Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 93

Hai anh em vừa mới xem như “nồng tình mật ý” được mấy ngày, Moody toàn tâm toàn ý ở bên Sevrla, nhưng chuyện trông nhóc, đặc biệt là trông một nhóc như Sevrla, là việc cần thiên phú.

Sự nhẫn nại như thánh phụ, cùng với dung mạo tinh tế mỹ lệ hợp thẩm mỹ của Sevrla.

Đáng tiếc Moody chẳng dính dáng gì tới thánh phụ, cũng hoàn toàn không tinh tế tú mỹ, anh ta cường tráng đến mức có thể xách Sevrla lên quay một trăm vòng.

Moody đã chán ghét việc bị gia tộc Nastalai xem như con vịt đem ra giao dịch đổi lấy tái sinh từ lâu, Việt Tư Niên chính là bàn đạp để anh ta thoát khỏi ván cờ, trong lòng anh ta tính toán những kế hoạch không thể lộ ra ánh sáng, giống như cho ăn bữa cơm cuối trước khi chặt đầu, đối với Sevrla đặc biệt dịu dàng, mà lúc này sự nhẫn nại cũng đã đến cực hạn.

Anh ta cố ý dọa Sevrla, nói nhà kho ngầm là nơi tối đen, khắp nơi toàn loài bò sát nguyên thủy, còn có chuột và rắn dài sẽ cắn mũi nhóc con, Sevrla quả nhiên sống chết không chịu đi cùng Moody tìm vật tư.

Ngược lại, để Moody không dẫn mình đến nơi vừa bẩn vừa hôi đó, Sevrla vỗ b* ng*c béo nhỏ cam đoan, tuyệt đối không chạy loạn.

Moody nửa tin nửa ngờ đánh giá nhóc béo, à không, giờ không thể nói là nhóc béo nữa, cũng đã gầy đi không ít, thôi vậy, thân thể vẫn còn thịt đô đô, gọi là nhóc béo cũng chẳng sai.

Sevrla trừng đôi mắt đỏ rực rỡ giống Moody, nhìn trong trẻo sạch sẽ, đầy mặt thề thốt bảo đảm, như một nhóc con hư muốn thay đổi triệt để làm lại từ đầu.

Moody miễn cưỡng tin, anh ta véo véo má Sevrla:

“Đừng để anh phát hiện em chạy loạn, em không muốn mông sưng to bằng cái bụng béo của em chứ?”

“… Mới không phải bụng béo.” Sevrla thẹn quá hóa giận, ôm bụng nhỏ của mình.

Moody thấy hơi buồn cười, bàn tay to ấn xuống đầu Sevrla, xoay người đi ra ngoài.

Ban đầu Sevrla thật sự rất nghe lời, nhóc ở trong phòng một lúc, lăn lộn vài vòng trên giường, rồi cầm quả cầu kim loại ghi hình, nói mấy câu ngây thơ đáng yêu mà tự cao tự đại.

Đáng tiếc quả cầu kim loại không đáp lại nhóc, thứ có thể đáp lại thì ở chỗ Moody, mà cho dù Sevrla có nhìn thấy những làn đạn bình luận đó, cũng chẳng có tác dụng gì, nhóc là một nhóc con lười biếng không học vấn không nghề nghiệp.

Phòng ký túc xá im lặng như tờ, á thư sợ mạo phạm các trùng đực các hạ nên không dám vượt ranh giới qua đây.

Thực tế những á thư đó cũng khó mà chạm mặt các nhóc con, bọn họ khuya mới về phòng, sáng sớm khi Sevrla còn chưa tỉnh đã ra ngoài làm việc.

Đặc biệt Moody các hạ còn mang danh vị hôn phu cũ của đế quân đến tham gia chương trình.

Những á thư này nếu không phải không còn đường lui cũng sẽ không chọn đến Bạch Tháp, vì vậy họ đặc biệt trân trọng công việc của mình, không dám đắc tội những quyền quý đó.

Dù Việt Tư Niên đã hứa hẹn với họ, nhưng lời hứa của trùng đực các hạ, ai dám đảm bảo không phải nhất thời hứng khởi?

Cũng có á thư đến tinh hệ Viễn Chinh tìm hiểu, phát hiện đãi ngộ ở đó quả thật không tệ, Tư Niên các hạ không lừa trùng, nhưng điều đó đồng nghĩa phải rời quê hương, bôn ba đến nơi xa lạ, không có thân trùng, cũng không có bạn bè.

Sự hèn mọn khiến họ thấp đến bụi bặm, cuộc đời trùng của họ, ngay cả một chút chi phí thử sai cũng không dám có.

Vì vậy cả tầng 10 yên tĩnh đến đáng sợ, bình thường có Moody ở bên, Sevrla không cảm thấy gì, bây giờ chỉ còn một mình, nhóc bắt đầu hoảng hốt trong lòng.

Sevrla chui vào trong chăn run bần bật, run một lúc lâu, lăn xuống giường, vèo một cái chạy ra khỏi phòng.

Nhóc hoảng loạn chạy loạn khắp nơi, chạy một hồi, Sevrla đứng giữa hành lang trống trải lại bắt đầu hối hận.

Sevrla không biết đường quay về.

“Du Ninh!” Nhóc nắm lấy Việt Du Ninh, như thấy được cứu tinh.

Việt Du Ninh khó chịu liếc Sevrla một cái, hất tay nhóc ra, tiếp tục đi về phía trước.

Sevrla lẽo đẽo theo sau, sợ bị bỏ lại.

“Đừng theo tôi! Đồ trùng bám đuôi.” Không có trùng trưởng thành ở đây, Việt Du Ninh lười giả vờ, giọng rất lạnh, không thèm để ý quả cầu ghi hình đang theo sát.

“Tôi đâu có theo cậu! Cậu cậu… tự mình đa thịt!”

Sevrla tức đến mức muốn nổ tung, bước chân lại không dừng, bám sát phía sau Việt Du Ninh, nhóc định mắng Việt Du Ninh tự mình đa tình, nhưng mắng mắng lại quên từ, biến thành tự mình đa thịt, trong đầu còn hiện lên thịt nướng của Việt Tư Niên, khóe môi vô thức lóe lên chút sáng lấp lánh.

Việt Du Ninh lạnh nhạt liếc Moody một cái, như đang nhìn một vật chết ngu xuẩn.

Bé lười tranh chấp, đột nhiên triển khai cánh trùng, nhanh chóng bay đi.

Sevrla liều mạng bước đôi chân béo nhỏ đuổi theo, chạy được nửa ngày thì ngã lăn xuống đất.

Nhóc chạy theo Việt Du Ninh, giờ đến chính mình đang ở tầng mấy cũng không biết, trước mắt là hành lang tối đen như mực, đèn cảm ứng chợt sáng lên, ánh sáng trắng bệch lạnh lẽo.

“Là bé con các hạ.”

“Trùng đực còn nhỏ.”

“Chưa từng khai bao cho trùng cái đâu nhỉ?”

“Hì hì hì, bé con các hạ, lại đây.”

“Cút đi, chưa tới lượt mày, bé con các hạ, để tôi hầu hạ cho.”

Kẻ lạc đàn không phải trùng cái mà bọn họ không hứng thú, mà là một trùng đực các hạ còn nhỏ tuổi.

Từ xa như vậy, bọn họ đã ngửi được một mùi hương dễ chịu.

Trùng cái bắt đầu sôi sục, có thể họ còn bệnh, cũng có thể đã khỏi hoàn toàn, nhưng cho dù khỏi, bản năng trùng cái vẫn chi phối bọn họ.

Sevrla hoàn toàn không biết, từ nhỏ đến lớn, những trùng trưởng thành bên cạnh đã tốn bao nhiêu tâm huyết vì nhóc.

Moody chưa từng kiên nhẫn với Sevrla, nhưng cũng chưa từng để nhóc biết thế giới này rốt cuộc là như thế nào.

Vì vậy Sevrla hoàn toàn không hiểu, một trùng đực các hạ cấp A còn nhỏ, không có năng lực tự bảo vệ, lại mang tin tức tố đặc thù của gia tộc Nastalai, nếu thật sự lạc đàn sẽ có hậu quả gì, nên nhóc mới tùy tiện bỏ nhà đi, cũng mới có thể một mình chạy loạn ở nơi như Bạch Tháp này.

Nhưng mỗi lần Sevrla đều rất may mắn, lần trước bỏ nhà đi gặp được Lucas, Việt Tư Niên, còn có một anh trai nguyện ý vì lỗi lầm của nhóc mà gánh vác, lần này nhóc khóc lớn dưới ống kính phát sóng trực tiếp, rất nhanh, hộ công á thư ở gần đó đã chạy tới.

Á thư cảm nhận kém hơn trùng cái, cậu ta chỉ thấy nhóc trùng bụ bẫm này có mùi thơm ngọt, trong lòng còn trêu chọc chắc là bé con các hạ ăn quá nhiều đồ ngọt.

“Du Ninh bỏ tôi lại! Ô oa oa…”

Sevrla khóc không ngừng, trung khí mười phần, đem nỗi sợ hãi với những trùng cái kia trút hết lên Việt Du Ninh.

Nhóc đã hoàn toàn quên chuyện làm hỏng đồ của bạn nhỏ ở hoang tinh, khiến ống trúc Việt Tư Niên tặng Việt Du Ninh bị hư.

Sevrla đương nhiên cũng không nghĩ tới, việc mình chỉ trích một trùng cái nhỏ như vậy sẽ khiến đối phương phải chịu dư luận xã hội thế nào.

Đương nhiên, Việt Du Ninh không quan tâm, khi còn nhỏ bé từng để ý rất nhiều trùng, sau này mới phát hiện bé để ý họ nhiều hơn họ để ý bé, chút quan tâm ít ỏi đó cho bé, giống như mạng nhện cũ dưới mái hiên, gió chưa cần thổi đã rách tươm.

Á thư kiên nhẫn chờ các hạ khóc xong, chờ đến khi Sevrla bắt đầu trừng cậu ta.

Nhóc khóc mệt rồi, rất muốn nghỉ ngơi, nhưng á thư hoàn toàn không dỗ dành, khiến Sevrla không biết xuống thang thế nào.

Á thư thấy Sevrla khóc mệt, nhẹ nhàng hỏi: “Tiểu các hạ, khát không?”

Anh ta đưa một chiếc cốc giấy dùng một lần qua, Sevrla nấc nghẹn nhận lấy, phát hiện nước vẫn còn ấm.

Sevrla cảm thấy hình như mình đã được dỗ dịu một chút.

“Tiểu các hạ, khát không? Ở đây tôi có nước, lại uống đi ~ hì hì ~” hiển nhiên gã không nói đến thứ nước đứng đắn.

“Tiểu các hạ hôn tôi một cái, ở đây tôi có thứ ngon cho…”

Sevrla không hiểu họ nói gì, chỉ cảm nhận được ác ý cuồn cuộn như sóng biển ập tới, miệng nhóc bĩu xuống, lại muốn khóc.

“Tư Niên các hạ nói các vị tặng hoa rất đẹp.”

Á thư bình tĩnh nói, không hề sợ hãi, gật đầu về phía bốn phương tám hướng.

“Nếu các vị còn không biết thu liễm, tôi sẽ báo cáo biểu hiện của các vị với Tư Niên các hạ.”

“Ngoài ra, cảm ơn các vị đã phối hợp công việc của tôi, không thật sự xông ra dọa tiểu các hạ.”

Sau khi phát hiện trùng cái trèo ra ngoài hái hoa, cửa lao của Bạch Tháp đã được nâng cấp thêm một bước, nhưng nếu đám trùng cái này thật sự phát cuồng, nói không chừng vẫn có thể lưỡng bại câu thương mà phá cửa lao ra ngoài.

Thấy bọn họ còn tính giữ quy củ, chỉ nói mồm cho sướng, á thư cũng nhượng bộ một chút, không ngờ bọn họ lại đắc ý vênh váo.

Lúc này Sevrla không còn cảm thấy á thư đen đen xấu xấu nữa, nhóc tò mò ngẩng đầu nhìn á thư, trong mắt còn ngấn nước.

“Anh tên gì?”

“Cứ gọi tôi là Da Đen là được.”

Á thư vẫn rất bình tĩnh, như thể hoàn toàn không thấy sự thay đổi thái độ của tiểu các hạ.

“Anh dẫn tôi đi tìm trùng xinh đẹp Tư Niên đi.”

Sevrla nghe Da Đen nhắc tới Tư Niên các hạ, lập tức không còn muốn tìm Việt Du Ninh tính sổ, nhóc sợ bị Moody trách mắng, dứt khoát muốn trốn sang chỗ Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên bận đến mức không rảnh để ý Ôn Mặc Ý, mỗi khi cảm thấy quá trình trị liệu không thích hợp để Ôn Mặc Ý xem, anh sẽ bảo nhóc đi tìm Lucas chơi.

Lần này, Ôn Mặc Ý không đi tìm anh Lucas, mà một mình ngồi thẫn thờ.

Mỗi nhóc con đều có phiền não của riêng mình, trong mắt trùng trưởng thành có thể không đáng nhắc tới, nhưng với một đứa trẻ còn nhỏ, đó chính là cả thế giới của nhóc.

Trong nhận thức của Ôn Mặc Ý, ông nội không thích mình, thư phụ của mình cũng chỉ có Ôn Tinh Lan.

Đột nhiên xuất hiện Ôn Nguyệt Minh, tuy lớn lên rất giống thư phụ, nhưng lại hoàn toàn khác.

Nhóc mơ hồ hiểu rằng, đó là thư phụ ruột của mình.

Trong lòng Ôn Mặc Ý rất mâu thuẫn, nhưng lại nảy sinh một chút tò mò.

Ánh mắt đối phương nhìn mình khiến nhóc cảm thấy rất thân cận, mùi hương trên người cũng có cảm giác quen thuộc kỳ lạ.

Nhưng cảm giác thân cận đó lại khiến nhóc cảm thấy như đang phản bội thư phụ của mình, nhóc ghét cảm giác đó.

Ôn Mặc Ý trốn ở một góc khuất, ngồi xổm ôm hai đầu gối ngẩn người.

Ông nội chưa từng quan tâm đến nhóc, từ nhỏ bên cạnh chỉ có thư phụ Ôn Tinh Lan và những trùng máy lạnh lẽo, lớn thêm một chút thì có hùng phụ Việt Tư Niên ở bên, dù từng có một khoảng thời gian, đối phương như rất ghét mình.

Nhóc cau mày, thất thần cắn mạnh ngón tay mình.

Một bàn tay nhẹ nhàng vuốt tóc nhóc, Ôn Mặc Ý vội vàng giấu tay nhỏ đi, ngẩng đầu lên, phát hiện là anh Lucas.

Nhóc như mèo con, cọ đầu vào lòng bàn tay Lucas.

Hai trùng như hiểu tâm sự của nhau, lại như chẳng nghĩ gì cả, chỉ lặng lẽ ở bên nhau.

Ánh nắng xuyên qua mái vòm kính của Bạch Tháp rơi xuống, họ đứng trong bóng tối, lặng lẽ nhìn quầng sáng trước mắt chậm rãi di chuyển.

Sevrla từ xa nhìn thấy hai trùng, buông tay á thư, lảo đảo chạy tới, chen vào giữa hai trùng, mỗi tay nắm một trùng.

Miệng méo xệch, nước mắt liền tuôn ra gào khóc.

“Ô ô em sợ lắm, Việt…”

Một lớn một nhỏ đồng thời quay đầu nhìn chằm chằm nhóc, Sevrla nghẹn lớn một tiếng, phì ra một bong bóng nước mũi to đùng.

“Du Ninh không để ý tới em, còn có thật nhiều trùng…”

Nhóc được Moody bảo vệ quá kỹ, không biết từng ô nhỏ kia nhốt cái gì, lần ở gặp bệnh trùng phát cuồng tầng 13, Moody thuận miệng lừa rằng đó là đang quay phim truyền hình, nhóc tin ngay, giờ nghĩ mãi không biết dùng từ gì, nghẹn đến mặt đỏ bừng, cuối cùng bật ra mấy chữ,

“Đang mắng em.”

Da Đen: Đó là mắng sao? Nhóc ngốc, đó là quấy rầy.

Cậu ta cạn lời nhìn Sevrla, cảm thấy việc mình thay nguyên soái thử xem hai anh em Moody rốt cuộc định làm gì đúng là quá ngốc.

“…” Ôn Mặc Ý bị dọa giật mình, khi nghe đến chữ “Việt”, nhóc còn tưởng hùng phụ chọc nhóc béo này khóc.

Ôn Mặc Ý còn lén nghĩ trong lòng, chẳng lẽ hùng phụ nghiêm từ chối Sevrla nhóc béo theo đuổi, khiến đối phương đau lòng đến mức chạy tới tố khổ.