đầu ngậm lấy khớp ngón tay cậu, ướt át ấm áp di chuyển.

Cả người Ôn Tinh Lan căng cứng, rồi bỗng thả lỏng.

“Haha.” Việt Tư Niên bật cười.

Ôn Tinh Lan xấu hổ đến mức quay đầu vùi mặt vào gối.

Chỉ bị hôn ngón tay mà đã kích động như vậy.

Việt Tư Niên tiện tay lấy khăn ướt lau sạch, ôm cậu vào lòng, cằm tựa trên đỉnh đầu Ôn Tinh Lan.

“Ngủ đi, mệt lắm rồi phải không.”

Ôn Tinh Lan không ngờ hùng chủ như vậy rồi mà cũng nhịn được, cậu đã chuẩn bị sẵn sàng cho việc đi đến cuối cùng.

Lòng có chút hụt hẫng, chẳng lẽ hùng chủ không thích mình sao?

Nhưng hùng chủ ôm mình dịu dàng như vậy, Ôn Tinh Lan lén nhích lại gần hơn, muốn dán sát hơn nữa.

Việt Tư Niên khẽ rên, thấp giọng trách: “Đừng động.”

Ôn Tinh Lan xoay người, tay lần xuống dưới. “Vì sao?”

Mặt cậu ửng hồng, đôi mắt xanh ánh nước long lanh nhìn anh.

Việt Tư Niên nhẫn nhịn đến mức trên trán nổi gân xanh.

“Anh không muốn ở đây, không đủ chính thức, em ngoan một chút.”

Anh giữ lấy tay Ôn Tinh Lan, không cho cậu tiếp tục.

Gánh nặng trong lòng Ôn Tinh Lan tan biến, thay vào đó là niềm vui lớn lao.

Cậu khẽ cười. “Tư Niên, để em giúp anh đi, giúp xong em sẽ ngoan.”

Yết hầu Việt Tư Niên khẽ động, anh muốn trách mà không nỡ, Ôn Tinh Lan khẽ né, tay anh liền lỏng ra.

Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm vào đường cong nhỏ đang động đậy, như phát hiện món đồ chơi mới, cúi đầu ngậm lấy, tay vươn vào sâu trong chăn.

Hồi lâu sau, Ôn Mặc Ý đá tung chăn nhỏ, lộ cái bụng bé xíu, lẩm bẩm trong mơ: “Nhiều quá…”

Từng giọt mồ hôi lăn xuống gương mặt đậm nét như tranh sơn dầu của Việt Tư Niên, anh nghiến răng thấp giọng: “Được voi đòi tiên.”

Sợ đánh thức Ôn Mặc Ý, anh chỉ dám rít ra bốn chữ đó qua kẽ răng.

“Nhiều thuốc viên phải xoa quá…” Ôn Mặc Ý thở dài trong mơ.

Việt Tư Niên thở phào nhẹ nhõm, tâm thần thả lỏng, mặt đỏ bừng cúi đầu tự lau dọn, không để ý Ôn Tinh Lan nữa.

Ôn Tinh Lan tràn đầy thỏa mãn khó tả trong lòng, ôm chặt Việt Tư Niên, chẳng bao lâu đã ngủ say.

Việt Tư Niên bị ép sát vào cơ ngực Ôn Tinh Lan, bên tai là nhịp tim đều đặn của cậu, anh lặng lẽ lắng nghe, lần đầu tiên ngủ một giấc an ổn tại Bạch Tháp.

Sáng sớm hôm sau.

“Đau không?” Việt Tư Niên hỏi.

“Không đau, hơi ngứa.” Ôn Tinh Lan vén tóc dài sang một bên, nghiêng đầu, để trần nửa thân trên ngồi ở mép giường.

Việt Tư Niên khẽ cười, men theo vết sẹo của cậu, dùng kim nhẹ nhàng đưa màu thuốc xanh lam vào da, từng đóa hoa nhỏ màu lam nối liền khéo léo với hoa văn trùng trên nền da trắng như ngọc.

Mồ hôi trong suốt lăn xuống theo nhịp lồng ngực phập phồng, Ôn Tinh Lan nhẫn nại cảm giác đau rất nhẹ cùng cơn ngứa do khả năng hồi phục nhanh của trùng cái cấp S mang lại.

Đột nhiên mặt cậu đỏ lên, Ôn Tinh Lan mất tự nhiên khép hai chân lại, ngồi càng thêm thẳng lưng.

“Đừng động.” Việt Tư Niên chuyên chú phác họa, một giọt mồ hôi lăn dọc theo xương bướm sau lưng Ôn Tinh Lan, bị anh ghét bỏ.

Anh cúi người, ngậm lấy giọt mồ hôi đó, rồi tiếp tục tỉ mỉ phác họa.

Cảm giác ướt át thoáng qua, cơ bắp Ôn Tinh Lan căng cứng, bị Việt Tư Niên nhẹ nhàng vỗ một cái.

“Thả lỏng.” Anh chê cơ bắp căng quá cứng, khó đưa thuốc vào.

Tư Niên đáng ghét.

Ánh mắt Ôn Tinh Lan mơ hồ, cảm thấy việc này còn đáng sợ hơn cả hình phạt tàn khốc nhất, khóe mắt vô tình nhìn thấy Ôn Mặc Ý đỏ bừng mặt, che mắt nhưng vẫn lén nhìn qua kẽ ngón tay.

Ôn Tinh Lan: “…”

Đầu ngón tay Việt Tư Niên nhẹ lướt theo đường cong mình vừa vẽ, lộ vẻ hài lòng, Ôn Tinh Lan không nhịn được làm ra biểu cảm cún con ủy khuất, cậu luôn cảm thấy mình đang bị trùng đực các hạ bắt nạt.

Một quả cầu phát sóng trực tiếp giấu trong khe trần nhà và rèm cửa lặng lẽ ghi lại cảnh này.

【 Tổ chương trình làm tốt lắm! Hắc hắc hắc ~】

【 Chúng tôi chờ ngoài khe cửa bao lâu rồi! Bao lâu rồi! Cuối cùng cũng thấy lách được khe Tư Niên các hạ mang bữa sáng lẻn vào! 】

【 Cặp đôi nhỏ ngọt ngào quá, cắn chết tôi rồi ~】

【 A, hoa văn của Nguyên soái được tu sửa đẹp quá, gần như không thấy sẹo, ghen tị ghê. 】

【 Muốn gả cho Tư Niên các hạ quá, ô ô ô ~】

【 Cậu không sợ bị Nguyên soái xé sống à…】

【 Nguyên soái sắp bị các hạ trêu chết rồi, nếu là tôi chắc chắn không nhịn nổi…】

【 Tư thế của Nguyên soái, tôi cười chết mất! Đập đất! 】

【 Ô ô ô, cầu cùng khoản đào hoa của Tư Niên các hạ! 】

【 Cầu cùng khoản đào hoa của Tư Niên các hạ +1 】

Việt Tư Niên càng nhìn biểu cảm cún con ủy khuất của Ôn Tinh Lan càng thấy buồn cười, cúi đầu hôn một cái lên má cậu.

“Được rồi, ăn cơm thôi.”

Ôn Tinh Lan đầy tâm cơ chọn một chiếc sơ mi cổ thấp, cố ý mở hai nút, để lộ đóa hoa lam rực rỡ nơi cổ.

【 Lần đầu thấy Nguyên soái mặc áo cổ thấp, ha ha, trùng đầy tâm cơ. 】

【 Còn cố ý mở hai nút…hoàn toàn không giống dáng vẻ kín mít thường ngày, ngay cả tay cũng đeo găng. 】

【 Lần trước tổ chương trình cố ý làm nhục Nguyên soái ở tinh cầu nguyên thủy, Tư Niên các hạ làm vậy là để tháo gỡ khúc mắc cho Nguyên soái sao? 】

【 Ghen quá, ghen chết tôi rồi, ô ô ô…】

“Đây là hoa gì?” Ôn Tinh Lan không nhịn được hỏi.

“Là một loại hoa ở quê anh, gọi là xin đừng quên tôi, còn có biệt danh là hoa sao trời.” (Hoa lưu ly:Forget-me-not)

Việt Tư Niên nói xong, bỗng đỏ mặt, cúi đầu cắm cúi ăn, không dám ngẩng lên.

Ôn Tinh Lan hứng thú nghiêng người qua, dán sát vào anh, Ôn Mặc Ý chống cằm, thích thú nhìn hai vị phụ phụ.

“Hoa sao trời.” Ôn Tinh Lan nhớ đến tên mình, lén cười, vui như cún con trộm được khúc xương.

“Vì sao gọi là xin đừng quên tôi?” Cậu ham học hỏi hỏi tới cùng.

Mặt Việt Tư Niên càng đỏ, vẫn không ngẩng đầu, từng hạt bắp được đưa vào miệng, chuyên chú như chú chuột đất ngoan ngoãn.

“Tư Niên, xin anh, nói cho em đi.” Giọng Ôn Tinh Lan mềm mại, bắt đầu mặt dày làm nũng.

【 Được lắm được lắm, không ngờ Nguyên soái sau lưng lại thế này. 】

【 Thảo nào bắt chẹt được Tư Niên các hạ, giơ ngón tay cái! 】

【 Học được rồi, ghi chép điên cuồnging 】

Việt Tư Niên không chịu nổi bộ dạng này của Ôn Tinh Lan, mặt đỏ đến mức muốn bốc khói, nhỏ giọng đáp:

“Là… tình yêu vĩnh hằng không đổi.”

Là tỏ tình, tuyệt đối là tỏ tình.

Mặt Ôn Tinh Lan cũng đỏ lên, cúi đầu xúc cơm thật mạnh.

Rõ ràng hai trùng đã làm bao nhiêu chuyện thân mật như vậy, vậy mà lúc này Ôn Tinh Lan lại xấu hổ đến mức cả người như muốn tan chảy tại chỗ.

Cậu đột nhiên thấy mái tóc dài che cổ mình hơi vướng víu.

Hình như cản trở việc khoe khoang.

Ôn Tinh Lan đỏ mặt, đôi mắt sáng long lanh thầm nghĩ.