Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 101

Dị tộc là chủng tộc tồn tại vĩnh viễn trong vũ trụ, chúng bao gồm đủ loại hình thái kỳ dị, hoặc là toàn thân phủ đầy vảy kim loại đủ màu sắc, hoặc là là chất lỏng lưu động không rõ màu sắc, hoặc là mọc đầy xúc tu dày đặc… Tóm lại, dị tộc là cách gọi chung mà Trùng tộc dùng để chỉ những thứ chỉ cần nhìn một cái đã làm rớt sạch giá trị thẩm mỹ của trùng này.

Trùng tộc không muốn tốn kiên nhẫn phân chia cụ thể chủng tộc của đám này, bởi vì chúng hoàn toàn không thể so với dị thú …

Dị thú lớn lên đáng yêu, máu thịt còn có giá trị.

Nhưng rất đáng tiếc là, tuy Trùng tộc ghét bỏ dị tộc đến mức độ nhất định, lại không thể mặc kệ chúng, bởi vì trong vũ trụ, chủng tộc duy nhất có ý thức, có năng lực tranh đoạt lãnh thổ và tài nguyên với Trùng tộc, có thể xưng là kẻ địch chỉ có dị tộc.

Trùng triều biến dị không có trí tuệ, nhưng dị tộc thì có.

Máu thịt dị thú có thể khiến chiến tranh trở nên có giá trị, nhưng chiến tranh với dị tộc thường là giết địch một ngàn, tự tổn hại tám trăm, hoàn toàn không có lợi ích gì.

Sau khi Trùng mẫu chết, bước chân khuếch trương điên cuồng của Trùng tộc buộc phải dừng lại.

Vì số lượng trùng đực thưa thớt, nguồn cung tin tức tố khó ổn định, sinh sản của Trùng tộc vô cùng gian nan, để bảo vệ sinh lực Trùng tộc, đế quốc buộc phải ngày càng bảo thủ trong chiến lược.

Hơn nữa trong sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, Vương của dị tộc tử trận, đầu bị Thư Nhược Hoa dâng lên cho Đế quân Quân Hoài An, nhờ đó một bước thăng lên Đại tướng, dị tộc đại loạn, các tộc vì ngôi vị vương mà rung chuyển suốt một thời gian dài.

Đợi dị tộc khôi phục yên ổn, Ôn Tinh Lan đã quay lại chiến trường, không còn che giấu ánh sáng của mình vì Ôn Nguyệt Minh nữa, dùng chiến lực áp đảo quét sạch tinh hệ Viễn Chinh, từ đó dị tộc không còn quấy nhiễu, biên cảnh yên bình suốt nhiều năm.

Phát triển đến nay, thậm chí tinh hệ Viễn Chinhcòn mở khu thông thương du lịch chuyên dành cho dị tộc.

Tiền của dị tộc không kiếm thì uổng, giữa các chủng tộc của chúng không có tiền tệ thống nhất, chỉ có thể trao đổi vật lấy vật, thông qua khu thương nghiệ,p Dylan lấy được một lượng lớn vật liệu hiếm từ tay chúng.

Phải nói rằng, Hailen có thể chế tạo thành công cơ giáp ít nhiều cũng phải ghi công cho các giao dịch với dị tộc.

Mà trong bối cảnh như vậy, dị tộc đột nhiên không hề báo trước tiến hành xâm lấn quy mô lớn, giống như kiêng kỵ điều gì đó, dừng lại bất động ở rìa tinh hệ Viễn Chinh.

Quá kỳ lạ.

Klyde đẩy gọng kính, nhíu mày nói:

“Trưởng quan, thương trùng (thương nhân) trong khu thương mại tinh thông ngôn ngữ dị tộc nói rằng, dị tộc không có ý phát động chiến tranh, chỉ yêu cầu trả lại vật phẩm quan trọng của bọn họ.”

Ôn Tinh Lan lạnh lùng hỏi: “Vật phẩm quan trọng?”

Klyde nói: “Trưởng quan, dị tộc đã phái sứ giả tới, có muốn gặp không?”

Ôn Tinh Lan hơi cụp mí mắt, theo thói quen định kéo mép găng tay, lại kéo hụt, chợt nhớ ra đã trả găng tay đen cho Ôn Nguyệt Minh.

Hiện tại cậu không cần phải trở thành một nguyên soái như Ôn Nguyệt Minh nữa.

Cậu đan mười ngón tay trước cằm, nói: “Mở thông tin liên lạc từ xa, cho thương trùng kia vào phiên dịch.”

Trước nay quân Viễn Chinh không muốn giao lưu với dị tộc, chỉ muốn tiêu diệt trực tiếp những thứ hình thù kỳ quái này, chỉ có thương trùng trong thương đội của Dylan mới thử tìm hiểu nhu cầu của dị tộc.

Sức mạnh của tiền tài quả nhiên có thể khiến trùng thay đổi.

Ôn Tinh Lan nhớ tới những dị thú từng hòa hợp sống chung với Việt Tư Niên trên hoang tinh, cậu bỗng nảy ra một ý nghĩ, nếu quân Viễn Chinh có thể bồi dưỡng trùng chuyên câu thông phiên dịch với dị tộc thì sao.

Rất nhiều á thư dù thế nào cũng không học được bắt mạch, thực ra bọn họ rất thông minh, chỉ là không có thiên phú học y, nếu để bọn họ nghiên cứu cách giao tiếp với dị tộc thì sao?

Còn hơn nuôi họ vô ích hoặc đưa về Bạch Tháp.

Trùng cái chỉ nghĩ đến việc giết sạch dị tộc, không đủ kiên nhẫn để từ từ thương lượng với chúng.

Giữa những kẻ địch trực diện nhau nhiều năm trên chiến trường, có quá nhiều thứ ngăn cách: sinh mạng chiến hữu, những vết thương cũ kéo dài quanh năm…

Ôn Tinh Lan chăm chú nhìn hình ảnh phiên dịch trên màn hình quang não, thầm nghĩ:

Á thư có tiềm lực rất lớn trong phương diện phiên dịch này, giống như thương trùng kia vậy.

Một đống mềm mềm như thạch trái cây, vươn ra hai chiếc râu trong suốt, trên mỗi chiếc râu lại mọc ra ba ngón tay, không ngừng lắc qua lắc lại, rồi lại rung lên kịch liệt theo chiều dọc.

Thứ này bị quân thư gọi là quái nước mũi, mặc cho thế nào cũng không g**t ch*t được, sức chiến đấu cực thấp nhưng sinh mệnh lực cực mạnh, hai phương diện tạo thành sự tương phản vô cùng rõ rệt.

Ừm, vật nhỏ này quả thực rất thích hợp làm ngoại giao đàm phán, cho dù Ôn Tinh Lan mất kiên nhẫn băm nó ra, nó cũng có thể như một đống keo nước, tự động dính lại thành một khối.

“Nó nói: Trùng tộc trộm đồ của bọn nó, chỉ cần trả lại, bọn nó không có ý định phát động chiến tranh, chỉ làm tăng thêm thương vong.”

Thương trùng mặt mày ủ rũ, cậu ta chủ yếu dựa vào buôn bán mấy thứ của dị tộc để làm giàu, nếu thật sự đánh nhau, nguồn cung của cậu ta sẽ bị cắt đứt.

Nhưng cậu ta tuyệt đối sẽ không lừa gạt Nguyên soái, tất cả trùng định cư tại tinh hệ Viễn Chinh đều biết rằng sự yên ổn hôm nay của tinh hệ Viễn Chinh đều dựa vào uy h**p vũ lực của Nguyên soái và sự kinh doanh lâu dài của Dylan.

Ôn Tinh Lan hé mắt nhìn thứ đang nhảy nhót lung tung kia một cái, lại nhìn sang thương trùng đang nghiêm túc phiên dịch.

… Cậu lén mở chế độ ghi hình, định quay lại cho hùng chủ xem cảnh thú vị này.

Ôn Tinh Lan đè xuống ý nghĩ đùa giỡn, nói: “Hỏi nó xem trùng tộc đã trộm thứ gì?”

Thương trùng quay đầu về phía đống nhão dính kia, tay và râu trùng phối hợp lắc lên lắc xuống, khiến Ôn Tinh Lan không khống chế được cong khóe môi lên.

Đống nhão dính nhảy hai cái, kích động đến mức toàn thân từ nửa trong suốt chuyển thành màu ửng đỏ.

“Nguyên soái, nó nói đây là cơ mật tối cao của dị tộc, không thể nói.”

“Không nói thì làm sao giúp bọn nó tìm? Tôi làm sao tin bọn nó không phải cố ý lấy cớ phát động chiến tranh?”

Ôn Tinh Lan vừa mở thông báo tinh võng vừa chất vấn, tiện tay gửi đoạn ghi hình đống nhão dính nhảy nhót cho Việt Tư Niên, cơ gò má hơi nhếch lên, hiển nhiên tâm trạng không tệ.

Lúc này ngược lại cậu đã thả lỏng hơn, chỉ cần dị tộc có mục đích thì mọi chuyện đều có thể thương lượng.

Với giá trị vũ lực của Ôn Tinh Lan, cậu hoàn toàn không sợ dị tộc xâm lấn, chỉ là cậu không muốn vô ích làm tăng thêm thương vong.

Vẫn chưa có hồi âm.

Ôn Tinh Lan hơi cau mày, trong vô thức giống như đứa trẻ làm nũng mà nổi tính khí nhỏ.

Bình thường tin nhắn đều được trả lời rất nhanh.

Ôn Tinh Lan có chút ghen tị, có phải Hailen các hạ lại quấn lấy hùng chủ chơi đùa không? Hay đang trị liệu bệnh trùng? Hoặc đơn giản là đang chơi cùng nhóc con?

Hay là đã rời Bạch Tháp, chuẩn bị khởi hành đến hoang tinh?

Tên sâu đen Hailen kia biết đâu cũng đi theo cùng.

Còn mình là thư quân thì lại phải ở đây nói chuyện với mấy thứ xấu xí này.

Thương trùng khoa tay múa chân với đống nhão dính hồi lâu, đống nhão dính đỏ bừng lên, còn rỉ ra chút dịch nhầy như nước mắt, khiến tất cả trùng tộc có mặt đều cảm thấy khó chịu, sau đó mới xẹp xuống thành một bãi bẹp dí, vừa chảy dịch vừa khoa tay múa chân.

“Trứng.” Sắc mặt thương trùng trở nên nghiêm trọng, cậu ta hiểu rõ tập tính của đám nhão dính này, chúng hoàn toàn không biết nói dối.

“Nguyên soái, có trùng tộc trộm con của bọn nó, sau đó biến mất không tung tích.”

“Trứng rời khỏi tổ chỉ có thể sống nửa tháng, hiện tại đã qua một tuần, nếu trong ba ngày không trả lại đứa nhỏ, chúng sẽ phát động chiến tranh, tự mình tới tìm.”

“Nguyên soái, đám nhão dính sẽ không nói dối, màu sắc cơ thể chúng phản ánh cảm xúc, việc rơi dịch nhầy vì đau buồn là không thể tự kiểm soát.” Thương trùng bổ sung.

Hùng chủ vẫn chưa trả lời tin nhắn của cậu.

Ôn Tinh Lan gõ gõ quang não, lấy lại tinh thần phân phó: “Bảo nó trở về, ba ngày đủ để quân Viễn Chinh điều tra rõ việc này.”

Thương trùng chào theo quân lễ, quay người lại khoa tay múa chân với đống nhão dính, Ôn Tinh Lan tâm thần không yên tắt màn hình quang não.

Hiện tại Ôn Tinh Lan không quen với việc không có phòng phát sóng trực tiếp, không thể theo dõi thời gian thực xem Việt Tư Niên và nhóc con đang làm gì, cậu chỉ có thể chờ tin nhắn từ đối phương.

Có nên gọi điện qua quang não không? Như vậy thì quá mất mặt.

Giải quyết nhanh chuyện dị tộc rồi quay về tìm hùng chủ thôi.

Ngày thứ ba, Ôn Tinh Lan dẫn binh truy kích phản đồ.

“Hừ.” Phản đồ xâm nhập lãnh thổ dị tộc, toàn thân biến thành màu sắc hòa lẫn với môi trường tinh cầu.

Quá khó bắt.

Vì truy đuổi tên này, trùng dưới quyền cậu đều đã bị tách ra.

Có lẽ đây là bẫy, nhưng đối với trùng cái S cấp đỉnh phong vừa trưởng thành, không có nơi nào có thể gọi là bẫy.

Ôn Tinh Lan khinh thường nghĩ, vẻ kiêu ngạo trong mắt lóe lên, cậu chuyên chú ngửi mùi, quan sát mọi thứ trước mắt…

Chính là chỗ này!

Ôn Tinh Lan lao tới, trùng phản đồ ngược lại dang hai tay ôm chặt lấy cậu, không hề phản kháng mà đón nhận cái chết, Ôn Tinh Lan thả lỏng lực đạo, muốn giữ mạng phản đồ để ép hỏi tung tích trứng, mặt đất dưới chân bỗng nhiên sụp xuống, cậu bị đối phương kéo vào hố sâu, không ngừng rơi xuống.

Ôn Tinh Lan là chủng biến dị của loài bướm phát sáng do nữ thần ánh sáng tạo ra, cánh lớn hơn đồng tộc, màu sắc cũng trắng như tuyết khác thường, nhưng huyệt động quá chật hẹp, cậu không thể giãn cánh, để bảo vệ bản thân, cậu buộc phải siết chặt yếu hầu phản đồ, ép phản đồ phối hợp với mình, dùng thân thể hắn giảm bớt thương tổn do va chạm vách động.

Đối phương không hề phản kháng.

“Ầm!” Ôn Tinh Lan ném phản đồ xuống đất, sau khi lộn mấy vòng giảm chấn, ngã xuống một lớp đệm thịt trùng.

Đệm thịt trùng yên tĩnh đến quỷ dị, Ôn Tinh Lan dâng lên nghi hoặc, cậu kiểm tra vòi hút ở mũi đối phương, phát hiện sắc mặt đối phương trắng bệch cứng đờ, đã tử vong.

Cậu khựng lại một chút, s* s**ng thân thể đối phương, phản đồ hóa về nguyên hình trùng, dần dần héo rút thành một lớp lột xác nửa trong suốt.

Vậy mà là tộc phù du.

Lớp lột xác nhỏ bé ấy bọc lấy một vật tròn tròn, nó run run, giống như đang hô hấp.

Tiếng lẩm bẩm quỷ dị vang lên, từng đợt chất lỏng nồng nặc như sóng triều dâng tới, mặt đất tiếp tục sụp đổ.

Đây là dị tộc, chủng tộc này không thể giao tiếp, tính ăn mòn cực mạnh.

Ôn Tinh Lan một tay chộp lấy lớp lột xác, nhét thứ trông giống như trứng kia vào túi quân phục, chạy như điên theo hướng ngược lại với dòng chất lỏng để rời đi.

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng cũng thoát khỏi động sụp đổ không ngừng ấy, cậu rung cánh bay lên cao, phát hiện phía dưới là từng tấm bia đá cao thấp dựng san sát, dị tộc phía sau đã dừng truy kích, đứng xa xa bên mép động sụp đổ.

Đây là nơi nào?

Hình như là nghĩa địa của dị tộc.

Ôn Tinh Lan ôm trứng bay vào sâu bên trong.

Cậu phải nhanh lên, kịp thời đưa đứa nhỏ này trở về sào huyệt dị tộc.

Ở nơi sâu nhất, một tấm bia đá cao nhất sừng sững ở đó, trên đó khắc họa từng bức hình, Ôn Tinh Lan liếc nhìn sắc trời, vừa dùng quang não chụp lại vừa cố đọc nội dung…

Một trùng tộc tóc ngắn với đôi cánh đặc biệt lớn vác đại pháo oanh kích chiến trường, thủ lĩnh dị tộc bị trọng thương.

Ở phía xa, một trùng tộc tóc dài nhắm chuẩn thủ lĩnh dị tộc bắn một phát, thủ lĩnh dị tộc hôn mê bất tỉnh.

Trùng tộc đột nhiên xảy ra nội chiến, trùng tộc tóc dài lập tức bay về phía trùng tộc tóc ngắn đang bị tập kích, cứu viện thất bại, cả hai hôn mê bất tỉnh, một bộ phận dị tộc lao về phía thủ lĩnh định cứu viện, bộ phận khác lại cho rằng nên nhân lúc tướng lĩnh trùng tộc hôn mê mà tiêu diệt tàn binh.

Trong lúc hỗn chiến, một trùng tộc màu hồng phấn chém đầu thủ lĩnh dị tộc rồi trộm mang đi.

Phía dưới sau đó là một loạt đồ án quỷ dị, điều này Ôn Tinh Lan biết, đó là phù trận chiêu hồn của dị tộc.

Chúng cho rằng dị tộc chết không toàn thây thì linh hồn sẽ lạc lối trong vũ trụ vĩnh dạ, vì vậy sẽ vẽ trận chiêu hồn cho đồng tộc chết không toàn thây.

Ôn Tinh Lan đã từng thấy thứ này trên rất nhiều hoang tinh, là dấu vết còn lại sau khi dị tộc cầu nguyện hiến tế.

Đôi khi Ôn Tinh Lan cảm thấy, dị tộc làm như vậy không khác gì trùng tộc xây dựng Thần Điện Trùng mẫu.

Cậu kéo suy nghĩ trở lại, nhẹ nhàng sờ lớp trứng ấm áp tròn mượt trong túi, trước tiên phù trận chiêu hồn của dị tộc sẽ miêu tả rõ nguyên nhân tử vong, rồi mới vẽ đồ án triệu hồi.

Nhìn thấy nguyên nhân tử vong này, Ôn Tinh Lan chợt nhớ lại Thư Nhược Hoa đã dựa vào điều gì để thăng lên Đại tướng, chân tướng tự nhiên nổi lên mặt nước…

Năm đó thủ lĩnh dị tộc vốn do cậu đánh trọng thương, Ôn Nguyệt Minh bổ một kích chí mạng, còn Thư Nhược Hoa nhân lúc bọn họ bị tập kích ở Bạch Cốt Tinh Đạo rơi vào hôn mê, chạy tới nhặt công, trộm chiến tích để thăng chức Đại tướng.

Ôn Tinh Lan sờ vào trong túi, lớp lột xác phù du bọc bên ngoài quả trứng, trầm tư suy nghĩ…

Xem ra, sự kiện tộc phù du ám sát ở Bạch Tháp đã lộ ra manh mối mới.