Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 92
“Tư Niên các hạ còn đang do dự sao?” Hailen không để tâm nhìn Việt Tư Niên, đầu ngón tay nhẹ nhàng trượt xuống từ phím 1000℃.
Việt Tư Niên đang nghĩ chuyện khác, nếu là máy xử lý rác, vậy “rác” của phòng thí nghiệm chắc chắn không chỉ có một chỗ xử lý, “rác” là được vận chuyển từ bên trong Bạch Tháp tới, hay là từ phòng thí nghiệm đưa vào?
Máy xử lý rác có phải là điểm nối giữa phòng thí nghiệm của gia tộc Nastalai và Bạch Tháp không? Bạch Tháp và gia tộc Nastalai có đang dùng chung một máy xử lý rác không?
Đúng, chỉ khi dùng chung một cái, chi phí mới có thể gộp chung, cũng mới không có sơ hở trên sổ sách tài vụ.
Trùng của phòng thí nghiệm làm sao đến được Bạch Tháp? Bọn họ chắc chắn biết thứ này dùng để làm gì, nhất định sẽ thấy ghê tởm trong lòng, không thể nào qua lại thông qua máy xử lý rác này, trong khoảng thời gian này anh cũng chưa từng nhìn thấy trùng nào nghi là nhân viên Bạch Tháp, vậy giữa Bạch Tháp và phòng thí nghiệm nhất định có một thông đạo nội bộ nối liền, nếu không bọn họ làm sao có thể ra vào không để lại dấu vết.
Việt Tư Niên lần theo bức tường gần máy xử lý rác, s* s**ng gõ thử.
“Rỗng.” Anh lẩm bẩm.
Trong mắt Hailen lóe lên ánh sáng kỳ dị, không biết từ lúc nào đầu ngón tay anh ta đã kẹp một nút không gian, cả người như nóng lòng muốn thử.
Cánh cửa kim loại đột nhiên tự động mở ra, lộ ra một lối đi tối đen.
Việt Tư Niên một tay giữ chặt Hailen, một tay gõ vào vách kim loại.
“Đang! Đang! Đang!”
Không có đèn cảm ứng nào sáng lên.
“Xin chào, xin hỏi có trùng ở trong đó không?” Việt Tư Niên lên tiếng, giọng rất bình tĩnh, anh sớm đoán mình đang bị phòng thí nghiệm giám sát, nên đã có chuẩn bị tâm lý cho mọi việc.
Tiếng kim loại bị gõ lan ra vang vọng từng tầng, Lucas và Ôn Mặc Ý cũng lại gần, hai cái đầu nhỏ ló ra ngó nghiêng vào trong.
Lucas quan sát một chút rồi định bay vào, nhưng bị Việt Tư Niên túm cổ chân kéo lại.
“…”
Bị túm cổ chân thì đã quen rồi, nhưng Tư Niên các hạ, vì sao anh không túm cái tên ngu xuẩn Hailen kia?
Lucas lặng lẽ nhìn chằm chằm Việt Tư Niên, không nói một lời, Việt Tư Niên liếc qua một cái, hoàn mỹ đọc được lời chửi thầm của thiếu niên.
Ánh mắt Việt Tư Niên lảng đi, “Được rồi, đừng liều lĩnh.”
Chờ trùng cái tới rồi tính.
Hailen hưng phấn xoay qua xoay lại, nhưng thực tế vẫn ngoan ngoãn để Việt Tư Niên giữ lại, không thật sự xông vào.
Cánh cửa mở được một lúc, giọng điện tử máy móc vang lên, “Đếm ngược 10 giây tự động đóng cửa, 10, 9, 8, 7…”
Cửa kim loại khép lại.
Vai Việt Tư Niên khẽ sụp xuống, anh thở ra một hơi, buông hai cha con khiến người ta không bớt lo, may mà Mặc Ý rất ngoan, nếu không anh không biết mình còn mọc thêm tay thứ ba ở đâu.
Hailen lười biếng lại treo lên vai Việt Tư Niên, giọng anh ta rất thấp, thấp như cơn gió khẽ lướt qua một đóa hoa.
“Tư Niên các hạ, anh nghĩ mình có thể giấu được bao lâu? Vì sao cánh cửa này lại mở? Nó không đợi được anh, có phải rất thất vọng không?”
Hailen dừng một chút, ánh mắt nhìn về phía bóng tối nơi ánh đèn không chiếu tới, “Đến lúc đó anh có còn kiểm soát được việc có công khai thuốc thay thế tin tức tố trùng đực hay không, công khai bằng cách nào hay không?”
“Tư Niên các hạ, lâu như vậy rồi, cánh cửa này chưa từng mở vì tôi, nhưng hôm nay, nó lại nôn nóng đến thế.”
Giọng Hailen mềm mại như sợi bông trắng, nhưng nội dung lại giống lời thì thầm của ác ma.
Ôn Mặc Ý lo lắng ngẩng đầu, nhìn hai trùng trưởng thành đang thì thầm, sắc mặt hùng phụ trông vẫn bình thường, nhưng nhóc lại vô cớ cảm thấy lúc này hùng phụ không vui chút nào, có phải Hai Hai đang bắt nạt hùng phụ không?
Vạt áo Hailen bị lắc lắc, anh ta bị cắt ngang “thi pháp”, chưa đã thèm mà cúi đầu xuống.
“Hai Hai, đừng bắt nạt hùng phụ,” Ôn Mặc Ý mở to đôi mắt sáng như ánh nắng sớm.
Nhóc nhẹ giọng nói, “Phải làm bạn tốt.”
Việt Tư Niên xoa đầu nhỏ của Ôn Mặc Ý, giọng mang ý cười, “Xin lỗi, để bé cưng lo lắng rồi.”
“Hai Hai là một tên nóng tính ngu ngốc, không bắt nạt hùng phụ đâu.”
Việt Tư Niên nắm tay Ôn Mặc Ý, “Về thôi, đến giờ ăn cơm rồi.”
Sau khi nghe nhóc con nói ra hai chữ “bạn tốt”, Hailen liền cứng đờ tại chỗ, như thể bị một đứa trẻ chọc trúng tâm sự gì đó.
Việt Tư Niên thở dài, vỗ vỗ đầu Hailen, lòng bàn tay đặt lên trán anh ta.
“Hailen các hạ, đừng sợ, tôi không giận anh.”
“Tôi sẽ suy nghĩ kỹ.”
“Đừng nằm chơi trước cửa thang máy nữa, lỡ xe đẩy đụng phải sẽ bị thương.”
Hailen luống cuống tay chân, mặt đỏ bừng, cuối cùng im lặng ngoan ngoãn gật đầu.
Đối với Bạch Cốt Tinh Đạo, Hailen vừa uy h**p vừa dụ dỗ, tính toán không hề sơ hở, nhưng đối mặt Việt Tư Niên, anh ta lại nháo qua nháo lại quấn lấy không buông, quả thực như một đứa trẻ làm nũng với anh trai, không được đáp lại thì không chịu thôi.
Ôn Mặc Ý đối với Lucas còn không có cái bộ dạng này, vậy mà anh ta lại giống Sevrla quấn lấy Moody, quấn lấy Việt Tư Niên.
Hailen tự cho mình lạnh lùng vô tình, thực tế lại bị Dylan và Lucas chiều đến vô pháp vô thiên, ngay cả muốn kết bạn cũng chỉ biết dùng cách quấy rối, bị nhóc con nói toạc ra một câu, cả người liền xấu hổ đến mức muốn vỡ vụn tại chỗ.
Thang máy sáng lên một chút, cha con Việt Tư Niên bước vào.
Hailen tay chân cùng nhịp đi đến cửa thang máy, kéo thảm định đi vào, nhưng cửa thang máy lại đột nhiên mở ra.
Hailen cong lưng xấu hổ đứng bất động, Việt Tư Niên hỏi: “Không lên ăn cơm cùng tôi sao?”
Việt Tư Niên liếc nhìn xem Hailen đang làm gì, khẽ mỉm cười khen:
“Thật nghe lời, vậy anh thu dọn trước đi, dọn xong thì lên lầu tìm tôi ăn cơm.”
Cửa thang máy lại đóng lại.
Hailen mặt đỏ bừng, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Ai thèm lên lầu ăn cơm với cậu…”
Cửa thang máy lại mở ra:
“Không được nghịch máy xử lý rác với cánh cửa kim loại bên cạnh.”
“Anh và Lucas đều nên như vậy.”
“Ồ.” Hailen mím môi không vui, ôm gối chen vào thang máy, Lucas cũng ung dung bay theo vào.
“Tôi lên cùng cậu, tôi ngủ trong phòng ngủ của cậu, vậy yên tâm chưa?”
“Vài ngày nữa Tinh Lan tới thì anh phải ngoan ngoãn ra ngoài, Lucas cầm thảm đi, Hailen các hạ ngoan ngoãn ngủ dưới đất nhé, dù là trùng đực cũng phải tránh hiềm nghi, nếu không Tinh Lan sẽ không vui.”
Việt Tư Niên cong mắt cười, như đã sớm đoán được sẽ như vậy.
“… Thấy sắc quên bạn.” Hailen khó chịu lẩm bẩm, quay mặt về phía kính giận dỗi, bóng lưng viết rõ bốn chữ mau tới dỗ tôi.
“Hai Hai ngoan.” Ôn Mặc Ý liền dỗ, bàn tay nhỏ còn vỗ vỗ mu bàn tay Hailen.
“Xì.” Lucas cười trộm, trong tấm kính thang máy phản chiếu một gương mặt càng thêm đỏ bừng, nổi bật với mái tóc xanh lục trông vừa buồn cười vừa thú vị.
“Mộ Thất các hạ, bọn họ đã rời đi.” Trùng cái quỳ trên mặt đất, cúi đầu, không dám động đậy dù chỉ một chút.
“Chút việc nhỏ này cũng làm không xong? Hả?” Giọng mũi của anh ta nghe đặc biệt dịu dàng gợi cảm, đủ khiến mỗi một trùng cái nảy sinh ảo tưởng.
Trùng cái hiển nhiên không có tâm tư đó, nửa người trên lập tức phủ phục xuống đất, run rẩy không ngừng.
“Cậu sợ tôi?” Giọng trùng đực nhếch lên, trên mặt anh ta đeo cặp kính chất liệu trong suốt, phía trên không ngừng lướt qua những ký tự ánh sáng xanh, anh ta tháo xuống đặt sang một bên, rũ mắt nhìn trùng cái dưới chân, sắc mặt không phân rõ vui giận.
Trùng cái nâng người lên, khuôn mặt nhỏ nhắn tinh xảo ngước nhìn trùng đực, khóe mắt còn vương một vệt đỏ như vừa khóc.
“Tôi sợ các hạ chán ghét tôi.”
“Lại đây.” Trùng đực từ trên cao nhìn xuống trùng cái, cậu ta quỳ dịch lại gần.
Cảm giác khống chế khiến anh ta vô cùng thỏa mãn, đáng tiếc bản thân có thể chất yếu sinh lý, không thể cảm nhận trọn vẹn niềm vui chinh phục.
Nghĩ tới đó, ánh mắt trùng đực càng thêm lạnh lẽo, nhưng trên mặt lại nở nụ cười, trùng cái ngoan ngoãn nằm phục trên đầu gối anh ta, anh ta khi nhẹ khi nặng v**t v* đầu, cổ, lưng trùng cái, giống như vuốt một con mèo, vừa hờ hững trêu đùa, vừa mang theo chút phóng túng của trùng trưởng thành.
Trùng cái Noah nghiêng đầu tựa trên đầu gối trùng đực, hàng mi khẽ run, trong đầu miên man nghĩ, không biết Từ Nhiên giờ ra sao.
Nghĩ rồi lại nghĩ, sớm muộn gì cậu ta cũng sẽ lăng trì từng bước từng trùng đực của gia tộc Nastalai, sờ đến mức cả người cậu ta nổi da gà.
“Tư Niên các hạ hẳn là trùng hiểu tôi nhất.” Trùng đực chậm rãi nói, ngón tay bóp nghịch tai Noah.
Anh ta đắm chìm trong suy nghĩ của mình, không phát hiện lớp lông tơ trắng trên tai Noah đã dựng đứng cả lên.
“Chúng tôi đều là thiên tài bị gia tộc vứt bỏ.”
Tôi là thể chất yếu sinh lý, anh ta là trùng đực cấp F, tôi không thể dùng thân thể chinh phục trùng cái, anh ta không thể dùng tin tức tố chinh phục trùng cái.
Chúng ta quả thật là trùng đực hiểu nhau nhất thiên hạ.
“Gia tộc Nastalai đày tôi đến cái nơi quỷ quái Bạch Tháp này,”
Giọng Mộ Thất mềm nhẹ, sắc mặt trắng bệch như quỷ, “Tôi còn phải dùng máu mình thỏa mãn bọn họ.”
“Tư Niên các hạ bị nhà họ Việt coi như quân cờ bỏ đi, sau khi Ôn Tinh Lan làm nguyên soái, còn bị động tay động chân trong mũ giáp quang não, hại anh ta suýt chết.”
Mộ Thất không hiểu chuyện quỷ thần, anh ta không biết Việt Tư Niên chân chính thực sự đã chết.
“Suýt chết?” Trùng cái cọ nhẹ vào lòng bàn tay trùng đực như mèo nhỏ, tò mò hỏi.
“Đúng vậy, mũ giáp quang não của anh ta bị động tay động chân, sau khi vào trò chơi liền không thể đăng xuất, thật không biết tên đó làm sao thoát ra được.”
Mộ Thất cười đáp, giọng đầy hứng thú, đột nhiên cúi đầu, túm chặt tóc trùng cái, kéo ra sau, chăm chú quan sát biểu cảm của cậu ta.
“Quan tâm Tư Niên các hạ vậy sao? Thích anh ta?”
“Tôi rất sùng bái Mộ Thất các hạ,” trùng cái cố ý ưm một tiếng, mặt ửng hồng.
“Mộ Thất các hạ cái gì cũng biết.” Cậu ta như không khống chế được bản thân, giống mèo con l**m thức ăn, cố gắng l**m tay Mộ Thất.
Trùng đực thỏa mãn, đưa tay tới bên miệng trùng cái như ban thưởng, “Chúng ta đều có tài năng độc đáo như vậy, vậy mà anh ta không chấp nhận lời mời của tôi.”
“Không biết điều.” Sắc mặt anh ta trầm xuống.
Trùng cái Noah là một diễn viên chuyên nghiệp, cậu ta toàn tâm toàn ý đóng vai mèo, trong lòng thì cười lạnh: Đồ b**n th** tự tin thái quá.
….
Một bóng người nhỏ bé chui ra từ khe cửa, nhóc nhìn quanh một vòng, men theo tường lén lút rời đi.
【 Sao bé Du Ninh lại tự mình lén chạy ra vậy? 】
【 Tổ chương trình có thể quản quản Hailen các hạ không! Ngài ấy đã đập hỏng mấy quả cầu ghi hình rồi? Mỗi lần tôi đang xem là màn hình lại đen! 】
【 Ai dám quản ngài ấy? Thư quân Dylan sao? Cậu điên à? Muốn đối đầu với tiền sao? 】
【 Sao cả Sevrla các hạ cũng chạy ra rồi? 】