Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 88

Trong lòng Ôn Nguyệt Minh, thư phụ vẫn luôn là dáng vẻ của bảy năm trước, là vị thần che mưa chắn gió vì anh ta.

Cho dù về sau thư phụ lại sinh ra Ôn Tinh Lan cấp S, cũng chưa từng vì cấp bậc mà dừng thiên vị anh ta.

Phần thiên vị này, có lẽ cũng có nguyên nhân từ lời tiên đoán đứa con bóng tối, nhưng chỉ cần kết quả có lợi cho bản thân, anh ta không để ý.

Ôn Nguyệt Minh cố gắng gọi lại thần trí của thư phụ,
“Thư phụ…”

Ông ta chậm rãi ngẩng mặt lên từ trong lòng trùng đực đang ôm mình, ông Ôn ôm thư quân của mình, thuận tay bật chiếc đèn bên cạnh đặt dưới đất, ánh sáng mờ nhạt đan xen rơi trên khuôn mặt trùng cái…

Mái tóc bạc, đôi mắt nhạt màu, làn da tái nhợt yếu ớt, thân hình gầy gò khác thường, tựa như một vầng trăng sắp vỡ, tuy có thể nhìn rõ dấu vết năm tháng để lại, nhưng vẫn khiến trùng cảm thấy đẹp đến cực hạn.

Hailen vô cùng kinh ngạc.

Anh ta thân là một phần tử trong giới quý tộc, vì dã tâm khó nói của bản thân, đối với tình hình của các thành viên thế gia quý tộc hiểu rõ như lòng bàn tay.

Đương nhiên, sự hiểu biết này vừa mang theo bất đắc dĩ của thân phận trùng đực các hạ, vừa có ác ý của một kẻ phản loạn.

Thư quân ông Ôn là nguyên soái đời trước, năm đó vì dung mạo thậm chí được ca ngợi là đứa con của thần, sau khi sinh trưởng tử thì nhận được lời tiên đoán đứa con ánh sáng từ thần cung, trong một thời gian ngắn có thể nói là phong quang vô hạn.

Cả đời vinh quang của ông ta, vết nhơ duy nhất chính là sinh ra đứa con thứ, cấp bậc cao hơn mình, còn bị thần cung phán định là đứa con bóng tối – Ôn Tinh Lan.

Mà sau khi Ôn Nguyệt Minh gặp chuyện, Hailen cũng có nghe nói, đối phương đã không còn xuất hiện trước mặt trùng, nhưng anh ta tuyệt đối không ngờ rằng, thiên chi kiêu tử lại biến thành kẻ ngu xuẩn khát cầu sự che chở từ trùng đực.

Và trùng cái vừa rồi còn nhu nhược đáng thương, lại bùng lên ngọn lửa trong mắt.

“Tinh Lan, cậu còn mặt mũi quay về sao?”

Vì hai anh em có dung mạo tương tự, trùng cái thần trí hỗn loạn đã nhận nhầm con mình.

Có lẽ vẫn chưa biết Ôn Nguyệt Minh đã tỉnh, Việt Tư Niên không muốn nghe đối phương tiếp tục mắng chửi Ôn Tinh Lan.

Anh nhíu mày thật sâu, tiến lên một bước, còn chưa kịp lên tiếng, đã nghe đối phương liên tiếp chất vấn.

“Thân là trùng cái cấp S, cậu vậy mà để anh trai bảo vệ cậu, thay cậu chịu khổ, cậu không thấy xấu hổ sao?”

“Nguyệt Minh, Nguyệt Minh đáng thương của thư phụ…”
Một dòng lệ trong veo trượt xuống từ khóe mắt bên này, trong khi nửa gương mặt còn lại lại nở nụ cười.

“Hùng chủ,em mang thai rồi, đây là đứa bé đầu tiên của chúng ta.”

Ông ta nghiêng đầu nhìn ông Ôn, nụ cười mang theo sự ngây thơ và ngượng ngùng của thiếu niên.

“Anh mau tới sờ đi.”

Ông ta nắm lấy tay ông Ôn, đặt lên bụng mình, nụ cười lập tức tan biến.

“Xin lỗi, hùng chủ.” Biểu cảm ông ta trở nên sợ hãi bất an “Em mang trứng rồi, cơ bắp đều mềm ra, không nên sờ loạn.”

Ông Ôn thuận theo ôm thư quân vào lòng, ôn tồn an ủi:

“Đều sờ rất tốt, anh rất thích.”

Ông ta nghiêng đầu nhẹ nhàng hôn lên mép tóc của thư quân, động tác tràn đầy trìu mến khó nói thành lời.

Tất cả cảnh tượng này đều rơi trọn vào mắt Thư Nhược Hoa, cậu ta cười nhếch mép đầy châm biếm.

Cậu ta thừa nhận mình không phải thứ gì tốt đẹp, nhưng Ôn Nguyệt Minh cũng tuyệt đối không phải bạch liên hoa.

Bị coi như sói mắt trắng cũng không sao cả, tất cả những gì cậu ta có hôm nay, nếu làm một trùng tốt, thì cậu ta đã chẳng có gì, chỉ mục nát trong phế tích chiến trường.

“Thư phụ, con là Nguyệt Minh đây, con đã tỉnh rồi, đừng trách cứ Tinh Lan nữa.”

Lông mi Ôn Nguyệt Minh khẽ run, cố gắng chống người dậy khỏi sô pha, mồ hôi nháy mắt tuôn như mưa, gương mặt vẫn tái nhợt, mắt ngấn lệ lảo đảo đi về phía thư phụ, rồi vững vàng quỳ xuống.

“Là con không tốt, làm liên lụy thư phụ lo lắng, khiến thư phụ thành ra như vậy.”

Anh ta cúi đầu dựa lên đầu gối thư phụ, siết chặt tay thư phụ, mặc cho đối phương sợ hãi muốn né tránh, vẫn đặt tay ấy lên đầu mình.

“Con chính là quả trứng đó, vì đêm trăng năm ấy thư phụ quen biết hùng phụ, nên mới đặt cho con cái tên này, Ôn Nguyệt Minh, nguyệt của đêm nay, minh của trăng sáng.”

Dù vẫn còn cảm giác xa lạ, trùng cái trốn trong lòng hùng chủ lại vô thức thò người ra, thậm chí nhẹ nhàng sờ lên mái tóc bạc mềm mại của Ôn Nguyệt Minh.

“Con ngoan, con ngoan.”

Những lời này thuần thục tuôn ra khỏi miệng ông ta, thậm chí không cần suy nghĩ.

Ông ta mỉm cười, sợi tóc như ánh trăng khẽ lay động lướt qua gương mặt Ôn Nguyệt Minh, bàn tay khô gầy chạm lên má anh.

“Thư phụ sẽ sinh thêm một em trai cho con để bầu bạn.”

Trong tiềm thức, ông ta vẫn là thiên chi kiêu tử vinh quang đầy người, là thư quân được trùng đực các hạ yêu thương sâu sắc, một lòng muốn kéo dài huyết mạch cho các hạ của mình.

Ông ta không nhớ rằng mình từng sinh ra một đứa con bóng tối khiến bản thân vướng đầy tin đồn tiêu cực.

Trong giấc mơ sâu nhất, ông ta quên mất “vết nhơ” của mình, nhưng không quên trùng mà mình yêu thương nhất.

Việt Tư Niên nhắm mắt lại, anh hối hận vì đã đến tầng 29.

Anh bước nhanh lên phía trước, mạnh mẽ phá vỡ bầu không khí hòa hợp giả tạo của một nhà ba trùng.

“Tiên sinh, chào ngài, tôi là hùng chủ của con ngài, Ôn Tinh Lan.”

Việt Tư Niên khẽ cười, nụ cười còn thanh tú nhã nhặn hơn cả cha con nhà họ Ôn.

“Chiến trường vô tình, nhưng may mắn không làm nhục mệnh, tôi gánh vác phó thác của Tinh Lan, cuối cùng tiên sinh Nguyệt Minh cũng có thể đoàn tụ với ngài.”

Chuyện năm đó, đúng sai thế nào, có ẩn tình gì phía sau, dù sao cuối cùng Tinh Lan cũng đã vì việc đó mà gánh chịu đến tận hôm nay, còn chưa đủ sao?

Chiến trường sinh tử vô tình, trùng cứu và trùng được cứu, vì sao lại phải coi trùng được cứu là tội trùng(tội nhân)?

Ôn Nguyệt Minh âm thầm cắn răng, những lời này nghe thì không chê vào đâu được, nhưng thực chất là đang trước mặt chúng trùng nói cho mọi trùng biết, việc anh ta tỉnh lại ít nhiều là do Ôn Tinh Lan âm thầm tính toán.

Cả đời anh ta luôn đứng ở vị trí đạo đức cao hơn Ôn Tinh Lan, chưa từng có cảm giác thấp hơn đối phương một đầu.

Nhưng dù thế nào, việc anh ta vì cứu Ôn Tinh Lan mà hoang phế bảy năm là sự thật không thể chối cãi, thậm chí đến nay anh ta vẫn còn chìm trong hậu quả của sự kiện năm đó, điểm này tuyệt đối không thể lật lại, trừ phi…

Anh ta cần điều tra xem năm đó còn những trùng nào sống sót, rồi quét sạch hậu hoạn.

Vận động trị liệu quá mức đau đớn, ám sát dày đặc… Những biến hóa long trời lở đất tràn ngập chiếm cứ đầu óc Ôn Nguyệt Minh, khiến đến tận bây giờ anh ta mới nhớ ra chuyện này.

Trùng cái già lúc tỉnh lúc mê, ông ta mờ mịt nhìn Việt Tư Niên, nhìn hồi lâu, đột nhiên nở nụ cười.

“Là hùng chủ của Nguyệt Minh sao? Lớn lên thật xinh đẹp.”

Nụ cười của anh ta thậm chí còn mang theo chút từ ái.

“Tôi là hùng chủ của Tinh Lan.”

Việt Tư Niên rũ mắt nhìn bóng dáng lay động dưới ánh đèn, rồi lại ngước mắt nhìn ông Ôn đã đưa mình tới đây,

“Tôi sẽ nghĩ cách chữa khỏi cho ông ta.”

Hàng mi anh khẽ rủ xuống trên gò má, như thể rơi một giọt nước mắt.

“Trước khi ông ta hồi phục, không nên gặp Tinh Lan.”

Đừng tiếp tục làm tổn thương thư quân của anh nữa.

Việt Tư Niên càng hiểu Ôn Tinh Lan, lại càng thương tiếc đối phương, sự thương tiếc sinh ra tình yêu ấy giống như con dao nhỏ cùn rỉ sét, từng chút từng chút một khiến lòng anh đau đến thối rữa máu thịt.

Cho dù là trùng không hề hiểu biết về Việt Tư Niên, cũng có thể nhìn ra anh đang tức giận, huống chi là ông Ôn vốn quen nhìn mặt đoán ý.

Từ sau khi Ôn Nguyệt Minh rơi vào giấc ngủ dài, tâm trí thư quân cũng theo đó mà ngủ yên.

Khi tỉnh táo, ông ta chỉ biết phát điên với Ôn Tinh Lan, còn những lúc khác, lại quay về khoảng thời gian mới kết hôn của hai trùng.

Nguyệt Minh đã tỉnh, dù là vấn đề hôn phối hay vấn đề nuôi dưỡng cháu trai, ông ta đều cần thư quân khôi phục tỉnh táo.

Năm đó khi ông Ôn để Ôn Tinh Lan thay thế Ôn Nguyệt Minh thực hiện hôn ước với Việt gia, hoàn toàn không ngờ đối phương lại có thể bồi dưỡng tình cảm tốt đẹp như vậy với vị các hạ phế vật kia, thậm chí còn nuôi cháu trai rất tốt.

Nuôi quá tốt, tốt đến mức thậm chí không cách nào để cháu trai tự nguyện thừa nhận thư phụ ruột thật sự của mình.

Mấy ngày nay ông ta đã nhìn ra, tuy Ôn Mặc Ý còn nhỏ, nhưng được nuôi dạy rất thông minh, biết lễ nghĩa, nhóc biết rõ chuyện các phụ phụ của mình, nhưng vẫn bám chặt lấy Việt Tư Niên, không nói thừa, cũng không hỏi nhiều.

Thậm chí ông Ôn không tìm được lúc nhóc con ở một mình, khiến có vài lời ông ta không tiện nói trước mặt Việt Tư Niên, hoàn toàn không có cơ hội nói với nhóc.

Ông Ôn nịnh nọt cười, ngẩng đầu lên:

“Được được được, chúng tôi nhất định toàn lực phối hợp các hạ.”

Ông ta theo bản năng muốn hạ thấp việc Ôn Tinh Lan thờ ơ với gia đình, nhưng lập tức phản ứng lại, đổi sang cách nói khác.

“Đám xương già này của tôi cuối cùng cũng chờ được cứu tinh.”

Rõ ràng là cùng một đôi mắt lam giống Ôn Tinh Lan, nhưng lại không thể khiến Việt Tư Niên nảy sinh chút thiện cảm nào.

Anh quỳ một gối xuống đất, trầm mặc bắt mạch cho trùng cái già đang ngây dại nhìn mình.

Từ thang máy truyền đến tiếng ồn ào.

“Thanh Nhiễm các hạ, tôi thật sự không lừa ngài, tầng 29 bắt buộc phải đi xuống từ tầng 30.”

“Sao có thể chứ? Tôi muốn xem cậu có phải đang lừa tôi hay không!”

Thái độ của Việt Thanh Nhiễm hoàn toàn khác thường, anh ta không hề giữ dáng vẻ thanh nhã giả tạo thường ngày, giọng nói nghe ra tức đến muốn nổ phổi.

Chuyện này nói ra cũng là một món nợ hồ đồ.

Sau sự kiện ám sát Phù Du, Việt Thanh Nhiễm đã biết Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại.

Anh ta hổ thẹntrong lòng, không dám đối mặt với Ôn Nguyệt Minh, nhưng vì Thư Nhược Hoa, không thể không tìm cách xoay xở.

Anh ta nghe nói Ôn Nguyệt Minh rời khỏi tầng 30, liền vội vàng chạy tới, kết quả đi qua đi lại quanh tầng 28 và tầng 30, vẫn không tìm thấy lối vào tầng 29.

Việt Thanh Nhiễm biết một đoàn trùng của Ôn Nguyệt Minh đi thăm thư phụ đang lâm bệnh của anh ta, vốn định lặng lẽ tới xem tình hình một chút, nhưng sống chết vẫn không tìm được lối vào, trong lòng tức giận, hỏi á thư thì lại được trả lời rằng tầng 29 phải đi từ tầng 30 xuống.

Tên nhóc thối này rõ ràng là đang lừa anh ta.

Vì sao Bạch Tháp phải cho một trùng cái một căn phòng nguyên bộ trên dưới liền nhau?!

Lạc đà gầy còn lớn hơn ngựa, dù sao thư phụ Ôn gia cũng là nguyên soái đã giải ngũ, đế quốc thế nào cũng phải có đãi ngộ tương xứng.

Hơn nữa nguyên soái đương nhiệm Ôn Tinh Lan liên thủ với nhà giàu số một Dylan, không tiếc tiền bạc đầu tư, Bạch Tháp nhìn vào tinh tệ, nhường ra một căn phòng thông tầng trên dưới không phải việc khó.

Việt Thanh Nhiễm chưa từng nghĩ tới điểm này, ngày thường Thư Nhược Hoa vì chút công trạng quân sự ít ỏi cũng phải vắt óc tính toán, cho nên anh ta vẫn luôn không biết, mình từ bỏ liên hôn với Ôn gia rốt cuộc là đã từ bỏ cái gì.

Anh ta “cộp cộp cộp” bước nhanh tới, rồi dưới những ánh mắt đồng loạt nhìn sang, cứng đờ đứng lại tại chỗ.

Việt Thanh Nhiễm liếc mắt liền nhìn thấy Ôn Nguyệt Minh gầy gò, môi anh ta mấp máy, mặt đỏ lên trong nháy mắt.

Anh ta cố gắng giữ bình tĩnh, ánh mắt lướt nhẹ qua từng trùng có mặt,

Rồi mơ hồ dừng lại ở hình ảnh phản chiếu trên tường.

“Chào buổi tối.”

Việt Thanh Nhiễm nắm tay Việt Du Ninh, lực tay không tự chủ mà siết chặt, rồi lại ép bản thân thả lỏng ra.

“Chúc mừng Ôn gia chuyện vui liên tiếp.” Anh ta ý vị không rõ liếc nhìn những ngón tay thon dài trắng nhợt của Việt Tư Niên “Tin rằng giao cho em trai, cha con Ôn gia sẽ nhanh chóng hồi phục.”

Việt Thanh Nhiễm vô cùng khách khí, khách khí đến mức nâng Việt Tư Niên lên tận mây xanh.

Đương nhiên, cũng không thể nói đó là nâng lên để giết, Việt Tư Niên trị khỏi thì chính là trị khỏi, sao có thể xem là nâng lên để giết.