Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 81
“Hailen các hạ, tôi chỉ là một bác sĩ.”
Gương mặt tuấn tú của Việt Tư Niên bị bóng đêm bao phủ, chìm hẳn trong màn đêm, không còn nhìn rõ cảm xúc.
Cái giá của tự do là gì? Ai sẽ vì điều đó mà trả bằng máu thịt?
“Tư Niên các hạ, không cần căng thẳng.”
Hailen nghiêng đầu, mái tóc dài như dòng sông màu ngọc bích chảy dọc theo bờ vai gầy của anh ta.
“Chúng ta là đồng bọn cùng một chiến tuyến.”
Gương mặt anh ta ngây thơ, nở nụ cười, nụ cười giống như cơn gió thổi qua rừng phong.
Tư Niên các hạ không biết, anh càng thuần túy muốn chữa khỏi chứng cuồng bạo, thì ngược lại càng dễ dẫn đến phát sinh hỗn loạn và chấn động.
Mà thứ hòa bình giả dối đó, anh ta Hailen không cần, quốc gia này cũng không cần.
“Muộn rồi, Hailen các hạ.” Việt Tư Niên mở cửa tiễn khách.
“Anh nên trở về nghỉ ngơi.”
Đèn cảm ứng âm thầm sáng lên, ánh sáng trắng nhợt mỏng manh rọi vào, một thân ảnh cao gầy đứng lặng lẽ ngoài cửa trong im lặng.
“Lucas? Sao đã cao như vậy rồi?”
Việt Tư Niên giật mình, vừa kinh ngạc vừa vui mừng đưa tay ra, Lucas phối hợp cúi lại để đối phương xoa đầu.
“Muốn gặp Mặc Ý sao?”
Lucas lắc đầu, ngắn gọn đáp: “Ồn.”
Ánh mắt lại như có ẩn ý liếc Hailen một cái.
Hailen tức đến mức nắm tay cứng lại, anh ta vừa tức vừa cười, liếc Lucas một cái đầy lạnh lẽo.
“Tư Niên các hạ, thất lễ rồi, ban ngày gặp lại.”
Anh ta nghiêng người hành lễ một cách tao nhã, xoay người bước vào hành lang dài, tiếng bước chân vang lên không nhanh không chậm, dần dần xa đi rồi biến mất.
Lucas nhìn Việt Tư Niên, thực hiện một cái quân lễ, khẽ vỗ cánh cơ giáp, uyển chuyển nhẹ nhàng bay đi.
Việt Tư Niên nhìn theo bóng dáng vị khách đến trong đêm khuya thật lâu, sau đó nhẹ nhàng đóng cửa lại.
“Ngài muốn làm gì?”
Lucas vén mái tóc lòa xòa ra sau tai, để lộ một vết máu dữ tợn, kéo dài từ giữa lông mày đến dưới mắt trái, rõ ràng chỉ thiếu chút nữa đã khiến á thư trẻ tuổi biến thành rồng một mắt.
Thần sắc nhóc ta lạnh lùng, hoàn toàn khác xa thiếu niên khép kín, vặn vẹo ngày xưa ở hoang tinh.
“Bảo sao cứ giữ mãi cái tóc mái vướng víu này.”
Hailen cười nhạo, “Thích Tư Niên các hạ đến vậy sao?”
Anh ta kéo dài giọng cười giễu cợt, không trả lời câu hỏi của Lucas.
Lucas nghe vậy theo bản năng sờ lên vết thương trên mặt, lạnh lùng nói:
“Tôi không giống ngài, thích ông chú.”
“Nếu Dylan nghe được, chắc sẽ buồn lắm.”
Hailen nhìn chằm chằm điểm đỏ đang di chuyển trên bản đồ của quang não, bỗng nhiên khẽ nở nụ cười.
“Con sẽ hối hận.”
Lucas liếc nhìn quang não, giọng thiếu niên trong trẻo trở nên trầm thấp.
“Vốn dĩ đám tinh tặc đó không thể chạy thoát.”
“Con định tố giác hùng phụ sao? Nhãi con.”
Hailen dùng ngón tay thon dài như ngọc trắng quấn lấy một lọn tóc nghịch chơi, đôi mắt lục hẹp dài cười như không cười liếc Lucas một cái.
“Thư phụ sẽ buồn.”
Nói xong, Lucas đột nhiên bay về hướng ngược lại, tránh khỏi đèn cảm ứng rồi rời đi, chỉ còn Hailen đứng một mình tại chỗ.
[Lan]: Phi thuyền thoải mái không? Rất cảm động đúng không?
Tiếng bước chân lại vang lên, Hailen cúi đầu, gương mặt vô cảm vừa đi vừa gửi tin nhắn.
[ không có nhưng mà ]: Cảm ơn thương đội Hailan đã hào phóng.
[Lan]: Vậy là cậu đã thỏa mãn rồi sao? Giống như con chó vẫy đuôi lấy lòng, được bố thí chút đồ liền vui mừng khôn xiết?
[ không có nhưng mà ]: Hailen các hạ, ngài hận tiên sinh Dylan đến vậy sao?
Hailen không hề tỏ ra hoảng hốt vì bị đoán trúng thân phận, anh ta nhướng mày, đầy hứng thú nở nụ cười.
Không hổ là thủ lĩnh Bạch Cốt Tinh Đạo lăn lộn nhiều năm ở hành tinh nhỏ số 30, thông tin nắm trong tay quả thật rất chuẩn xác.
Dylan vì phong tỏa hoàn toàn tin tức về cơ giáp trùng đực, thân phận đối ngoại của anh ta chỉ là một bình hoa, không có trùng nào cho rằng anh ta có thể hiểu rõ tình hình vận hành của thương đội Hailan đến vậy.
[Lan]: Không, tôi rất kính yêu tiên sinh Dylan.
Hành lang trống trải, bóng anh ta in lên vách kim loại lạnh lẽo, trong bóng tối có vô số đôi mắt khó ngủ đang nhìn trộm anh ta.
Những trùng cái bị vứt bỏ kia, cả đời không thấy trùng đực, đã sớm hóa điên, bọn họ cách lớp cửa kim loại chống bạo lực lạnh băng, từng đôi mắt kép của trùng lặng lẽ dõi theo trùng đực đơn độc đi lại trong đêm khuya.
Hailen hoàn toàn không cảm thấy sợ hãi, nét mặt anh ta bình tĩnh, nhưng trong lòng lại bùng cháy cuồng nhiệt khó có thể dập tắt.
Những bệnh trùng trong Bạch Tháp đều là kẻ điên, mà trong Hailen các hạ, chưa chắc không tồn tại một kẻ điên.
[Lan]: Vậy thì sao? Á thư Từ Nhiên. Tôi yêu thư quân của tôi, chẳng lẽ tôi không thể sống vì bản thân mình sao?
Ngón tay anh ta lạnh băng, nhưng lại hưng phấn đến run rẩy, không ngừng gõ từng chữ, từng dòng gửi cho một trùng xa lạ chưa từng chung sống.
[Lan]: Cậu là á thư, chẳng lẽ cậu giống những á thư khác, sống theo khuôn phép cũ sao? Thủ lĩnh Bạch Cốt Tinh Đạo.
Khóe miệng Hailen nhếch lên nụ cười khinh miệt, lại đồng thời tự giễu chính mình trong lòng.
[Lan]: Làm một tên trùng xấu xa đường đường chính chính, tôi rất vui vẻ. Tôi kính yêu Dylan, nhưng tôi càng yêu bản thân mình hơn, tôi rất thích dáng vẻ ích kỷ của chính mình.
Trong quá trình di chuyển vượt qua lỗ đen, tín hiệu lúc có lúc không, Từ Nhiên cầm ống dinh dưỡng uống cạn một hơi, cau mày chờ tin nhắn, một trùng cái đứng bên cạnh giúp cậu ta lau vết máu.
Đám tinh tặc độc thân quê mùa, căn bản chưa từng ở chung với trùng đực, cũng không có nhóc con, ra tay không biết nặng nhẹ, lau đến mức Từ Nhiên nhíu chặt mày, nhưng cậu ta lười trách móc đám đầu óc đơn giản này, cúi đầu chăm chú đọc xong tin nhắn trên quang não rồi trả lời.
[ không có nhưng mà ]: Tiên sinh Dylan không làm các hạ thỏa mãn sao?
Từ Nhiên nở nụ cười dữ tợn hoàn toàn không phù hợp với gương mặt thanh tú của mình, cậu ta cố ý chọc giận Hailen.
Trùng đực khó hiểu này rốt cuộc muốn làm gì? Đùa bỡn bọn họ trong lòng bàn tay.
Chỉ khi khiến đối phương mất lý trí hơn, cậu ta mới có thể nhìn rõ.
[ không có nhưng mà ]: Bạch Cốt Tinh Đạo rất sẵn lòng cống hiến sức lực, trùng cái bên tôi nhiều lắm, lại còn khỏe, có thể làm việc được.
Đám trùng cái thuộc hạ không ngừng liếc trộm, dùng ánh mắt kinh ngạc nhìn Từ Nhiên.
“Đồ ngu, nhìn cái gì mà nhìn? Cậu hiểu được sao? Cút đi, đầu của cậu là muốn cho tôi giết lấy máu hay là lột da hả!?”
Từ Nhiên mất kiên nhẫn, một quyền đấm lên đầu thuộc hạ, trùng cái cao lớn phối hợp cúi người chịu đòn, uất ức co mình vào góc, cùng những trùng khác lén lút xì xào.
“Lão đại dục cầu không được thỏa mãn! Vì trùng đực mà đánh tôi!”
“Trùng đực nào? Trùng đực nào vậy?! Lão đại muốn thoát kiếp độc thân à?”
“Hình như có thư quân rồi!”
“Lão đại muốn làm tiểu tam sao?!”
“Trời ơi! Thủ lĩnh Bạch Cốt Tinh Đạo sao có thể đi làm thư hầu được chứ?!”
…
“Tôi nói lần cuối, đám ngu ngốc, im lặng cho tôi!”
Từ Nhiên ngồi xổm tại chỗ, không ngừng điều chỉnh tư thế, cố gắng làm tín hiệu quang não ổn định hơn, nghe tiếng xì xào phía sau liền âm trầm quay đầu trừng mắt nhìn tất cả trùng một cái.
“Rõ rồi, lão đại!” Một trùng cái ngốc nghếch lớn tiếng đáp.
Bên cạnh, một á thư vội vàng che miệng cậu ta lại, nịnh nọt cười với Từ Nhiên, rồi kéo trùng chạy trốn vào góc.
[Lan]: Các cậu từng thấy cơ giáp trùng đực trên tiểu hành tinh số 30 rồi chứ?
Hailen bật đèn chiếu sáng nhà kho ngầm, vắt chân tùy ý ngồi trên thùng hàng, tiếp tục gửi tin nhắn.
Màn hình phát sóng trực tiếp bay tới, cố gắng thăm dò xem trùng đực rốt cuộc đang làm gì trong đêm khuya.
Hailen một tay nắm lấy màn hình phát sóng trực tiếp, siết mạnh, rồi tiện tay ném đi, quả cầu kim loại nhỏ méo mó lăn vài vòng trên mặt đất rồi vỡ ra thành mấy mảnh.
Sau khi phát tiết, cơn giận trong lòng anh ta dịu xuống vài phần.
[Lan]: Dylan không phải thứ các cậu có thể so sánh, đừng tự chuốc nhục.
[Lan]: Á thư muốn thi vào quân đội chẳng lẽ không thể hiểu những các hạ làm ra cơ giáp trùng đực sao?
[Lan]: Sao rồi? Bị một chiếc phi thuyền mua chuộc, cam tâm làm chó thái bình, quên đi tên trùng đã chết trong lòng cậu rồi sao?
[Lan]: Nói đến, tuy anh ta bị xem là tiện dân không xứng có đôi mắt giống Nastalai, nhưng đôi mắt bị móc ra lại bị ngâm trong formalin, nhét vào bình thủy tinh tạo hình hoa lệ, trưng bày trên quầy triển lãm bằng gỗ lê vàng mà bán hết cả Bạch Cốt Tinh Đạo cũng không mua nổi, đặt trong đại sảnh tiếp đãi khách của gia tộc Nastalai cho trùng thưởng thức.
[Lan]: Loại nghệ thuật đẫm máu này, có lẽ cậu không dễ đồng cảm, dù sao á thư cũng không có nhiều linh kiện có thể tháo rời như vậy, ví dụ như cánh, giáp trùng…
[Lan]: Tôi nghe nói, gia tộc Nastalai đang làm một thí nghiệm rất thú vị, bọn họ sẽ vặt cánh của trùng tộc hiếm có khi còn sống rồi khâu lại. Cậu đã từng nhìn thấy sau lưng tên bướm có đôi mắt lá phong hoa hồng đó chưa?
[Lan]: A, thật đáng tiếc, hình như anh ta rất yêu cậu, chắc chắn không nỡ để cậu nhìn thấy, chỉ có đôi mắt là không có cách nào che giấu, bởi vì gia tộc Nastalai không cho phép anh ta đeo mắt giả, bọn họ muốn dùng anh ta để cảnh cáo trùng khác, cho nhìn rõ hậu quả của việc mạo phạm uy nghiêm Nastalai là gì. Đôi mắt của anh ta bị phá hủy hoàn toàn, ngay cả tròng mắt phỏng sinh cũng không thể gắn vào được.
[Lan]: Là á thư, đối mặt với trùng cái yêu cậu đến mê muội mà cậu chỉ biết trốn tránh, cậu chẳng hay biết gì sao? Vào thời kỳ đế quốc thịnh hành lúc đó, những lời đồn thú vị này kéo rất nhiều trùng kéo đến gia tộc Nastalai để vây xem đóa hoa hồng nhỏ xinh đẹp này. Nghe nói dựa vào độ nóng của tên này, gia tộc Nastalai lại một lần nữa mở rộng bản đồ liên hôn. Sau khi nếm được vị ngon, bọn họ lại có thêm nhiều câu chuyện mới như vậy.
Từ Nhiên khi trốn chạy khỏi tinh hệ Viễn Chinh, vì không thể ra tay tàn nhẫn với quân Viễn Chinh, chỉ có thể bị động chịu đánh, nội thương vừa mới bị ép xuống, sau khi đọc xong những tin nhắn này, khóe miệng cậu ta lại trào ra một tia máu đen, sắc mặt trắng bệch.
[ không có nhưng mà ]: Chính vì vậy tôi mới phải bảo vệ tốt những anh em còn lại, tôi sẽ không để thù hận chi phối mà hy sinh tính mạng của bọn họ.
[Lan]: Nếu tôi viện trợ cho mỗi trùng một bộ cơ giáp thì sao?
[Lan]: Có thể đường đường chính chính đứng thẳng làm trùng, chẳng lẽ cậu còn muốn quỳ xuống làm chó sao?
[Lan]: Quan chấp chính đã đạt được liên minh với cậu rồi đúng không, còn định giấu tôi sao?
[Lan]: Sản nghiệp thư quân Dylan của tôi nắm giữ toàn bộ chuỗi tài chính lớn nhất tinh hệ, thân là hùng chủ của cậu ta, chẳng lẽ còn có tin tức gì có thể qua mắt tôi sao?
[Lan]: Con chó hoang đáng thương đó, thậm chí còn không được chủ trùng ban cho một cái tên, cầu xin không được đến phát điên, chẳng lẽ tôi không đáng tin hơn cậu ta sao?
[ không có nhưng mà ]: Thật sự mỗi trùng đều sẽ có cơ giáp của riêng mình sao? Giống loại ở hành tinh nhỏ số 30?
Từ Nhiên kích động đến mức mặt đỏ bừng, cậu ta bật dậy, đầu “choang” một tiếng đập mạnh vào vách phi thuyền, nội tạng vẫn cháy bỏng đau đớn dữ dội, nhưng cậu ta hoàn toàn không để ý, ánh mắt khóa chặt vào quang não.
Sao cậu ta có thể không quan tâm được? Trong mơ cậu ta cũng đang báo thù cho Niels.
Nhưng chẳng lẽ cậu ta phải dùng tính mạng của đám già yếu bệnh tật này để tô điểm cho hứng thú nhất thời của trùng đực các hạ sao?
[Lan]: Cậu nghĩ tôi là ai? Tôi sẽ không làm được sao?
“Lão đại?”
Đám trùng cái vây quanh lo lắng gọi khẽ, nhưng Từ Nhiên trước mắt lại như đã biến thành một trùng xa lạ, cậu ta phớt lờ tiếng gọi của thuộc hạ, cuồng nhiệt nhìn quang não, hưng phấn tăng tốc độ phi thuyền.