Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 89
Vẻ mặt Việt Tư Niên bình tĩnh, ánh đèn đan xen chiếu lên khuôn mặt anh, đường nét xương mặt cực kỳ ưu việt, phủ một tầng bóng tối loang nhẹ bên cánh mũi mỏng manh, khiến anh trông đặc biệt giống một kim tôn ngọc quý được nuông chiều như thần tượng.
【 Auần chúng hóng chuyện lao vào online ~】
【 Vị hôn phu năm xưa tái hợp, kích động xoa tay xoa tay. 】
【 Tư Niên các hạ đẹp quá đẹp quá, a a a, tôi mê rồi ~】
【 Sao lại nhạt thế này? Mong chờ drama bùng nổ lắm đó! Cái này còn hay hơn cả kịch bản mới quay “Chia tay các hạ xong đối phương hối hận không kịp” nữa! 】
…
Nhân vật chính không làm theo mong đợi của khán giả, không hề chất vấn vì sao từ lúc tỉnh lại đến nay Việt Thanh Nhiễm vẫn chưa từng đến thăm mình.
Sau khi Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại, phòng bệnh chất đầy hoa tươi do thuộc hạ cũ mang tới, quang não của anh ta đã rất cũ, mỗi ngày đều có vô số tin nhắn hỏi han quan tâm, điểm đỏ chưa đọc nhiều đến mức anh ta nhìn không xuể.
Thế nhưng trùng từng được anh ta ghim lên top chú ý đặc biệt năm đó lại nằm im lìm trong danh sách, yên tĩnh như một tài khoản giả.
Ôn Nguyệt Minh chỉ chớp mắt chờ Việt Tư Niên bắt mạch cho thư phụ của mình, dường như mọi chuyện trên đời đều không quan trọng bằng bệnh tình của thư phụ anh ta, bàn tay giấu trong bóng tối siết chặt đến mức nổi lên gân xanh.
“Đây là bệnh do tình chí.”(cách nói đông y: cảm xúc bị tổn thương, dồn nén hoặc kích động quá mức.)
Việt Tư Niên hơi nhíu mày, “Cần kết hợp vật lý trị liệu và dùng thuốc viên tiêu dao để điều trị.” (thuốc viên tiêu dao: sơ can giải uất, điều hòa khí huyết, giảm căng thẳng do tình chí.)
Anh liếc nhìn quanh căn phòng, “Môi trường này không thích hợp để dưỡng bệnh, ông Ôn có thể đưa bệnh trùng ra ngoài đi dạo một chút.”
【 bệnh tình chí là gì vậy? Không phải chứng cuồng bạo sao? 】
【 trùng cái cuồng bạo hậu kỳ của Bạch Tháp không thể đi lại lung tung mà? Cái này tính là nguy hại xã hội tiềm tàng rồi chứ? 】
Việt Tư Niên đứng dậy, cúi đầu ghi chép vào sổ,
“Vận động thích hợp và môi trường thoáng đãng đều có lợi cho việc hồi phục.”
Ông Ôn thấy Việt Tư Niên đứng lên, tưởng như đã chẩn bệnh xong, liền vội đỡ tường đứng dậy, nhưng vì ngồi xổm trên đất quá lâu, máu chưa kịp lưu thông, trước mắt tối sầm, suýt chút nữa thì ngất xỉu.
“Ông Ôn cũng nên chú ý sức khỏe của mình,” Việt Tư Niên đánh giá từ trên xuống dưới một lượt, nhìn sắc mặt của lão trùng đực, “Quá gầy, dễ tụt huyết áp, một ngày ba bữa phải ăn đúng giờ.”
“Buổi sáng sau khi khám bệnh từ thiện cho tiên sinh Nguyệt Minh xong, tôi sẽ lên tầng 29 tiếp tục khám bệnh từ thiện, một buổi sáng ba tiếng là có thể kết thúc đợt điều trị.”
Việt Tư Niên nét mặt lạnh nhạt, hoàn toàn không để ý tới Việt Thanh Nhiễm.
“Tư Niên, thư quân của tôi đại khái bao lâu thì có thể khỏi?”
Thái độ ông Ôn khiêm nhường, ngược lại khiến Việt Tư Niên hiếm khi coi trọng ông ta thêm vài phần.
“Khúc mắc đã được tháo gỡ, hồi phục tự nhiên không khó, nhưng thời gian cụ thể thì tôi không thể phán đoán.” Việt Tư Niên không nói lời khẳng định, tay cầm bút gõ nhẹ lên sổ, “Đã có thể nhận ra tiên sinh Nguyệt Minh, thì có thể hy vọng trong khoảng nửa năm đến một năm, đến lúc đó sẽ căn cứ tình hình mà điều chỉnh phương án điều trị.”
Dặn dò xong bằng vài ba câu, Việt Tư Niên lịch sự chào tạm biệt ba trùng nhà họ Ôn, anh dẫn theo nhóc Mặc rời đi, phát hiện Việt Thanh Nhiễm vốn đứng lén nhìn ở góc từ lúc nào đã sớm rời khỏi.
Trịnh Thành Phong nhớ lại đến đây, nụ cười nửa cười nửa không hiện lên.
Ông ta sống lay lắt như một con chó, chỉ là một con chó tạm dùng được, cuối cùng vẫn lăn lộn thảm hại.
Còn con chó phản chủ thì vẫn sống ung dung thoải mái, thậm chí lúc nửa đêm còn kiêu ngạo tìm tới muốn lên tiết mục của ông ta, ngay cả hùng chủ của cậu ta cũng là cái giọng điệu báo trước muốn cướp trùng, đúng là…
Không phải trùng một nhà thì không vào chung một cửa.
Trịnh Thành Phong đương nhiên sẽ không từ chối, ông ta không chỉ muốn mời khách quý trùng cái, mà bản thân cũng phải đến.
Nghĩ vậy, ông ta đưa tay vuốt mái tóc ánh kim sẫm chải ngược ra sau, có chút để tâm rồi đứng dậy khỏi mép giường.
Ông ta nhìn mình trong gương…
Râu ria đầy mặt, sắc mặt khô vàng như thể đã say rượu ba ngày ba đêm.
Thật khó coi.
Phải xử lý lại một chút.
Là trùng làm chế tác tiết mục, nếu ông ta đích thân xuất hiện ở Bạch Tháp, chẳng phải chính là bảo đảm an toàn cao nhất hay sao?
Ngay cả bản thân ông ta cũng đã tới rồi, còn ai có thể nói ông ta đem tính mạng khách quý ra đùa giỡn?
Hơn nữa bệ hạ trăm công nghìn việc, sao ông ta có thể vì chút chuyện nhỏ này mà làm phiền?
Đương nhiên, nếu bệ hạ muốn đến, Trịnh Thành Phong cũng nhất định sẽ đi, đã là chó săn của bệ hạ, sao có thể vắng mặt bên cạnh vương?
Chẳng lẽ để toàn bộ danh tiếng rơi vào tay con chó hoang quan chấp chính kia?
Ông ta cầm dao cạo râu lên, bật đèn tường, bắt đầu kiên nhẫn tỉ mỉ cạo râu.
Trịnh Thành Phong nghĩ đến sắp được gặp đại tướng Nguyệt Minh, mặt lộ ra chút ngượng ngùng non nớt, từng là bệnh trùng bị giam giữ năm xưa, giờ khắc này ông ta đã hoàn toàn không còn nhớ nổi cảm giác sợ hãi Bạch Tháp.
Ông ta sửa soạn một lúc, rồi lại vội vàng cúi đầu, tự tay biên tập nội dung, lần lượt gửi thư mời cho từng khách quý trùng cái.
…
Tinh cầu Viễn Chinh đang rơi vào thời kỳ hỗn loạn.
Không điều tra thì thôi, một khi tra xuống, từ hành tinh nhỏ số 30 cho đến quân Viễn Chinh, khắp nơi đều đầy lỗ hổng như cái sàng.
Mắt Ôn Tinh Lan đầy tơ máu, cậu nhanh chóng uống hết một lọ dung dịch dinh dưỡng rồi nhắm mắt nghỉ ngơi.
Cậu đồng thời mở hai hình chiếu quang não, một cái là phát sóng trực tiếp của Việt Tư Niên đang diễn ra, một cái là bản phát lại mà cậu chưa kịp xem.
Với tình trạng thiếu ngủ của cậu, âm thanh chồng chéo vào nhau có phần ồn ào, khiến đầu hơi đau, nhưng giọng nói bình tĩnh, dịu dàng như nước chảy của hùng chủ khiến Ôn Tinh Lan cảm thấy yên tâm.
Thực ra cậu vẫn luôn chú ý sát sao tình hình ở Bạch Tháp, cố gắng tranh thủ thời gian gọi video với hùng chủ và nhóc con, nhưng nếu không tự mình xem trọn nội dung một buổi phát sóng trực tiếp, lòng vẫn luôn không yên.
Dù sao đó cũng là Bạch Tháp, cho dù trùng đực các hạ lợi hại đến đâu, khi đối mặt với trùng cái phát điên, không phải lúc nào cũng may mắn bình an vô sự.
Nếu hỏi Ôn Tinh Lan có hối hận hay không?
Cậu rất khó nói rõ tâm tư của mình.
Nhưng cậu thực sự tự hào vì Việt Tư Niên, đối phương không hề chùn bước, thẳng tiến về phía mục tiêu của mình, tư thái ấy…
Dũng cảm như vậy, chói mắt như vậy.
Cậu sẽ trở thành hậu thuẫn vững chắc nhất.
Mấy ngày gần đây, không ít á thư mất việc ở Bạch Tháp tìm đến nương nhờ, cậu đều tạm thời sắp xếp họ vào những vị trí trống sau cuộc dò tìm Bạch Cốt Tinh Đạo, để họ ổn định trước.
Không phải thời chiến, á thư so với trùng cái không kém, họ đều có thể làm rất tốt một số công việc văn chức cùng dọn dẹp.
Cậu chưa bao giờ là trùng chỉ chăm chăm nhìn vào giới tính, cũng vì vậy mà đặc biệt hợp ý với Lucas, khi nhóc con đó còn ở đây, rất lanh lợi, đã giúp cậu không ít việc.
Tinh vực của tinh hệ Viễn Chinh rộng lớn, biển tinh lấp lánh, có tài nguyên khoáng sản phong phú, nhưng xung quanh lại kề sát lãnh địa dị tộc, đồng thời tồn tại rất nhiều lỗ đen cố định lẫn ngẫu nhiên, mà còn thường xuyên trào ra trùng tộc nguyên thủy bị cơ biến từ lỗ đen.
Quân Viễn Chinh cần điều động đội quân tuần tra tinh hệ định kỳ, đồng thời phải bảo đảm an toàn cho khu kinh tế khó khăn lắm mới khai phát được.
Vì vậy, bất kể hành tinh nhỏ số 30 đã xảy ra chuyện gì, chỉ cần nhìn vào kết quả…
Những quân thư đã giải ngũ, tĩnh dưỡng tốt, có thể được điều đến khu dân cư của các hành tinh nhỏ, hiệp trợ quân đội địa phương đồn trú, bảo đảm an toàn cho cư dân.
Đây là con đường hiệu quả để quân thư đã giải ngũ quay lại làm việc, đồng thời cũng giữ gìn được cảm giác vinh dự nghề nghiệp cho họ.
Bất kể Bạch Cốt Tinh Đạo hay trùng nào khác đang làm gì, Ôn Tinh Lan đều sẽ không vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn, ảnh hưởng đến cuộc sống an cư lạc nghiệp khó khăn lắm mới có được của cư dân tinh cầu Viễn Chinh.
Cậu thả lỏng tựa lưng vào ghế, nghĩ rằng:
Dù thế nào đi nữa, Bạch Cốt Tinh Đạo vẫn là cùng tộc, nguy cơ lớn nhất của tinh cầu Viễn Chinh vẫn là dị tộc, khi đối mặt với nguy cơ chung, cho dù là Bạch Cốt Tinh Đạo, cũng vẫn là binh của cậu.
Ôn Tinh Lan tháo chiếc găng tay đen xuống, đôi găng này là do Ôn Nguyệt Minh để lại, từ sau khi Ôn Nguyệt Minh rơi vào giấc ngủ không tỉnh, cậu vẫn luôn đeo nó, cũng gánh vác trách nhiệm của đối phương lên vai mình.
Đối với cậu mà nói, việc Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại không gây ra dao động cảm xúc gì quá lớn.
Sự quan tâm dịu dàng của các hạ dành cho cậu giống như một liều thuốc trợ tim vĩnh viễn không mất tác dụng, mang lại cho cậu đầy đủ tự tin và động lực.
Cậu sẽ không còn dao động vì sự thiên vị của Ôn gia nữa, những gì Tư Niên các hạ đã làm cho cậu đã là quá đủ.
Bất kể là tinh cầu Viễn Chinh hay Ôn gia, đều xem như đã đi vào quỹ đạo.
Bởi vì Ôn Tinh Lan gắt gao nhìn chằm chằm kẻ giở trò quỷ sau lưng của Việt gia, vậy mà đánh bậy đánh bạ tra ra được chút manh mối của vụ ám sát Ôn Nguyệt Minh do tộc phù du gây ra, chỉ là sau đó lại xảy ra một loạt sự cố nhỏ, khiến Ôn Tinh Lan quyết định án binh bất động, thả dây dài câu cá lớn, cậu chỉ dặn dò trùng của mình ở Bạch Tháp phải để tâm trông coi an toàn cho toàn bộ trùng, còn những việc khác thì tạm thời đứng ngoài quan sát biến hóa.
Chỉ sợ bọn họ không động, một khi đã động, cậu mới có thể nhìn rõ dưới đáy hồ rốt cuộc ẩn giấu thứ gì.
Thứ khiến Ôn Tinh Lan đau đầu lúc này lại là chuyện khác.
Dylan.
Cậu nghĩ đến hai chữ này, đầu ngón tay khẽ động, như đang cân nhắc sức nặng của những năm tháng ấy.
Chiến hữu tốt nhất của cậu, tri kỷ thân thiết nhất của cậu…
Khoản chi phí cung ứng cho hành tinh nhỏ số 30 và Ôn gia, trùng đực các hạ tiêu tốn, tuyệt đối không phải chút gia sản của Ôn gia có thể gánh nổi.
Kinh phí do đế quốc phê duyệt phải vượt qua từng tầng trạm kiểm soát, mà những công trình xây dựng cùng trang bị quân đội cậu tiến hành ở tinh cầu Viễn Chinh, chi phí cao đến mức chắc chắn không thể được phê duyệt.
Cậu hợp tác với Dylan, khai thác tài nguyên khoáng sản của tinh hệ Viễn Chinh, chế tạo các loại sản phẩm công nghệ cao rồi bán ra bên ngoài.
Do điều kiện địa lý của tinh cầu Viễn Chinh, chuỗi tài chính gần như độc lập, cậu có thể dùng sức mạnh vũ trang tuyệt đối để uy h**p bọn đạo chích ẩn trong bóng tối, bảo vệ việc làm ăn của Dylan.
Nhưng có một số việc, Ôn Tinh Lan không tiện ra tay, trực tiếp, dù sao Dylan cũng cần có lực lượng vũ trang của riêng mình ở bề ngoài, vì vậy thương đội phải nuôi một đám lính đánh thuê.
Ôn Tinh Lan tin tưởng Dylan giống như tin tưởng cánh tay phải cầm vũ khí của chính mình.
Bọn họ là những kẻ theo chủ nghĩa lý tưởng giống hệt nhau, họ thắp lên những đốm tinh hỏa bé nhỏ đến không đáng kể dưới chế độ dị dạng của đế quốc, che chở cho những kẻ yếu bị đế quốc vứt bỏ.
Nhưng khi Bạch Cốt Tinh Đạo chạy trốn khỏi tinh hệ Viễn Chinh, lại dùng chính phi thuyền cấp cứu của thương đội Dylan.
Khi đó Ôn Tinh Lan suýt chút nữa đã tóm được đám chuột chạy loạn trên địa bàn của mình, thế nhưng đám chuột ấy lại lợi dụng lòng thiện của cậu, chớp mắt đã đào thoát.
Nhưng Ôn Tinh Lan không cho rằng mình làm sai.
Là trùng cái cấp S, cho dù gia tộc thiên vị Ôn Nguyệt Minh, trong xương cốt cậu vẫn mang theo sự kiêu ngạo.
Ôn Tinh Lan luôn tin rằng, cho dù sự việc bị bại lộ, cậu cũng có đủ thực lực để bù đắp.
Huống chi phi thuyền cấp cứu của thương đội Dylan chỉ nhận diện trùng tộc.
Mấy tên trộm vặt ấy, còn chưa xứng để cậu hao tâm ngừng thắp lên đốm tinh hỏa.
Điều khiến cậu do dự là, trước kia để phòng ngừa chuyện như vậy xảy ra, khẩu lệnh kích hoạt phi thuyền cấp cứu là ngẫu nhiên, cậu và Dylan cố ý tìm trùng chuyên nghiệp biên soạn một bộ chương trình, mỗi tháng luân phiên nhập quy tắc mới.
Tháng mà Bạch Cốt Tinh Đạo đào tẩu, vừa hay đến lượt Dylan.
Đúng lúc này, Ôn Tinh Lan lại nhận được lời mời từ tổ tiết mục.
Dylan, cũng sẽ đi sao?
Ôn Tinh Lan truy tra suốt dọc đường, phát hiện Bạch Cốt Tinh Đạo cũng biến mất theo hướng tinh cầu Trung Ương .
Cậu gõ từng chữ từng chữ để trả lời:
Cảm ơn lời mời, vô cùng vinh hạnh.