Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 82
[Lan]: Các cậu chờ có cơ giáp.
Ngoài cửa sổ, biển tinh cầu sáng lấp lánh nhanh chóng lùi về phía sau, phi thuyền giống như một con mãnh thú bị nhốt cuối cùng cũng thoát khỏi xiềng xích, phát ra âm thanh kim loại sắc bén, lao thẳng về hướng tinh cầu Trung Ương.
Đám tinh đạo mặt mũi dính đầy máu và bụi bặm, bọn họ ngẩng đầu lên, ánh mắt sáng rực nhìn chằm chằm Từ Nhiên.
“Đinh!” Quyền trượng lại một lần nữa gõ mạnh lên tay vịn vương tọa, tiếng vang vọng rất xa trong đại điện trống rỗng.
Dải lụa đen che mắt Quân Hoài An đã bị nước mắt thấm ướt, những ngón tay thon dài co rút, siết chặt lấy quyền trượng.
Y nhẫn nhịn cắn chặt môi dưới, gương mặt tái nhợt hiện lên một tầng hồng nhạt mong manh.
Thật đẹp.
Quan chấp chính không chớp mắt nhìn bệ hạ của mình, đột nhiên túm lấy mái tóc dài của đối phương, ép Quân Hoài An ngẩng mặt lên, rồi cúi xuống hôn thật sâu, hơi thở của hai trùng quấn quýt lấy nhau thật lâu.
Cảm giác nghẹt thở khiến Quân Hoài An mất kiểm soát mà bán trùng hóa, những chân nhện màu đen lần mò vị trí, mũi chân đâm sâu vào sau eo quan chấp chính, hút lấy máu tươi.
Quan chấp chính kêu lên một tiếng, đau đớn đến mức bị kéo sâu hơn vào mạng nhện.
Chủng tộc nhện đen, càng yêu một trùng thì càng muốn nuốt chửng đối phương.
Quân Hoài An nhận ra mình thất thố, lập tức giật dải lụa trên mặt xuống, thô bạo nhổ bỏ chân nhện.
“Nhạt nhẽo.”
Quân Hoài An đá văng quan chấp chính, trong nháy mắt sắc mặt trở lại như thường, y thưởng thức chiếc nhẫn vương giữa các ngón tay, khẽ xoay một cái rồi cười.
“Có lẽ tôi nên đổi một trùng khác.”
Y lạnh lùng nhìn xuống quan chấp chính đang chật vật quỳ rạp dưới đất, mái tóc xoăn màu tím uốn lượn trải dài trên sàn, khẽ lay động dưới ánh đèn treo trên đỉnh điện, phản chiếu thứ ánh sáng lộng lẫy như châu báu.
“Cậu càng lúc càng vượt giới.”
Cú đá rất tàn nhẫn.
Quan chấp chính miễn cưỡng hồi phục lại từ cơn đau, xuất thần nhìn chằm chằm mái tóc dài trên mặt đất, ngón tay cậu ta run rẩy muốn chạm vào, nhưng cuối cùng vẫn cố nhịn lại.
Cậu ta khẽ đáp: “Là bệ hạ cho phép tôi vượt giới.”
“Nhận rõ thân phận của mình, đừng mơ tưởng những thứ không thực tế.”
Quân Hoài An chán ghét rũ mắt, quyền trượng gõ lên tay vịn ba cái.
Trùng hầu cúi đầu, mắt nhìn thẳng, bưng khay bước tới, Quân Hoài An thản nhiên thay quần áo như xung quanh không có trùng nào.
Quan chấp chính kìm nén siết chặt nắm tay, khi cậu ta còn ở đây, trước kia những việc như vậy bệ hạ chưa từng để trùng khác chạm tay.
Cậu ta từng chỉ cần nhẫn nhịn Moody các hạ là đủ, những lúc khác, bệ hạ đều thuộc về riêng mình.
“Cút đi, chướng mắt.”
Quân Hoài An lạnh nhạt nói, lười biếng dựa nghiêng trên vương tọa, như thể trùng vừa rồi cùng quan chấp chính dây dưa thân mật không phải là y.
Y tùy tay mở hình chiếu quang não, bắt đầu xem tư liệu các trùng đực chưa lập gia đình, hờ hững phân phó trùng hầu.
“Thu dọn xong thì để trùng đực được chọn vào yết kiến sau khi trời sáng.”
Quan chấp chính nghe vậy ngẩng đầu nhìn Quân Hoài An, miễn cưỡng nở một nụ cười.
“Bệ hạ, hôm nay tôi có chỗ nào làm chưa tốt sao?”
Lúc này Quân Hoài An mới bố thí liếc quan chấp chính một cái, ngón tay lơ lửng trên quang não khựng lại trong chốc lát.
Y cười khinh miệt: “Vương cần con nối dõi.”
Quan chấp chính thất thần rời đi, đầu cậu ta vang lên từng đợt ù ù dữ dội, cuối cùng chỉ còn sót lại tin tức từ Bạch Cốt Tinh Đạo.
[ không có nhưng mà ]: Nếu chó hoang không tên tụ tập lại mà đi, có lẽ vẫn có thể nổi danh.
Khi đó cậu ta đã trả lời thế nào?
Quan chấp chính chậm rãi nở nụ cười, cũng đúng thôi, cậu ta đã sớm nghĩ xong mình nên làm gì rồi.
Lúc đó cậu ta trả lời một tin nhắn.
[ khuyển ]: Chó hoang không tụ thành với đám ô hợp, cho tôi thấy thực lực của cậu.
Tinh cầu Trung Ương quanh năm bốn mùa như xuân, hôm nay hiếm khi nổi lên cơn lốc, mây đen dữ dội cuồn cuộn, tia chớp quấn lấy nhau nổ vang.
Quan chấp chính giống như một bóng dáng nhạt nhòa, lặng lẽ hòa vào màn đêm, cậu ta hoàn toàn quên xử lý vết thương ở sau eo, máu tươi nhỏ giọt đầy đất.
Quân Hoài An xuất thần nhìn chằm chằm vết máu, trong đầu tràn ngập gương mặt với nụ cười như sắp khóc kia.
Xấu chết đi được.
Y bực bội ném quang não xuống, một tay chống trán dựa vào vương tọa.
Mưa lớn đột nhiên trút xuống như thác,trùng hầu vội vàng chạy tới đóng cửa điện, sau đó quỳ xuống lau vết máu.
Bóng dáng kia đã hoàn toàn không còn thấy đâu nữa.
Thật lạnh, không có nhiệt độ cơ thể của trùng để sưởi ấm.
Quân Hoài An khép chặt áo choàng đỏ sẫm, nghiêng đầu thản nhiên ra lệnh:
“Phái một trùng đi theo cậu ta.”
“Còn nữa, nói cho mấy lão già trong thần cung, đừng nhúng tay vào chuyện của tôi nữa.”
Y nắm quyền trượng đứng dậy, đối với bóng đen đột nhiên xuất hiện không hề tỏ ra kinh ngạc.
“Tôi còn chưa chết, chưa tới lượt bọn họ nhảy nhót lung tung.”
Bóng đen quỳ xuống gật đầu, xoay người đuổi theo.
…
Ban đêm ở Bạch Tháp rơi vào trạng thái yên tĩnh cực độ.
Trên thực tế, mỗi một tầng đều dày đặc những gian ô vuông nhỏ dùng để trưng bày bệnh trùng.
Việt Tư Niên mặc trang phục lao động của á thư, đẩy xe vệ sinh, lặng lẽ không tiếng động đi dọc hành lang.
Ở tầng đáy của xe vệ sinh, Ôn Mặc Ý mở to đôi mắt sáng ngời, ôm đầu gối ngoan ngoãn ngồi.
Rất thông minh.
Chỉ cần vài câu đơn giản, nhóc con đã có thể phối hợp hoàn hảo với anh.
Anh cúi đầu nhìn nhóc con đối diện mình, khẽ mỉm cười.
Tiếng cánh vỗ vang lên.
Tai Việt Tư Niên khẽ động, làm như không hề hay biết, tiếp tục đẩy xe đi về phía trước.
Mỗi á thư trước khi đổi ca nghỉ phép đều phải trực ban vệ sinh một lần, anh cố ý chuốc say trùng kia, nhận lấy công việc của đối phương.
Sẽ là ai? Có cánh? Không phải á thư? Bệnh trùng lén trốn ra ngoài?
Hay là…
Cánh kim loại lướt qua bên rìa tầm nhìn của anh, tàn ảnh màu lục biếc như lá liễu bị gió cuốn đi.
Là Lucas.
Việt Tư Niên kìm nén ý muốn chào hỏi, anh không muốn thu hút ống kính phòng live stream.
Bóng xanh mơ hồ đó bay men theo góc chết của hệ thống giám sát, nhưng vẫn giữ khoảng cách không xa không gần ở phía trước.
Là đang dẫn đường cho mình sao?
Việt Tư Niên đẩy xe vệ sinh, bám sát theo Lucas.
Mấy sợi râu nhỏ trên trán Ôn Mặc Ý dựng thẳng lên, như là cảm nhận được điều gì, bàn tay nhỏ kích động bám lấy mép xe vệ sinh.
Việt Tư Niên không để lộ dấu vết khẽ gật đầu, nhóc con thấy vậy thì mừng rỡ ra mặt, đôi mắt lấp lánh như mặt biển dưới ánh mặt trời.
Lucas dẫn Việt Tư Niên đi vòng qua vòng lại, tiến vào một góc khuất.
Vòng ra sau bức tường, một thang máy khép kín xuất hiện.
Lucas bấm mở thang máy, bay vào dán sát trần thang, yên lặng chờ bọn họ.
Cảnh này thậm chí có chút rợn người.
Việt Tư Niên lại thấy buồn cười, khóe mắt cong cong, Lucas cảm nhận được cảm xúc vi diệu của trùng đực, tuy không rõ vì sao, nhưng vẫn hơi khó chịu liếc Việt Tư Niên một cái.
Thang máy chạy thẳng lên tầng 30.
Việt Tư Niên cẩn thận quan sát, phát hiện thang máy này nối thẳng từ tầng hầm kho -1 và tầng một lên tầng 30, giữa chừng không dừng ở bất kỳ tầng nào khác.
Giống như thang máy chuyên dùng cho cấp cứu.
Lucas tự nhiên bay lại, chen vào tầng đáy của xe vệ sinh, chen chúc ngồi cùng Ôn Mặc Ý.
Việt Tư Niên chỉnh lại khẩu trang và mũ, bảo đảm chỉ lộ ra đôi mắt rồi mới bước ra khỏi thang máy.
Sau khi đi qua hành lang thật dài, anh đứng trước một cổng vòm gỗ đỏ chạm khắc hoa lệ, nghiên cứu khóa cửa.
“Nhận dạng tin tức tố chính xác.”
Sau tiếng máy móc điện tử vang lên, cánh cửa tự động mở ra.
Sau cánh cửa tầng 30, thoạt nhìn hoàn toàn không giống phòng bệnh, ngược lại càng giống một khách sạn xa hoa dùng để tiếp đãi khách quý.
Anh đẩy xe vệ sinh đi ngang qua đài phun nước trong nhà, cá chép kim hồng bơi qua bơi lại trong hồ.
Ngoài cửa sổ sát đất là toàn cảnh tinh cầu Trung Ương không chút che chắn, mưa lớn trút xuống ào ạt, vạn nhà đèn dầu đan xen bị thảm thực vật ven đường và dòng xe cộ bao quanh, vừa mỹ lệ vừa đồ sộ.
Việt Tư Niên dựa theo sổ tay nhân viên mà anh đã cố sức ép lấy được từ á thư mặt tàn nhang, nghiêm túc bắt đầu tỉ mỉ giặt tấm thảm dệt thủ công.
Trong phòng vô cùng yên tĩnh, trên sô pha còn lưu lại dấu vết từng có trùng nằm qua, tấm thảm cách dệt bằng lông dê xám trắng bị tùy tiện ném trên sô pha, một góc rũ xuống mang theo tua rua.
Trong đế quốc, chỉ có trùng đực các hạ cấp bậc cao mới có thể không kiêng dè mà sử dụng nhiều đồ dùng chế tác thủ công như vậy…
Những vật phẩm kiều quý, độc nhất vô nhị, cần thời gian chế tác dài dằng dặc.
Anh vệ sinh dọc theo đường đi đến phòng ngủ, trong phòng đặt một khoang duy trì sinh mệnh khổng lồ.
Một trùng đực lớn tuổi, mặc áo sơ mi lụa kiểu Pháp sang trọng, khoác áo choàng gai dầu thêu viền hoa lệ, đang tựa vào khoang duy trì sinh mệnh ngủ say.
Bên trong khoang duy trì sinh mệnh, một trùng cái tóc dài bạc trắng rủ đến đầu gối, ngâm mình trong dung dịch dinh dưỡng trong suốt màu lam, lặng lẽ chìm vào giấc ngủ, ngũ quan của anh ta cực kỳ giống Ôn Tinh Lan, chỉ là dáng người đặc biệt gầy gò mảnh dẻ.
Việt Tư Niên thao tác đổi mới dung dịch dinh dưỡng, chất lỏng màu lam chậm rãi chảy ra.
“Cậu là ai? Ai cho phép cậu vào đây?”
Trùng đực lớn tuổi đột nhiên bừng tỉnh, đôi mắt lam giống hệt Ôn Tinh Lan trừng về phía Việt Tư Niên.
Việt Tư Niên thao tác mở nắp khoang, cười nhạt đáp lại: “Ông Ôn, tôi là hùng chủ của Tinh Lan.”
Anh nắm lấy cổ tay Ôn Nguyệt Minh bắt mạch, sắc mặt ôn hòa tiếp lời,
“Tôi thay thư quân của tôi đến thăm trùng trong nhà của em ấy.”
“Cậu nói bậy bạ gì vậy? Khoan đã, cậu đang làm gì?”
Ông Ôn hoảng hốt thất thố đứng bật dậy, vì ngồi lâu nên th*n d*** tuần hoàn kém, suýt chút nữa loạng choạng ngã nhào lên người Việt Tư Niên, được Ôn Mặc Ý bay tới đỡ lấy.
“Xoảng!”
Tiếng cửa sổ sát đất bị đập vỡ vang lên.
“Tích! Tích! Tích!” Tiếng cảnh báo dồn dập vang lên.
Mấy bóng trùng toàn thân đen kịt, mang theo nước mưa ướt sũng lao vào, xông thẳng về phía Ôn Nguyệt Minh đang ngủ say.
Việt Tư Niên tập trung tinh thần bắt mạch, Lucas chắn trước người anh, vung cánh kim loại hất văng những bóng đen đó.
Á thư da đen dẫn theo mấy á thư khác vội vàng chạy tới, đánh thành một đoàn với đám bóng đen.
“Chuyện gì vậy?”
Ông Ôn lùi về sau dựa vào khoang duy trì sinh mệnh, miễn cưỡng trấn định rồi lại xông lên.
“Là cậu dẫn trùng tới hại con tôi sao?”
“Ông nội.”
Ôn Mặc Ý ôm lấy chân ông, giọng nói trầm ổn, “Hùng phụ đang chữa bệnh, đừng quấy rầy hùng phụ.”
Trời đã sáng.
Những bóng đen tập kích đột nhiên đứng yên bất động, hóa thành từng mảnh vỏ xác cũ của trùng nhỏ bé tái nhợt, nửa trong suốt dưới ánh mặt trời .
Lucas kiểm tra từng cái xong, bay trở lại.
“Là tộc phù du.”
Á thư da đen nói tiếp: “Sáng sinh ra, tối đã chết, sinh theo mưa, gặp ánh sáng là chết, độ mẫn cảm với tin tức tố cực thấp.”
“Là loại thích khách dùng một lần chỉ có gia tộc lớn mới nuôi được, hiệu quả bảo mật rất cao.”
Gió gào thét tràn vào, không biết từ lúc nào khẩu trang trên mặt Việt Tư Niên đã rơi xuống, bị cuốn lên bay đi.
Gương mặt anh trầm tĩnh, cắm từng cây châm lấp lánh, ánh mặt trời rơi lên sườn mặt anh, mang theo cảm giác trong suốt như bạch ngọc.
Không biết từ lúc nào quả cầu phòng live stream đã bay trở lại, xoay tròn chiếu cảnh.
【 Trời ơi! Đây là đại tướng Ôn Nguyệt Minh sao? 】
【 Thích khách tộc phù du! Lần đầu tiên tôi thấy hàng thật! 】
【 Đại tướng Ôn Nguyệt Minh đã ở trạng thái trùng thực vật rồi, sao còn có trùng muốn ám sát anh ta? 】