Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 97

Đế quân Quân Hoài An vươn tay ra sau sờ lên mặt chú chó hoang nhỏ, một tay khác vòng ra sau lưng định tháo miếng vải bịt mắt của mình.

Quan chấp chính dùng chân đè lên Đế quânQuân Hoài An, một tay giữ chặt hai tay Đế quân Quân Hoài An, hung hăng bắt đầu thêm một lần cuồng phong bão táp.

Đế quân Quân Hoài An nói không thành câu, y đứt quãng nói:

“Vì sao…Vẫn chưa hài lòng?”

Viện Trưởng Lão và Thần Cung lấy quan chấp chính làm con tin, phát điên ép y sinh ra trùng kế vị, y vì bảo vệ mạng sống của chú chó hoang nhỏ này, không thể không chu toàn giữa các thế lực trùng đực các hạ.

Nhưng y… Đế quân Quân Hoài An dâng lên nghi hoặc ngây thơ…

Y quả thực nhớ rõ những gì mình trải qua ở kiếp trước, nhưng không thể cảm nhận được tình cảm của kiếp trước khi làm trùng mẫu, y chỉ là không muốn giẫm lên vết xe đổ thêm lần nữa.

Kỳ thật trùng tộc không cần trùng mẫu, vị thần chân chính của trùng tộc nên là một biểu tượng, chứ không phải một trùng sống sờ sờ có d*c v*ng.

Sau khi nghĩ thông điểm này, y liền chuẩn bị bước lên con đường tự hủy, cố ý buông thả thúc đẩy cải cách xảy ra, bề ngoài giả vờ thuận theo để Viện Trưởng Lão và Thần Cung thả lỏng cảnh giác.

Ngoài ý muốn duy nhất chính là phản ứng của quan chấp chính.

Y không đặt tên cho chú chó hoang nhỏ này, chẳng phải cậu ta nên hận mình sao?

Vì sao lại khóc?

Y đã làm theo ý của chú chó hoang nhỏ, để cậu ta giam cầm mình, tra tấn mình, vì sao vẫn không vui?

Từ ngày chú chó hoang nhỏ dây dưa cùng y, cậu ta đã biết, mình không thể là vật thuộc về riêng cậu ta, vì sao còn phẫn nộ như vậy?

“Đừng… khóc…Tôi… sau khi chết…”

Đế quân Quân Hoài An không chịu nổi mà ưỡn cổ lên, y chỉ nói một câu, lực của quan chấp chính mạnh như muốn làm chết y.

Trán y lăn xuống từng giọt mồ hôi, thần sắc như đau đớn lại như sung sướng, cố nhẫn nại nói tiếp:

“Cậu sẽ… được tự do.”

Đế quân Quân Hoài An thở ra một hơi, thả lỏng, trong đầu trắng xóa một mảnh, vừa sắp chạm đến cực hạn, lại bị quan chấp chính kéo trở về.

Y nổi giận, chú chó hoang nhỏ dù tùy hứng đến đâu, trên giường vẫn luôn lấy lòng y, chưa từng khó thuần như vậy.

“Cậu làm… gì vậy! Buông tay!”

“Đế quân chán ghét tôi đến mức phải dùng cái chết để thoát khỏi tôi sao?”

Quan chấp chính căm hận nói, “Là tôi làm chưa đủ tốt sao? Hay là vị các hạ nhỏ ở tinh cầu Taron biết nhiều trò hơn? Hay là các hạ Stanton có thể làm những tư thế mà trùng cái không làm được? Hay là tên Hắc Ảnh kia có thể làm tốt hơn tôi?”

“Bệ hạ đã làm gì cùng bọn họ? Chỗ nào tốt hơn? Tôi sẽ làm tốt hơn bọn họ!”

Cậu ta cúi đầu cắn mạnh vào cổ Đế quân Quân Hoài An, như muốn in dấu răng của mình lên từng hoa văn trùng .

Một lúc sau, cậu ta nhẹ giọng nói: “Bệ hạ, chỉ có tôi mới có thể cho ngài những đêm dài tuyệt diệu không ngủ như vậy, sao ngài có thể vứt bỏ tôi?”

Đế quân Quân Hoài An mệt đến không thể nhúc nhích, thân thể mẫn cảm đến mức chạm vào là run rẩy toàn thân, chú chó hoang nhỏ tra tấn y lặp đi lặp lại, căn bản không cho y ngủ.

Y lười để ý quan chấp chính, chỉ muốn chịu đựng cơn điên này của cậu ta, để mình được giải thoát rồi ngủ một giấc thật ngon.

“Nếu bệ hạ thật sự muốn chết…”

Quan chấp chính lại nâng Quân Hoài An dậy, để y ngồi lên người mình, cậu ta ôm eo Quân Hoài An, kề sát tai, chậm rãi dày vò y, “…thì mang tôi theo cùng.”

“Bất kể là nơi nào, ngài cũng đừng mong thoát khỏi tôi.”

Cậu ta cười một tiếng, như phát điên lại như sung sướng đến cực hạn, “Bệ hạ, sao ngài có thể tùy tiện nhặt chó hoang ở khu lưu lạc về chứ?”

Ngón tay Đế quân Quân Hoài An khẽ co lại, vẫn không rút ra được chút sức lực nào, y tựa vào hõm vai chú chó hoang nhỏ, lặng lẽ thở dài, nghiêng đầu hôn lên mặt cậu ta.

Quan chấp chính cười khẽ một tiếng, nước mắt lăn xuống từ khóe mắt, cậu ta nghiêng đầu cùng môi lưỡi quấn quýt cùng Quân Hoài An , nụ hôn kèm theo vị mặn của nước mắt hòa lẫn mồ hôi.

Quân Hoài An giãy giụa ngẩng đầu lên hít thở mạnh, y mơ hồ vươn đầu lưỡi l**m nhẹ lên mặt quan chấp chính.

Mặn quá.

Là nước mắt sao? Hay là mồ hôi? Cậu ta vẫn đang khóc? Vì sao?

Có quyền lực, có địa vị, còn có thể tự tay tra tấn kẻ từng đối xử không tốt với mình, vì sao vẫn không vui?

Lòng Quân Hoài An hơi nhói đau, y lặp đi lặp lại l**m lên khóe mắt chú chó hoang nhỏ, muốn dỗ cậu ta đừng khóc, nhưng quan chấp chính lại cho rằng đó là lời mời của bệ hạ, trời đất” lại tối sầm một lần nữa.

Hoa tươi nở rộ rực rỡ, ánh mặt trời xuyên qua cành hoa đổ xuống những mảng bóng đan xen, Từ Nhiên mặc trang phục trùng hầu trong cung, đi qua con đường nhỏ quanh co, lại vòng qua mấy ngọn giả sươn, đứng trong Ngự Hoa Viên nhìn về hướng tẩm cung của Đế quân mà thở dài.

Từ khi Bạch Cốt Tinh Đạo tiến vào tinh cầu Trung Ương, Từ Nhiên chu toàn giữa Hailen và quan chấp chính, sau khi lấy được cơ giáp, Bạch Cốt Tinh Đạo giả làm trùng hầu hạ trùng đực mới vào cung, lẻn vào vương cung.

Bọn họ liên hợp với quan chấp chính, hạ độc Tạ Mộ Khiêm, giam cầm Đế quân Quân Hoài An cùng các trùng đực các hạ tiến cung, giả truyền chính lệnh, chuẩn bị khống chế Đế quân để hiệu lệnh chư hầu, sửa đổi luật của hội bảo vệ trùng đực, trừng phạt gia tộc Nastalai.

Nhưng sau khi Từ Nhiên phát động cung biến thành công, lật xem biên bản hội nghị mới phát hiện Đế quân đã sớm có ý định cải cách, chỉ là bị nhiều tầng cản trở nên không thể thực thi.

Từ Nhiên hối hận vì hành động vội vàng, đáng lẽ cậu ta nên tìm cơ hội yết kiến Đế quân Quân Hoài An trước, y là một quân chủ đủ tư cách, nhưng việc đã đến nước này, Bạch Cốt Tinh Đạo chỉ có thể tiếp tục tiến bước.

Chỉ là cậu ta đổi ý, Từ Nhiên càng hy vọng có thể thực hiện cải cách trong hòa bình, sau khi thành công sẽ trả lại chính quyền cho Đế quân.

Quan chấp chính không phải đối tượng hợp tác tốt, cũng không có độ lượng của bậc quân vương, sau khi đắc thế lại ngày ngày trầm mê tra tấn chủ cũ…

Từ Nhiên không rõ quan chấp chính và Đế quân Quân Hoài An có quan hệ phong hoa tuyết nguyệt gì, cho dù sau chuyện Trịnh Thành Phong và trùng đôi mắt lá phong hoa hồng, cậu ta vẫn không hiểu vì sao có trùng cái lại yêu á thư và trùng cái, Từ Nhiên cho rằng quan chấp chính đang dùng cách này để làm nhục Đế quân Quân Hoài An.

Nhưng sự bình ổn trong cung vẫn cần quan chấp chính hiểu rõ chính vụ duy trì, nếu không các thế lực bên ngoài biết trong cung có biến, sẽ bất lợi cho việc cậu ta âm thầm trù tính cải cách.

Hiện tại quan chấp chính lấy cớ Đế quân Quân Hoài An điều dưỡng thân thể để mang thai trùng kế vị, từ chối các bên yết kiến, nhưng chuyện trong cung không giấu được lâu, cậu ta phải nhanh chóng tìm ra con đường tốt nhất cho cải cách.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Đồ ngu Từ Nhiên!!! Nói cho cậu biết, tôi có tình báo siêu quan trọng! Cậu có muốn nghe không? Lấy lòng tôi đi!

Cái tên ngu ngốc tự đưa mình vào phòng thí nghiệm của Nastalai làm vật thí nghiệm!

Từ Nhiên lập tức nhíu mày, khó chịu gõ “bạch bạch” lên quang não.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Nói ngôn ngữ tinh tế đi, ngôn ngữ khác tôi không hiểu! Mau lấy lòng tôi!

Từ Nhiên mặt không biểu cảm giơ tay vỗ vào không khí mấy cái, như đang đập con ruồi nhỏ, lại như cách không tát vào mặt một tên ngu ngốc nào đó.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Không biết điều, thủ lĩnh thúi! Tôi bảo anh lấy lòng tôi!

[Không có nhưng mà]: Cậu thơm! Thơm đến mức không còn não!

Hai trùng cầm quang não, cậu một câu tôi một câu, như học sinh tiểu học cãi nhau.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Ha? Tôi không có não? Noah đại thông minh đã lấy được tin tức trực tiếp! Tư Niên Các hạ đã làm ra sản phẩm thay thế tin tức tố!

[Không có nhưng mà]: Cậu nói gì?!

Ánh mắt Từ Nhiên lộ vẻ cuồng nhiệt, sản phẩm thay thế tin tức tố của trùng đực là gì? Là thứ có thể thay đổi cấu trúc xã hội căn bản Trùng tộc, cậu ta nghĩ qua rất nhiều cách, duy chỉ không nghĩ đến điều này, vì cậu ta luôn cho rằng đó là chuyện không thể thực hiện.

Nhưng Tư Niên các hạ lại làm được.

Noah đang ảo não, cậu ta còn chưa kịp làm ra vẻ bí hiểm, còn chờ Từ Nhiên dỗ dành, không ngờ đã lỡ miệng nói ra.

Thấy Từ Nhiên hứng thú như vậy, cậu ta lập tức lại đắc ý.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Dỗ tôi đi!

Từ Nhiên:…

Hoa như đang cười nhạo, bị gió thổi lay, quất vào mặt Từ Nhiên, cậu ta gạt cành hoa ra, ngồi phịch xuống dưới gốc cây, nhẫn nại trả lời.

[Không có nhưng mà]: Gần đây tôi ăn không ngon, ngủ không yên.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Có trùng bắt nạt cậu à!? Tôi về đánh gã ngay!

Không ngờ Noah dễ lừa như vậy, Từ Nhiên sớm biết thì đã lừa cậu ta về từ lâu.

[Không có nhưng mà]: Không, chỉ là lo cho cậu, lo đến mức ăn không ngon ngủ không yên.

[Noah thiên hạ đệ nhất]: Hừ hừ! Vậy cậu chờ tôi, tôi trộm được phương thuốc của Tư Niên các hạ rồi sẽ đi tìm cậu!

Noah cười đắc ý, đã bắt đầu tưởng tượng cảnh mình trộm được phương thuốc rồi dâng lên trước mặt Từ Nhiên như hiến bảo vật.

Vốn dĩ Từ Nhiên định nhân cơ hội này lừa Noah trở về, nhưng khi nhìn thấy kế hoạch của Noah, cậu ta lại chần chừ.

[Không có nhưng mà]: Chú ý an toàn, cẩn thận Ôn Tinh Lan.

Cậu ta nhìn về phía Bạch Tháp…

Nơi đó có hạt giống có thể châm ngòi cho cải cách xã hội Trùng tộc thật sự.

Bên phía Bạch Tháp quả thực náo nhiệt vô cùng.

Trịnh Thành Phong rõ ràng là đạo diễn, lại lấy thân phận khách mời trà trộn vào chương trình, mỗi ngày đi theo làm trợ lý cho Việt Tư Niên các hạ, chờ đến khi vào phòng Đại tướng Ôn Nguyệt Minh thì ông ta ở lì không chịu đi.

Lâu dần, khán giả đều đã nhìn ra, Trịnh Thành Phong chính là một kẻ si tình yêu trùng cái, phòng live stream cùng đội quân thủy quân do Trịnh Thành Phong thuê về mỗi ngày cãi vã đến long trời lở đất, mắng chửi khắp nơi, nhiệt độ chương trình ngược lại càng tăng cao.

Trịnh Thành Phong hoàn toàn không bận tâm, hắc hồng cũng là hồng, độ hot càng cao càng kiếm tiền.

Ông ta vui đến mức trong mơ cũng thấy mình dùng núi vàng núi bạc cầu hôn Đại tướng Ôn Nguyệt Minh.

Khoảng thời gian này, Trịnh Thành Phong thay hộ công chăm sóc, xoa bóp vật lý trị liệu cho Đại tướng Ôn Nguyệt Minh, suốt ngày suy nghĩ linh tinh đến không ra thể thống gì, nếu Đại tướng Ôn Nguyệt Minh chịu liếc ông ta thêm một cái, ông ta có thể lập tức nằm lên giường để Đại tướng Ôn Nguyệt Minh tùy ý đùa nghịch.

Ai cũng biết ông ta chơi bời phóng túng, Trịnh Thành Phong ông ta đã dám làm thì cũng dám nhận, nhưng phía sau vẫn sạch sẽ, giữ lại cho ánh trăng sáng của mình.

Nghĩ đến đây, mặt ông ta ửng lên một tầng hồng nhạt, bàn tay xoa bóp chân Đại tướng Ôn Nguyệt Minh càng thêm dùng sức.

Đại tướng không tiện dùng lực thì có sao đâu, có ông ta ở đây! Eo ông ta khỏe lắm.

Đại tướng Ôn Nguyệt Minh biết Trịnh Thành Phong lại bắt đầu nghĩ linh tinh, nhưng anh ta vẫn nhẫn nhịn không đuổi người đi, bởi Thư Nhược Hoa thật sự quá ghê tởm, anh ta cần một công cụ dùng tốt làm tấm khiên, để mình trông không quá bi thảm.

Từ khi Thư Nhược Hoa đến Bạch Tháp, mỗi ngày đều cùng Việt Thanh Nhiễm phô trương ân ái, còn nghĩ ra trò mới, ngày nào cũng chiếu lại tập phát sóng trực tiếp cách Việt Tư Niên các hạ nấu ăn, để học theo làm dược thiện cho hùng chủ của mình, cậu ta không chỉ làm cho hùng chủ, còn cố ý làm thêm một phần, lấy danh nghĩa thăm trưởng quan đưa đến trước mặt Đại tướng Ôn Nguyệt Minh mỗi ngày.

Còn ngày ngày dắt theo một nhóc con còn lớn hơn cả Ôn Mặc Ý- Việt Du Ninh.

Thuộc hạ trung thành với mình và vị hôn phu thanh mai trúc mã của mình… ở bên nhau.

Đại tướng Ôn Nguyệt Minh mỉm cười, sự phản bội tr*n tr** kép như vậy, vậy mà còn dám đổi đủ cách đến diễu võ dương oai trước mặt mình.

Đại tướng Ôn Nguyệt Minh nhìn Thư Nhược Hoa với ánh mắt khó dò, khẽ cười:

“Dù áy náy trong lòng, cậu cũng không cần làm việc của nô bộc như vậy.”

Thư Nhược Hoa lại thản nhiên cười:

“Trưởng quan nói gì vậy? Trưởng quan bận rộn, không có thời gian chăm sóc các hạ, tôi chỉ là thay trưởng quan tận trách, nào ngờ ở cạnh các hạ lâu ngày sinh tình, thật sự là tình không thể cưỡng.”

“Dù mấy năm nay tôi sống cũng tạm ổn, vì hùng chủ sinh con nối dõi, nhưng chỉ cần trưởng quan chịu thực hiện hôn ước, hạ quan nguyện chắp tay nhường lại vị trí thư quân, chỉ là vì con cái, còn mong trưởng quan thương xót Nhược Hoa, Nhược Hoa thật sự không thể rời xa các hạ, tôi nguyện lui về làm thư hầu.”

Thư Nhược Hoa rõ ràng trong lòng, Ôn Nguyệt Minh trong xương cốt vô cùng ngạo mạn, nghe những lời này tuyệt đối sẽ không nhận tình của cậu ta.

“Nhường cho Ôn Nguyệt Minh” loại chuyện này, đối với Ôn Nguyệt Minh mà nói chính là một sự sỉ nhục, anh ta tuyệt không thể chịu đựng việc mình bị coi như kẻ ăn mày được bố thí.

Quả nhiên, Ôn Nguyệt Minh chỉ nặng nề nhìn Thư Nhược Hoa một cái, cười đầy chán ghét, “Cậu quả thật rộng lượng.”