Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 84

“…”

Đó là một khoảng trầm mặc kéo dài, khiến trùng ta khó chịu đến cực điểm.

Việt Thanh Nhiễm đang chờ lời giải thích của cậu ta.

Thư Nhược Hoa nhạy bén nhận ra điều đó, cậu ta mơ hồ cười một tiếng.

Thì ra cũng có thể nảy sinh chân tình với những thứ lừa gạt được.

Cậu ta gần như hưởng thụ việc lắng nghe tiếng hít thở ngày càng rõ của Việt Thanh Nhiễm, hưởng thụ sự để tâm và phẫn nộ của đối phương.

“Cậu nói đi chứ!”

Việt Thanh Nhiễm nghiến răng, hạ giọng quát.

Anh ta giận đến mức khó mà khống chế bản thân, vậy mà vẫn còn nhớ không để trùng khác phát hiện.

Việt Du Ninh ngồi xổm trong góc, ánh mắt âm u nhìn hai vị phụ phụ cãi vã.

“Hùng chủ, tôi không tới tuyển chọn.”

Thư Nhược Hoa si ngốc nhìn gương mặt Việt Thanh Nhiễm, cười một tiếng.

Cậu ta có một người em trai nghiện cờ bạc thành tính, Thư Hà Quang.

Trước khi bị ràng buộc kết hôn làm thư quân, cậu ta không thể để lộ bất kỳ vấn đề tài chính nào.

Nếu không sẽ không có trùng cái nào chịu tiếp quản trùng em trai đó, cậu ta sẽ buộc phải mãi gánh vác cuộc sống xa hoa phung phí của đối phương.

Ôn Nguyệt Minh không tính là một cấp trên tệ, thường xuyên giúp cậu ta ứng lương trước.

Cho nên cậu ta thật sự, thật sự rất cảm kích đối phương.

Nhưng ngày qua ngày, ngày qua ngày, sự cảm kích ấy dần dần vặn vẹo thành ghen ghét.

Dựa vào cái gì đối phương xuất thân ưu việt, phụ phụ yêu thương, em trai còn là trùng cái cấp S, có thể hộ tống bảo vệ anh ta trên chiến trường?

Càng khiến lòng cậu ta khó chịu như bị nghẹn một tảng đá là, đối phương vậy mà còn có một vị hôn phu thanh mai trúc mã từ nhỏ.

Thư Nhược Hoa đương nhiên biết Ôn Nguyệt Minh đã cùng Việt Thanh Nhiễm lên giường, nhưng các hạ xuất sắc như vậy, sao có thể chỉ có một trùng cái?

Bản thân mình tốt xấu cũng xem như trung thành với đối phương, giúp anh ta chia sẻ một phần nhu cầu của trùng đực, chẳng phải càng tốt hơn sao?

Cậu ta nghĩ như vậy, lại còn thật sự có cơ hội làm như vậy.

Đại tướng thường xuyên đơn độc ra ngoài đi hoàn thành những nhiệm vụ cơ mật đặc biệt do bệ hạ giao phó.

Trong khoảng thời gian đó, cần Thư Nhược Hoa ngụy trang thành đại tướng, giả vờ mọi thứ vẫn như thường.

Cậu ta nhân cơ hội leo lên giường của Thanh Nhiễm các hạ.

Việc này thật sự không hề khó, làm phó quan của Ôn Nguyệt Minh nhiều năm, cậu ta bắt chước đối phương quả thực dễ như trở bàn tay.

Điều kỳ quái là, đại tướng chưa bao giờ để em trai mình làm chuyện này.

Nhưng cậu ta không nghĩ nhiều, chỉ lén mừng vì có thể mượn cơ hội tiếp cận Thanh Nhiễm các hạ.

Cứ như vậy, Thư Nhược Hoa giống như một con rệp trong cống ngầm, âm u rình trộm, đánh cắp hạnh phúc của Ôn Nguyệt Minh.

Cho đến ngày cậu ta phát hiện mình mang thai trứng trùng.

Trời tờ mờ sáng, Thư Nhược Hoa quỳ trên mặt đất, chờ Việt Thanh Nhiễm tỉnh lại.

Giọng nói của các hạ lười biếng, ngước mắt mệt mỏi,

“Sao cậu lại ở đây? Nguyệt Minh đâu?”

Anh ta trông có vẻ hơi không vui, trùng cái bỏ mặc trùng đực một mình, đây là việc một thư quân tương lai nên làm sao?

Thư Nhược Hoa không nói một lời, cởi quân trang ra, Việt Thanh Nhiễm tinh mắt nhận ra, bộ chế phục trên người đối phương giống hệt của Ôn Nguyệt Minh.

Anh ta không vui nhíu mày,

“Vì sao cậu mặc quần áo của trưởng quan cậu? Quân thư các cậu không sợ vi phạm quân lệnh sao?”

Thư Nhược Hoa quỳ bò về phía trước, theo khoảng cách ngày càng gần, Việt Thanh Nhiễm nhìn thấy rõ lấm tấm những vệt đỏ trên người đối phương

“Cầu các hạ thương hại.”

Thư Nhược Hoa ngẩng mặt cầu xin, gương mặt trắng thuần mà quạnh quẽ, ánh lên một tia sáng như sắp vỡ.

Việt Thanh Nhiễm lần đầu tiên nhìn rõ phó quan của Ôn Nguyệt Minh ở khoảng cách gần như vậy, có chút không thoải mái mà lùi về sau.

Thư phụ của anh ta vì thư hầu của hùng phụ mà cả đời không được hạnh phúc, anh ta không định lén Ôn Nguyệt Minh mang về một thư hầu khác.

“Đừng lại gần quá.”

Việt Thanh Nhiễm ngửi thấy một mùi hương quen thuộc, hơi nhíu mày.

Anh ta thường xuyên ngửi thấy mùi này, vốn dĩ còn tưởng Ôn Nguyệt Minh vì lấy lòng mình mà đổi nước hoa.

“Thanh Nhiễm các hạ, tôi mang thai trứng trùng của ngài.”

Môi Thư Nhược Hoa bị chà đạp đến sưng đỏ, khép mở tiếp tục nói.

“Tôi từng bị trọng thương, rất khó mang thai trứng trùng, đây là cơ hội duy nhất của tôi.”

Nước mắt cậu ta rơi xuống, nhỏ lên tay Việt Thanh Nhiễm.

“Với thể chất của tôi, lạm dụng tin tức tố của trùng khác để nuôi dưỡng trứng trùng thì không thể tự mình ấp nở thành công.”

Tay Việt Thanh Nhiễm như bị bỏng, đột ngột rụt về, anh ta sững sờ nhìn Thư Nhược Hoa, như đang nhìn một con quái vật đáng sợ.

“Sao cậu có thể mang thai trứng trùng của tôi?!”

Anh ta miễn cưỡng giữ phong độ của trùng đực, nhưng cũng một phần vì dáng vẻ khóc lóc của Thư Nhược Hoa thật sự rất giống thư phụ của anh ta.

“Khi trưởng quan Nguyệt Minh không ở, tôi vẫn luôn giả làm anh ta để bầu bạn cùng ngài.”

Thư Nhược Hoa s* s**ng đeo lên một thiết bị ngụy trang, vậy mà lại giống Ôn Nguyệt Minh đến mười phần, ngay cả Ôn Tinh Lan cũng không làm được.

“Sao có thể? Ra vào trao quyền đều phải nhận diện tròng đen!”

Việt Thanh Nhiễm không dám tin, đầu óc trống rỗng, chỉ theo bản năng chất vấn.

“Trưởng quan đã trao quyền cho tôi.”

Thư Nhược Hoa quỳ bò về phía trước, càng lúc càng gần Việt Thanh Nhiễm, hai trùng gần như có thể nghe rõ hơi thở của nhau.

“Cầu các hạ thương hại.”

“Sao Minh có thể trao quyền cho cậu?”

Đáy mắt Việt Thanh Nhiễm bốc lên lửa giận hừng hực, Ôn Nguyệt Minh coi anh ta là cái gì? Là thứ trùng ai cũng có thể dùng chung sao?

Anh ta lạnh lùng nói, “Đi giám định DNA, nếu để tôi biết cậu lừa tôi, cậu nhất định phải chết.”

“Cảm tạ các hạ thương hại.”

Thư Nhược Hoa cúi sâu người quỳ xuống, từ sống lưng đến hông tạo thành một đường cong nhấp nhô mê hoặc.

Việt Thanh Nhiễm không được tự nhiên dời ánh mắt đi, một lúc lâu sau mới hạ giọng hỏi:

“Vậy là bao lâu rồi?”

Thư Nhược Hoa giấu nụ cười sâu trong bóng tối của mu bàn tay.

Cậu ta co nhẹ bả vai, để đường cong của mình càng thêm quyến rũ, giọng thấp đến gần như thì thầm:

“Hùng chủ muốn tự mình phân biệt thử sao?”

“Không biết liêm sỉ.”

Giọng Việt Thanh Nhiễm lạnh lùng, nhưng chân lại nhẹ nhàng giẫm lên vai Thư Nhược Hoa.

Cho đến tận bây giờ, Thư Nhược Hoa vẫn hồi tưởng lặp đi lặp lại vị ngọt ngào của ngày hôm đó.

Cũng chính ngày ấy, chiếc hộp Pandora trong lòng anh ta hoàn toàn mở ra, trở nên càng thêm tham lam.

“Vì sao cậu không tới tuyển chọn?!”

Tiếng chất vấn đầy phẫn nộ kéo Thư Nhược Hoa khỏi hồi ức, trở về thực tại.

“Tôi quá muốn các hạ chỉ thuộc về mình tôi.”

Thư Nhược Hoa thản nhiên mỉm cười, nước cờ đã đi thì không thể rút lại, nhiều năm như vậy, cho dù chết cũng đáng.

Gương mặt Việt Thanh Nhiễm đỏ bừng, tức giận trừng mắt nhìn cậu ta.

“Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với cậu, cậu nói nhảm cái gì?”

“Các hạ là bảo vật, muốn độc chiếm bảo vật, khó tránh khỏi làm sai chuyện.”

Ánh mắt Thư Nhược Hoa dịu dàng mà tỉ mỉ miêu tả từng đường nét trên gương mặt Việt Thanh Nhiễm.

Cậu ta và Thư Hà Quang đều có mái tóc đỏ, mắt đỏ, chỉ là sắc đỏ của Thư Nhược Hoa đậm hơn, như cánh hoa hồng khô, mang theo vẻ đẹp tĩnh mịch, thê lương.

Việt Thanh Nhiễm siết chặt quang não, nói nhanh:

“Cậu đừng nói bậy, tôi sẽ nghĩ cách thắng, bất kể cậu làm sai chuyện gì, vẫn còn cơ hội.”

Thư Nhược Hoa mỉm cười, trong đôi mắt đỏ ẩn chứa ánh sáng rực rỡ.

“Các hạ, không sao đâu, đã rất đáng giá rồi.”

Trùng đực các hạ cần thư quân cung cấp nuôi dưỡng, đó là sự thật ai trong đế quốc cũng biết.

Sau khi Ôn Nguyệt Minh trọng thương, hiển nhiên không thể tiếp tục cung cấp nuôi dưỡng cho trùng đực các hạ.

Thư Nhược Hoa nhân cơ hội mang thai trứng trùng, thành công thượng vị.

Đúng vậy, thứ vốn thuộc về mình cuối cùng cũng nên quay về tay mình.

Nhưng cậu ta vẫn còn cơ hội, vẫn phải đánh cược thêm một lần.

“Các hạ, bất kể tôi làm sai chuyện gì, ngài cũng sẽ tha thứ cho tôi sao?”

Thư Nhược Hoa nhìn chăm chú Việt Thanh Nhiễm, như một đóa hồng nhỏ đang ngước nhìn hoàng tử của mình.

“Cậu có thể làm sai chuyện gì chứ? Cậu chỉ là một tên ngu ngốc luôn bị em trai liên lụy!”

Việt Thanh Nhiễm tức giận liếc Thư Nhược Hoa một cái.

“Đừng sợ, tôi sẽ nghĩ cách, cậu đừng làm bậy nữa.”

“Vâng, hùng chủ.”

Thư Nhược Hoa hạ mi mắt, khẽ lộ ra một nụ cười.

Hiện tại có rất nhiều trùng thích Tư Niên các hạ không thích Thanh Nhiễm các hạ.

Bọn họ làm sao hiểu được điểm đáng yêu của Thanh Nhiễm các hạ?

Trưởng quan sao xứng có được Thanh Nhiễm các hạ?

Ngay cả việc ở bên cạnh đối phương anh ta cũng không thể toàn tâm toàn ý.

Vậy thì chỉ còn cách nhổ cỏ tận gốc.

Tắt thông tin, Thư Nhược Hoa lấymột chiếc quang não dự phòng không định danh ra, gửi một tin nhắn đi.

[S]: Thanh trừ thất bại, yêu cầu chi viện.

Cậu ta thất thần nhìn chằm chằm tin nhắn trước đó của đối phương, đó là tin nhắn bảy năm trước…

[Na]: Khi Bạch Cốt đột kích thì ra tay, mọi vinh quang sẽ thuộc về cậu.

“Tinh.”

Thư Nhược Hoa mở tin nhắn mới nhận được.

[Na]: Phế vật, dùng phù du mà còn có thể thất bại.

[S]: Cùng trên một con thuyền, tôi xong đời thì các anh cũng không khá hơn đâu.

[Na]: Ngây thơ, cậu và tôi khác nhau một trời một vực.

[S]: Cho dù là các hạ, cũng sẽ bị lưu đày đến quân khu phục vụ, trở thành trò cười của giới thượng lưu, chẳng dễ chịu gì đâu?

[Na]: Khi nào trùng đực từng bận tâm những chuyện đó? Ha hả, nể tình cậu vẫn còn giá trị lợi dụng.

Thư Nhược Hoa thở phào nhẹ nhõm, cuối cùng cũng đồng ý.

Cậu ta mệt mỏi ngồi xuống ghế, hai tay chống lên trán, im lặng thật lâu.

“Ngọn lửa cải cách đang cháy trong bóng tối ~”

Mái tóc dài màu vàng óng chạm tới mắt cá chân, anh ta thành kính quỳ ngâm xướng.

Gió gào thét thổi qua, phía trước, ngọn lửa trong lò lúc sáng lúc tắt, tro đen bị tùy ý cuốn lên.

“Cựu thần sắp trở về ~”

Giọng anh ta trở nên quỷ dị và mờ mịt hơn.

“Trùng tộc sẽ bách chiến bách thắng ~”

Thần quan ngẩng đầu, mắt bị dải lụa trắng bịt kín, tiếng ca ngày càng bén nhọn cao vút.

“Mọi hạt giống tan biến sẽ tái sinh nơi ánh sáng.”

Âm điệu chuyển sang trầm thấp,

“Chỉ có đứa con vương giả mới có thể thay đổi tất cả.”

Bóng đen lặng lẽ đứng chờ, đợi thần quan hát xong.

“Xin hỏi khách quý có chuyện gì?”

Thần quan mờ mịt tìm kiếm, bóng đen khẽ bước lên, giẫm nát một mảnh lá khô.

Nghe thấy âm thanh, anh ta quay đầu “nhìn” về phía bóng đen.

“Bệ hạ bảo ngài đừng nhúng tay vào chuyện của ngài ấy nữa.”

Giọng bóng đen không nghe ra cảm xúc.

Thần quan kéo theo đôi chân teo nhỏ dị dạng, khó khăn bò tới, nghiêng đầu “nhìn” về phía bóng đen.

“Khi đứa con của ánh sáng và đứa con của bóng tối tụ hội, thần tướng thượng cổ sẽ lấy lại toàn bộ ký ức.”

Giọng anh ta như vọng lại từ một không gian khác, hư vô mà xa xăm.

“Hạt giống dị thế sẽ mang đến ngọn lửa cải cách thiêu rụi tất cả.”

“Từ sinh đến chết, từ chết đến sinh.”

“Chỉ có đứa con vương giả mới có thể ngăn cản tất cả.”

Anh ta lặp đi lặp lại, ngâm xướng hết lần này đến lần khác, giọng dần dần như tiếng móng tay cào trên kính, khiến trùng ta phát điên.

“Vương đã đồng ý, trùng đực đã tiến cung yết kiến.”

Bóng đen đứng bất động, như thể không nghe thấy tiếng ca quỷ dị khó nghe kia.

Bóng đen nói: “Vương bảo tôi chuyển lời, nếu ngài còn dám thi chú lên con chó của ngài ấy, ngài ấy sẽ hủy diệt thần cung của ngài.”

Thần quan bỗng bật cười thê lương, “Vì sao vương không lấy lại sức mạnh của mình?”

Khóe mắt anh ta chảy xuống nước mắt máu, thân hình gầy yếu run rẩy dữ dội.

Chỉ cần vương lấy lại sức mạnh của mình, nguyền rủa của anh ta chẳng qua chỉ là trò vặt.

Bóng đen bình tĩnh lau đi nước mắt máu của thần quan.

“Ngài ấy bảo tôi nói với ngài, một chủng tộc không có ý chí tự thân sớm muộn cũng sẽ diệt vong. Còn cái gọi là đứa con của ánh sáng và đứa con của bóng tối, chúng đều đang bảo vệ đế quốc này.”

“Nói dối, nói dối, nói dối!”

Thần quan lạnh giọng gào lên, “Thần của chúng ta không cần chúng ta!”

“Thần muốn vứt bỏ con của ngài!”

Anh ta nằm rạp xuống đất, nước mắt máu không ngừng tuôn rơi, giọng nói càng lúc càng thê lương.