Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 90
Thời gian lặng lẽ trôi qua, cành lá xanh biếc quấn chặt quanh Bạch Tháp, không ngừng leo lên sinh trưởng, càng lúc càng um tùm phồn thịnh, nhìn kỹ còn thấy từng chùm hoa màu tím như những chiếc đèn lồng nhỏ ẩn giấu bên trong, đang ở trạng thái nụ hoa sắp nở.
Thế nhưng vở kịch cao trào mà khán giả mong đợi, vì nhân vật chính chưa đến đủ, nên mãi vẫn chưa thể mở màn.
Trùng cái đều đang giữ chức vị quan trọng, trong thời gian ngắn khó mà thoát thân, cần thời gian khoảng một tuần mới có thể lục tục đến hiện trường ghi hình.
Lại thêm tính đặc thù của Bạch Tháp, có không ít trùng cái lo lắng rằng trong môi trường đặc biệt này, bản thân sẽ bị “lây nhiễm” chứng cuồng bạo, hoặc vốn dĩ đã có bệnh tình, đến đây chỉ càng thêm nghiêm trọng.
Vì vậy tuy trong lòng cực kỳ muốn đến, nhưng từng trùng vẫn buộc phải nghĩ cách điều chỉnh trạng thái của mình. Trong đó Trịnh Thành Phong đặc biệt nổi bật, mấy ngày nay vì không muốn bản thân trông giống kẻ điên, dọa đến Ôn Nguyệt Minh trong lòng, ông ta thậm chí còn chạy tới một tinh cầu băng thiên tuyết địa để chịu rét, ý đồ khiến mình trông giống một trùng bình thường, đầu óc thanh tỉnh.
Việt Tư Niên đã dần dần mơ hồ về khái niệm thời gian ở Bạch Tháp, anh lợi dụng tuần làm việc của thân phận á thư này, dưới sự cho phép ngầm của trùng phụ trách Bạch Tháp và tổ tiết mục, mượn việc kiểm tra phòng cùng hộ công, tiếp xúc với từng bệnh trùng một trong Bạch Tháp.
Thứ duy nhất anh có thể dùng để ước lượng thời gian, chỉ còn là cuốn sổ khám bệnh ngày càng dày lên, bên trên ghi chép anh đã điều trị đến bệnh trùng thứ mấy, còn bao nhiêu bệnh trùng chưa gặp.
Nếu trùng đực các hạ chỉ tỏ ra từ bi với một hai trùng cái, thì có lẽ còn bị xem là làm màu, nhưng khi anh quên hẳn ống kính phát sóng trực tiếp, mỗi ngày mặt mày lấm lem, coi bản thân như một hộ công á thư, theo chân trùng viên công tác thăm hỏi và trị liệu từng tầng từng tầng, thì không còn trùng nào cho rằng đây chỉ là diễn kịch nữa.
Chẳng cần phải làm đến mức này, những trùng c** ** dựa vào đâu? Bọn họ không xứng.
Ai lại đi sửa chữa phế liệu hao tài trên chiến trường chứ? Thứ đó chẳng đáng bao nhiêu tiền, chi phí sửa còn cao hơn cả mua cái mới.
【Đúng là trùng đực các hạ không phải lao động. 】
【 Câm miệng đi, cậu biết cái gì? Trùng cấp thấp không có tư cách nói chuyện. 】
【Đây chẳng phải là làm ăn lỗ vốn sao? Chỉ có mấy các hạ chỉ biết tiêu tiền mới làm vậy! 】
【Khi có trùng bất kể đắt rẻ sang hèn vẫn luôn coi bạn là trùng, chứ không phải là rác rưởi, thì xin hãy ngậm cái miệng chó của bạn lại. 】
…
Về sau, toàn bộ khán giả đều trầm mặc, bọn họ lặng lẽ dõi theo từng cử động của trùng đực các hạ, vừa không thể hoàn toàn đồng tình, vừa không cách nào dời ánh mắt đi nơi khác.
Quá trình trị liệu vừa nhàm chán vừa nhạt nhẽo, trùng đực các hạ chỉ đơn giản là tìm hiểu từng bệnh trùng, những vết thương cũ mà họ không còn hứng thú…
Tìm hiểu họ đã chồng chất vết thương ra sao, từng chật vật đến mức nào.
Rất nhiều khán giả như nhìn thấy chính bản thân mình trong đó.
Trùng đực các hạ như không nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu vì điên cuồng của họ, cũng như không nhìn thấy những cơ thể nửa trùng hóa xấu xí đến mức không thể thu lại.
Anh giống như một vị thần ôn nhu chân chính, bình thản nhìn chăm chú từng bệnh trùng, không ngừng điều chỉnh tỉ lệ dược liệu, cho đến khi tình trạng của mỗi trùng đều bắt đầu chuyển biến tốt hơn.
【Thần minh không che chở Trùng tộc, nhưng Tư Niên các hạ sẽ. 】
【Nnhìn vậy thì nguyên soái và Tư Niên các hạ thật sự rất xứng, hành tinh nhỏ số 30 và đông y…】
【Bọn họ giống như bạn lữ linh hồn được số mệnh sắp đặt, không hẹn mà cùng làm những việc giống nhau, che chở cho những kẻ đáng thương đã sớm bị vứt bỏ…】
“Tư Niên… Tư Niên.” Ngài Chim Ruồi lẩm bẩm gọi tên anh.
“Ừ, tôi đây.” Việt Tư Niên kiên nhẫn đáp lại, anh rửa sạch một chiếc bình pha lê trong suốt, đổ vào hơn nửa bình nước, rồi cắm một cành hướng dương cùng vài cành hoa hồng nhỏ màu cam nhiều bông vào đó.
“Đẹp quá.” Ngài Chim Ruồi nhìn hoa hồng, ngây ngốc cười rộ lên.
Sau một thời gian trị liệu, trạng thái của Ngài Chim Ruồi đã vô cùng ổn định, không còn phát điên bỏ chạy nữa, tuy ông ta vẫn ôm chặt chiếc gối nhỏ của mình, nhưng càng thêm quấn quýt Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên không thể trả lại “Việt Tư Niên” chân chính cho ông ta, nhưng anh sẽ gánh vác trách nhiệm của nguyên thân, chăm sóc Ngài Chim Ruồi thật tốt.
Mỗi ngày khi Việt Tư Niên thức dậy ra ngoài, đều phát hiện trước cửa có rất nhiều hoa tươi được mang đến, trên đó viết:
[Cảm ơn Tư Niên các hạ, tôi lại có thể cảm nhận được ánh mặt trời và mùi hương của hoa. ]
[Dâng trái tim này cho các hạ. ]
…
Còn có một vài lời lẽ si mê quá mức, Việt Tư Niên coi như không nhìn thấy.
Anh suy đoán, những trùng cái này có sức chiến đấu cực mạnh, còn mọc cả cánh, khi thần trí không rõ thì còn dễ nói, bây giờ đã khá hơn nhiều, á thư căn bản không quản nổi bọn họ, tám phần là lén chuồn ra ngoài hái hoa.
Việt Tư Niên cũng không định quản, anh khẽ mỉm cười, có tâm trạng nghĩ xem hái hoa thế nào, vẫn tốt hơn là nghiên cứu cách phát tiết kiểu tự sát.
Để mặc đống hoa này héo úa thì quá lãng phí, anh dứt khoát mỗi ngày mang hoa tươi tới cho Ngài Chim Ruồi.
Mang hoa cho trùng khác sợ Tinh Lan sẽ ghen, nhưng Ngài Chim Ruồi thì không sao.
Anh nghĩ tới không lâu nữa là có thể gặp Tinh Lan, nhìn hoa rũ mắt cười.
Việt Tư Niên khẽ vuốt một cánh hoa, trầm ngâm suy nghĩ, thật ra việc tặng hoa còn có một nguyên nhân khác, anh phát hiện Ngài Chim Ruồi rất sợ cửa sổ, chưa từng lại gần.
Điều này có lẽ liên quan tới phòng thí nghiệm của Bạch Tháp, anh cần giúp Ngài Chim Ruồi khắc phục vấn đề tâm lý, cũng muốn nhân cơ hội này tìm kiếm manh mối.
Ngài Chim Ruồi kéo đôi cánh lớn lông xù rũ xuống đất, ôm chặt chiếc gối nhỏ, chân trần chậm rãi bước tới.
Đây là lần đầu tiên sau từng ấy thời gian, Ngài Chim Ruồi lại gần cửa sổ.
Khuôn mặt tái nhợt của ông ta giấu sau một góc gối, trên đôi chân thon trắng hiện rõ những đường gân xanh, ánh mắt sâu thẳm nhìn cửa sổ, rồi lại nhìn hoa, suy nghĩ rất lâu, mới tiếp tục bước về phía trước.
Ngài Chim Ruồi dựa sát lại gần Việt Tư Niên, cánh lông xù chạm vào anh, trên người quanh quẩn mùi sữa nhàn nhạt.
Rèm cửa khẽ lay theo gió, ánh sáng và bóng đổ đan xen, lay động rơi xuống cánh hoa.
Ngài Chim Ruồi cúi đầu, cổ cong cong như thiên nga, ông ta ghé lại ngửi đóa hoa, lộ ra nụ cười ngây thơ.
“Tên của ông là gì?”
Việt Tư Niên nhỏ giọng hỏi, sợ rằng chỉ cần lớn tiếng một chút là sẽ làm hoảng một con bướm, khiến đối phương bay mất.
Ngài Chim Ruồi nghiêng đầu nhìn Việt Tư Niên, chậm rãi nói, “Cậu họ Việt.”
Việt Tư Niên phát hiện mắt Ngài Chim Ruồi không phải thuần đen, mà là màu hổ phách đậm pha chút ánh kim.
Anh gật đầu, “Tôi họ Việt, tên là Việt Tư Niên.”
Ngài Chim Ruồi sờ sờ cánh hoa hướng dương mềm mại, thấp giọng nói, “Vậy tôi là Việt Tiểu Quỳ.”(Quỳ trong “hoa hướng dương”-向日葵 – hướng nhật quỳ)
Ở Bạch Tháp, Ngài Chim Ruồi khác với những bệnh trùng khác, ông ta không có tên, chỉ có tên chủng loại.
Giống như đối với ông ta, việc mình thuộc chủng tộc nào còn quan trọng hơn bản thân mình là ai.
Nghe như thể Ngài Chim Ruồi tùy tiện đặt tên cho mình, Việt Tư Niên khẽ mím môi, giọng nói rất dịu dàng,
“Là một cái tên rất hay. Thật trùng hợp, chúng ta còn cùng họ.”
Ngài Chim Ruồi cười rạng rỡ như một đứa trẻ, anh ta không chớp mắt nhìn Việt Tư Niên, trong đôi mắt phản chiếu ánh sáng đan xen, phủ một tầng long lanh trong suốt.
Thật ra điều này rất không bình thường, mức độ bệnh của Ngài Chim Ruồi không nghiêm trọng bằng mấy trùng cái ở tầng dưới, thậm chí thần trí hiện tại của ông ta có thể coi là trùng bình thường, nhưng khi ở chung, Việt Tư Niên phát hiện đối phương như một tờ giấy trắng, gần như không có chút thường thức nào, ngay cả việc hoa này gọi là gì cũng do anh nói cho ông ta biết.
Vậy trước khi biết hoa hướng dương, Ngài Chim Ruồi gọi mình là gì? Hay giống cách á thư ở Bạch Tháp xưng hô, cứ gọi là Ngài Chim Ruồi?
“Không sợ.” Ngài Chim Ruồi đột ngột nói, cánh tay ôm gối không còn căng cứng như trước, tay còn lại nhẹ nhàng chạm vào rèm cửa.
Ông ta cẩn thận nhìn Việt Tư Niên, đưa một ngón tay khẽ chọc chọc cánh tay anh.
“Hử?” Việt Tư Niên phát ra một tiếng mũi nghi hoặc rất khẽ, anh nhìn vào mắt Ngài Chim Ruồi, trong tròng mắt đen thẳm có ánh sáng ôn nhu.
“Tiểu Quỳ ở cùng Tư Niên, không sợ.” Môi tái nhợt của ông ta cong lên,
“Không sợ cửa sổ,” Ngài Chim Ruồi do dự một chút, “Cũng không sợ nơi tối tối.”
“Nơi tối tối là ở đâu?”
Việt Tư Niên kiên nhẫn dẫn dắt Ngài Chim Ruồi, lặng lẽ nhìn ông ta.
“Ở rất sâu phía dưới, có rất nhiều thứ sáng choang,”
Sắc mặt Ngài Chim Ruồi trắng bệch, nhưng mắt lại rất sáng, “Rất nhiều thứ…Còn có thứ không cần.”
Giọng ông ta càng lúc càng thấp, thấp đến mức nửa câu sau Việt Tư Niên phải nhìn khẩu hình mới đoán ra.
“Thứ không cần là gì?” Việt Tư Niên lại gần Ngài Chim Ruồi, giọng nói gần như chỉ là thì thầm, phòng live stream hoàn toàn không thu được âm thanh của hai trùng.
“…Tiểu Quỳ.” Mồ hôi lạnh không ngừng toát ra trên trán ông ta, hàng mi run rẩy, ánh mắt mờ mịt nhìn Việt Tư Niên.
“Cái gì?” Việt Tư Niên nâng mặt Ngài Chim Ruồi, giúp ông ta lau mồ hôi, nhỏ giọng hỏi.
“Vật thất bại.” Ánh mắt ông ta vô hồn, tiêu điểm như dừng ở một nơi rất xa.
【Bọn họ đang nói gì vậy? Sao Tư Niên các hạ trông như sắp khóc thế? 】
【Có phải Ngài Chim Ruồi đang nói cho Tư Niên các hạ biết thân thế của mình không? 】
【Không giống, kỳ quái quá. 】
“Tiểu Quỳ không phải,” Ngài Chim Ruồi đột nhiên kích động, ánh mắt vừa quật cường vừa đáng thương nhìn chằm chằm Việt Tư Niên.
“Tiểu Quỳ có bé con.”
【Quả nhiên là nói thân thế, nhận thân thành công rồi sao? 】
Việt Tư Niên ôm lấy Ngài Chim Ruồi, nhẹ nhàng v**t v* đầu ông ta, dùng giọng trầm trấn an,“Tiểu Quỳ không phải vật thất bại, Tiểu Quỳ là một thư phụ siêu dũng cảm, đã bảo vệ tốt bé con của mình, bé con ấy đã lớn rồi, cũng có bé cưng nhỏ của riêng mình.”
Ngài Chim Ruồi dần dần bình tĩnh lại, lưng vốn căng cứng cũng thả lỏng, ông ta nhắm mắt, dựa vào vai Việt Tư Niên mà ngủ thiếp đi.
Việt Tư Niên lặng lẽ chờ, đợi đến khi Ngài Chim Ruồi hoàn toàn ngủ say, anh giống như ôm một đứa trẻ lớn gầy yếu, bế Ngài Chim Ruồi lên, nhẹ nhàng nâng đôi cánh đang rũ xuống đất, đặt Ngài Chim Ruồi lên giường.
Trong giấc mơ, Ngài Chim Ruồi cảm nhận được mùi hương quen thuộc rời khỏi mình, ông ta lẩm bẩm một tiếng, nghiêng người, dùng cánh ôm chặt lấy bản thân rồi tiếp tục ngủ.
【Đỏ mặt, Tư Niên các hạ khỏe thật, tôi cũng muốn được Tư Niên các hạ ôm ghê ~】
【Lầu trên b**n th** quá rồi, phá hỏng bầu không khí cảm động thế này! 】
【Đừng giả đứng đắn nữa, đừng nói là cậu không nghĩ, trùng đực như Tư Niên các hạ trông đúng kiểu có thể dịu dàng đến chết trùng, tôi không tin cậu còn tìm được lựa chọn khác! 】
【Chết tiệt! Chảy máu mũi rồi, tôi phải đi tìm Tư Niên các hạ khám bệnh! 】
【…Nguyên soái đúng là có phúc. 】
【 nguyên soái đúng là có phúc. 】
…
Việt Tư Niên sờ trán Ngài Chim Ruồi, đeo kính lên, thấy đề tài phòng live stream dễ dàng bị kéo đi chỗ khác, anh khẽ thở phào.
Nhưng phòng thí nghiệm Bạch Tháp, nơi luôn rình rập từng cử động của anh, lại hoàn toàn không có động tĩnh gì.
Vẻ mặt anh bình tĩnh, nhẹ nhàng kéo rèm cửa, đóng cửa phòng, xách theo hòm thuốc rời đi.
Việt Tư Niên đúng như mong muốn đã có được manh mối mới, nhưng anh lại không hề cảm thấy vui vẻ.
Sinh vật có trí tuệ nên quên đi vết thương còn chưa khép miệng trên người, mặc cho nó thối rữa trong sự không biết gì cả?
Hay là xé toạc vết thương, một lần loại bỏ toàn bộ mủ dịch, buộc phải tỉnh táo đối diện với đau đớn, rồi sau đó mới có thể lành lại?
Vết thương trên cơ thể, sau khi khỏi sẽ để lại sẹo xấu xí, vậy vết thương trong tâm hồn, sau khi lành lại sẽ để lại thứ gì?
“Hùng phụ, Tiểu Quỳ khó chịu lắm sao?”
Vì lần đầu gặp mặt Ngài Chim Ruồi đã phát cuồng, nên mỗi khi đối diện với ông ta, đôi lúc Ôn Mặc Ý vẫn có chút sợ, nhưng vì cảm thấy thân cận với hùng phụ, nên mỗi lần tới thăm Ngài Chim Ruồi xong, nhóc đều bước nhanh hơn đi tìm Việt Tư Niên.
Nhóc vừa mới hớn hở chạy về từ chỗ Lucas, thấy hùng phụ đang trò chuyện với Ngài Chim Ruồi, liền ngoan ngoãn đứng ở cửa chờ.
Đợi Ngài Chim Ruồi ngủ rồi, nhóc mới nắm chặt ngón tay cái của hùng phụ hỏi.
“Tiểu Quỳ rất lợi hại, chuyện khó chịu nào cũng sẽ vượt qua được.”
Việt Tư Niên cúi đầu nhìn Ôn Mặc Ý, mỉm cười trìu mến:
“Chúng ta đi tới nơi tối tối đó xem thử trước, rồi nói cho Tiểu Quỳ biết, nơi đó một chút cũng không đáng sợ, được không?”