Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 91

Việt Tư Niên ôm Ôn Mặc Ý vào thang máy tham quan xuống nhà kho ngầm, bọn họ trầm mặc nhìn chăm chú phong cảnh bên ngoài lớp kính trong suốt, nhớ lại ngày đầu tiên đến Bạch Tháp.

“Hùng phụ, con nhớ thư phụ.”

Ôn Mặc Ý áp mặt vào cổ Việt Tư Niên, giọng nói rất nhỏ.

Đúng là đứa trẻ ngoan.

Trong lòng Việt Tư Niên hiểu rõ, ở Bạch Tháp, nhóc con đã gặp Ngài Chim Ruồi, gặp ông Ôn và thư quân của ông ta… còn gặp cả thư phụ ruột là Ôn Nguyệt Minh.

Rất nhiều đứa trẻ khác không phải trải qua những mối quan hệ phức tạp như vậy, nhưng Ôn Mặc Ý lại trải qua.

Mặc Ý còn nhỏ như thế, không nghĩ thông suốt cũng là chuyện bình thường, vậy mà vẫn hiểu chuyện đi theo anh.

Việt Tư Niên nhẹ nhàng vỗ lưng nhóc, giống như dỗ em bé ngủ:

“Tinh Lan sẽ sớm quay về thăm bé cưng.”

“Dạ.”

Ôn Mặc Ý ôm chặt Việt Tư Niên, không nói một lời vùi mặt vào lòng hùng phụ.

Cửa thang máy mở ra, nhà kho ngầm tối đen như mực, Việt Tư Niên lần mò bật màn hình quang não, cố gắng nhìn rõ hoàn cảnh xung quanh.

Anh nghi hoặc trong lòng, nhỏ giọng gọi: “Hailen các hạ? Lucas?”

Một bàn tay đột nhiên nắm chặt cổ chân anh, dọa Việt Tư Niên giật mình, anh lập tức chiếu quang não xuống mặt đất…

Không biết Hailen lấy một tấm thảm dệt thủ công ở đâu ra trải dưới đất, hoa văn nhìn rất giống loại thảm trải ở tầng 30, mấy ngày nay anh đúng là không thấy tấm thảm đó… Hailen thoải mái nằm trên thảm, còn đắp một tấm chăn len dệt thủ công kẻ ô màu xám có tua rua trên người, nhìn cũng rất quen mắt, anh nhớ hình như là của ông Ôn…

“……” Mặt Việt Tư Niên tái nhợt, nhất thời không nói nên lời, hoàn hồn lại thì chỉ còn biết cạn lời.

“Hì hì ~” Hailen nhìn thấy biểu cảm của Việt Tư Niên, mắt cong cong cười vô cùng vui vẻ.

“Hailen các hạ, vì sao lại nằm ngay trước cửa thang máy?”

Việt Tư Niên thở dài, khẽ động cổ chân rút khỏi tay Hailen.

Lucas ôm một thùng đồ bay tới, cúi đầu lạnh lùng nói: “Vì ngài ấy ngốc.”

Hailen nằm trên thảm, chống khuỷu tay nhìn về phía Việt Tư Niên, cười tủm tỉm,

“Tôi muốn đón Tư Niên các hạ, chờ mệt quá nên nằm nghỉ một chút, Tư Niên các hạ, có bất ngờ không?”

“…” Việt Tư Niên mặc kệ Hailen, đưa mắt tìm công tắc đèn trong nhà kho ngầm.

“Bốp.” Lucas bật đèn.

Ánh đèn rất mờ.

“Cảm ơn.” Việt Tư Niên nhìn quanh môi trường xung quanh một lượt.

“Rất nhiều hàng hóa trong nhà kho ngầm sợ ánh sáng.”

Hailen liếc một cái đã nhìn ra Việt Tư Niên đang nghĩ gì, anh ta lười biếng cười nói xong liền phất tay, Lucas mặt không biểu cảm ném cái thùng xuống bên cạnh anh ta.

Cái thùng nghiêng ngả đổ xuống đất, nứt ra một khe hở, Hailen thong thả kéo rộng miệng thùng.

Anh ta cười mắng: “Nhãi ranh.”

Việt Tư Niên cúi đầu nhìn, càng nhìn càng thấy đồ trong thùng quen mắt, toàn là mấy món đồ nhỏ của ông Ôn ở tầng 30, những thứ mềm mại xa xỉ nhưng chẳng mấy hữu dụng.

Hailen lựa chọn một hồi, kéo ra một món nhỏ, nhẹ nhàng gõ xuống đất, nó lập tức biến thành một chiếc gối mềm, anh ta thoải mái dựa lên.

“…=” Không phải thật sự tiện tay lấy từ tầng 30 xuống đấy chứ?

Việt Tư Niên cứng họng… Hailen quả thật là kiểu trùng có thể làm ra được chuyện như vậy.

Hailen hưởng thụ thở dài một hơi, “Đồ của lão già xấu xa kia cũng không tệ lắm.”

… Hailen các hạ, anh ta là tinh tặc sao? Sao lại thuần thục như vậy?

【 Hailen các hạ thật có cá tính. 】

【 Ai hiểu được chứ? Tôi đồng cảm với Tư Niên các hạ, lúc bị một bàn tay lạnh ngắt nắm lấy cổ chân, tim tôi như bay ra ngoài… 】

【 Mấy thứ này không phải đều là của ông Ôn chứ? Muốn biết anh ta làm ra những thứ này thế nào… Thật quá đáng. 】

“Hùng phụ, Tiểu Quỳ là bị Hai Hai dọa sao? Nên mới sợ mấy chỗ tối đen như vậy?”

Ôn Mặc Ý lấy tay nhỏ che miệng, lén lút thì thầm với Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên ngơ ra một lúc mới hiểu “Hai Hai” chính là đang nói đến Hailen các hạ, tên này đúng là uy nghiêm quét rác, ngay cả Ôn Mặc Ý cũng chẳng thèm gọi kính xưng.

Anh dở khóc dở cười, “Chắc không phải đâu, Hai Hai còn nhỏ hơn Tiểu Quỳ rất nhiều, hồi nhỏ Hai Hai cũng lớn cỡ bé cưng thôi.”

Ôn Mặc Ý nửa tin nửa ngờ, nhỏ giọng lẩm bẩm, “Trẻ con hù dọa trùng cũng đáng sợ lắm.”

Có lẽ nhóc tưởng là Hailen hù dọa trùng, nên chỗ tối mới đáng sợ như vậy, thế là lập tức thả lỏng, thân hình nhỏ xoay qua xoay lại đòi xuống đất, nhóc thấy anh Lucas nên muốn xuống chơi.

… Một cái nồi đen to đùng, hoàn toàn rửa không sạch.

Thôi vậy, kiểu trùng như Hailen này e là chẳng những không muốn rửa sạch, còn sẽ rất đắc ý.

Việt Tư Niên khom lưng đặt nhóc xuống, vòng qua chướng ngại vật hình trùng nằm giữa đường, đi sâu vào trong nhà kho ngầm thăm dò.

Có Lucas ở bên cạnh nhóc con, anh rất yên tâm.

Chưa đi được hai bước, vai anh trầm xuống, Hailen cảm thấy mình bị lạnh nhạt liền như con koala treo lên người Việt Tư Niên.

Chướng ngại vật hình trùng kia rất bất mãn, u oán nói: “Tư Niên các hạ, tình trạng bệnh trùng ở Bạch Tháp rất tốt phải không?”

Câu này nghe không giống nghi vấn, mà như một câu khẳng định đã sớm có đáp án.

Việt Tư Niên miễn cưỡng kéo theo cái vật trang sức cỡ lớn đi vào giữa đống hàng hóa kiểm tra.

Anh không nói một lời, giả vờ câm với Hailen.

Vật trang sức kia rất bất mãn, liền chộp lấy quả cầu ghi hình của phòng live stream đang bay theo quay chụp, ném mạnh về phía Lucas.

Anh ta nhìn quả cầu đập vào tường kim loại, hài lòng “Hừ” một tiếng.

Lucas lạnh lùng trừng Hailen một cái, “Mưu sát trẻ con.”

Việt Tư Niên lặng lẽ thở dài, nếu nói trong số bệnh trùng đã khỏi, ai khiến anh đau đầu nhất, thì Hailen tuyệt đối đứng đầu.

“Đám ngu ngốc kia vẫn chưa phát hiện.”

Vật trang sức đổi tư thế nằm, đôi mắt lục u ám của anh ta như phát sáng trong ánh đèn mờ của nhà kho ngầm.

“Những trùng cái tốt đẹp kia đã không còn khát cầu tin tức tố của trùng đực nữa.”

Khắp đất là mảnh kim loại vỡ, Việt Tư Niên lặng lẽ nhìn một lúc, phát hiện đó là quả cầu ghi hình của buổi phát sóng trực tiếp bị Hailen nghiền nát thành trăm mảnh.

Anh bình tĩnh bước qua, tiếp tục đi vào trong.

“Khi nào công khai thuốc thay thế tin tức tố trùng đực?”

Hailen chen lên trước, hỏi thẳng, mấy thùng hàng chất cao bên cạnh lắc lư sắp đổ xuống.

Việt Tư Niên một tay đỡ thùng hàng, tay kia ấn Hailen lại không cho anh ta lộn xộn, đẩy thùng hàng trở về vị trí cũ.

“Đừng nghịch.”

“Tư Niên các hạ không muốn có nhiều trùng cái được giải thoát hơn sao?”

Hailen ngoan ngoãn đứng yên, mái tóc dài nhẹ lay động dưới bóng thùng hàng, màu lục đó sâu đậm đến mức điềm gở.

Việt Tư Niên đương nhiên muốn nhiều trùng cái được giải thoát hơn.

Tin tức tố của trùng đực là thứ chỉ được phóng ra khi trùng đực vui vẻ, thân thể khỏe mạnh, phương thức sinh ra như vậy bảo đảm an toàn cực lớn cho trùng đực.

Nhưng nếu trùng đực không còn giá trị, cũng không có thủ đoạn tự bảo vệ thì sẽ xảy ra chuyện gì?

Huống hồ phương thức sinh sản của Trùng tộc còn có cả hình thức thụ t*nh tr*ng tạo.

Liệu mỗi một trùng đực đều có thể mua nổi cơ giáp trùng đực của Hailen sao?

Có khi nào trùng đực các hạ sẽ trở thành hàng xa xỉ sang quý, đến cả quyền tự chủ cũng không có?

Việt Tư Niên muốn chữa bệnh cứu trùng, nhưng không muốn khơi mào một cuộc cách mạng đẫm máu của Trùng tộc, chôn vùi vô số sinh mệnh vô tội.

Sự kiện phi thuyền nổ tung, đám trùng thí nghiệm dùng một lần tập kích bọn họ, manh mối đều chỉ về gia tộc Nastalai – gia tộc trùng đực các hạ cầm quyền.

Đầu ngón tay Việt Tư Niên khẽ run lên, rồi dừng lại, “Hailen các hạ, xin đừng nói bậy.”

“Vấn đề khiến Trùng tộc khốn đốn lâu như vậy, sao tôi có thể giải quyết nhanh đến thế?”

Điều tra ra và phá hủy phòng thí nghiệm của Bạch Tháp có lẽ có thể ngăn chặn hành vi phạm tội của gia tộc Nastalai, nếu không đến bước đường cùng, anh không muốn vì tiêu diệt gia tộc Nastalai mà liên lụy trùng vô tội.

Hailen không để tâm, thậm chí còn vui vẻ cười, anh ta nắm lấy cổ tay Việt Tư Niên, đột nhiên kéo anh nhanh chóng chạy về phía trước.

Sức lực của anh ta lớn đến đáng sợ, Việt Tư Niên lại không muốn ra tay với Hailen, chỉ có thể bị động chạy theo.

“Hailen các hạ, anh muốn làm gì?”

Việt Tư Niên hạ thấp giọng, không muốn thu hút quả cầu phát sóng trực tiếp, anh tiện tay đỡ lại mấy thùng hàng suýt nữa bị va đổ dọc đường.

“Hùng phụ, sao vậy?” Nghe tiếng bước chân dồn dập, Ôn Mặc Ý lo lắng lớn tiếng hỏi.

“Không sao, Hai Hai đùa thôi.” Việt Tư Niên ổn định hô hấp đáp lại.

Ôn Mặc Ý lập tức tin ngay, trong lòng nhóc, Hailen là một trùng trưởng thành chẳng đứng đắn, làm gì cũng không lạ.

“Hai Hai?” Hai trùng dừng lại, Hailen chống đầu gối thở hổn hển, quay đầu cười nhìn Việt Tư Niên.

Tuy trời sinh sức lực lớn, nhưng Hailen lười đến mức quá đáng, khiến dung lượng hô hấp không cao.

Ở trên giường, Hailen cũng thích nằm yên để Dylan động, trong sinh hoạt hằng ngày, anh ta không có việc gì cũng sai Lucas chạy vặt.

Chạy một đoạn như vậy, chính anh ta đã mệt muốn chết, nhưng dù mệt đến thế cũng không ảnh hưởng việc anh ta trêu chọc Việt Tư Niên.

“Chắc Mặc Ý coi Hailen các hạ như bạn nhỏ cùng tuổi.”

Việt Tư Niên không nóng không lạnh đáp, ý tứ tự nhiên là ám chỉ trùng trưởng thành như anh ta suốt ngày chẳng ra hình ra dạng.

Hailen cong mắt, cười đến vô cùng vui vẻ, ngược lại như được khen vậy.

“…”

Việt Tư Niên không đành lòng nhìn, dời ánh mắt quan sát xem Hailen đã kéo anh tới đâu.

Đó là một tủ kim loại khổng lồ, trên cửa có một ổ khóa chữ thập cực kỳ phức tạp, bên cạnh còn có chế độ nhận diện tròng đen.

Anh cẩn thận quan sát bảng phím bên cạnh, phía trên có các chế độ khác nhau, có thể điều chỉnh từ -1000℃ đến 1000℃.

Đây là thứ gì? Không giống như két mật mã.

“Là máy xử lý rác.”

Hailen vẫn cười tủm tỉm, ngón tay quấn lọn tóc dài của mình xoay tới xoay lui.

“Vật thí nghiệm thất bại, á thư đã chết… thứ gì cũng có thể thiêu thành tro, hoặc đông lạnh thành tiêu bản hoàn mỹ.”

Nghe Ngài Chim Ruồi nói về nơi tối đen, Việt Tư Niên đã đoán có thể là nhà kho ngầm, vì toàn bộ Bạch Tháp đều lắp đèn cảm ứng, chỉ có vị trí dưới lòng đất này anh còn chưa tới, có thể tồn tại góc tối không lắp đèn.

Khi nghe Hailen nói hàng hóa ở đây sợ ánh sáng, Việt Tư Niên còn ôm chút may mắn, cho rằng nơi tối đen Tiểu Quỳ nói có lẽ chỉ đơn thuần là nhà kho ngầm, anh đoán có thể sau khi bị trùng trong nhà coi là sản phẩm thất bại đưa đến Bạch Tháp, Tiểu Quỳ từng đi qua nhà kho ngầm nên mới hiểu lầm.

Nhưng nếu nơi tối đen đó… là cái máy xử lý rác này thì sao?

Tiểu Quỳ đã trốn thoát khỏi số phận bị coi là vật thí nghiệm thất bại xử lý như thế nào? Vì sao ông ta lại bị nhận định là thất bại?

Trong hồ sơ của Ngài Chim Ruồi không có ghi chép trùng trong nhà, thường thức trống rỗng, lại bị hoàn toàn kích phát bản năng nuôi dưỡng.

Việt Tư Niên nghĩ tới đây, đột nhiên nhớ lại lời Tiểu Quỳ nói…

[ Tiểu Quỳ không phải sản phẩm thất bại, Tiểu Quỳ có bé con. ]

Nếu… bản năng nuôi dưỡng của Ngài Chim Ruồi là do trùng cố ý kích phát thì sao?

Tiêu chuẩn phán định ông ta có phải sản phẩm thất bại hay không là việc ông ta có sinh dục bé con thành công hay không, mà thứ nghịch chuyển việc ông ta bị coi như rác xử lý… chính là bé con đó còn sống.