Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 83

Nhiệt độ trong phòng đột ngột hạ thấp, mảnh pha lê vỡ rơi đầy đất, các á thư vây quanh tại chỗ bàn tán.

【Kỳ quái, làm sao đám tộc phù du này xuyên qua được lồng phòng hộ? 】

【Thiên phú tộc phù du được tăng cường ở thời tiết mưa to , bởi vì tinh cầu Trung Ương hầu như không có mưa, Bạch Tháp đã sơ suất ở phương diện này. 】

【Trùng đực cấp cao gặp ám sát, lần này Bạch Tháp phải xui xẻo dài dài rồi ~】

【 Tư Niên các hạ đang trị liệu cho Đại tướng Nguyệt Minh sao? 】

Ông Ôn lạnh đến hắt hơi một cái, làn da trắng nõn được bảo dưỡng kỹ lưỡng của ông ta đỏ bừng lên.

Ông ta bước nhanh định tiến tới, lại bị Ôn Mặc Ý dang hai tay ngăn lại.

“Ông chăm sóc rất tốt.”

Việt Tư Niên châm cứu xong, nghiêng đầu nhìn qua, “Khó có được, cơ bắp đều không hề teo rút.”

“Đó là đương nhiên, tôi mời á thư hộ công tốt nhất, dùng dịch dinh dưỡng tốt nhất.”

Ông Ôn quấn chặt áo choàng, nhíu mày trừng mắt nhìn Việt Tư Niên.

“Cậu đang làm gì với Nguyệt Minh? Mau dừng lại, nể mặt cậu là hùng chủ của Tinh Lan, nếu Nguyệt Minh không có việc gì, tôi sẽ không so đo với cậu.”

Ông ta cúi đầu nhìn Ôn Mặc Ý, giơ tay tát một cái:

“Cháu đang giúp ai? Cháu nên giúp ai?”

Việt Tư Niên siết chặt cổ tay ông ta, che Ôn Mặc Ý ra phía sau.

“Ông Ôn, tôi nể mặt Tinh Lan mới vội vàng chạy tới đây trị liệu cho Ôn Nguyệt Minh, bởi vì đây là khúc mắc của em ấy.”

Anh khẽ mỉm cười, nhưng đáy mắt lạnh lẽo như kết băng,

“Ông không có tư cách động thủ với trùng nhà tôi.”

“Theo tôi thấy, ông Ôn đối xử khác biệt với hai đứa con, hoàn toàn không xứng với sự trả giá của Tinh Lan.”

Việt Tư Niên buông cổ tay ông già ra, tao nhã lùi lại một bước, rút từng cây từng cây kim trên người Ôn Nguyệt Minh.

“Theo tôi thấy, Ôn Nguyệt Minh là kẻ đã hưởng lợi trong gia đình này, nhưng vì thư quân của tôi, tôi sẽ dọn sạch hoàn toàn rác rưởi trong đầu anh ta.”

“Cậu đang nói nhảm gì vậy?!”

Ông Ôn thẹn quá hóa giận, hùng hổ tiến lên.

“Hùng… phụ.”

Giọng nói khô khàn nghẹn ngào vang lên đứt quãng, xen lẫn trong hoàn cảnh ồn ào, gần như bị nhấn chìm, nhưng lão trùng đực đã ngày đêm mong ngóng suốt bảy năm lập tức cứng đờ tại chỗ, ông ta chậm rãi vặn cổ, nhìn chằm chằm trùng cái đang nằm trong khoang duy trì sinh mệnh.

Trên gương mặt gầy gò của Ôn Nguyệt Minh, đôi mắt xanh lam mệt mỏi chớp nhẹ nhìn lão trùng đực, cố gắng an ủi đối phương, thấy cảm xúc của đối phương ổn định lại, anh ta khẽ chuyển động tròng mắt, quan sát hoàn cảnh xung quanh.

【Trời ơi! Trùng thực vật trong truyền thuyết vậy mà tỉnh rồi?! 】

【Thật hay giả vậy? 】

Cuối cùng, ánh mắt Ôn Nguyệt Minh dừng lại trên người Ôn Mặc Ý bé nhỏ, nhóc con đứng chắn trước mặt Việt Tư Niên, mái tóc bạc bông xù, khuôn mặt nhỏ như quả táo ửng hồng khỏe mạnh, đôi mắt xanh to tròn không hề sợ hãi trừng bọn họ, như đang nói:

Không được bắt nạt trùng nhà tôi.

Thật là một đứa trẻ dũng cảm lại xinh đẹp.

Là quả trứng của mình sao?

Anh ta khó khăn giãy giụa, dây thanh quản lâu ngày không sử dụng như cỗ máy lâu năm thiếu bảo dưỡng, chỉ có thể phát ra âm thanh yếu ớt.

“Trứng.”

Ông Ôn nắm lấy Ôn Mặc Ý, kích động bước nhanh tới, ông ta siết chặt bờ vai gầy nhỏ của nhóc con, không cho đối phương phản kháng mà đẩy về phía trước.

“Nhìn đi!”

Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại khiến ông ta có thêm tự tin, ông ta hoàn toàn không để ý nhóc con từ khi sinh ra đã do Ôn Tinh Lan nuôi dưỡng, không kiêng nể gì vạch trần thân thế của nhóc con ngay trong chương trình phát sóng trực tiếp.

“Quả trứng của con, hùng phụ đã nuôi dưỡng trưởng thành rất tốt.”

【Cái gì?Vậy mà nhóc con không phải con của nguyên soái? 】

【 Tôi nghe nói nguyên soái đã có con trước hôn nhân, tôi vẫn luôn tưởng là thụ t*nh tr*ng tạo(nhân tạo), hoặc là nguyên soái làm loạn mà có. 】

【Đúng đúng đúng, khi đó vì tài sản của nguyên soái nên có rất nhiều trùng đực các hạ đều tìm mọi cách làm giám định DNA. 】

【Trời ơi, Tư Niên các hạ có biết chuyện này không? Thảo nào trước đây Tư Niên các hạ lại lạnh nhạt với nguyên soái như vậy. 】

【 Nhóc con có lỗi gì chứ? Hiện tại trùng cái thông qua thụ t*nh tr*ng tạo trước hôn nhân để có con cũng không ít. 】

【Dúng vậy, quân công đủ rồi tự nhiên có thể xin xứng đôi với các hạ, nhưng khi nào quân công mới đủ, trùng cái nào biết được, sợ một ngày nào đó chết trên chiến trường không ai quản, thụ t*nh tr*ng tạo muốn một đứa con chẳng phải rất bình thường sao? Tại sao lại lạnh nhạt với nhóc con như vậy? 】

【Hiện tại chẳng phải Tư Niên các hạ đối xử với nhóc Mặc Ý rất tốt sao? Đừng mãi lôi chuyện cũ ra nữa! 】

Ôn Mặc Ý ngẩng đầu nhìn ông Ôn, lại liếc mắt nhìn trùng cái đang nằm trong khoang, rồi quay đầu cầu cứu nhìn về phía Việt Tư Niên.

Đôi mắt nhóc con đã ngấn đầy nước mắt, nhưngdường như nhóc hoàn toàn không hay biết, chỉ trông mong nhìn Việt Tư Niên.

Việt Tư Niên ngăn Lucas lại, đoạt lấy Ôn Mặc Ý từ tay ông Ôn, ôm vào trong ngực.

Tuy Lucas là vị thành niên, nhưng cũng là á thư, ra tay với một trùng đực cấp cao, cho dù là vì bảo vệ nhóc con khác, nhưng trong mắt công chúng vẫn là hành vi đại nghịch bất đạo, khó tránh khỏi sẽ phải đối mặt với bão dư luận.

Còn anh thì không sao, một trùng đực cấp F, bị mắng vài câu cũng chẳng đau chẳng ngứa.

Nhóc con trong vòng tay ngày một lớn lên, tay dài chân dài, Việt Tư Niên đã rất khó giống như trước đây, ôm trọn nhóc con hoàn toàn vào trong ngực.

Trùng đực các hạ vẫn giữ tư thế bế trẻ con, cố gắng để toàn bộ nhóc con cuộn tròn trong lòng mình.

“Tôi là hùng phụ của bé cưng, Tinh Lan là thư phụ của bé cưng.”

Giọng anh như từng viên băng rơi vào biển nước, nghe thì ôn hòa mềm mại, nhưng lại mang theo cảm giác lạnh lẽo khó tả.

“Tôi chưa từng nghe nói Mặc Ý có trùng nuôi dưỡng nào khác.”

Đôi mắt đen của Việt Tư Niên trầm lạnh liếc nhìn ông Ôn.

“Thằng nhóc nhà họ Việt, thật là vô lễ.”

Ông ta kích động, mu bàn tay vô tình chạm vào khoang duy trì sinh mệnh, nghĩ tới việc sau một loạt thao tác khó hiểu của đối phương mà con trai lớn tỉnh lại, lại không thuần thục hạ giọng nhượng bộ:

“Nguyệt Minh…”

Ông Ôn dừng lại, quay đầu nhìn khắp căn phòng đầy trùng, dường như lần nữa tìm lại được chút lý trí, hiểu ra cần phải để ý cảm xúc của trùng khác.

Ông ta nắm lấy bàn tay phải mềm nhũn của Ôn Nguyệt Minh, giọng yếu ớt như tiếng muỗi.

“Đứa nhỏ này, sau này còn có thể ra chiến trường không?”

Ông Ôn không hề muốn Ôn Nguyệt Minh lại lần nữa ra chiến trường, điều ông ta thực sự muốn hỏi là, liệu Ôn Nguyệt Minh có thể hồi phục, giống như chưa từng mắc bệnh hay không.

Ngón tay Việt Tư Niên khẽ siết lại, nhưng sợ làm đau nhóc con trong lòng, liền cưỡng ép thả lỏng.

Anh ngẩng đầu nhìn trần nhà, nhắm mắt khống chế cảm xúc.

Ông Ôn chưa từng đối xử tử tế với Ôn Tinh Lan, hành động này của ông ta khiến anh vì Ôn Tinh Lan mà chua xót đến muốn rơi nước mắt.

“Bởi vì bình thường được chăm sóc rất tốt,”

Việt Tư Niên nhớ tới khắp người Ôn Tinh Lan đầy vết thương cũ, cổ họng như nghẹn lại thứ gì đó, một lúc lâu sau mới tìm lại được tiếng nói, trong lúc đó lão trùng đực vẫn luôn nhìn anh đầy mong đợi.

“Sau khi hồi phục, sinh hoạt như trùng bình thường không khó, nhưng muốn lên chiến trường thì không dễ.”

Giọng anh càng thêm lạnh nhạt.

Ông Ôn không cam lòng, tiến sát lại,

“Đứa nhỏ này còn chưa có hôn phối, sau này không thể lên chiến trường thì phải làm sao? Tư Niên, cậu nghĩ thêm cách khác đi.”

Trên mặt ông ta nặn ra một nụ cười lấy lòng:

“Tinh Lan coi trọng anh trai này nhất, nếu Nguyệt Minh sống không tốt, Tinh Lan cũng sẽ không vui.”

Ngọt ngào bọc dao, uy h**p tr*n tr**.

Nếu không phải Việt Tư Niên quá rõ Ông Ôn đã đối xử với Ôn Tinh Lan như thế nào, anh thật sự sẽ hiểu lầm rằng Ôn Tinh Lan và Ôn Nguyệt Minh là anh em tình thâm.

Có trưởng bối như vậy, thì cho dù là anh em ruột thịt, tình cảm cũng khó mà tốt đẹp.

Việt Tư Niên khẽ mỉm cười, nhưng đáy mắt chỉ toàn là băng giá hờ hững.

“Tôi là bác sĩ, sẽ cố gắng hết sức.”

Trên Tinh Võng sôi sục dữ dội.

Kỳ thứ hai của chương trình Trùng đực Biến Hình Ký lựa chọn Bạch Tháp, trong vô số hoài nghi, vẫn được vương thất mạnh mẽ chống lưng phía sau để triển khai.

Mà đúng lúc này, chương trình lại một lần nữa bùng nổ khắp tinh tế, tạo nên thần thoại ratings mới, chỉ trong vài ngày ngắn ngủi, Trịnh Thành Phong buộc phải mua thêm hàng trăm server, mới có thể chống đỡ được lưu lượng khổng lồ từ toàn bộ tinh tế đổ vào.

Cùng với độ bùng nổ đó, sự kiện ám sát của tộc phù du xảy ra trong chương trình phát sóng trực tiếp cũng dấy lên sóng to gió lớn.

Điện thoại khiếu nại nối tiếp nhau gọi tới, gọi đến mức toàn bộ quang não chăm sóc khách hàng đối ngoại của tổ tiết mục đều chết máy.

Trịnh Thành Phong bực bội rít một điếu thuốc tin tức tố, khói mù lan khắp phòng làm việc, trùng ra vào ai nấy đều tức giận mà không dám nói, đầu choáng mắt hoa, vội vàng rời đi.

Ông ta rất rõ, bản thân mình chẳng qua chỉ là cái túi tiền của Bệ hạ Quân Hoài An, là bia ngắm bị dựng lên để đối đầu với Dylan, nhằm ngăn không cho Dylan hoàn toàn nắm giữ tài chính đế quốc.

Bất luận xét từ bản năng sinh vật hay từ lý lịch dơ bẩn của chính mình, cả đời ông ta đều chỉ có thể phụ thuộc vào bệ hạ.

Một trùng cái mắc chứng cuồng bạo nặng có thể rời khỏi Bạch Tháp, nếu không có đặc phê của bệ hạ thì tuyệt đối không có khả năng.

Trịnh Thành Phong dựa vào liều lượng lớn thuốc tin tức tố mới cố gắng chống đỡ đến hôm nay, không còn đường lui nào để đi.

Nếu không giải quyết được sự kiện ám sát của tộc phù du, chương trình của ông ta sẽ bị ép dừng, hiện tại phía hiệp hội bảo vệ trùng đực còn chưa tới hỏi tội, e rằng cũng là vì gia tộc Nastalai muốn khôi phục hôn ước với vương thất, nên đã mạnh mẽ đè chuyện này xuống.

Các các hạ trong tổ tiết mục đều đã ký giấy miễn trách nhiệm, nhưng điều kiện giới hạn nguy hiểm chỉ bao gồm biến động trong phạm vi Bạch Tháp có thể khống chế, còn ông Ôn thì lại không ký giấy miễn trách.

Sát thủ xông xuống từ tầng 30 có thể xem là yếu tố nguy hiểm bên ngoài, thuộc trách nhiệm chung của tổ tiết mục và Bạch Tháp.

Không có bất kỳ đường giảo biện nào.

Sắc mặt Trịnh Thành Phong nặng nề đi qua đi lại, rồi lại tiến sát, chăm chú nhìn hình chiếu của Ôn Nguyệt Minh.

Thôi vậy.

Ông ta từng lầm tưởng đối phương là ân trùng cứu mạng của mình, lại còn chìm đắm trong thứ tình cảm dị dạng.

Trịnh Thành Phong nhìn làn khói trắng lượn lờ bốc lên mà ngẩn người, nghĩ tới sau khi cho rằng đối phương đã qua đời, hành vi của mình quả thực quá ph*ng đ*ng.

Huống chi ông ta vốn cũng là một trùng không sống được bao lâu, càng không có tư cách quấn lấy đối phương.

Trịnh Thành Phong lại thần kinh mà cười lạnh một tiếng, hiện tại đểôngta xem xem, rốt cuộc là kẻ nào đang giở trò trong một chương trình có thể lấy mạng trùng.

Để Tư Niên các hạ yên tâm ở trong chương trình chữa khỏi cho Ôn Nguyệt Minh, chuyện này ông ta vẫn làm được.

Việt Thanh Nhiễm đang cãi nhau.

Đây là chuyện cực kỳ hiếm thấy, đối với một trùng đực luôn theo đuổi phong nhã mọi lúc mọi nơi.

Quang não đang liên lạc, trùng phía bên kia im lặng không nói, ẩn trong bóng tối, như một pho tượng xám xịt.

“Cậu lại làm trò quỷ gì nữa?”

Việt Thanh Nhiễm tức giận vô cùng, trước đó anh ta mua thủy quân, đã bị Ôn Tinh Lan lấy tội phỉ báng trùng đực đưa từng cái một lên tòa án quân sự.

Anh ta đã thông báo toàn bộ gia tộc phải hành sự kín đáo, vậy mà Thư Nhược Hoa, tên ngu xuẩn này, lại dám ngược gió gây án.

Trùng khác nhìn không ra, chẳng lẽ anh ta còn không nhìn ra đám phù du đó tới từ đâu sao?

Bản thân anh ta làm chút thủy quân, nghiêm trọng nhất cũng chỉ là bị bắt nộp một thư hầu, để kẻ đó gánh tội thay mình, rồi bị lưu đày tới tinh cầu xa xôi khai thác mỏ mấy chục năm.

Nhưng Thư Nhược Hoa, một trùng cái, vậy mà dám mưu hại trùng của anh ta, còn suýt nữa ngộ thương trùng đực các hạ, cậu ta điên rồi sao?! Rốt cuộc cậu ta đang nghĩ cái gì trong đầu?!