Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 94
Nói đến chuyện thú vị, Moody bị gia tộc Nastalai xem như quân cờ trong ván cờ vương quyền cho tới nay, anh ta chưa từng phản kháng.
Cho đến khi anh ta ngoài ý muốn bắt gặp Bệ hạ Quân Hoài An cùng con chó hoang kia quấn quýt bên nhau.
Bệ hạ cao quý, cho dù anh ta là Trùng đực các hạ ưu tú nhất thế hệ này của gia tộc Nastalai, cũng phải hầu hạ thỏa đáng mới có thể làm y hài lòng, còn con chó hoang kia, giống như chưa từng được ăn thịt, cứ gặm tới gặm lui trên người bệ hạ, vậy mà Quân Hoài An không hề tức giận, ngược lại còn lộ ra dáng vẻ đặc biệt đ*ng t*nh.
Lúc đầu, Moody phẫn nộ muốn xé hai trùng đang dính lấy nhau ra, anh ta bước lên phía trước hai bước, rồi lại bình tĩnh lại.
Nếu không muốn để vị hôn phu cũ như anh ta nhìn thấy, Quân Hoài An có rất nhiều cách, nếu đã để anh ta nhìn thấy, vậy đây chính là mệnh lệnh đuổi khách không lời của bệ hạ…
Bệ hạ đang bảo anh ta cút đi.
Ban đầu Moody còn muốn vùng vẫy lần cuối, cho đến khi anh ta phát hiện…
Phòng thí nghiệm của gia tộc Nastalai đối với Việt Tư Niên mà nói là nơi cơ mật đầy nguy hiểm, nhưng đối với Moody lại ra vào như chốn không trùng.
Thân là Trùng đực các hạ cấp A, cho dù bị nghi ngờ về năng lực sinh sản, nhưng anh ta đang ở độ tuổi sung sức, tướng mạo xuất chúng, quyền hạn trong gia tộc cao hơn rất nhiều so với kẻ đáng thương Mộ Thất.
Trong thế giới của Mộ Thất, chỉ có máu của anh ta, tin tức tố của anh ta cùng với đủ loại dược tề có tác dụng phụ cực lớn.
Nhưng cho dù Moody là quân cờ, cũng là quân cờ được trân trọng nhất trong trung tâm quyền lực, cho dù bị hủy hôn cũng không ảnh hưởng đến việc anh ta tiếp tục hưởng dụng tài nguyên của gia tộc.
Kết hợp số liệu của phòng thí nghiệm Bạch Tháp và trạng thái quỷ dị của lão trùng đực trong nhà, Moody đột nhiên phát hiện, quân cờ phế bỏ như anh ta được nuôi dưỡng tử tế như vậy còn có nguyên nhân khác.
Khi lật xem gia sử, Moody phát hiện gia tộc Nastalai chính là “Judas” của Trùng tộc. (kẻ phản bội chúa)
Trùng mẫu quả thực thiên vị tổ tiên của gia tộc Nastalai, nhưng ngài cũng yêu Trùng tộc.
Khi đó còn chưa có cách gọi hùng chủ, trùng mẫu vẫn thật sự xem mình là thư quân của tổ tiên, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc ngài vì sự lớn mạnh của chủng tộc mà sinh sản hậu đại với những trùng đực khác.
Ngài yêu tổ tiên, cũng yêu chúng sinh.
Trùng mẫu không chỉ là thư quân của riêng tổ tiên, mà còn là mẫu trùng duy nhất của toàn bộ Trùng tộc có năng lực sinh sản mạnh mẽ.
Nuôi dưỡng Trùng tộc cần nguồn tài nguyên vô tận, mà muốn giành được tài nguyên thì phải không ngừng tranh đấu với dị tộc, mà tranh đoạt thì cần phải lấp đầy bằng máu thịt cuồn cuộn không dứt.
Vì toàn bộ Trùng tộc, trùng mẫu buộc phải sinh sản ra những chiến sĩ đi tranh đoạt tài nguyên.
Nhưng tình yêu sẽ sinh ra lòng tham.
Tổ tiên muốn trùng mẫu thuộc về riêng mình.
Thú vị ở chỗ, trùng mẫu thuộc tộc nhện góa phụ đen, khi tổ tiên muốn có toàn bộ ngài, thì ngài cũng muốn nuốt chửng trùng mình yêu đến không còn lại gì.
Bọn họ đồng thời muốn hoàn toàn chiếm hữu lẫn nhau, lại không thể không kiềm chế, tổ tiên lựa chọn diệt trừ dị tộc để chuyển dời sự chú ý của mình, trùng mẫu vì để tổ tiên sống sót, cũng vì chủng tộc, sủng hạnh thêm nhiều trùng đực hơn.
Bọn họ cứ như vậy dây dưa tranh đấu, cũng không đến mức tệ hại, nhưng tổ tiên phát hiện ra một chuyện đáng sợ.
Trùng mẫu nuôi dưỡng toàn bộ Trùng tộc, Trùng tộc cũng nuôi dưỡng trùng mẫu.
Trùng mẫu sẽ không già, ngài vĩnh viễn trẻ đẹp, vĩnh viễn thần võ, vĩnh viễn trí tuệ.
Tổ tiên sẽ già đi, sẽ già đến mức ảm đạm thất sắc, đến cả việc diệt trừ dị tộc hay tranh giành tình cảm cũng cảm thấy mình không xứng.
Tổ tiên bắt đầu khao khát trường sinh bất lão.
Chỉ có như vậy, tổ tiên mới có thể mãi mãi là trùng đực xứng đáng nhất đứng bên cạnh trùng mẫu.
Mọi thứ lên men đến mức không thể vãn hồi.
Trùng mẫu không ngờ rằng tổ tiên lại ra tay với chính mình.
Ngài trọng thương hấp hối, ôm đầy hận ý trừng mắt nhìn tổ tiên, “Tôi có chỗ nào có lỗi với cậu?”
Năm đó trùng đực còn lâu mới yếu ớt như bây giờ, nhưng dù lạc đà gầy vẫn lớn hơn ngựa, trùng mẫu vẫn còn dư sức g**t ch*t tổ tiên.
Ngài không động thủ, trong mắt chứa nước mắt máu nhìn chằm chằm tổ tiên.
Vụ mưu sát này tuyệt đối không phải một mình tổ tiên có thể làm được, hậu cung khổng lồ của trùng mẫu, nơi nơi đều là trùng đực trùng hầu qua lại, giờ khắc này lại yên tĩnh đến không một tiếng động.
Bọn họ sớm đã ghen ghét sự thiên vị của trùng mẫu dành cho tổ tiên, bọn họ chính là đồng lõa của vụ mưu sát này.
Nhưng trùng mẫu chỉ chất vấn duy nhất tổ tiên, ngài cũng chỉ quan tâm câu trả lời của một mình tổ tiên.
Tổ tiên không trả lời ngài, chỉ b*nh h**n cảm thấy thỏa mãn trong sự thiên vị ấy thêm một lần nữa.
“Tôi nguyền rủa cậu, nguyền rủa các cậu…”
Trùng mẫu cứ như vậy mở to mắt, chạm vào cảm nhận được thân thể vẫn còn độ ấm khi vừa đ*ng t*nh, da thịt ửng lên sắc hồng xinh đẹp, chết giữa lúc triền miên trên giường.
Tổ tiên ngây người nhìn trùng mẫu tắt thở, cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó, một câu cũng không nói nên lời, chỉ mơ hồ nghĩ trong lòng:
Điểm nào cũng là ngài có lỗi với tôi, ngài lên giường với trùng khác, ngài bỏ lại một mình tôi già đi xấu đi rồi chết…
Ngài giống như yêu tôi, lại giống như đang tra tấn tôi, lấy đi trái tim tôirồi lại bẻ gãy xương sống tôi, hưởng thụ việc tôi vì ngài mà phát điên.
Phần nội dung phía sau tương đối mơ hồ, hết lần này đến lần khác tổ tiên triền miên cùng thi thể trùng mẫu, rồi sau khi thân thể đối phương hoàn toàn cứng đờ mục rữa, vừa rơi nước mắt vừa mừng như điên nuốt ăn máu thịt của trùng mẫu.
Tổ tiên sớm đã quên mình ban đầu vì sao lại muốn trường sinh bất lão.
“Ăn ngài tôi liền có thể trường sinh bất lão, ngài sẽ vĩnh viễn thuộc về tôi.”
Trên trang giấy nguyên thủy đều là những đường nét phác họa bằng mực đen, chỉ riêng chỗ này, miệng và tay của tổ tiên được tô kín màu đỏ máu.
Màu đỏ máu ấy như đang che giấu những giọt nước mắt chảy xuống từ trên mặt tổ tiên.
Trùng ghi chép sách sử gia tộc viết một đoạn cuối cùng:
[Trùng mẫu vì tham lam, thường ôm chí nuốt ăn tổ tiên, nhưng cơ duyên trùng hợp, bị tổ tiên nuốt ăn ngược lại, cũng có thể coi như đạt được tâm nguyện. ]
[ Tổ tiên vì cầu được mãi mãi ở bên trùng mình yêu, nên sinh ra ý niệm trường sinh, trời xui đất khiến, hai trùng vĩnh viễn hợp làm một, vì thế gọi là viên mãn. ]
Đọc đến đây, Moody không khỏi cười nhạo thành tiếng, náo loạn đến mức này, vậy mà vẫn có thể tự biện hộ.
Anh ta không kiên nhẫn lật sang trang sau…
Tổ tiên thất bại, ngài vẫn đang già đi, cơ thể giống như cỗ máy cũ kỹ, vừa động đã kêu răng rắc, chỗ nào cũng đau.
Ngài không thể chấp nhận việc mình hy sinh tất cả rồi vẫn không thể đạt được “tâm nguyện” trường sinh bất lão chân chính.
Tổ tiên từng nghe một truyền thuyết, trùng mẫu là bất tử, cho dù thân thể tiêu vong, linh hồn vẫn sẽ chuyển sinh trong Trùng tộc.
Khi gặp lại lần nữa, ngài ấy không thể giống như bây giờ, trông ngày càng già nua.
Thi thể trùng mẫu đã bị ngài ấy nuốt ăn gần như không còn, chỉ còn lại đôi mắt mở tròn, tổ tiên không dám chạm vào.
Trùng ghi chép lại viết riêng một đoạn:
[Không lâu sau khi trùng mẫu qua đời, Trùng tộc đại loạn, hai mắt này không rõ tung tích, năm ấy phần lớn trứng trùng sinh ra là trùng cái, trùng đực thưa thớt yếu ớt, không thể trùng hóa, mất đi khả năng bay lượn vũ trụ. ]
[Trùng mẫu vẫn còn tâm từ bi, nhưng mối hận với trùng đực ở đó, lời nguyền khó tiêu tan. ]
Moody khẽ chạm vào đoạn này, như có điều suy nghĩ, anh ta biết hai mắt của trùng mẫu đã rơi vào tay Ôn gia.
Ông Ôn đối với thư quân của mình nhất kiến chung tình, nhưng thư quân của ông ta lại có khiếm khuyết chủng tộc, định sẵn chết yểu, sau đó không biết Ôn gia dùng biện pháp gì lấy được đôi mắt thất lạc của trùng mẫu từ thần cung, không lâu sau thư quân của ông Ôn liền được thăng làm Nguyên soái, kiên định trở thành đội quân bảo vệ đảng hoàng thất gia tộc Quân, sinh hạ hai đứa trẻ trùng cái họ Ôn.
Khi còn nhỏ anh ta đã nghe nói, kỳ thực hoàng thất Quân từng muốn liên hôn cùng nhà họ Ôn, nhưng tiếc rằng hai đứa con của nhà họ Ôn đều là trùng cái, cuối cùng không thể không chọn anh ta dưới sự trù tính của gia tộc Nastalai.
Chỉ là mưu đồ của gia tộc Nastalai đã định sẵn sẽ thất bại.
Dù sao bệ hạ Quân Hoài An cũng là một vị bệ hạ không dễ nắm bắt.
Moody lặng im một lúc, rồi tiếp tục đọc xuống.
Tổ tiên thần trí hỗn loạn suốt một thời gian dài, mỗi ngày đại khai sát giới, cắn nuốt máu thịt, nhưng vẫn không có hiệu quả, cơ thể vẫn ngày càng già đi.
Trùng ghi chép viết:
[ May mắn trứng của trùng mẫu phá xác, giống thư phụ và giống hùng phụ, tuy là trùng đực nhưng cường tráng lộng lẫy đến cực điểm, vượt xa trùng thường, rất được trùng cái yêu thích, vì vậy tung hoành giữa đại loạn, bảo hộ tổ tiên an toàn, há có thể nói là vô nghĩa. ]
Moody dừng lại rất lâu, khác với những các hạ chỉ được một mực sủng ái, Moody là điện hạ lớn lên trong gánh nặng sứ mệnh, anh ta còn có một người em trai mà mình không thể né tránh nhưng cũng không thể không yêu thương.
Tuy trùng mẫu đã chết, nhưng vẫn để lại cho tổ tiên lực lượng bảo hộ của mình.
Trang giấy này có vài nếp gấp không bằng phẳng, giống như từng có nước mắt khô lại trên đó.
Moody nhẹ nhàng vuốt qua nếp gấp ấy, đại khái tổ tiên cũng từng hối hận, nếu không cũng sẽ không lưu lại loại lịch sử gia tộc này cho hậu nhân bình luận.
Được yêu đến mức đó, sẽ không có trùng nào nỡ lòng hủy diệt hoàn toàn.
Chỉ là bất luận Moody hay trùng ghi chép, hiển nhiên đều cảm thấy nước mắt của tổ tiên cực kỳ buồn cười, nếu không trùng ghi chép cũng sẽ không dùng từ “há có thể” để đánh giá.
Anh ta tiếp tục xem…
Tổ tiên vừa hâm mộ con của mình, lại vừa ghen ghét chúng.
Vì sao không phải chính ngài ấy có được thân thể như vậy?
Ghi chép đến đây đột nhiên dừng lại, phía dưới chỉ còn mép giấy bị xé rách.
Hồi ức đến đây kết thúc, Moody nhìn chằm chằm vào trùng thực nghiệm đang lơ lửng trong khoang.
Trên đó dán một nhãn nhỏ:
[Cấy ghép chip ký ức thất bại lần thứ Z0001, trùng thực nghiệm chết não. ]
Moody chậm rãi suy nghĩ, khi anh ta còn nhỏ, lão tộc trưởng đời trước đã chết, nhưng tộc trưởng hiện tại lại nắm rõ mọi chuyện của đời trước, thậm chí còn biết rõ việc Moody lúc nhỏ lén đến vương cung để gặp Quân Hoài An, kết quả lạc đường rơi vào vũng bùn.
Khi đó chính tộc trưởng đời trước đưa anh ta về, anh ta cảm thấy mất mặt, khóc lóc không chịu về nhà, vẫn là lão tộc trưởng giúp anh ta rửa sạch sẽ, mua quần áo mới, anh ta mới chịu trở về.
Chuyện này ngoài tộc trưởng đời trước ra không có trùng nào biết, nhưng tộc trưởng đương nhiệm lại thuận miệng nhắc đến để giễu cợt anh ta, cười xong lại sững lại rồi không nói thêm gì.
Lão tộc trưởng đời trước trầm mặc ít lời, không dễ hành hạ đến chết, còn tộc trưởng mới nhậm chức lại cực kỳ ham hưởng thụ, còn có những ham mê ti tiện không thể nói ra.
Bọn họ tuyệt đối không phải cùng một trùng, nhưng tộc trưởng đương nhiệm lại có ký ức của đời trước.
Moody nhìn chằm chằm trùng thực nghiệm đang sống chết lơ lửng trong khoang, đột nhiên nghĩ đến Ôn Nguyệt Minh.
Năm đó nếu không phải bị Ôn Nguyệt Minh xen ngang, trùng suýt bị đưa vào đây hẳn là trùng cái cấp S độc nhất vô nhị- Ôn Tinh Lan.
Từ nhỏ Moody đã bị gia tộc yêu cầu phải giữ thân thể ở trạng thái tốt nhất, việc bảo dưỡng cơ thể của anh ta bị soi mói đến mức cực hạn.
Lúc anh ta vì Sevrla mà bị phạt, cũng chỉ bị nhốt trong phòng tối, không cho phép anh ta làm tổn thương cơ thể mình dù chỉ một chút.
Cho đến khi anh ta bị Việt Tư Niên chẩn đoán là có vấn đề về năng lực sinh sản, mà y thuật của Việt Tư Niên lại được chứng minh là thực sự có hiệu quả.
Từ đó về sau, anh ta mới không cần định kỳ c** s*ch quần áo, kiểm tra từng chi tiết trên cơ thể.
Cũng chính sau khi suy nghĩ thấu đáo chuyện này, Moody mới quyết định hợp tác với Việt Tư Niên, đưa ra manh mối bày tỏ thiện ý.
Hiện tại lão già kia còn có thời gian, còn có thể kén cá chọn canh, nếu ông ta không chịu nổi nữa…
Moody nhìn về phía vật thí nghiệm đang “ngủ say” trước mắt, trên đó ghi rõ nguồn gốc chip ký ức, cho thấy hai trùng không hề có quan hệ huyết thống.
Tộc trưởng đời trước và lão già đương nhiệm có quan hệ huyết thống.
Hiện tại ông ta vẫn sống rất tốt.
Moody không rõ rốt cuộc tộc trưởng hiện tại là chính ông ta, hay là tộc trưởng đời trước, hay là cả hai.
Trước khi bản thân bị xem như vật thí nghiệm, anh ta phải trốn đi.