Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 73

Ngọn lửa trên người cậu ta nóng rực thiêu đốt, quan chấp chính mê luyến ngước nhìn thần minh của mình, mái tóc tím uốn lượn rũ xuống, dịu dàng quấn quanh bờ vai y, gương mặt một nửa sáng một nửa chìm trong bóng tối diễm lệ đến mức khiến trùng ta vô cớ sinh ra cảm giác bị áp bức.

Nước mắt không thể khống chế mà tràn ra, cậu ta cố chớp mắt mạnh để kìm lại vị chua nơi khóe mắt, hàng mi sẫm màu ướt đẫm dính chặt vào nhau, yếu ớt giãy giụa.

Đầu ngón tay Quân Hoài An khẽ lướt qua ngũ quan anh tuấn của chú chó nhỏ, xúc cảm làn da hơi thô ráp khiến y khẽ nhíu mày.

Đúng là kiêu khí, nuôi thế nào cũng không thể hoàn toàn xóa đi dấu vết từng lưu lạc của chú chó nhỏ này.

Sao lại bị mình nuôi thành vừa ngốc vừa gian như vậy?

Quân Hoài An dùng sức ôm lấy quan chấp chính, cơ bắp tầng tầng lớp lớp phập phồng căng chặt dưới lòng bàn tay, mồ hôi từ làn da màu lúa mạch chảy xuống, chú chó nhỏ lặng lẽ tựa trán vào nơi cổ áo rộng mở của y…

Đó là chỗ duy nhất có chút lơi lỏng trên nửa thân trên ăn mặc đoan trang ngay thẳng của bệ hạ.

Cậu ta giống như một chú chó nhỏ nhút nhát, dè dặt hấp thu hơi ấm nơi lồng ngực đối phương, cố gắng xin thêm một chút dịu dàng.

Khóe môi Quân Hoài An cong lên một tia cười, nắm lấy tóc quan chấp chính, khiến cậu ta ngửa đầu lên.

“Không vui sao?”

Ban đầu Việt Tư Niên âm thầm quạt gió thêm củi khi tham gia Biến Hình Ký, Quân Hoài An hoàn toàn không ngờ nước cờ ngầm này lại thu được hiệu quả ngoài dự đoán như vậy, quân cờ pháo hôi vốn dùng để tế trời trong kế hoạch lại trở thành mấu chốt xoay chuyển toàn bộ cục diện.

Quan chấp chính lưu luyến bị kéo rời khỏi lồng ngực bệ hạ, bên tai lại hết lần này đến lần khác vang vọng câu nói của Quân Hoài An: “Cho tôi một trùng kế thừa.” Cậu ta cụp mắt che đi ánh sáng u ám, cằm mang theo tư thái ỷ lại tựa lên vai Quân Hoài An.

“Bệ hạ có thể được như ý nguyện, tôi thật sự rất vui.”

Giọng cậu ta trầm thấp khàn khàn, nghe không có gì khác thường.

Quân Hoài An cười cúi xuống, “Thật ngoan, thưởng cho cậu.”

Quan chấp chính nghiêng đầu, ánh mắt vô thần nhìn ra ngoài cửa sổ, cánh hoa theo gió bay lả tả.

Đây là lần thứ mấy cậu ta chủ động đòi tên? Cậu ta không nhớ rõ.

Nhớ đến Bạch Cốt Tinh Đạo âm thầm liên hệ với mình,cậu ta khẽ cười, mồ hôi như nước mắt rơi xuống vai Quân Hoài An.

Cậu ta từng thuyết phục chính mình đừng quá tham lam.

Chó hoang có được một cái tên và một nơi dung thân là đủ rồi.

Nhưng hiển nhiên đó chỉ là hy vọng xa vời.

Khi còn lưu lạc, cậu ta từng gặp những con chó hoang phát điên, đôi mắt chúng đỏ ngầu, khóe miệng ch** n**c dãi, vừa buồn cười vừa đáng thương mà tranh giành thứ mình muốn.

Cậu ta từng cảm thấy chúng buồn cười, giờ nghĩ lại mới thấy buồn cười chính là mình.

“Anh Tư Niên, em muốn về nhà.”

Sevrla hiếm khi ngoan ngoãn gọi Việt Tư Niên một tiếng anh, cái ót tròn tròn quay lưng về phía các trùng trưởng thành.

Nhóc không hiểu anh trai bệ hạ nói gì đó về căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai, nhóc chỉ biết từ khi trở về tinh cầu Trung Ương đến nay, anh trai chưa từng tới tìm nhóc, cũng không liên lạc với nhóc.

Nhưng anh trai bệ hạ lại nói, anh trai đã đồng ý dẫn nhóc tham gia Biến Hình Ký ở Bạch Tháp.

Anh trai ghét Sevrla sao? Cho nên không muốn để ý Sevrla.

Việt Tư Niên khẽ nhíu mày, Đế Quân không chút kiêng dè yêu cầu anh tìm căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai ngay trước mặt Sevrla.

Vương thất đã hoàn toàn xé rách mặt với gia tộc Nastalai rồi sao?

Moody các hạ lại còn đồng ý tham gia kỳ thứ hai của Biến Hình Ký, chuyện này thật sự quá kỳ lạ.

Hiện tại đưa Sevrla trở về có ổn không?

“Hùng chủ, đừng lo.” Ôn Tinh Lan dùng ngón tay nhẹ chạm vào giữa mày anh, cúi đầu nhìn Sevrla nói:

“Nếu gia tộc Nastalai đã đạt thành ước định với vương thất để tham gia kỳ thứ hai của Biến Hình Ký, trước khi chương trình kết thúc, cậu và anh cậu đều sẽ không xảy ra chuyện.”

Xem ra vì muốn cứu vãn hôn ước với vương thất, gia tộc Nastalai đã nhượng bộ không ít.

Ôn Tinh Lan nhếch khóe môi cười lạnh, đám dân cờ bạc này đến giờ vẫn chưa chịu từ bỏ ý định, còn muốn dựa vào việc để các trùng đực các hạ liều mạng mà lật ngược thế cờ.

Việt Tư Niên cúi đầu xoa xoa đầu Sevrla, “Sevrla, có chuyện thì nhớ liên lạc với anh bất cứ lúc nào.”

Xe bay dừng ở nơi cách lãnh địa gia tộc Nastalai không xa, đợi một lúc, sau khi xuyên qua tầng tầng gác cổng, Moody các hạ đã vẫy tay với Sevrla từ rất xa, nhưng không có ý định tiến lại gần.

Việt Tư Niên nhạy bén phát hiện, Moody vốn cao lớn cường tráng ngày trước nay đã gầy đi không ít, anh ta khẽ gật đầu lần lượt với Ôn Tinh Lan và anh, thần sắc có phần mơ hồ dưới ánh nắng.

Sevrla lần lượt ôm từng trùng, cuối cùng ghé sát tai Ôn Mặc Ý nhỏ giọng nói: “Gặp lại ở Bạch Tháp!”

Nhóc như sợ mình sẽ hối hận, lại như lo lắng vì đã lâu không gặp anh trai, vội vàng chạy về phía Moody.

Ôn Mặc Ý chăm chú nhìn hai bóng dáng một lớn một nhỏ, nhíu mày nhỏ, ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên.

“Hùng phụ, Sevrla về nhà rồi sao?”

Việt Tư Niên: “Đúng vậy, đừng lo, chúng ta sẽ sớm gặp lại.”

Nhóc con còn nhỏ nhưng đã nhạy bén nhận ra điều bất thường, nhóc trùng đực rời nhà trốn đi lâu như vậy, sau khi trở về lại chỉ có mỗi anh trai đến đón.

Nhưng Việt Tư Niên không còn thời gian trì hoãn, trước khi vào Bạch Tháp, anh phải chuẩn bị sẵn dược liệu cần dùng để kiểm chứng suy đoán của mình.

Trùng Trùng Giải Trí: “Kỳ thứ hai của Biến Hình Ký sắp bắt đầu, khách mời tham gia là ai? Địa điểm ở đâu? Tin tức bùng nổ chia sẻ trực tiếp với mọi trùng, mọi trùng tuyệt đối không đoán được, kỳ này chương trình sẽ được tổ chức tại Bạch Tháp! Mà trùng tham gia, vậy mà vẫn là các trùng đực các hạ của kỳ trước…”

Trịnh Thành Phong hít sâu một hơi xì gà tin tức tố trùng đực, không biết từ khi nào mái tóc rối bời buông xuống đã cạo thành tóc húi cua, râu cũng cạo sạch.

Nếu Ôn Tinh Lan nhìn thấy Trịnh Thành Phong lúc này, nhất định sẽ hoài nghi mình đang nhìn thấy ông ta thời còn là học sinh.

Trùng Trùng Giải Trí: “Việt Tư Niên các hạ cũng sẽ tham gia kỳ Biến Hình Ký lần này, đông y khi gặp trùng cái giai đoạn cuối của chứng cuồng bạo sẽ tạo ra điều kinh ngạc gì? Chúng ta hãy cùng chờ xem…”

Trịnh Thành Phong nhíu mày suy nghĩ: Kỳ thứ hai Biến Hình Ký ở Bạch Tháp, đối với Việt Tư Niên các hạ mà nói, nếu không thành công thì sẽ phải trả giá bằng chính mình.

Bệ hạ đã đẩy Việt Tư Niên các hạ ra trước mọi lỗ sâu đục, một khi đông y không có hiệu quả, nhất định sẽ phải chịu đòn tấn công dư luận mang tính hủy diệt.

Vì sao lại đồng ý tham gia Bạch Tháp Biến Hình Ký, là vì quyền sở hữu hoang tinh sao?

Trịnh Thành Phong bẻ gãy điếu xì gà, nhiệt độ nóng bỏng làm rát lòng bàn tay, trong tin tức tố trộn lẫn mùi da thịt bị thiêu cháy, khiến đại não sắp phát điên của ông ta có thể cưỡng ép bình tĩnh lại suy nghĩ.

Từ khi phát hiện Ôn Tinh Lan có thể là trùng cứu mạng mình thật, Trịnh Thành Phong vẫn luôn âm thầm chu toàn với gia tộc Nastalai, trước tiên thả tin tức về quyền sở hữu hoang tinh cho Ôn Tinh Lan, sau đó lợi dụng việc chứng cuồng bạo phát tác để tránh mặt gia tộc Nastalai.

Bệ hạ không quá coi trọng đông y, càng không để tâm đến thảo dược trên hoang tinh.

Việc y nói rằng y coi trọng đông y không bằng nói là phát hiện ra một công cụ tiện tay, có thể xử lý vấn đề thuận tiện hơn.

Ông ta đã sai thêm một lần nữa, không thể tiếp tục sai nữa.

Ông ta u sầu ngửi mùi còn sót lại của đầu lọc, suy nghĩ.

Bệ hạ phái quan chấp chính đàm phán cùng lão già của gia tộc Nastalai, đạt được ước định:

Moody tham gia kỳ thứ hai chương trình, nếu đạt thành tích xuất sắc trong bình chọn trùng khí thì có thể khôi phục hôn ước.

Đây chỉ là kế tạm thời, gia tộc Nastalai thông qua liên hôn qua nhiều thế hệ đã đan xen thế lực trong giới quý tộc, bệ hạ chỉ là để ngăn gia tộc Nastalai chó cùng rứt giậu.

Việt Tư Niên các hạ chẳng qua là nước cờ bất ngờ bệ hạ phát hiện vì tò mò, là tế phẩm tốt nhất hiến cho gia tộc Nastalai, bất luận là giải quyết bạo động ở Bạch Tháp, phân tán sự chú ý của dân chúng đối với trùng quyền, hay dùng đông y kiềm thế dược tề của gia tộc Nastalai, đều sẽ không khiến y thất vọng.

Ông ta rũ hàng mi màu vàng sẫm, thất thần: nếu không phải lần này Ôn Tinh Lan muốn di chuyển khoang duy trì sinh mệnh của Ôn Nguyệt Minh, ông ta thậm chí còn không biết Ôn Nguyệt Minh vẫn còn sống.

Trịnh Thành Phong châm lại một điếu xì gà tin tức tố, hít sâu một hơi, trong đầu lúc hỗn loạn lúc tỉnh táo nghĩ:

Ông ta phải nhanh hơn nữa, nếu chứng cuồng bạo của ông ta tiếp tục nghiêm trọng, ông ta sẽ không làm được gì nữa.

Ông ta nhất định phải nhân lúc mình còn tỉnh táo, hỗ trợ Việt Tư Niên các hạ có thể an toàn và tự do hành động trong Bạch Tháp.

Biết đâu Việt Tư Niên các hạ thật sự có thể cứu Ôn Nguyệt Minh.

Ông ta muốn giúp Ôn Tinh Lan đạt được mục đích, dù rằng hiện tại mới bù đắp thì tất cả đã quá muộn.

Khóe miệng Trịnh Thành Phong co giật, muốn nở một nụ cười, lại cứng đờ đến mức cơ bắp khó mà cử động.

Nhớ lại những ngày thời niên thiếu cùng nhau huấn luyện, cùng nhau ra nhiệm vụ, ông ta kẹp điếu thuốc giữa các ngón tay, che mặt, khom lưng thật sâu.

Sau lưng bộ âu phục nhăn nhúm thành những nếp xấu xí, bên giày da đen chất đống tàn thuốc cao như một ngọn núi nhỏ, tin tức giải trí trên quang não vẫn không ngừng tự động đọc lên, giọng cảm thán nhịp nhàng của trùng dẫn chương trình vang lên, Trịnh Thành Phong mò mẫm nắm lấy quang não, tắt âm thanh tin tức.

Bạch Tháp nằm ở nơi hẻo lánh nhất của tinh cầu Trung Ương, thân tháp tổng cộng 30 tầng, cao vút chọc mây, bốn phía nhìn qua như không có vật cản, phủ đầy thảm thực vật xanh mướt, nhưng trên thực tế lại bị bao quanh bởi một lớp lồng phòng hộ trong suốt kiên cố, những trùng không được ghi nhận thông tin sinh vật thì không được tự do ra vào.

Việt Tư Niên ngẩng đầu nhìn lên,có thể thấy thấp thoáng bóng trùng lướt qua bên cửa sổ trong tầm mắt .

Lần phát sóng trực tiếp này được thiết lập rất kín đáo, chỉ có thể đọc làn đạn bình luận thông qua kính đeo.

Nghe nói là để tránh k*ch th*ch phản ứng đối kháng của trùng cái ở giai đoạn hậu kỳ chứng cuồng bạo.

Việt Tư Niên đẩy nhẹ gọng kính, sợi xích kim loại lay động phản chiếu ánh vàng, anh suy nghĩ một chút rồi tháo kính xuống, cất vào túi.

“Hùng phụ.” Ôn Mặc Ý dùng sức nắm lấy tay Việt Tư Niên, căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.

Việt Tư Niên cúi xuống xoa xoa đầu trùng nhóc con, giọng trầm ổn, “Đừng sợ.”

Đối với chứng cuồng bạo, đến nay đế quốc vẫn chưa có biện pháp quá hiệu quả, sự chú ý nếu tập trung quá nhiều vào làn đạn chỉ khiến anh bị ảnh hưởng khi quan sát tình trạng bệnh của bệnh trùng(bệnh nhân), chi bằng tháo xuống thì hơn.

【Việt Tư Niên các hạ điên rồi sao? Vì sao lại không xem làn đạn?】

【Bạch Tháp càng lên cao, bệnh trùng càng nguy hiểm, tình trạng ở các khu bệnh khác nhau, có nơi bệnh rất nặng nhưng hình thức phát tác lại không mang tính nguy hại, đeo kính này mới có thể bảo vệ chính mình và trùng nhóc con tốt hơn! Quá liều lĩnh rồi!】

【Các các hạ không cùng nhau vào Bạch Tháp sao?】

【Tổ tiết mục: Mời các vị khách quý dựa theo thứ hạng trùng khí của kỳ trước để lựa chọn nơi ở, tiếp theo sẽ công bố xếp hạng: Hạng 1, Việt Tư Niên; Hạng 2, Hailen; Hạng 3, Moody; Hạng 4, Việt Thanh Nhiễm.】

【Sao không thấy Hà Quang các hạ? Tôi không được thấy bé Cảnh Vân sao? Khóc khóc.】

【Nghe nói bé Cảnh Vân đi tìm Việt Tư Niên các hạ xem bệnh, có liên quan đến chuyện này không?】

【Tôi nghe nói Hà Quang các hạ đang thiếu một khoản nợ khổng lồ, anh ta nỡ bỏ chương trình sao? Chỉ riêng tiền thưởng của chương trình cũng đủ trả nợ rồi mà?】

【Lầu trên nói rõ hơn đi!】