Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 85

Bóng đen bế thần quan lên, đặt anh ta ngồi sang xe lăn bên cạnh, ngón tay siết chặt cằm đối phương, túm khăn che mắt xuống, thô bạo lau đi nước mắt máu.

“Buông tôi ra! Cậu đây là khinh nhờn trùng truyền lời của thần minh!”

Thần quan liều mạng giãy giụa, mái tóc rối tung quấn cả lên người.

“Các cậu đúng là lũ phản đồ của Trùng tộc!”

Bóng đen làm như không nghe thấy, dùng khăn che mắt buộc gọn tóc thần quan, nâng đầu đối phương lên, nghiêng trái nghiêng phải nhìn một lượt, hài lòng gật đầu.

Thần quan suy sụp buông bỏ chống cự, hàng lông mi màu vàng run rẩy không ngừng, nước mắt máu chảy xuống.

“Tình cảm nghịch luân, dấu hiệu diệt vong…”

Anh ta lẩm bẩm, sắc mặt càng lúc càng xám xịt.

“Dị tộc dòm ngó nhược điểm của đế quốc, dã tâm vẫn chưa chịu chết…”

“Chỉ có cựu thần trở về! Chỉ có cựu thần trở về thôi!”

Toàn thân anh ta co rút, lồng ngực phập phồng dữ dội, đột nhiên dùng sức nắm lấy tay bóng đen, gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay.

“Hiện tại ôn gia thế nào?”

Bóng đen thuần thục vỗ nhẹ sau lưng thần quan, giúp đối phương điều hòa hơi thở, giọng nói vẫn bình tĩnh lạnh nhạt.

“Ôn Nguyệt Minh đã tỉnh, Ôn Tinh Lan đang ở tiền tuyến.”

“Khẩn cầu bệ hạ lấy lại sức mạnh của chính mình.”

Thần quan mở to hai mắt, một tầng màng trắng đục phủ lên đồng tử, vẻ mặt bệnh trạng nhưng lại cuồng nhiệt.

“Tôi nguyện dùng cái chết của phản đồ để tạ tội, thỉnh thần Trùng tộc trở về.”

Bóng đen mặc cho đối phương nắm chặt tay mình, không chút do dự đổ thứ gọi là nước thánh vào bếp lò đang cháy để dập tắt lửa, rồi đẩy xe lăn tiến vào hành lang dài.

Hai bên hành lang là những bức bích họa chạm khắc tinh xảo, nội dung trên đó kinh trùng giống với di tích kiến trúc cổ của tinh cầu Nguyên Thủy trong kỳ đầu của trùng đực Biến Hình Ký.

Bóng đen tâm như nước lặng, ánh mắt nhìn thẳng, đưa thần quan trở về phòng cầu nguyện, cũng là nơi thần quan ngồi nằm nghỉ ngơi thường ngày.

Thế hệ thần quan này là khổ tu, cự tuyệt mọi loại khoa học kỹ thuật điện tử, cho dù bệnh tật và tàn phế khiến anh ta ngay cả tự chăm sóc bản thân cũng khó khăn.

Ở chỗ thần quan, bóng đen gặp anh ta trong bộ dạng nào cũng không thấy lạ.

Thậm chí cậu ta lười để ý xem các thần hầu đã chạy đi đâu hết.

Không cần hỏi cũng biết, nhất định là bị thần quan đuổi đi.

Anh ta cho rằng trùng hầu sẽ ăn mòn ý chí khổ tu của mình, khiến anh ta mất đi tư cách liên kết sâu sắc với thần minh.

Bóng đen nhẹ nhàng đặt thần quan gầy yếu lên tấm đệm trước tượng thần, đó chính là giường của anh ta.

Thần quan đối xử với bản thân hà khắc đến mức còn đáng sợ hơn cả huấn luyện ám vệ của tộc Ẩn Cánh.

Hơn nữa, hoàn toàn vô nghĩa.

Toàn thân bóng đen đen kịt, bề ngoài không lộ ra chút cảm xúc nào, thần quan cũng không hề nhận ra những hoạt động tâm lý phong phú của cậu ta, vẫn tiếp tục tự mình hưng phấn tinh thần.

“Cậu đưa tôi đi yết kiến bệ hạ!”

Thần quan dùng lời lẽ ra lệnh, nhưng tư thế tay lại mang vẻ cầu xin, nắm chặt vạt áo bóng đen không chịu buông, cả trùng trông như chưa từng được bóng đen chỉnh trang lại, vô cùng chật vật.

Thật chấp nhất.

Bóng đen nhẹ nhàng nhéo cổ tay thần quan một cái, khiến anh ta buông tay ra.

“Bệ hạ không cho phép bất kỳ trùng nào ở thần cung yết kiến.”

Cậu ta ngồi xổm xuống, nhìn thần quan chật vật quỳ rạp trên mặt đất.

“Ngài nói đi, tôi sẽ giúp ngài chuyển lời, xin hãy nghỉ ngơi cho tốt.”

Một chuôi đao giáng xuống, thần quan cuối cùng cũng yên tĩnh lại.

Anh ta mặc toàn thân áo trắng, lặng lẽ nằm nghiêng bên chân pho tượng trùng mẫu bằng thạch cao cao lớn, dựa vào pho tượng trùng trứng bên cạnh, cả người trông như một đóa hoa dị dạng gầy yếu, ký sinh trên mọi thứ hư vô, bệnh trạng nhưng nở rộ.

Bóng đen đắp tấm chăn mỏng lên người anh ta, bung đôi cánh trong suốt, rời khỏi thần cung.

Thần đã từng trải qua việc bị tín đồ phản bội, không trả thù đã là tận tình tận nghĩa.

Còn cầu phù hộ ư? Nghe càng giống chuyện hoang đường ban ngày.

Thân là một con kiến bé nhỏ không đáng kể của đế quốc, tộc Ẩn Cánh có thể tự bảo toàn đã là dốc hết toàn lực, cậu ta tuyệt đối không dẫn dắt tộc trùng bước vào vũng nước đục tranh đoạt quyền lực.

Sau sự kiện ám sát của tộc phù du, bầu không khí trong Bạch Tháp càng thêm căng thẳng.

Việt Tư Niên thường xuyên có thể bắt gặp các tổ đội á thư ba trùng một nhóm tuần tra trong hành lang.

Mỗi một tầng đều có quả cầu thăm dò bay lượn khắp nơi, Mặc Ý với tính nghịch ngợm vừa thấy là cố ý vỗ cánh đâm vào.

Việt Tư Niên cố tình thả lỏng hành vi của nhóc con, thử tìm hiểu những quả cầu bay mới được đưa vào này.

Những “con mắt” bay loạn khắp nơi đó ảnh hưởng nghiêm trọng đến việc anh âm thầm tìm kiếm căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai.

Bên ngoài cửa sổ tầng 30 đã được tộc phù du chứng minh là không có gì, nhưng Việt Tư Niên vẫn cảm nhậnrõ được bên ngoài cửa sổ tầng 13 có thứ gì đó, chỉ vì cấp bậc giám sát sau khi nâng cấp mà anh không có cơ hội thích hợp để thử, khiến tiến độ điều tra bị kẹt cứng, chỉ có thể tạm thời dồn tâm sức vào việc trị liệu cho Ôn Nguyệt Minh và nghiên cứu sản phẩm thay thế tin tức tố.

Điều càng kỳ lạ hơn là tổ chương trình vẫn hoạt động như thường, nhưng Việt Tư Niên cảm nhận được có thêm rất nhiều ánh mắt trong bóng tối đang dõi theo bọn họ.

Bầu không khí giữa các nhóm trùng đực khách quý cũng âm thầm thay đổi, ban đầu Việt Thanh Nhiễm đóng giữ ký túc xá á thư, rõ ràng là muốn rút khỏi cuộc tranh đoạt, chỉ đơn thuần phụ trợ Moody, giờ lại mạo hiểm, dẫn theo Việt Du Ninh như ruồi mất đầu, đi loanh quanh khắp Bạch Tháp để làm việc vặt.

Sau khi Moody giao nộp “bản đồ” trông như muốn hợp tác thì biến mất khỏi tầm mắt của Việt Tư Niên, anh cố ý mở phòng phát sóng trực tiếp của đối phương, phát hiện anh ta đang rất bình thản ở bên cạnh Sevrla, lần đầu tiên nhóc trùng thịt núc ních được hưởng cảm giác được anh trai toàn tâm toàn ý bầu bạn, vui vẻ đến mức có thể nhìn thấy bằng mắt thường, không còn ngày nào cũng ầm ĩ đòi đi tìm trùng xinh đẹp nữa.

Hailen thì thường xuyên cười như không cười đi cùng Việt Tư Niên lên tầng 30, quan sát anh làm vật lý trị liệu tiếp theo cho Ôn Nguyệt Minh.

Lucas lại ở bên cạnh Việt Tư Niên, chăm chú theo dõi từng hành động của anh.

Lucas thật sự là học sinh ưu tú nhất mà Việt Tư Niên từng gặp, bất kể kiến thức gì, Lucas đều như miếng bọt biển hút nước, điên cuồng học tập.

Thiên phú của Lucas chỉ bị hạn chế bởi giới tính, nhưng sự hạn chế đó trên người đứa trẻ này lại diễn hóa thành kết quả kỳ diệu, khiến cậu bé có nhiều khả năng hơn.

May mắn là có Lucas ở bên.

Thông tin Ôn Nguyệt Minh bị thương nặng sống sót trong Bạch Tháp trước đó có rất ít trùng biết, cho đến khi anh mang theo quả cầu phát sóng trực tiếp xông vào tầng 30.

Những ngày gần đây xảy ra liên tiếp đủ loại sự cố nhỏ, mạch điện của khoang dưỡng sinh bất thường, dung dịch dinh dưỡng được đưa tới chứa thành phần dị thường…

Lucas trầm mặc ít lời, nhưng rà soát từng cái một, loại bỏ những nguy hiểm này, là trợ thủ vô cùng đáng tin cậy của Việt Tư Niên.

Mà những dị thường liên tục xuất hiện này ngược lại khiến Việt Tư Niên nghi ngờ sự kiện Tinh Đạo Bạch Cốt năm đó liệu có phải còn cuộn trào những chân tướng khác dưới mặt nước.

Tuy nhiên, theo việc Ôn Nguyệt Minh dần dần hồi phục, những yêu ma quỷ quái phía sau nhất định sẽ không nhịn được mà nhảy ra, anh sớm muộn cũng có thể khâu lại chân tướng hoàn chỉnh.

Việt Tư Niên thu dọn xong dụng cụ trị liệu, dặn dò ông Ôn mời hộ công á thư.

“Hôm nay phối hợp loại tinh dầu này xoa bóp một giờ, giúp lưu thông máu và hồi phục.”

Đôi mắt Ôn Nguyệt Minh gầy hốc hác, khiến đôi mắt màu lam trông càng thêm sâu thẳm, anh ta nhìn qua vừa mệt mỏi vừa cảm kích.

“Cảm ơn Tư Niên các hạ, gần đây tôi cảm giác chân mình lại có tri giác.”

【Đại tướng Nguyệt Minh gầy thành như vậy mà phong thái vẫn như cũ, không hổ là minh châu của đế quốc.】

“Không có gì, mỗi ngày có thể thử vịn tường tập vận động trị liệu nửa giờ.”

Việt Tư Niên lạnh nhạt nhưng không thất lễ, khẽ gật đầu với ông Ôn, xoay người định rời đi.

Thật ra ông Ôn không thể xem là trùng xấu, ông ta một mình tự tay chăm sóc Ôn Nguyệt Minh và thư quân của mình.

Sau khi Ôn Nguyệt Minh ngã xuống, thư quân của ông ta tinh thần thất thường, cũng bị xem như chứng cuồng bạo để điều trị, mỗi ngày ông Ôn chạy đi chạy lại giữa tầng 30 và tầng 29, lại không chịu nhờ tay bất kỳ trùng nào.

Việt Tư Niên suy đoán, có lẽ cũng vì vậy, ngoài sáng có ông Ôn, trong tối có Ôn Tinh Lan, mới khiến Ôn Nguyệt Minh có thể bảo toàn đến nay giữa nguy cơ tứ phía.

Anh cũng chỉ gần đây mới rõ, mọi chi tiêu của Ôn Nguyệt Minh và thư quân ông Ôn đều do Ôn Tinh Lan đơn độc xuất ngân sách, toàn bộ vật phẩm sử dụng đều do Ôn Tinh Lan chọn mua từ chỗ Dylan.

Nhưng không hề nghi ngờ, việc thiên vị đứa con yếu thế hơn, lại mê tín lời tiên đoán về đứa con bóng tối của thần cung, đối với Ôn Tinh Lan mà nói, ông Ôn cũng không phải là một hùng phụ tốt.

“Thật sự rất cảm tạ.” Theo việc Ôn Nguyệt Minh dần dần hồi phục, thái độ của ông Ôn đối với Việt Tư Niên cũng ngày càng khách khí đến mức hạ mình.

Ông ta lẽo đẽo theo sau Việt Tư Niên, muốn nói lại thôi, mặt đỏ lên.

“Hình như Tư Niên các hạ không mấy thích tôi.”

Ôn Nguyệt Minh được hộ công á thư đỡ ngồi dậy, dựa vào vách khoang dưỡng sinh, vô lực nghiêng đầu, mỉm cười nhìn Việt Tư Niên.

“Chưa từng thấy hai vị ngồi lại nói chuyện với nhau.”

Việt Tư Niên bị buộc phải dừng bước, sắc mặt càng thêm lạnh nhạt.

Anh không rõ sự kiện Tinh Đạo Bạch Cốt năm đó rốt cuộc là chuyện gì, nhưng nếu chỉ đơn thuần là tinh tặc tập kích, sao có thể làm một trùng cái cấp S bị thương nặng? Lại còn phải trả giá thêm một trùng cái cấp A?

Nếu chỉ là tinh tặc tập kích, vậy hiện tại rốt cuộc là ai có năng lực điều động thích khách của tộc Phù Du để giết người diệt khẩu? Thậm chí còn có thể ra tay nhiều lần dưới sự giám sát nghiêm ngặt như vậy?

Tất cả đều là điều chưa biết, Ôn Nguyệt Minh bị cuốn vào trong đó với tư thái của trùng bị hại cũng không hẳn hoàn toàn vô tội.

Nhưng dù thế nào đi nữa, Việt Tư Niên cũng sẽ tìm cách thay Ôn Tinh Lan trả hết ân sinh dưỡng của Ôn gia, để thư quân của mình được giải thoát.

【 Thật đáng thương cho minh châu của đế quốc, vừa tỉnh dậy đã phát hiện vị hôn phu cưới phó quan của mình, chắc chắn có khoảng cách tâm lý, Tư Niên các hạ còn lạnh nhạt như vậy. 】

【Chẳng phải nhóc Mặc Ý là của Thanh Nhiễm các hạ sao? Hôn phu làm chút chuyện này cũng là bình thường thôi. 】

【 Trời ơi, tôi thương nhóc Mặc Ý quá, bị kẹp giữa hai trùng trưởng thành như vậy thì phải làm sao đây? 】

【 Tôi thấy cảm xúc của trùng nhóc con lại khá ổn định, không giống có vấn đề gì. 】

【 Chuyện này khó nói lắm. 】

【 Hay là Tư Niên các hạ dứt khoát cưới luôn cả hai anh em Ôn gia đi, như vậy nhóc Mặc Ý sẽ không phải khó xử. 】

【 Cậu điên rồi à? Tư Niên các hạ dựa vào cái gì phải tiếp nhận chứ?! 】

【 Tư Niên các hạ với nguyên soái đang sống rất tốt, cậu bày ra chủ ý vớ vẩn gì vậy?! 】

【 Đừng cãi nữa, có một trùng liên quan vẫn luôn ẩn thân, các cậu không phát hiện sao? 】

【 Ai? Ai ẩn thân? 】

【 Thanh Nhiễm các hạ đó, bất kể nhóc Mặc Ý có phải là con của các hạ hay không, đại tướng vẫn là thanh mai trúc mã của ngào ấy…Nhiều ngày như vậy rồi mà vẫn chưa thấy ngài ấy đến thăm. 】

【 Thanh Nhiễm các hạ đã có thư quân, sao đại tướng có thể làm thư hầu? Gả cho Tư Niên các hạ còn có thể nói là vì con mà vẹn cả đôi đường, gả cho Thanh Nhiễm các hạ thì quá mức rồi! 】

【 Nhưng xét theo thứ tự trước sau, thư quân của Thanh Nhiễm các hạ mới là trùng đến sau mà! 】