Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 100

Sân thượng Bạch Tháp bốn phía là tường vây, tử đằng nở kín, mặt đất lát gạch kính trong suốt, phía trên trải thảm đỏ.

Các á thư treo lên tường vây một dải băng rôn đỏ thật dài, bên trên viết “Họp báo sản phẩm thay thế tin tức tố”, lại chuyển mấy chiếc bàn đến ghép lại chỉnh tề, đặt các thiết bị như đầu bình lên bàn, thử vận hành bình thường xong mới lần lượt rời đi.

“Cảm ơn, các bạn vất vả rồi.”

Việt Tư Niên ngồi trên ghế, mở hòm thuốc, lấy sổ khám bệnh ra.

“Các vị khán giả, tin rằng các bạn đã rất quen thuộc với tôi, hôm nay tôi mượn hiện trường tổ chương trình Biến Hình Ký của Bạch Tháp để giới thiệu với các bạn một sản phẩm mới ‘sản phẩm thay thế tin tức tố’. Đúng như tên gọi, nó có thể thay thế tin tức tố của trùng đực để làm dịu triệu chứng cuồng bạo của Trùng tộc, đồng thời không có tác dụng phụ gây nghiện.”

“Nhưng điều đó không có nghĩa là một lần là xong. Căn nguyên của chứng cuồng bạo nằm ở yếu tố tâm lý, phát bệnh trên cơ thể trùng cái nghiêm trọng hơn là vì trùng cái trên chiến trường coi mình như vật tiêu hao, xem nhẹ rối loạn kích ứng sau chiến tranh của bản thân, mù quáng dựa vào huyết nhục dị thú để cưỡng ép phục hồi khiến chứng cuồng bạo ngày càng trầm trọng. Công hiệu chủ yếu của sản phẩm thay thế là an thần, ổn định tâm trí, giúp gợi nhớ những ký ức tốt đẹp của sinh mệnh, đánh thức lại khả năng cảm nhận điều tốt đẹp, vì vậy vẫn cần bệnh trùng phối hợp điều chỉnh thói quen sinh hoạt…”

“Để tránh sản phẩm thay thế tin tức tố bị lạm dụng, sản phẩm này do quân Viễn Chinh định giá và phân phối, trùng mua bắt buộc phải dùng chứng minh thân phận tinh tế để mua theo hạn mức. Trước khi mua, y tá á thư tại hành tinh nhỏ số 30 của tinh hệ Viễn Chinh sẽ lập hồ sơ bệnh án, sau khi mua sẽ định kỳ theo dõi tái khám…”

【Việt Tư Niên các hạ như vậy chẳng phải đang xâm phạm quyền riêng tư của bệnh trùng sao! 】

【 Muốn bán thì bán cho tốt đi, sao lắm thủ tục thế?! 】

Bác sĩ Việt Tư Niên nhìn làn đạn, khẽ mỉm cười tiếp tục:

“Quy định nghiêm ngặt như vậy, các bạn có nghi vấn là điều bình thường. Sản phẩm thay thế tin tức tố đã tiến hành trị liệu lâm sàng lượng lớn toàn diện tại Bạch Tháp, phát hiện thể chất của các chủng tộc trùng khác nhau, khả năng thích ứng với thuốc cũng khác nhau. Vì vậy dựa theo sự khác biệt cơ thể, đặc biệt là với những chủng tộc chưa từng gặp trong lâm sàng, thông qua theo dõi điều trị hậu kỳ có thể kịp thời phát hiện vấn đề, từ đó hỗ trợ bệnh trùng khôi phục sức khỏe tốt hơn…”

Đối mặt câu hỏi của khán giả, Bác sĩ Việt Tư Niên đối đáp trôi chảy, toàn bộ bản thảo họp báo của anh không còn giống trước đây, chỗ nào cũng phải nhắc đến đông y.

Anh đã buông bỏ sự cố chấp phải phát dương đông y, hiện tại càng coi trọng việc vận dụng đông y để giúp bệnh trùng thoát khỏi bệnh tật.

Việt Tư Niên bình thản trả lời, khóe môi còn mang theo nụ cười tự nhiên.

Ôn Tinh Lan đứng ở góc chết của máy quay, mỉm cười nhìn anh, trong mắt đầy vẻ ngưỡng mộ và tự hào.

Thiết bị liên lạc quang não vang lên, Ôn Tinh Lan nhíu mày ngắt cuộc gọi, ngay sau đó một tin nhắn gửi tới.

[ Klyde]: Nguyên soái! Dị tộc phát động xâm lấn quy mô lớn! Tinh hệ Viễn Chinh xuất hiện vài lỗ đen nhỏ mới hình thành, đang di chuyển bất định, hình ảnh nhiệt ước tính toán sẽ phun ra hơn một nghìn trùng cơ biến.

Ôn Tinh Lan vội vàng xoay người rời đi, chỉ kịp gửi cho Việt Tư Niên một tin nhắn tạm biệt. Cậu có chút tiếc nuối, không thể đàng hoàng nói lời tạm biệt với anh, còn bỏ lỡ toàn bộ họp báo của hùng chủ.

Họp báo kết thúc, nghe tin tinh hệ Viễn Chinh có biến, Lucas để lại một phong thư tạm biệt: [ mộng tưởng sẽ nở hoa kết trái trong chiến hỏa ], rồi một đường đuổi theo Ôn Tinh Lan đến tinh hệ Viễn Chinh.

Đây là thông báo, không phải thương lượng.

Hailen ngoài dự liệu rất bình tĩnh, anh ta sớm biết từ nhỏ Lucas đã có chí làm nguyên soái, thân là hùng phụ, điều anh ta có thể làm tốt nhất chính là chế tạo bộ cơ giáp tốt nhất cho con.

Dylan từng nếm trải nỗi khổ vì tự cho là đúng bảo vệ người khác, tự nhiên sẽ không ngăn cản, cậu ta cũng tin Ôn Tinh Lan.

Vài ngày sau, chương trình ở Bạch Tháp kết thúc, tình trạng bệnh của các bệnh trùng đều chuyển biến tốt, các nhóm khách mời lần lượt rời đi.

Việt Du Ninh từ chối trộm phương thuốc cho Việt Thanh Nhiễm, còn cùng Ôn Mặc Ý vo thuốc viên trước mặt phòng livestream, còn Thư Nhược Hoa lại mỗi ngày lên tầng 30 quấy rầy Ôn Nguyệt Minh, mâu thuẫn ngày càng gay gắt, sau một trận cãi vã kịch liệt bùng nổ tại ký túc xá á thư ở tầng mười, Việt Thanh Nhiễm hoàn toàn rút khỏi chương trình, cưỡng ép đưa Thư Nhược Hoa về nhà.

Không ai biết họ cãi nhau chuyện gì, chỉ biết ngày hôm sau Việt Thanh Nhiễm lên tầng 30 thăm Ôn Nguyệt Minh, không nói gì, mang theo đầy vẻ áy náy mà rời đi.

Anh ta nghĩ, vô luận thế nào, tình trạng hồi phục của Ôn Nguyệt Minh xem ra không thể trở lại quân đội, chỉ cần không thể quay về quân đội thì Hoa Hoa sẽ không gặp chuyện.

Ôn Tinh Lan đến vội vàng rồi đi cũng vội vàng, trùng nhà họ Ôn thậm chí không kịp nói thêm vài câu với cậu, khán giả vô cùng tiếc nuối, nhưng Việt Tư Niên lại cảm thấy may mắn, anh không muốn Tinh Lan gặp mặt trùng trong nhà cậu.

Hailen ở lại tinh cầu Trung Ương, nhưng thần long thấy đầu không thấy đuôi, mỗi ngày ra vào Bạch Tháp không biết làm gì, Dylan như chỉ làm tròn nghĩa vụ thư quân, hoàn thành nhiệm vụ của tổ chương trình xong liền trở về thương đội tiếp tục kiếm tiền.

Thực ra cậu ta quay về để chuẩn bị vật tư thời chiến, sẵn sàng chi viện Ôn Tinh Lan bất cứ lúc nào.

Việt Tư Niên như nguyện nhận được quyền sở hữu hoang tinh, anh chuẩn bị mang theo Mặc Ý và Ngài Chim Ruồi rời khỏi Bạch Tháp, tự mình thúc đẩy việc tiêu thụ sản phẩm thay thế tin tức tố.

Hơn nữa còn có kẻ điên Mộ Thất ở đây, không ai biết anh ta sẽ làm ra chuyện gì, ánh mắt Việt Tư Niên trầm xuống, sau khi công bố sản phẩm thay thế tin tức tố, anh e rằng đã trở thành bia ngắm, phải rời khỏi nơi này trước, từ sáng chuyển sang tối mới được.

Da Đen đẩy chiếc vali lớn đi sau lưng Việt Tư Niên, trong vali là Ngài Chim Ruồi ngoan ngoãn cuộn mình chờ được rời đi cùng Việt Tư Niên, Mặc Ý không nhịn được lén quay đầu nhìn Tiểu Quỳ, nhóc lo Tiểu Quỳ sẽ buồn.

Việt Tư Niên ấn nhẹ lên cái đầu nhỏ của Ôn Mặc Ý, khẽ nói: “Phía dưới trống, không cần lo lắng.”

Da Đen thao tác trên thiết bị kiểm tra an ninh, sau một luồng sáng đỏ quét qua, vali thuận lợi thông qua kiểm tra.

Việt Tư Niên thở phào, dẫn theo mấy nhóc con qua cửa kiểm tra an ninh, cả nhóm đứng chờ xe bay đến.

Để tránh bệnh trùng trốn đi, xung quanh Bạch Tháp hạn chế xe bay ra vào, chỉ những xe đã ghi vào hệ thống Bạch Tháp mới được vào đúng giờ hẹn.

Da Đen đẩy vali đến cốp xe bay, Bác sĩ Việt Tư Niên mở cửa xe, định đặt hòm thuốc vào trước, anh vừa thò người vào trong, cả người đã bị một cánh tay kéo mạnh vào xe, cửa “phanh” một tiếng đóng sập, xe bay lao vút đi.

“Hùng phụ! Hùng phụ!” Ôn Mặc Ý với giọng non nớt hoảng sợ hét lên, nhóc loạng choạng vỗ cánh đuổi theo, nhưng căn bản không đuổi kịp chiếc xe bay đã ngụy trang.

Da Đen vừa đuổi theo vừa gọi quang não liên lạc, “Cấp báo! Việt Tư Niên các hạ bị xe bay bắt cóc! Xin phong tỏa khẩn cấp toàn tuyến đường!”

Cậu ta sợ lỡ tay làm hỏng việc, không dám sử dụng vũ khí, lo ngộ thương đến Việt Tư Niên, nhưng đối phương không hề khách khí, dùng súng năng lượng ánh sáng bắn để ép lùi đám trùng đuổi theo. Ôn Mặc Ý bị một phát bắn trúng cánh, rơi từ trên không xuống, Da Đen lao tới đón lấy nhóc, lăn mấy vòng trên mặt đất.

Ôn Mặc Ý còn quá nhỏ, cánh đang trong giai đoạn sinh trưởng bị thương nặng, đau đến ngất đi trong chốc lát.

Phía xa, chiếc xe bay rung lắc dữ dội, hiển nhiên bên trong đang đánh nhau, cốp sau đột nhiên bật mở, vali bị đẩy rơi xuống, Ngài Chim Ruồi chui ra, rồi lại chui vào trong khoang xe.

Chẳng bao lâu sau, xe bay lúc cao lúc thấp rung lắc rồi bay mất, xe canh gác của tinh cầu Trung Ương chậm chạp không có phản hồi.

Ôn Mặc Ý tỉnh lại sau cú sốc, thấy đuổi theo vô vọng liền quay đầu chạy về phía Bạch Tháp, nhóc biết dị tộc xâm lấn, thư phụ đã ra tiền tuyến, nhóc phải cầu cứu Hailen các hạ và Ông Ôn.

Nhóc biết Hailen các hạ có cơ giáp, chỉ vì cánh mình chưa trưởng thành hoàn chỉnh nên không thể đeo, vì thế vẫn chưa mua.

Nhóc hận bản thân vì sao lớn chậm như vậy, đến mức không thể bảo vệ hùng phụ.

Nước mắt Ôn Mặc Ý chảy đầy mặt, máu từ cánh kéo thành một vệt dài, Da Đen không thể để nhóc con tự chạy loạn, cậu ta bế nhóc lên, lao về phía Bạch Tháp, định điều động thủ vệ.

“Mộ Thất các hạ! Ngài Chim Ruồi tầng 13 chạy ra ngoài rồi! Việt Tư Niên các hạ cũng đã rời khỏi Bạch Tháp!”

Mộ Thất ném kính hiển thị quang não xuống đất, Ngài Chim Ruồi là con bài anh ta dùng để ép Việt Tư Niên quay lại gặp mình, tên ngu nào thả nó chạy?!

“Mau đi bắt lại cho tôi!”

Phòng thí nghiệm Bạch Tháp bỗng nhiên rung chuyển dữ dội, tiếng nổ lớn vang lên từ bên trong, trần nhà sụp xuống từng mảng lớn.

“Chuyện gì vậy?! Ai mở chế độ tự hủy của Bạch Tháp?!”

“Các hạ! Mộ Thất các hạ! Mau dùng quyền hạn tối cao cưỡng chế dừng lại! Không thể thay đổi chế độ chạy trốn! Cơ quan đã bị khóa cứng!”

“Quyền hạn tối cao cũng không dừng được?! Có quyền hạn cao hơn đang cưỡng chế thực thi? Ai?! cái tên tiện trùng Moody đó!!!”

Moody kẹp Sevrla đang hôn mê dưới cánh tay, từ xa nhìn Bạch Tháp hỗn loạn như đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp. Nhìn hồi lâu, anh ta lùi chân phải ra sau, tay trái đặt ngang hông, cúi người thi lễ đầy ưu nhã.

“Em trai Mộ Thất thân ái, chúc em may mắn! Lão già kia, vĩnh viễn không gặp lại! Việt Tư Niên các hạ, hy vọng không gây thêm phiền phức cho cậu!”

Anh ta cố ý đợi đến khi Bác sĩ Việt Tư Niên rời khỏi Bạch Tháp mới dùng quyền hạn huyết mạch trực hệ của Nastalai để cưỡng chế kích hoạt quy trình tự hủy phòng thí nghiệm. Tin rằng trong thời gian dài sắp tới, anh ta có thể mang theo Sevrla vui chơi một quãng, cho đến khi không thể không ném nhóc béo cho Việt Tư Niên mới thôi.

Moody đội mũ choàng, điều khiển xe bay một mình rời đi.

Anh ta cảm thán: Hôm nay đường thực vật của tinh cầu Trung Ương giao thông thật thông suốt.

Quả nhiên trùng gặp chuyện vui thì tinh thần sảng khoái.

Niềm vui nỗi buồn của trùng và trùng không hề tương thông.

Bạch Tháp hỗn loạn thành một đoàn, mỗi tầng đều vang lên tiếng còi báo động chói tai, đám bệnh trùng bị k*ch th*ch điên cuồng đập phá cửa kim loại, các hộ công á thư chạy khắp nơi kiểm tra chuyện gì xảy ra.

“Bạch Tháp xảy ra chuyện gì? Làm sao vậy?”

Ông Ôn vô cùng bất an, ông ta cảm nhận được rung lắc dữ dội, tự mình đẩy xe lăn của Ôn Nguyệt Minh từ tầng 30 xuống tầng 29 đón thư quân, dẫn theo bảo tiêu vội vàng rời đi qua lối thoát hiểm.

Trịnh Thành Phong cuối cùng cũng có cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân với Ôn Nguyệt Minh, gần như tấc không rời, mặt đầy háo hức, đối lập hẳn với đám trùng xung quanh.

Đáng tiếc Ông Ôn không tin ông ta, sợ ông tađẩy Ôn Nguyệt Minh về nhà mình, không cho ông ta chạm vào xe lăn.

Giữa hỗn loạn, Da Đen ôm Ôn Mặc Ý đi ngược dòng trùng, vừa hay gặp Ông Ôn.

“Ông nội, hùng phụ bị trùng xấu cướp đi rồi!!!”

Một bên cánh của Ôn Mặc Ý bị súng năng lượng ánh sáng thiêu cháy chảy máu, rũ xuống bên người, góc độ khiến Ông Ôn và mấy trùng khác không nhìn rõ, chỉ thấy sắc mặt nhóc tái nhợt, ánh mắt vô lực.

Ông Ôn phất tay:

“Chuyện gì vậy? Tình huống này mà còn hùng phụ hùng phụ? Mau rời khỏi đây!”

Ôn Mặc Ý vội quay sang nhìn Ôn Nguyệt Minh,

“Chú Nguyệt Minh, hùng phụ bị xe bay cướp đi! Cầu chú cứu hùng phụ!”

“Đừng làm thư phụ của con thêm gánh nặng, thân thể nó còn chưa hồi phục nhanh nhẹn, sao con vẫn chưa sửa cách gọi? Thư phụ của con là Nguyệt Minh, Tinh Lan là chú của con.”

Thư quân ông Ôn đột nhiên tỉnh táo lạ thường, phản bác Ôn Mặc Ý từng lời từng chữ rõ ràng.

Nhiều trùng như vậy, họ đều từng nhận ân huệ của hùng phụ, vậy mà lại lạnh nhạt đến thế…

Đôi mắt Ôn Mặc Ý chậm rãi chớp chớp, trong lòng nghĩ: Lấy oán trả ơn.

Ánh sáng Bạch Tháp vẫn chói lòa như cũ, chiếu lên người Ôn Mặc Ý, nhưng trong lòng nhóc con còn nhỏ ấy lại lạnh lẽo đến cực điểm.

Trời long đất lở sụp xuống ầm ầm, tất cả trùng đều lo cho mình chạy trốn, không có trùng nào còn dư sức quan tâm hùng phụ của nhóc xảy ra chuyện gì.

Nhóc bỗng nhiên vùng khỏi ngực Da Đen, nhảy xuống, một mình xoay người rời đi.

Ôn Nguyệt Minh lập tức đứng dậy khỏi xe lăn,

“Bé cưng, con muốn đi đâu? Con… cánh con…”

Ngay giây sau, anh ta run rẩy đôi chân vô lực đã lâu, ngồi phịch trở lại xe lăn.

Khắp nơi đều là tiếng rung chấn sụp đổ ầm ầm, đá vụn và thân trùng bê bết máu rơi loạn xuống, phía sau là tiếng trùng nhà thúc giục.

“Tôi đi tìm hùng phụ.” Ôn Mặc Ý không quay đầu lại, lao đi, Da Đen đuổi theo.

Ôn Tinh Lan cúi đầu sờ sờ chân mình, rồi quay sang dặn mấy bảo tiêu,

“Đi, đuổi theo tiểu thiếu gia, đánh ngất rồi mang về.”

“Đứa nhỏ này làm sao vậy!?”

“Đều tại Tinh Lan dạy hư nó…”

“Hùng phụ! Đừng nói nữa!” Anh ta quát, rồi hạ giọng xuống,

“Tinh Lan làm rất tốt, là con sai. Phái trùng mau truy tra xem Việt Tư Niên các hạ bị đưa đi đâu!”

“Đúng là không bớt lo, mạng còn sắp không giữ nổi, còn muốn lăn lộn…”

Ông Ôn lẩm bẩm nhỏ, nhưng không dám oán trách lớn tiếng.

Ông thờ ơ với việc Ôn Mặc Ý bị thương cánh, nhưng rất sợ Ôn Nguyệt Minh tức quá làm hỏng thân thể.

Trong lòng ông, Ôn Mặc Ý đã là một con sói mắt trắng nuôi không thân.

Trịnh Thành Phong do dự một chút, nghĩ lại rồi tự nhủ, dù sao cũng có nguyên soái, chắc Việt Tư Niên các hạ không cần mình.

Ông ta bám sát Ôn Nguyệt Minh, ông ta đã không thể từ bỏ Ôn Nguyệt Minh.

Từ bỏ Ôn Nguyệt Minh, tương đương phủ định chính mình thời niên thiếu, phủ định tất cả nỗ lực của ông ta cho tới nay.

Ông ta không dám nghĩ đến chuyện đó, chỉ có thể mặc kệ bản thân, không quay đầu mà đuổi theo.

Trước đó Noah đã lén chụp sổ khám bệnh của Việt Tư Niên, định tìm phương thuốc, kết quả cậu ta hoàn toàn không hiểu, đưa cho Từ Nhiên xong, Từ Nhiên bảo cậu ta tìm tiếp xem còn thứ gì khác không.

Nghe xong dặn dò của Từ Nhiên, cậu ta miễn cưỡng nhẫn nhịn ở lại thêm mấy ngày, nhưng vừa biết Từ Nhiên tới tinh cầu Trung Ương, lòng liền ngứa ngáy, cậu ta muốn đi chọc tức Từ Nhiên.

Loại thú vui này đại khái giống như một thằng nhóc nghịch ngợm gây sự, thích một bạn khác, muốn bạn ấy để ý mình mà lại không biết thu hút bằng cách nào, nên cứ làm người ta ghét, suốt ngày giật bím tóc đối phương.

Noah không có cơ hội đi học, cũng không ai dạy cậu ta thế nào là “thích” bình thường, cậu ta chỉ trải qua chuyện trùng đực nhà Nastalai quấy rối t*nh d*c.

Cậu ta cũng không hiểu rốt cuộc thứ cảm xúc vi diệu này của mình là gì.

Nhưng không ngờ, cậu ta vừa tìm cơ hội định lẻn vào vương cung, bên này Bạch Tháp đã biang biang biang nổ tung thành một chùm pháo hoa, cậu ta một đường quay về, phát hiện xe bay canh gác đều hỏng, còn không bằng đôi cánh của mình dễ dùng.

Ủa? Thú vị thật! Cậu ta muốn đi xem Mộ Thất-cái tên ngu đó xui xẻo thế nào!

Lỡ đâu còn có thể nhặt về chút thứ gì mang đi lập công với Từ Nhiên thì càng tốt.

Dọc đường gặp rất nhiều trùng chạy trốn, bọn họ đầy người máu, ánh mắt cảnh giác, tránh nhau mà rời đi.

Noah bĩu môi, cậu ta cũng chẳng bắt bọn họ về đâu.

Bạch Tháp toàn là phế tích, khắp nơi là tay chân đứt đoạn bê bết máu, Noah đi vòng quanh đống đổ nát cao ngất nhìn một lượt…

Thật tiếc, Việt Tư Niên các hạ tốn công trị liệu cho bọn họ như vậy, một ngày đã tiêu tan hết.

“Noah…”

Một tiếng cầu cứu yếu ớt vang lên.

Tai Noah giật giật, mạng dai thật.

Mộ Thất vừa suy yếu vừa mừng rỡ:

“Cậu… đến cứu tôi sao?”

Anh ta không dám cử động dù chỉ một chút, bụng bị một thanh thép xuyên thủng, máu thấm ướt gạch đá dưới người, nửa th*n d*** bị nghiền ép không biết ra sao.

Noah liếc một cái từ trên xuống dưới, hả hê nghĩ: Nát rồi nát rồi, chắc chắn không dùng được nữa.

“Mộ Thất các hạ, tôi sợ quá, tôi rút thanh thép ra luôn nhé?”

Noah cúi người, vẻ mặt lo lắng hỏi, khóe mắt còn treo nước mắt chân thành.

“Không, trước giúp tôi lấy thuốc, trong túi áo.”

Anh ta th* d*c khó nhọc, mùi máu tanh như đốt cháy phổi, mỗi một hơi thở đều đau đến dữ dội.

“Mau!”

Noah cúi xuống nhìn, thấy ngón tay anh ta cọ về phía túi áo đầy vết máu, rõ ràng đã tự giãy giụa rất lâu.

Noah phối hợp lấy thuốc đưa cho Mộ Thất uống, cậu ta không định để Mộ Thất chết nhanh như vậy, chết thoải mái như vậy.

Tên này là trùng của gia tộc Nastalai chắc chắn cũng có phần trong cái chết của Niels- Hoa hồng lá phong,

Vậy mà khiến Từ Nhiên nhớ Niels sâu như vậy, nhớ con độc nhãn long đó, vì cậu ta mà buồn đến thế.

Đáng giận thật.

Mộ Thất uống thuốc xong, nghỉ một lát, cảm thấy mình có thể chịu đựng được việc cử động tiếp theo.

“Cái này… dời ra trước.”

Anh ta chỉ vào tấm vật liệu đang đè trên đùi mình.

Noah mỉm cười, nhẹ nhàng giẫm lên mặt anh ta.

“Mộ Thất các hạ đã đến nước này rồi mà còn nhiều yêu cầu vậy sao.”

Mộ Thất không nhịn được, phun ra một ngụm máu bọt. Anh ta th* d*c một lúc, phản ứng lại rồi bật cười, đứt quãng nói:

“Tiện trùng… ha… ghét tôi như vậy… vẫn phải nịnh bợ tôi.”

Noah đổi vị trí giẫm, nghiền nát xương ngón tay của Mộ Thất từng chút một.

“Đôi tay không thành thật này nên phế bỏ.”

“Chỗ nào của cậu… tôi cũng đã thưởng thức qua rồi, không lỗ… ha… ha.”

Mộ Thất gượng cười thảm, máu lẫn nước mắt chảy xuống, nhìn chằm chằm Noah, hơi thở càng lúc càng yếu.

Noah ngồi xổm xuống đánh giá anh ta.

“Cái đầu của anh cũng không thể giữ lại, lỡ còn có thể xoay chuyển gì đó dùng tiếp lại thành tai họa.”

Noah rút súng năng lượng ánh sáng ra, bắt đầu thiêu đốt từng chút một từ tứ chi Mộ Thất, cơ thể anh ta giật mạnh ngồi bật dậy, phát ra tiếng thét chói tai ghê rợn, rồi lại thẳng đờ ngã xuống.

Toàn thân Mộ Thất cháy đen, thê thảm vô cùng, nhưng vẫn sống chết không chịu tắt thở.

“Cậu… hận tôi đến vậy… rốt cuộc… vẫn không quên được tôi.”

Noah ghê tởm nhíu mày, một phát bắn xuyên giữa trán Mộ Thất, rồi cúi đầu hôn lên tay cầm súng năng lượng ánh sáng còn nóng, nở nụ cười tàn nhẫn mà thỏa mãn.

Danh sách xử quyết của gia tộc Nastalai đã hoàn thành thêm một cái tên.

Noah thiêu rụi hoàn toàn cái đầu của Mộ Thất, huýt sáo, bước đi nhẹ nhàng rời khỏi nơi đó.

Cậu ta phải tản bớt mùi, không thể để Từ Nhiên ngửi thấy mùi xác trùng trên người mình.