Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 86

Việt Tư Niên đẩy nhẹ gọng kính, tắt chức năng làn đạn bình luận.

Hình thức của Bạch Tháp đã thay đổi, Việt Tư Niên mang theo công cụ tương tác của phòng phát sóng trực tiếp để thuận tiện nắm bắt tin tức hơn, không ngờ trùng xem trên làn đạn càng lúc càng quá trớn, lỡ như Tinh Lan nhìn thấy, nhất định sẽ suy nghĩ nhiều.

“Thất lễ rồi, Bạch Tháp không chỉ có một mình tiên sinh Nguyệt Minhlà bệnh trùng, Tư Niên khó tránh khỏi việc chăm sóc chưa chu toàn.”

Việt Tư Niên cười khổ một chút:”Hy vọng Tinh Lan sẽ không trách tôi.”

Ôn Nguyệt Minh nghe vậy, chậm rãi hạ hàng lông mi bạc:“Tư Niên các hạ là ân trùng cứu mạng của Nguyệt Minh, Tinh Lan tuyệt đối sẽ không trách ngài.”

Anh ta nhạy bén nhận ra Việt Tư Niên đang cố ý kéo giãn khoảng cách với mình, hẳn là không muốn khiến Ôn Tinh Lan hiểu lầm.

Thật khiến trùng ta ghen tị.

Chỉ sau một giấc ngủ, đối với anh ta, cả thế giới đã hoàn toàn thay đổi.

Ôn Nguyệt Minh buồn ngủ đến mức cố sức chớp mắt, muốn nói thêm vài câu với Việt Tư Niên.

Quá xa lạ, anh ta chẳng biết gì cả, điều này khiến Ôn Nguyệt Minh cảm thấy vô cùng bất an.

Anh ta muốn biết thêm nhiều tin tức hơn.

“Tiên sinh Nguyệt Minh mới khỏi bệnh nặng, cơ thể tất nhiên mệt mỏi, vật lý trị liệu cũng vô cùng hao tổn tinh lực, Tư Niên xin không quấy rầy nữa.”

Việt Tư Niên không muốn vì sự tương tác giữa hai trùng mà khiến nhiều trùng xem gắn ghép những cặp đôi hoàn toàn không có khả năng hơn nữa.

Cả đời Tinh Lan đã đủ ủy khuất rồi.

Chỉ cần có thể làm được, anh đều hy vọng tận lực thiên vị đối phương.

Việt Tư Niên xoay người bế Ôn Mặc Ý rời đi, trước khi Mặc Ý có thể gặp riêng Tinh Lan để nói chuyện cho đàng hoàng, anh tuyệt đối sẽ không để trùng nhóc con ở cùng một chỗ với Ôn Nguyệt Minh.

“Tư Niên…”

Ông Ôn vội vàng gọi với theo, bám sát phía sau Việt Tư Niên, hoàn toàn không còn dáng vẻ kiêu căng lúc mới gặp.

Việt Tư Niên tự mình bước ra ngoài,
“Ông Ôn, có lẽ ngài chưa rõ, Ngài Chim Ruồi ở tầng 13 là thư phụ của tôi, hiện tại tôi phải đi tái khám cho ông ấy, e rằng không có thời gian trò chuyện.”

“Không không không, không phải trò chuyện…”

Ông Ôn ấp úng, một lúc lâu sau như thể đã hạ quyết tâm, miệng giống súng máy, nói liên hồi nhanh chóng:

“Tư Niên có tiện hay không, đi xem thư quân của tôi…Em ấy không nhận ra trùng ở hiện tại.”

Da ông Ôn vốn trắng mịn, nên vừa đỏ lên liền trông vô cùng rõ ràng.

Rõ ràng cả đời ông ta chưa từng cầu xin trùng nào, chỉ là nhờ Việt Tư Niên đi xem thư quân của mình thôi mà đã cảm thấy nhục nhã, đến mức đôi mắt cũng ươn ướt.

Cũng phải, thân là trùng đực quý tộc cấp cao, từ trước đến nay đều là trùng khác hai tay dâng lên thứ ông ta muốn, khi nào cần ông ta phải tự mình cầu xin trùng.

Nhưng ông Ôn có thể vì Ôn Nguyệt Minh mà cúi đầu, vì thư quân của mình mà cúi đầu, lại tuyệt đối không vì Ôn Tinh Lan mà cúi đầu.

Việt Tư Niên càng hiểu trùng tộc, lại càng không thích nơi này.

Thế nhưng bởi vì có Tinh Lan, có Mặc Ý, Việt Tư Niên lại cảm thấy vạn vật tràn đầy sinh cơ, anh luôn có cách khiến nơi này trở nên đáng yêu hơn.

“Được, mời ông Ôn dẫn đường.”

Việt Tư Niên gật đầu, vừa hay cũng cần lên tầng 29 làm việc vặt, hoàn thành nhiệm vụ của tổ chương trình.

“Dẫn con đi cùng đi.”

Ôn Nguyệt Minh được hộ công đỡ, gắng gượng đứng dậy, sắc mặt không đổi, chỉ có lớp mồ hôi mịn trên trán mới cho thấy ông ta không phải hoàn toàn không có cảm giác.

Việt Tư Niên cau mày,
“Tuy nhờ dung dịch dinh dưỡng và massage, cơ bắp vẫn duy trì được ở mức tạm ổn, nhưng dù sao cũng đã nằm suốt bảy năm, di chuyển quãng đường dài vẫn khá gượng ép.”

Anh kiên nhẫn khuyên nhủ, cho dù có bất bình vì Tinh Lan đến đâu, anh cũng không thể vi phạm bổn phận của một bác sĩ.

“Thư phụ vì tôi mà phát bệnh,dù sao tôi cũng nên đi thăm ông ấy.”

Ôn Nguyệt Minh khẽ cúi đầu, trông như một đứa trẻ làm sai chuyện, cả trùng cao lớn mà lại gầy đến quá mức, khiến khán giả nhìn thấy cảnh này đều xót xa không thôi, càng không cần phải nói đến ông Ôn.

Ông Ôn bước lên, cùng hộ công đỡ Ôn Nguyệt Minh đi ra ngoài, ông ta cố gắng đè nén cơn giận, nhưng cuối cùng vẫn không nhịn được.

“Tư Niên, Nguyệt Minh là đang nhớ thư phụ, không giống trùng vô tâm vô phổi, chưa từng quan tâm trùng trong nhà.”

Việt Tư Niên nghe câu này xong, không kìm được tức giận.

Đối với những tranh chấp nhắm vào mình, trước nay Việt Tư Niên luôn lựa chọn né tránh tiêu cực, đây là lần đầu tiên anh muốn chính diện đối đầu.

Việt Tư Niên đứng khựng tại chỗ, Ôn Nguyệt Minh không thể không dừng lại chờ anh, vốn đi liền mạch còn đỡ, vừa đi vừa dừng thế này, anh ta lập tức cạn kiệt sức lực, đau đến gần như không đứng vững, hai chân run rẩy không kiểm soát được.

Cảnh này quả thực quá mức.

Ông Ôn đau lòng đến đỏ cả mắt.

Ông ta có thể tùy ý quở trách Ôn Tinh Lan, nhưng tuyệt đối không dám đắc tội Việt Tư Niên, chỉ có thể liều mạng để Ôn Nguyệt Minh dựa vào người mình, tránh cho nhóc con quật cường này phải chịu khổ.

“Trùng vô tâm vô phổi là ai?”

Việt Tư Niên thong thả hỏi, anh muốn xem rốt cuộc ông Ôn định nói ra căn nguyên gì.

Dù sao cũng là trùng quý tộc, không đến mức thật sự không có đầu óc.

Ông Ôn chỉ là không để tâm đến Ôn Tinh Lan mà thôi.

Nhưng ông ta để tâm đến đứa con đầu tiên của mình, đứa trẻ sinh ra cùng lời tiên đoán đứa con ánh sáng, đứa con đáng thương bị thương nặng.

Ông ta cũng để tâm đến thư quân tinh thần thất thường, mất hết thể diện, sống cô độc ở tầng 29.

Chính vì những sự để tâm đó chẳng liên quan gì đến Ôn Tinh Lan, ông Ôn đột nhiên hậu tri hậu giác nhận ra, Việt Tư Niên trước mắt- trùng đực cấp thấp bị coi là phế vật này- lại vô cùng để ý đứa con không nghe lời của ông ta, đứa trẻ mang đến điềm xấu và phiền phức từ lời tiên đoán kia.

Giờ phút này, đối phương đang dựa vào năng lực chữa trị độc nhất vô nhị của mình để ra mặt cho Ôn Tinh Lan.

Bị một trùng đực cấp thấp, lại còn là đứa con bỏ đi của Việt gia nắm thóp.

Ông Ôn càng cảm thấy nhục nhã, vừa giận vừa không dám nói gì, chỉ có thể cúi đầu lí nhí:

“Tôi vừa rồi xem tin tức tinh võng, thuận miệng nói bừa.”

Ông ta lại ngẩng đầu cười lấy lòng:
“Vẫn là Tinh Lan có tiền đồ nhất, gả cho hùng chủ tốt, chữa bệnh cho anh trai, còn gánh vác toàn bộ chi tiêu trong nhà.”

Lúc này Việt Tư Niên mới khẽ mỉm cười, nghiêng đầu dặn dò Lucas,

“Đẩy một chiếc xe lăn tới cho tiên sinh Nguyệt Minh, đi không nổi thì ngồi xe lăn mà qua.”

Anh xoay người đi ra ngoài cửa phòng,
“Không cần cảm ơn, đây là đồ Tinh Lan chuẩn bị cho quân thư hành động không tiện trên tinh cầu số 30.”

Xinh đẹp.

Hailen suýt nữa đã vỗ tay cho Việt Tư Niên.

Chỉ một qua một lại, không mềm không cứng, vừa giúp Ôn Tinh Lan ra mặt, lại ép ông Ôn và Ôn Nguyệt Minh phải nhận ân tình của Ôn Tinh Lan trước mặt mọi trùng, còn để tất cả trùng đều biết những gì Ôn Tinh Lan làm trên tinh cầu số 30 chỉ mới là góc băng sơn.

Nghĩ lại xem trùng phụ trách của tổ chương trình là ai?

Chẳng phải là cái kẻ nhận nhầm ân cứu mạng rồi phát điên kia sao, giờ này chắc chắn khó chịu đến chết?

Hailen ăn dưa đến hưng phấn, chỉ hận không thể lao thẳng tới trước mặt Trịnh Thành Phong, tận mắt nhìn thấy sắc mặt khó coi của đối phương.

Thôi bỏ đi, cái tên đó nghe đã thấy khó chịu, giống như thuốc xịt tin tức tố di động.

Anh ta nhăn mũi, “chậc” một tiếng trong lòng.

Hailen đi theo sau nhóm trùng, mắt đảo qua đảo lại, lười biếng lùi lại vài bước rồi ngồi lên xe lăn.

Anh ta còn chưa từng được ngồi xe lăn do Lucas đẩy, dựa vào cái gì lại tiện nghi cho Ôn Nguyệt Minh kia?

“Cậu!” Ông Ôn kinh hãi kêu lên.

Ông ta không ngờ Hailen đang yên đang lành lại muốn tranh xe lăn với bệnh trùng, nhất thời tức đến mức không nói nên lời.

Dù sao Hailen cũng là trùng đực, thân hình vốn gầy yếu hơn trùng cái nhiều, chiếc xe lăn được định chế cho quân thư đối với anh ta mà nói quá rộng, anh ta ôm gối cuộn người trong xe lăn, trông nhỏ xíu một cục, khiến các trùng xem trong phòng live stream là quân thư ai nấyđều nổi bong bóng hồng trong lòng, làm sao nói ra được lời trách cứ nào.

【 Hailen các hạ thật đáng yêu. 】

【 Đáng yêu như vậy thì cho ngài ấy ngồi chút có sao đâu? Đại tướng còn phải vận động trị liệu, một lát nữa chưa cần dùng xe lăn ngay! 】

Ôn Nguyệt Minh hiền hòa cười cười, mồ hôi không ngừng lăn xuống trên gương mặt tái nhợt gầy gò.

Anh ta chủ động bước ra ngoài, vừa chậm rãi cử động vừa cố gắng nói chuyện,

“Hùng phụ, đi thôi, con không sao.”

Nói rồi, anh ta còn giả vờ nhẹ nhàng mà đùa một câu:

“Dù sao cũng từng ra chiến trường, không đến mức không chịu nổi chút đau này.”

Ôn Nguyệt Minh như vậy ngược lại khiến những trùng khác trông càng thêm vô cớ gây rối.

Theo tư duy trùng bình thường, lúc này hẳn là đã lập tức bật dậy, nhường xe lăn cho anh ta.

Nhưng Hailen không phải trùng bình thường, thậm chí có thể nói anh ta là kiểu bệnh tâm thần Schrodinger.

Trải qua trị liệu của Việt Tư Niên, anh ta xem như đã thoát khỏi chứng trầm cảm, rời khỏi trạng thái nửa sống nửa chết như capybara trước kia.

Nhưng Hailen cho rằng, chuyện này phải trách Tư Niên các hạ.

Anh đã chữa anh ta quá tốt.

Đến mức hiện tại Hailen cảm thấ mỗi ngàyy mình đều có sức lực dùng không hết, chỉ muốn đối nghịch với tất cả trùng.

Có lẽ đây chính là cái mà Tư Niên các hạ gọi là chứng cuồng bạo?

Có lẽ là anh ta đã nhịn đủ rồi, nhịn đủ cái thế giới chó má này, nhịn đủ cái chế độ sinh tồn dị dạng này.

Khóe môi anh ta treo một nụ cười vi diệu, dứt khoát nhắm mắt lại, cuộn người giả bộ ngủ trên xe lăn.

Ông Ôn không có cách nào với những quý tộc trùng đực của gia tộc khác, huống chi đối phương còn là hùng chủ Dylan- nhà giàu số một.

Ông ta không rõ quan hệ giữa Dylan và Ôn Tinh Lan, đối diện trùng có quyền thế bên ngoài, từ trước đến nay ông ta vẫn khách khí ba phần.

Để Ôn Nguyệt Minh không phải chịu khổ thêm, ông Ôn cố hết sức đỡ lấy đối phương, tận lực không để anh ta dùng thêm chút sức lực nào, vì vậy liên tục tức giận quở trách hộ công á thư bên cạnh.

“Đỡ cho chắc vào, không có tay à?”

“Cậu muốn làm Nguyệt Minh ngã chết sao?”

“Ồn.”

Hailen lẩm bẩm như đang nói mê, gương mặt trắng như tuyết vùi trong mái tóc xanh lục, trông vô cùng tủi thân.

Ông Ôn ở dưới mái hiên trùng khác, không thể không cúi đầu, Hailen lại là bạn của Việt Tư Niên, chỉ có thể nén giận mà ngậm miệng.

Thực ra từ tầng 29 đến tầng 30 không xa, Ôn Nguyệt Minh chỉ cần đi đến thang máy, rồi từ thang máy bước ra là tới.

Nhưng quãng đường ngắn ngủi ấy lại có vẻ dài dằng dặc và xa xôi vô cùng.

Ôn Nguyệt Minh lại không cách nào từ bỏ.

Giống như anh ta không thể từ bỏ cuộc trùng sinh(nhân sinh) hào nhoáng của mình vậy.

Trước khi Ôn Tinh Lan sinh ra, anh ta là thiên chi kiêu tử được trùng nào thấy cũng khen.

Sau khi Ôn Tinh Lan ra đời, anh ta vẫn làm được mức trùng thấy trùng yêu, vạn trùng mê mẩn.

Anh ta sẽ không nhận thua, anh ta vẫn còn lợi thế.

Ôn Nguyệt Minh đầy mặt mồ hôi, ngẩng đầu nhìn về phía thư phụ của mình.

Tinh thần Thư Nhược Hoa sa sút một thời gian dài, cuối cùng vẫn lấy quang não ra, tiếp tục xem kỳ thứ hai của trùng đực Biến Hình Ký.

Cậu ta biết Việt Thanh Nhiễm muốn làm gì, hùng chủ muốn thắng cuộc thi này để tranh thủ quyền đặc xá cho mình.

Chỉ cần có tấm lòng đó thôi, Thư Nhược Hoa đã thấy rất thỏa mãn.

Đế quốc xem cậu ta như vật tiêu hao, trùng trong gia tộc xem cậu ta như cây hái ra tiền, chỉ có Việt Thanh Nhiễm là muốn cứu cậu ta.

Cậu ta không mong mỏi hùng chủ ngốc nghếch của mình có thể làm nên chuyện kinh thiên động địa gì.

Vì vậy, Thư Nhược Hoa bình thản mỉm cười, nhìn hùng chủ dắt nhóc con đi lung tung khắp nơi, còn mình thì dùng quang não dự phòng theo dõi tiến độ nhổ cỏ tận gốc gia tộc Nastalai.

Cho đến khi làn đạn chói mắt kia xuất hiện…

【Thư quân của Thanh Nhiễm các hạ mới là trùng đến sau! 】