Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 80

“Thật thoải mái, tay chân ấm áp…”

Từ mấy năm trước khi vào kho lạnh lấy thuốc, bị vô ý nhốt ở bên trong suốt một đêm, khớp xương của cậu ta thường xuyên đau nhức, sợ lạnh, ngần ấy năm nay, đây vẫn là lần đầu tiên cậu ta cảm thấy dễ chịu như vậy.

Á thư mặt tròn như trẻ con hai tay ôm lấy đầu gối của mình, vẻ mặt thỏa mãn.

“Muốn về nhà quá, huhuhu…”

Một á thư khác gầy gò cao lêu nghêu, say đến mức không biết trời đất, liều mạng rót rượu thuốc vào miệng.

Việt Tư Niên một tay giật lấy ống trúc, vỗ vỗ lên đầu á thư.

“Được rồi, được rồi, vừa nãy không phải cậu nói ngày mai đến lượt cậu nghỉ sao?”

Á thư ngẩng đầu lên, tóc rối bết dính vào mặt, nước mắt không sao ngăn được mà chảy xuống.

“Thư phụ còn đang dùng thiết bị duy trì sinh mệnh ở tầng cao nhất Bạch Tháp, nếu tôi không nghỉ ngơi thì có thể kiếm được gấp ba tiền lương…”

Việt Tư Niên dịu dàng giúp cậu ta chỉnh lại tóc mái.

“Trong nhà có trùng đang đợi cậu sao?”

“Em trai với con trai…”

Gương mặt cậu ta gầy đến hõm sâu, lông mi dính đầy nước mắt, ngây người nhìn Ôn Mặc Ý đến xuất thần.

Á thư trước mắt gầy đến chẳng hề đẹp đẽ, lúc khóc cũng hoàn toàn không khiến trùng khác thương xót, vậy mà lại khiến Việt Tư Niên thấy đau lòng.

Việt Tư Niên không ngờ rằng, á thư trông nhỏ bé gầy gò như vậy đã có bé con rồi, bản thân cậu ta nhìn vẫn như một đứa trẻ.

“Cậu tên là gì?”

“Char…. Charles.” Mí mắt cậu ta sụp xuống từng chút một, trông như sắp ngủ rồi, nhưng vẫn cố gắng chống đỡ, mắt dán chặt vào nhóc con không rời.

Việt Tư Niên đỡ lấy Charles.

“Để tôi đỡ cậu đi ngủ nhé? Tỉnh dậy rồi thì về nhà thăm họ.”

Charles lắc đầu rồi lại gật đầu loạn xạ, tóc lại lần nữa rối bết lên mặt, cậu ta cảm thấy tứ chi của mình như tách rời khỏi đại não, càng dùng sức lại càng không nghe lời, trông cứ như muốn lăn vào lòng trùng đực các hạ.

【 Mở cộng cảm đi, rượu thuốc này thơm ghê, uống chắc cay lắm, sao cái mặt tên nhóc kia trông thích ý thế? 】

【 Có phải tên Charles này cố ý chiếm tiện nghi của Tư Niên các hạ không?! 】

Á thư nhỏ mặt đầy tàn nhang đỏ bừng mặt, tay chân lúng túng bò dậy từ dưới đất, lảo đảo xông tới.

“Các, các hạ! Để tôi giúp, Charles say quá rồi, không phải cố ý mạo phạm đâu.”

Cậu ta vội vàng đỡ lấy Charles, bước chân phù phiếm dìu trùng đi ra ngoài.

“Không sao, ngày mai Charles ngoan ngoãn về nhà đi, mấy ngày nay để tôi thay cậu trực ban.”

Việt Tư Niên cong cong mí mắt, hai ngón tay kẹp thẻ công tác của Charles, cực kỳ tự nhiên nhét vào túi áo mình.

“Không không không…” Charles toát mồ hôi lạnh ngay lập tức, gần như tỉnh rượu trong nháy mắt.

Các hạ lấy thẻ công tác của cậu ta từ lúc nào vậy?

Việt Tư Niên khẽ mỉm cười, cứng rắn dìu Charles về ký túc xá, nhanh tay ấn nhẹ vào huyệt sau tai khiến đối phương chìm vào giấc ngủ.

“Các, các hạ…”

Á thư tàn nhang lắp bắp, miễn cưỡng ôm lấy Charles đã ngất, cố hết sức vươn một tay đòi lại thẻ công tác của Charles, nhưng không dám trực tiếp giật.

“Đây là thù lao rượu thuốc.”

Trên mặt Việt Tư Niên mang theo nụ cười ngay thẳng vô sỉ, ánh mắt lấp lánh.

“Cũng là tiền bồi thường tinh thần vì phải chăm sóc con ma men này.”

Đầu ngón tay anh kẹp thẻ công tác, còn cố ý lắc lư trước mắt á thư tàn nhang.

【 Trước kia các hạ là một trùng rất ít nói… 】

【 Khi đó còn để tóc mái dày lắm… 】

【 Sao bây giờ lại biến thành thế này? 】

【 Nhất định là Hailen các hạ làm ô nhiễm Tư Niên các hạ thuần khiết rồi! Gần mực thì đen! 】

【 Không phải chứ, mấy fan não tàn các cậu có quên vụ cào lòng bàn chân Thanh Nhiễm các hạ rồi bảo là trị liệu không? 】

【 Tốt xấu, hắc hắc. 】

【 Cậu hắc hắc cái gì? 】

【 Che mặt thẹn thùng, các hạ tốt xấu gì tôi cũng yêu ~ 】

【 Lôi tên trùng trên lầu làm cay mắt này ra ngoài, bôi tinh dầu cho tôi! 】

Tàn nhang nhỏ ấp úng, mặt càng đỏ hơn, giơ tay định giật lại thẻ công tác, nhưng vừa sợ vừa rụt rè, không dám dùng sức, sợ làm Việt Tư Niên bị thương.

Việt Tư Niên cố ý để tàn nhang nhỏ chạm trúng tay mình, nhíu mày,

“A! Đau!”

【Á thư thô lỗ không biết nặng nhẹ! 】

Tàn nhang nhỏ cuống đến mức không biết làm sao, bị dọa sợ, râu trùng dựng thẳng tắp.

“A!?”

Ôn Mặc Ý trốn sau chân Việt Tư Niên, lén ló đầu ra cười khúc khích một tiếng, “Anh trai giống quả hồng trên hoang tinh.”

Việt Tư Niên làm bộ tủi thân, thổi thổi ngón tay mình, ánh mắt cười như không cười liếc tàn nhang nhỏ một cái.

“Tôi… xin lỗi…”

“Cậu đáp ứng tôi một chuyện, tôi liền tha thứ cho cậu.”

Việt Tư Niên cười tủm tỉm, linh hoạt duỗi bàn tay thon dài không hề trầy xước ngay trước mặt tàn nhang nhỏ, mấy cây ngân châm từ kẽ ngón tay đổi qua đổi lại, lóe lên ánh sáng khiến trùng hoa cả mắt.

【 Việt Tư Niên các hạ nhìn hoàn toàn không hề bị thương mà? 】

【 Tôi mở cộng cảm rồi, vừa nãy chẳng có cảm giác gì hết. 】

Tàn nhang nhỏ liên tục gật đầu, sợ đến mức tiện tay quẳng Charles lên giường, đứng thẳng người, dựng tai lắng nghe.

Việt Tư Niên thấy vậy, nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu tàn nhang nhỏ,

“Đưa Charles ra khỏi Bạch Tháp trong đêm nay, cho cậu ta lên xe về nhà.”

“Vâng, các hạ.”

Tàn nhang nhỏ tủi thân cúi đầu, nhỏ giọng lẩm bẩm,

“Việt Tư Niên các hạ thật biết bắt nạt trùng.”

Đúng là một cục trẻ con.

Việt Tư Niên bật cười, gõ nhẹ lên đầu tàn nhang nhỏ, “Đưa mấy trùng khác về nghỉ ngơi đi.”

Những á thư này tuổi còn nhỏ, vậy mà đã phải đến Bạch Tháp chăm sóc bệnh trùng, có kẻ thậm chí đã có bé con.

Nghĩ đến đây, Việt Tư Niên khẽ nhíu mày.

“Hùng phụ.” Ôn Mặc Ý nắm chặt tay Việt Tư Niên, kéo anh chạy về phía sâu trong hành lang.

Việt Tư Niên ngẩng đầu lên, vừa khéo đối diện với ánh mắt đang lén nhìn mình của Việt Thanh Nhiễm, anh loạng choạng một chút rồi lấy lại thăng bằng.

“Bé Du Ninh…” dạo này thế nào?

“Rầm!” Việt Thanh Nhiễm đóng sập cửa lại.

Thật kỳ lạ.

Trước kia tuy ghét mình, nhưng anh ta vẫn giữ được cái gọi là phong độ trùng đực thế gia, hôm nay rốt cuộc là làm sao?

【 Mọi người có xem tin trên Tinh Võng không? 】

【 Chuyện Việt Thanh Nhiễm các hạ thuê thủy quân có phải là thật không vậy? 】

【 Chuyện này khó nói lắm, nhưng nguyên soái đã báo cáo đám thủy quân đó lên tòa án tinh tế rồi, sớm muộn gì chân tướng cũng lộ ra. 】

【 Có định tội thì cũng chẳng liên quan gì đến trùng đực các hạ, nhiều lắm là phái một thư hầu thay hùng chủ chịu phạt thôi. 】

【 Luật bảo hộ trùng đực đúng là quá bất công… 】

Ôn Mặc Ý thất vọng cúi đầu, không thấy được anh trai nhỏ Du Ninh.

Việt Tư Niên bế Ôn Mặc Ý lên, đèn hành lang theo bước chân mà lần lượt sáng lên, trong bóng tối có vô số đôi mắt đang rình rập.

Nhóc con nhạy bén cảm nhận được cảm giác bị nhìn chằm chằm này, siết chặt cổ hùng phụ.

“Bé cưng, hôm khác lại chơi với bạn Du Ninh nhé, được không? Muộn rồi, bạn Du Ninh cũng ngủ rồi.”

Việt Tư Niên dịu giọng an ủi Ôn Mặc Ý, ấn đầu nhóc vào trong ngực mình, nhẹ nhàng vỗ lưng.

Cái đầu chôn trong ngực khẽ cọ cọ, đôi cánh nhỏ ngoan ngoãn cuộn tròn trong lòng bàn tay của trùng trưởng thành.

Trong đầu Ôn Mặc Ý mơ hồ, nhưng lại rất rõ ràng nghĩ rằng, có lẽ sau này không thể chơi cùng Du Ninh giống như trước kia nữa.

Đêm xuống, nhóc con lăn lộn cả ngày, dựa sát hùng phụ, ôm đầy tâm sự u ám chìm vào giấc ngủ say.

“Cốc cốc.” Hai tiếng gõ cửa rất khẽ.

Việt Tư Niên lập tức mở mắt, nhìn về phía cửa sổ, xác nhận rèm cửa không có gì bất thường mới xoa xoa ấn đường đi ra cửa, anh mở giám sát bên ngoài xem thử, không giấu được kinh ngạc mà chớp mắt hai cái.

[Lan]: Tỉnh rồi sao? Việt Tư Niên các hạ.

Việt Tư Niên cúi đầu nhìn tin nhắn trên quang não, rồi mở cửa,

“Hailen các hạ, buổi tối tốt lành.”

Anh nhìn quanh một vòng, hạ giọng hỏi: “Lucas đâu?”

“Việt Tư Niên các hạ, tôi nhớ anh lắm đó.”

Hailen cười tươi rói, ôm chặt Việt Tư Niên một cái, tiện tay vỗ bay camera phát sóng trực tiếp đang bay tới, cúi người lẻn nhanh vào phòng, thuận tay đóng cửa lại.

“Thằng nhóc đó còn đang thấy mới mẻ lắm, đang đi tuần khắp nơi, mò mẫm địa hình Bạch Tháp.”

“Ồ, nhóc đáng yêu ngủ ngon thật.”

Hailen như bướm lượn xuyên hoa bay tới bay lui trong phòng, véo véo gương mặt Ôn Mặc Ý, rồi lại đi đến sát bên Việt Tư Niên, áp chặt vào anh.

Việt Tư Niên giật mình, vừa bất đắc dĩ vừa buồn cười,

“Hailen các hạ đúng là rất giỏi tạo bất ngờ.”

Hay nói đúng hơn là dọa trùng.

“Môi trường sống ở kho ngầm thế nào?”

“Không tệ quá đâu, hoan nghênh Việt Tư Niên các hạ tới làm lao công.”

Hailen cười tủm tỉm, bám sát phía sau Việt Tư Niên từng bước, cả người lười biếng nửa treo lên người đối phương, trông hệt như một con gấu túi.

“Hailen các hạ, nặng lắm.”

Việt Tư Niên hơi đau đầu, không hiểu vì sao Hailen các hạ ngày thường lười đến muốn mạng, vậy mà nửa đêm nửa hôm lại tự mình tới đây quấy anh.

“Tư Niên các hạ, tôi có một ý tưởng rất thú vị, cần cậu hỗ trợ…”

Hailen ghé sát tai Việt Tư Niên, hạ giọng thì thầm, lại cố tình xấu xa dừng lại.

Việt Tư Niên buồn ngủ ngáp một cái,

“Muộn rồi, Hailen các hạ.”

“Trùng đực cấp F rất khó tinh luyện ra tin tức tố của mình, đúng không?”

Nói đến đây, Hailen như chó con ngửi ngửi mùi dược liệu đông y trên người Việt Tư Niên, Việt Tư Niên khó chịu mà giãy nhẹ một cái.

“Tôi là trùng đực cấp cao, rất thích hợp làm nguyên liệu tinh luyện tin tức tố trùng đực đó.”

Thấy vậy, Hailen hơi kéo giãn khoảng cách với Việt Tư Niên, cười tủm tỉm hạ giọng nói.

Việt Tư Niên xoay người nhìn thẳng Hailen, đôi mắt xanh lục của đối phươnglóe sáng trong bóng đêm…

Trông như không hiểu sao lại rất phấn khích.

“Các hạ muốn làm gì?”

Anh nhíu mày nói tiếp, “Tôi là bác sĩ, chỉ biết chữa bệnh cứu trùng, không làm thực nghiệm trên trùng sống.”

“Tư Niên các hạ, dùng động vật nhỏ làm thực nghiệm với dùng tôi làm thực nghiệm thì có gì khác nhau sao? Những bệnh trùng trên tinh cầu số 30, chẳng lẽ toàn bộ đều là đang áp dụng phương án trị liệu đã hoàn toàn thành thục?”

Hailen kéo dài giọng, mang theo ý dụ dỗ hỏi lại,

“Cậu nhẫn tâm nhìn trùng cái bị trùng đực dùng tin tức tố khống chế sao? Dùng tôi làm thực nghiệm để giải quyết vấn đề này đi.”

Việt Tư Niên suy nghĩ một lát rồi chậm rãi đáp,

“Hailen các hạ, phương án đang thực hiện trên tinh cầu số 30 là cách trị liệu ổn thỏa nhất mà hiện tại tôi có thể làm được. Còn về mặt khác, không thể hoàn toàn gọi là khống chế, tin tức tố giống như là công cụ tự bảo vệ mà trùng đực tiến hóa ra để ứng phó với trùng cái có vũ lực cao nhưng lý trí thấp…” Anh dừng lại, rồi nói tiếp: “Mùi tin tức tố quả thật có thể làm giảm phản ứng của chứng cuồng bạo ở trùng cái.”

Hailen cong mắt cười, trông hệt như một ác ma mắt xanh.

“Vậy nên Tư Niên các hạ nghĩ thế nào, định khoanh tay đứng nhìn trùng cái bị khống chế sao?”

“Không, không phải vậy…”Anh rũ mắt xuống, “Dù nhận thức của đông y về vấn đề này còn trống rỗng, nhưng về mặt phát triển thiết bị, trùng tộc đã bỏ xa tất cả.”

Những lời này nghe có vẻ khó hiểu, nhưng Hailen lại hiểu rất rõ Việt Tư Niên đang muốn nói gì, dù sao anh ta cũng là kẻ đã phát triển thành công cơ giáp trùng đực.

“Khi trùng cái ngửi thấy tin tức tố, sẽ kích hoạt khu phản xạ thần kinh, tạo ra phản ứng mang tính phổ quát.”

Việt Tư Niên chuyên chú suy nghĩ, lúc này anh giống như đang tự lẩm bẩm, Hailen rất hứng thú lắng nghe.

“Tuổi càng lớn, phản ứng của Trùng tộc càng giống nhau, tôi tra cứu lịch sử Trùng tộc, suy đoán nguồn gốc là do việc xây dựng lòng trung thành của Trùng tộc đối với trùng mẫu.”

Nghĩ đến đây, anh dừng lại một chút, nhớ tới tập đầu của Biến Hình Ký, nhíu mày nói tiếp,

“Điều này hẳn được xem là ký ức di truyền trong tiềm thức của Trùng tộc, dù không thể kích hoạt nội dung cụ thể, nhưng đã hình thành phản xạ giống như phản xạ gõ đầu gối.”

“Sau đó, trùng mẫu chết, chứng cuồng bạo cũng theo đó xuất hiện. Trên thực tế, dù là trùng đực hay trùng cái đều có thể mắc bệnh này, chỉ là vì trùng cái có giá trị vũ lực quá cao, mức độ nguy hại lớn hơn, nên biểu hiện trên trùng cái rõ rệt hơn, khiến nó bị coi là bệnh riêng của trùng cái.”

Anh cúi đầu, giọng nói càng lúc càng thấp.

“Mà tiêu chuẩn phân chia cấp bậc trùng đực thực chất là độ đậm của tin tức tố, tôi suy đoán độ đậm này được quyết định bởi mức độ hoàn chỉnh của ký ức truyền thừa tiềm thức.”

Việt Tư Niên ngừng lại rồi tiếp tục: “Tôi phỏng đoán việc dùng tin tức tố trị liệu sẽ không ngừng k*ch th*ch trùng cái hồi tưởng ký ức truyền thừa về trùng mẫu, tái cấu trúc sự phục tùng của họ đối với trùng mẫu, có khả năng sẽ quay lại cấu trúc xã hội đã từng tồn tại.”

“Hailen các hạ, dùng tin tức tố trị liệu chứng cuồng bạo của trùng cái, việc giải quyết tính gây nghiện là cửa ải bắt buộc phải vượt qua, cho dù thành công, cũng có thể sẽ tạo ra một trùng mẫu viễn cổ vốn không tồn tại, trở thành xiềng xích mới của trùng cái.”

Việt Tư Niên nhớ tới bệ hạ Quân Hoài An, đôi mắt bất an chớp nhẹ, đối phương có biết chuyện này không?

Hay là cố ý muốn anh dùng tin tức tố để trị liệu cho trùng cái?

Nếu anh không phát hiện ra vấn đề này trên tinh cầu số 30, trùng cái ở Bạch Tháp sẽ biến thành bộ dạng gì?

Hoặc nói cách khác, dưới sự trị liệu tin tức tố quá mức của Bạch Tháp, những trùng mắc chứng cuồng bạo nặng rốt cuộc đã biến thành cái gì?

Chuyện này đã không còn đơn giản là vấn đề nghiện tin tức tố.

“Các hạ sẵn sàng dùng chính mình làm thực nghiệm vì trùng cái là rất cao thượng, nhưng tôi không tán thành phương thức trị liệu này, xin cho phép tôi từ chối.”

Việt Tư Niên kéo giãn khoảng cách với Hailen, nhíu mày hạ giọng nói,

“Tôi đã thử kết hợp nhiều loại dược liệu theo những phương thức khác nhau, đưa vào lâm sàng trị liệu, hiện tại đã đạt được tiến triển bước đầu.”

“Tư Niên các hạ, cậu muốn trùng tộc nghênh đón tự do thật sự sao?” Hailen cười tủm tỉm nói: “Thú vị thật, chuyện hay ho thế này phải cho tôi tham gia cùng chứ.”