Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 96
Moody một tay xách Sevrla lên, lắc lắc như đang cân một con heo con.
“Đồ ngu, em đang bôi tro trát trấu lên mặt Bạch Tháp sao?”
Sevrla giương nanh múa vuốt, tay béo chân béo đạp loạn xạ.
“Buông em ra! Buông em ra! Moody thối tha! Moody phiền phức! Không thấy em bị bắt nạt sao?!”
Nhóc la hét om sòm đến nhức cả tai, Moody ngoáy ngoáy lỗ tai rồi ném Sevrla lên không trung.
“A a a a!!!” Sevrla thét chói tai như heo con sắp bị làm thịt.
Sevrla bị tung lên tung xuống liên tục, tiếng kêu dần dần nhỏ lại, mắt đảo vòng như nhang muỗi, suýt nữa bị nghẹn đến tắc thở.
【 Không hổ là Moody các hạ. 】
【 Sevrla các hạ đúng là quá bướng, chỉ có Moody các hạ mới trị được nhóc. 】
Đứa em ngốc cuối cùng cũng im lặng.
Moody kẹp “heo con” dưới cánh tay, gật đầu với mấy nhóc con, rồi đi về phía Việt Tư Niên đang bước ra xem tình hình.
“Tư Niên các hạ, có thể làm phiền cậu nói chuyện một chút.”
Sevrla tỉnh lại, không dám hé răng nữa, lén dùng quần áo Moody lau nước mũi cho hả giận. Lông mày Moody giật giật, ánh mắt sắc như dao quét xuống.
Rất tốt, mấy động tác nhỏ lập tức dừng lại.
Đúng là ác trùng tự có ác trùng trị.
Mấy nhóc con đều che miệng cười trộm.
Việt Tư Niên lặng lẽ xem xong màn “giáo dục em trai ruột” này, khẽ gật đầu với Moody.
[Sein zum Tode.]
[Hướng chết mà sinh.]
Nhờ tờ giấy nhỏ của Moody, Việt Tư Niên mới chú ý đến ngoài cửa sổ phòng bệnh còn có một khoảng trời khác, anh cũng vừa hay muốn trò chuyện với Moody các hạ.
Việt Tư Niên mỉm cười, chắp tay trước ngực:
“Hôm nay phải vo thêm thuốc viên, làm phiền Du Ninh ở lại giúp một tay nhé, dạo này tiêu hao quá nhanh, tôi vo không kịp.”
Vừa rồi Du Ninh đứng ngẩn người một lát rồi đột nhiên rời đi, giữa mày đầy vẻ u sầu, anh muốn giữ đứa nhỏ này ở lại chơi thêm một lúc.
Đôi mắt Việt Du Ninh đen sâu thẳm, nhìn chằm chằm Moody, chậm rãi gật đầu.
Bé không định đi nữa, gia tộc Nastalai không có trùng tốt, bé lo lắng cho Tư Niên các hạ.
Việt Tư Niên đưa hòm thuốc cho Ôn Mặc Ý, bảo mấy đứa nhỏ đi vo thuốc viên.
“Cảm ơn mọi trùng đã giúp đỡ, tôi đi nói chuyện với Moody các hạ vài câu,” Hàng mi anh khẽ chớp tinh nghịch, “Chừa cho Sevrla nhỏ bé chút mặt mũi, mọi trùng đừng đi theo nhé.”
Moody đi theo sau Việt Tư Niên vào phòng 1320, tiện tay đóng luôn quả cầu phát sóng trực tiếp và mấy nhóc con lại bên ngoài.
【 Sao lại thế này? Tổ chương trình đâu! Có thể phối hợp tốt với các hạ một chút được không, sao cứ không quay được hình ảnh vậy? 】
【 Các hạ quá tùy hứng, tổ chương trình khó quản lý…】
【 Khó lắm mới mời được các hạ đến Bạch Tháp quay chương trình, còn muốn các hạ phối hợp như trùng cái thì lại càng khó hơn…】
【 Mọi trùng có xem các góc máy khác không? Có trùng cái đã đến rồi! 】
【 Lần này Đế quân còn đến không? 】
【 Đã là vị hôn phu cũ rỗi, để tránh hiềm nghi chắc sẽ không đến đâu? 】
…
Trong phòng tối mờ, rèm cửa kéo kín mít, Việt Tư Niên lặng lẽ chờ Moody lên tiếng.
“Xem ra Tư Niên các hạ hiểu ý của tôi.” Moody liếc nhìn cửa sổ, khóe môi hơi nhếch lên, nếp nhăn nơi khóe mắt thoáng hiện khi anh ta cười rồi nhanh chóng biến mất.
“Tôi sẵn sàng giúp Tư Niên các hạ đến nơi cậu muốn đi.”
Ngón tay Việt Tư Niên khẽ động, “Moody các hạ muốn gì?”
“Sevrla.”
Moody dừng lại một chút, “Nếu có một ngày tôi gặp chuyện bất trắc, xin các hạ thu nhận Sevrla.”
“Không cần nuông chiều nó.”
Rốt cuộc gia tộc Nastalai đã xảy ra chuyện gì? Vì sao Moody lại nói như vậy?
Việt Tư Niên nhìn sâu vào Moody, gật đầu đồng ý.
…
Trịnh Thành Phong mặc một bộ vest chỉnh tề, dùng sáp vuốt tóc chải mái tóc xoăn màu vàng sẫm ra sau, để lộ gương mặt đã được chăm chút sạch sẽ, đôi mắt xám thép lóe lên ánh sáng nóng lòng chờ đợi. Ông ta ôm một bó hoa hồng đỏ, giống như một chàng trai trẻ mới lớn, vừa hưng phấn vừa mong đợi bước vào Bạch Tháp.
“Chào đạo diễn Trịnh!” Thượng tướng Thư Nhược Hoa mặc quân trang trắng như tuyết, một bên vai đeo đầy đủ quân chương chỉnh tề, mái tóc dài màu hồng phấn buộc nửa đầu, một lọn tóc rủ xuống trước trán, khiến trùng cái trông đặc biệt dịu dàng.
【 Hôm nay trùng cái đều ăn diện rất dụng tâm! 】
【 Đạo diễn Trịnh mang hoa hồng cho ai vậy? 】
【 Sao đạo diễn Trịnh lại đến? Làm trùng chủ trì sao? 】
【 Tôi thấy trên trang web chính thức của tổ chương trình thông báo, đạo diễn Trịnh đến với thân phận khách mời. 】
【 A? Như vậy cũng được sao? Vậy tôi có thể tham gia không? 】
【 Đương nhiên không, khách mời đều do tổ chương trình và trùng đực các hạ bàn bạc quyết định! 】
【 Đạo diễn Trịnh bàn bạc với vị các hạ nào vậy? Có phải anh ta thao tác trái quy định không! 】
【 Chương trình của anh ta đương nhiên anh ta quyết định, cậu nghĩ gì vậy? 】
Trịnh Thành Phong giật giật khóe mày, nhưng vẫn kiềm chế lại, “Chào thượng tướng Nhược Hoa.”
Trịnh Thành Phong coi thường Thư Nhược Hoa là một kẻ phản đồ từ đầu đến chân, Thư Nhược Hoa lại coi thường Trịnh Thành Phong là một trùng cái chỉ biết yêu mù quáng. Hai trùng ghét bỏ lẫn nhau, nhưng bề ngoài vẫn giả vờ khách sáo.
Thư Nhược Hoa liếc nhìn bó hoa hồng trong tay đạo diễn Trịnh, nụ cười trên mặt trở nên vi diệu, trong lòng cười nhạt: Cách theo đuổi thật sáo rỗng.
Là một trùng cái rất thành công trên tình trường, Thư Nhược Hoa khó tránh khỏi dâng lên chút đắc ý trong lòng.
Trịnh Thành Phong nhạy bén nhận ra mấy tâm tư nhỏ không lên được mặt bàn của Thư Nhược Hoa, ông ta cười lạnh một tiếng, rất muốn hút một điếu thuốc tin tức tố, phả khói thẳng vào mặt Thư Nhược Hoa.
Thôi vậy, ông ta không muốn để Ôn Nguyệt Minh ngửi thấy trên người mình có mùi tin tức tố của trùng đực.
Hai trùng khách sáo gật đầu, nhẫn nại cùng nhau bước vào thang máy. Khi Thư Nhược Hoa rời thang vào tầng 10 đi tìm Việt Thanh Nhiễm, Trịnh Thành Phong lập tức nở nụ cười chân thành hơn vài phần.
“Tạm biệt, thượng tướng Nhược Hoa.”
“Chúc anh may mắn, đạo diễn Trịnh!”
Thư Nhược Hoa lập tức giả vờ khách sáo đáp lại. Rõ ràng là bạn học cùng trường, hiểu rõ gốc gác của nhau, vậy mà giờ phút này lại giả tạo đến cực điểm.
Trịnh Thành Phong đảo mắt đã vứt kẻ không quan trọng ra sau đầu, ôm hoa hồng, hưng phấn nhìn chằm chằm số tầng thay đổi trên thang máy.
Đến tầng 30 rồi.
“Đại tướng Nguyệt Minh! Tôi là Trịnh Thành Phong, ngài còn nhớ tôi không? Trước đây ở hành tinh số nhỏ 30…”
Trịnh Thành Phong lập tức xông vào, chen trùng hộ công á thư bên cạnh ra, thay đối phương đỡ Ôn Nguyệt Minh trong lúc vận động trị liệu đi về phía trước.
Quả thực giống như một con chó mặt xệ quay vòng vây quanh chủ nhân.
Ôn Nguyệt Minh đầu tiên là kinh ngạc một chút, sau đó nhạy bén phát hiện gương mặt ửng đỏ và hơi thở ngày càng nặng nề của đối phương khi chạm vào tay chân mình. Trong lòng anh ta có chút chán ghét, nhưng đồng thời, trái tim bị Việt Thanh Nhiễm đả kích của anh ta lại dâng lên một cảm giác vui sướng vi diệu.
Thì ra dù bản thân đã trở nên tệ hại như vậy mà vẫn có trùng thích mình.
Thư phụ thần trí hỗn loạn, nhóc con thì bỏ mặc anh ta, trong lòng vị hôn phu cũ thì chỉ có phó quan đã phản bội anh ta, trùng em trai mà anh ta ghen ghét lại ngày càng tốt hơn…
Những trùng từng chịu ơn anh ta cũng chỉ đặt vài bó hoa vô thưởng vô phạt trước cửa phòng bệnh, không có bất kỳ giúp đỡ thực chất nào.
Anh ta nhìn về phía bó hoa hồng trong lòng Trịnh Thành Phong, tuy rằng tên trùng ngu xuẩn trước mắt này cũng chẳng khác gì.
Nhưng ánh mắt sáng rực của đối phương cùng phản ứng sinh lý khó che giấu, sự lấy lòng rõ ràng dành cho Ôn Nguyệt Minh, khiến anh ta nảy sinh thêm chút kiên nhẫn, dung túng Trịnh Thành Phong lải nhải bên tai mình.
【 Đại tướng Nguyệt Minh thật dịu dàng, đạo diễn Trịnh đúng là nói nhiều quá…】
【 Tên này nghiện tin tức tố nặng lắm, ở cạnh Đại tướng Nguyệt Minh lâu vậy mà không hút, đúng là hiếm thấy. 】
【 Ờ… phản ứng của anh ta với Đại tướng Nguyệt Minh kỳ quái thật đấy, chẳng lẽ là trùng cái đồng tính? 】
【 Các cậu chưa nghe sao? Anh ta nổi tiếng là trùng cái đồng tính ở đại học quân đoàn, chơi bời rất hoa, giờ lại chạy đến chỗ Đại tướng Nguyệt Minh giả vờ thuần khiết! 】
…
Tinh Lan vẫn chưa đến.
Việt Tư Niên có chút thất vọng trong lòng. Hôm qua anh giữ Du Ninh lại cùng vo thuốc viên, đối phương đã đưa cho anh vài ám chỉ nửa thật nửa giả.
Anh càng thêm bất an, chỉ muốn dùng cách ít gây ảnh hưởng nhất để mau chóng công bố sản phẩm thay thế tin tức tố.
Không phá thì không xây được, Việt Tư Niên lo sản phẩm thay thế tin tức tố sẽ bị kẻ ngu dùng cách tệ hại nhất để phá hỏng.
Anh nhìn về phía cửa sổ, cố xuyên qua phong cảnh mô phỏng của phòng thí nghiệm để nhìn ra phương xa…
Ôn Tinh Lan một mình xuất phát từ tinh hệ Viễn Chinh, cậu không chờ Dylan.
Cậu lần theo dấu vết của Bạch Cốt Tinh Đạo suốt dọc đường, phát hiện manh mối cuối cùng biến mất bên ngoài vương cung.
Ôn Tinh Lan gửi thư xin yết kiến vào cung, nhưng mãi không có hồi âm.
Sau lần thứ ba xin yết kiến, quan chấp chính trả lời cậu:
“Nguyên soái, Đế quân hiện đang bận chính vụ, xin hãy cùng Tư Niên các hạ hoàn thành nhiệm vụ mà Đế quân giao phó trước.”
Phía trên vương cung là khu vực cấm bay, cậu không thể tùy tiện tiến vào xem xét, nếu không sẽ bị coi là có ý mưu phản.
Ôn Tinh Lan chỉ có thể hồi đáp: “Tôi nhất định không phụ thánh mệnh.”
…
Nếu Ôn Tinh Lan tiếp tục truy xét, sẽ phát hiện gần đây Đế quân không chỉ không rảnh gặp cậu, mà cũng không gặp bất kỳ trùng nào khác.
Các đại thần trên tinh cầu Trung Ương đã không được diện kiến đế quân một thời gian.
Giờ phút này, Quân Hoài An bị giam trong một căn phòng tối, trên người chỉ khoác một chiếc trường bào lụa mỏng. Tay chân y bị xích vàng dài khóa trên giường, bên trong vòng khóa trói cổ tay còn lót da một cách “chu đáo”.
Sau khi đuổi Ôn Tinh Lan đi, quan chấp chính dựa vào đầu giường, ôm Quân Hoài An vào lòng từ phía sau, vén mái tóc xoăn tím lên hôn nhẹ, thân thể lại quấn lấy vị Đế quân mà anh ta yêu say đắm lần nữa.
“Ưm… Ai?” Mắt Quân Hoài An bị bịt bằng vải đen, chỉ mơ hồ cảm nhận được quan chấp chính cầm quang não làm gì đó.
“Bệ hạ, ngài đang chờ ai đến cứu mình?”
Trong lồng ngực quan chấp chính như mọc ra một dây leo dị dạng đầy gai nhọn, quấn chặt đâm sâu vào tim cậu ta. Cậu ta không giãy ra được, cũng không muốn giãy, dứt khoát đem nỗi đau ấy trút lên vị Đế quân luôn dung túng mình.
Quan chấp chính rất rõ, cậu ta lợi dụng Bạch Cốt Tinh Đạo xây dựng đội quân khống chế toàn bộ vương cung, nhưng nếu Đế quân muốn phản kháng, hoàn toàn có thể lệnh cho ám vệ tộc Ẩn Cánh giết cậu ta khi cậu ta chưa kịp chuẩn bị.
Độc tố của tộc nhện hắc quả phụ trên người Đế quân cũng đủ lấy mạng cậu ta bất cứ lúc nào.
Nhưng Đế quân không làm.
Quan chấp chính vừa đau đớn vừa sung sướng nghĩ Đế quân không nỡ giết mình.
Giờ đây, cậu ta đã nghiện việc thử thách giới hạn của Đế quân.
Cảm xúc nóng bỏng như dung nham thiêu đốt trong tim, quan chấp chính không nhịn được ép hỏi:
“Là vị các hạ nhỏ ở tinh cầu Taron từng dạo hoa viên cùng bệ hạ một thời gian trước sao?”
“Thật ngây thơ đáng yêu và xinh đẹp, làn da mịn màng đến mức như ngọc trong suốt dưới ánh nắng màu cam của tinh cầu Trung Ương.”
Miệng tuy khen, nhưng giọng nói lại càng thêm u ám. Quân Hoài An bị cậu ta giày vò đến chịu không nổi, giãy giụa bò ra ngoài.
“Chạy cái gì? Không thích tôi như vậy sao? Dù sao tôi chỉ là con chó hoang thô lỗ đến từ tinh cầu rác, không bằng công tử gia tộc Stanton, ôn nhu lịch thiệp tao nhã, thậm chí còn có tám phần thần thái của Tư Niên các hạ.”
Quan chấp chính siết chặt Quân Hoài An trong lòng, mồ hôi hòa lẫn vào nhau. Quân Hoài An bỗng cứng người, từng giọt nước nóng rơi xuống vai y…
Con chó hoang nhỏ mà y nuôi dường như đang khóc.