Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 72
Toàn bộ Bạch Tháp đều là trùng cái đang ở chứng cuồng bạo giai đoạn cuối, đưa á thư vào trông coi, quả thực có thể nói là ngốn tài nguyên một cách vô ích.
Đế quốc từng thử dùng trùng cái để trấn áp trùng cái cuồng hóa, nhưng trùng cái khỏe mạnh một khi ở trong hoàn cảnh đó quá lâu, rất nhanh cũng sẽ nhiễm chứng cuồng bạo.
Không còn cách nào khác, đế quốc lựa chọn dùng á thư có khả năng trấn áp thấp, sức phá hoại yếu để làm trùng trông coi, bởi vì cho dù á thư phát bệnh, cái giá phải trả cũng rất thấp.
Mà vương thất cùng gia tộc Nastalai đời đời ký kết hôn ước, ngoài việc trùng đực của gia tộc Nastalai khác hẳn trùng thường, cường tráng vượt trội, còn có quan hệ mật thiết không thể tách rời với các giao dịch phía sau bọn họ như dược phẩm tăng cường gen. Nghĩ lại thì việc Quân Hoài An quyết định hủy bỏ hôn ước với gia tộc Nastalai cũng là sau khi Tư Niên các hạ công khai y thuật trên tiết mục.
Nhưng Bạch Tháp tuyệt đối không phải nơi một trùng đực nên đến!
Sau sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, trong lúc tuyệt vọng, Ông Ôn đã thử mọi cách đưa Ôn Nguyệt Minh vào Bạch Tháp, cho tới nay Ôn Tinh Lan vẫn không thể đưa Ôn Nguyệt Minh rời khỏi Bạch Tháp.
Mà việc gia tộc Nastalai lợi dụng trùng trong Bạch Tháp để làm thí nghiệm đã là bí mật công khai ở tầng lớp thượng lưu. Nhưng vì trùng đực của gia tộc này gần như trải rộng khắp các gia tộc lớn, chỉ cần động một sợi tóc là cả đế quốc rung chuyển, khiến gia tộc Nastalai trở thành một quả bom vô hình mà đế quốc không dám chạm vào.
Sự quật khởi của Dylan cũng không phải không liên quan đến việc thư phụ của cậu ta là trùng cái thuộc gia tộc Nastalai. Sau khi Dylan phản bội gia tộc, Ôn Tinh Lan cùng cậu ta liên thủ xây dựng đế quốc thương nghiệp, âm thầm chặn đứng việc mở rộng các căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai ngay từ nguồn cung.
Nhưng Tư Niên các hạ, một khi trực tiếp tiến vào Bạch Tháp để trị liệu bệnh trùng, không khác nào chính diện tuyên chiến với gia tộc Nastalai, Ôn Tinh Lan hoàn toàn không thể chấp nhận việc Quân Hoài An coi Tư Niên các hạ như vũ khí phá cục.
Hiện tại trên Tinh Võng, dư luận “đông y vô dụng” vốn đã ầm ĩ không ngừng, Ôn Tinh Lan liên hợp với những trùng từng được Tư Niên các hạ cứu chữa, âm thầm xoay chuyển dư luận, thật vất vả mới đạt được chút hiệu quả.
Một khi lại đẩy Tư Niên các hạ ra dưới ánh đèn tụ quang, nếu các hạ chữa khỏi bệnh trùng ở Bạch Tháp thì sẽ trở thành chúa cứu thế của Trùng tộc, còn nếu không chữa được, e rằng sẽ bị đóng đinh lên cột sỉ nhục.
Mà những máy móc ám sát do gia tộc Nastalai chế tạo, phương thức tử vong của chúng nhanh chóng lại quỷ dị, thậm chí Ôn Tinh Lan nghi ngờ trùng ở đó căn bản không phải Trùng tộc bình thường, thậm chí hoàn toàn không thể trị liệu.
Đây cũng là nguyên nhân Ôn Tinh Lan tìm cách dời khoang duy trì sinh mệnh của Ôn Nguyệt Minh lần nữa, cậu hoàn toàn không hề cân nhắc việc đưa Tư Niên các hạ tiến vào Bạch Tháp.
Trước đó cậu cân nhắc đưa Tư Niên các hạ tới tinh cầu Trung Ương, là để rút ngắn thời gian di chuyển khoang duy trì sinh mệnh của Ôn Nguyệt Minh, sau khi dời ra ngoài, dùng tình trạng thân thể của Ôn Nguyệt Minh ép ông Ôn giải khóa khoang duy trì sinh mệnh.
Mà tất cả những điều này, bắt buộc phải tiến hành trong bí mật, trước khi thành công, tuyệt đối không được bại lộ trước mặt chúng trùng.
“Các hạ có quyền lựa chọn, tôi tuyệt đối không ép buộc.”
Quân Hoài An lười biếng đẩy gọng kính, khóe mắt đuôi mày lộ ra ý cười lạnh nhạt mà quyến rũ, y chăm chú nhìn hình ảnh trong thấu kính, nơi quan chấp chính cứng đờ cuộn tròn vẫn không nhúc nhích, đầu ngón tay xoay tròn chiếc cúc áo vàng, biểu cảm trông càng thêm vui vẻ.
Biểu hiện của Việt Tư Niên trên tiết mục Biến Hình Ký hoàn toàn vượt ngoài dự liệu của Quân Hoài An, y dứt khoát thuận thế mà làm.
Nếu con cờ ngoài dự kiến này có thể giải quyết vấn đề khiến y phiền não đã lâu, cho anh một hoang tinh nho nhỏ thì đã sao?
Sau khi gia tộc Nastalai dựa vào việc phản bội trùng mẫu để dựng nghiệp, lại thông qua liên hôn tụ tập thế lực khắp nơi, đã dao động địa vị của vương thất nghiêm trọng.
Từ khi Quân Hoài An tiếp nhận vương vị, y bị kiềm chế khắp nơi, dựa vào việc nhiều năm âm thầm mưu tính thế lực thế hệ mới mới miễn cưỡng duy trì được cục diện cho tới hiện tại.
Nếu có thể dùng quân cờ này giải quyết ngọn núi lớn “chứng cuồng bạo” đang đè nặng lên trùng cái, dùng đông y của Việt Tư Niên lay động địa vị căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai, thì càng có thể giúp y thúc đẩy việc hủy bỏ luật bảo hộ trùng đực.
Một quân cờ dễ dùng như vậy, không uổng công y cố ý sai trùng công(nhân công) tạo mưa nhân tạo để chào đón đối phương vào cung yết kiến.
Nghĩ đến đây, Quân Hoài An vui vẻ nhìn về phía Việt Tư Niên, y chắc chắn Việt Tư Niên nhất định sẽ đồng ý.
“Bệ hạ, thân là trùng hành nghề y, được đi trước tới Bạch Tháp là vinh hạnh của tôi.”
Ánh mắt Việt Tư Niên trầm tĩnh, như một ngọn núi không hề lay động, anh liếc nhìn Ôn Tinh Lan một cái, bỗng giơ tay nhẹ nhàng xoa đầu Ôn Tinh Lan.
“Ôn Tinh Lan, tin anh.”
Anh hạ giọng nói, ánh mắt lướt qua vị trí túi thảo dược mà Ôn Tinh Lan mang theo bên người.
“Gần đây em còn bị đau đầu không?”
“Không có.” Ôn Tinh Lan lúng túng trả lời, cậu chợt nhớ ra từ sau khi các hạ tặng mình túi thảo dược này, triệu chứng cuồng bạo của cậu đã được khống chế hoàn toàn, không còn phát bệnh nữa.
Nhưng Bạch Tháp tuyệt đối không chỉ đơn giản là nơi tập trung bệnh trùng, môi cậu khẽ mở định khuyên can, lại bị một ngón tay nhẹ nhàng đặt lên môi.
“Anh muốn đi.” Việt Tư Niên nói bằng giọng không cho phép từ chối.
“Những bệnh trùng đó đều đang ở độ tuổi rất đẹp, bị giam trong Bạch Tháp mà sống uổng phí, anh biết anh có thể giúp bọn họ.”
Biểu cảm của anh tự tin mà kiên định, ngũ quan ôn hòa thanh tú tỏa ra ánh sáng rực rỡ.
Hơn nữa, Việt Tư Niên cũng muốn tìm ra phương pháp trị tận gốc căn bệnh này, anh không muốn khoanh tay đứng nhìn, để rồi đến một ngày bệnh tình của Ôn Tinh Lan trở nặng mà anh lại bất lực không có cách nào.
Ôn Tinh Lan ngừng lại một chút, nắm lấy tay Việt Tư Niên.
“Được.”
Sau khi giao dịch đạt thành, Quân Hoài An bỗng bật cười.
“Tôi lại mong các hạ hối hận, tôi vẫn khá mong chờ điều kiện thứ nhất.”
Ôn Tinh Lan không nhịn được lạnh giọng nói: “Bệ hạ đang mơ sao? Xin đừng nói đùa trước mặt vị hôn phu nhỏ của ngài.”
Sevrla lập tức luống cuống thanh minh: “Em không phải vị hôn phu anh trai bệ hạ.”
Khi các trùng trưởng thành tranh cãi vừa nãy, đám nhóc con hoàn toàn không dám lên tiếng, đặc biệt là Sevrla, nhóc sợ nhất là biểu cảm cười như không cười của anh trai bệ hạ, mỗi lần như vậy xong, Sevrla đều sẽ gặp xui xẻo.
“Thật làm trùng đau lòng, Sevrla là ghét anh trai bệ hạ sao?”
Quân Hoài An rõ ràng biết Sevrla đã bị mình ác ý trêu chọc nhiều lần nên rất sợ mình, nhưng vẫn cố tình giả bộ dáng vẻ yếu ớt đáng thương.
“Không, không, không… không phải!”
Sevrla hoảng loạn đến mức suýt cắn phải lưỡi, bị Ôn Mặc Ý kéo ra phía sau, Ôn Mặc Ý cau đôi mày nhỏ, trừng mắt nhìn Quân Hoài An một cái.
Dù đôi lúc Sevrla đúng là nghịch ngợm đến mức làm trùng khác khó chịu, nhưng cũng không nên dọa nhóc béo này sợ thành như vậy được.
“Bệ hạ là trùng trưởng thành, xin đừng dọa nhóc béo ngốc.”
“Ha ha ha ha…” Lần này tiếng cười của Quân Hoài An lại mang theo vài phần chân thành.
Hình ảnh đám nhóc con trước mắt khiến y chợt nhớ đến quan chấp chính khi còn nhỏ.
Trong phòng, trùng cái đang cứng đờ bất động bỗng thả lỏng thân thể, đầu vô lực tựa lên đống chăn nhung tơ bừa bộn.
Đã rất lâu rồi cậu ta không nghe thấy tiếng cười như vậy của bệ hạ, quan chấp chính ngây người lắng nghe, trong lòng vừa say mê lại vừa chua xót.
“Có thể đưa nhóc béo trực tiếp về gia tộc Nastalai.”
Quân Hoài An nói nửa đùa nửa thật, cố ý nhấn mạnh từng chữ “nhóc béo”, nghiêng đầu mỉm cười thưởng thức gương mặt béo đỏ lên của Sevrla.
“Moody các hạ sẽ dẫn Sevrla tham gia mùa thứ hai của Biến Hình Ký, các vị không cần lo lắng.”
Sắc mặt Quân Hoài An lại trở nên lạnh nhạt, chỉ dùng khớp ngón tay gõ nhẹ một cái lên con nhện hắc quả phụ trên vương tọa.
“Đing!” Âm thanh kim loại va chạm vang lên, Tạ Mộ Khiêm bước ra từ chỗ bóng tối, cậu ta khom người hành lễ, ra hiệu cho Ôn Tinh Lan và mọi trùng theo mình rời đi.
Buổi yết kiến cứ kết thúc vội vàng như thế, về việc nhóc con còn phải tham gia tiết mục, thậm chí là đến Bạch Tháp – nơi như vậy, Việt Tư Niên còn chưa kịp hỏi ra miệng, đã bị Tạ Mộ Khiêm dẫn trùng tiễn ra ngoài.
Nhưng được vào Bạch Tháp để xem xét tình trạng của Ôn Nguyệt Minh là cơ hội mà Việt Tư Niên cam tâm tình nguyện, anh thậm chí không thể cưỡng ép ở lại chất vấn Quân Hoài An, chỉ có thể bị đưa ra khỏi cung như vậy.
“Hùng chủ không cần lo lắng.” Ôn Tinh Lan thấy vậy liền mở miệng an ủi.
“Tin tức tố của trùng đực của gia tộc Nastalai có tác dụng trấn an cực tốt với trùng cái bị cuồng bạo, bọn họ ở Bạch Tháp sẽ không sao đâu.”
“Những trùng tham gia vẫn đều là trùng của mùa đầu tiên sao?” Việt Tư Niên thử dò hỏi Tạ Mộ Khiêm.
“Đúng vậy, Tư Niên các hạ.” Tạ Mộ Khiêm lập tức trả lời.
Sau khi biết Tư Niên các hạ muốn vào cung yết kiến bệ hạ, Tạ Mộ Khiêm đã đặc biệt điều ca trực để tới đây.
Nhờ Tư Niên các hạ ra tay cứu chữa trị, bé con của cậu ta mới có thể bình an vô sự sau cơn hen phát tác, hôm nay cậu ta đến cũng là muốn gặp các hạ một lần, xem thử mình có thể giúp được gì không.
“Thân thể Cảnh Vân thế nào?” Việt Tư Niên nhớ tới tình trạng của bé con Cảnh Vân, trong lòng không khỏi lo lắng.
“Rất tốt, Cảnh Vân vẫn luôn rất nhớ nhóm Ôn Mặc Ý, chắc chắn sẽ rất vui khi được tham gia tiết mục, chơi cùng các bạn.”
Giọng Tạ Mộ Khiêm mang theo vài phần vui vẻ, hiển nhiên việc bé con ngày càng khỏe mạnh đã cho cậu ta rất nhiều tự tin, khiến cậu ta sẵn sàng buông tay để bé con tham gia chương trình như vậy.
“Có các hạ ở bên, tin rằng bé con sẽ không có chuyện gì.”
Tạ Mộ Khiêm lại hạ giọng nói, “Tin đồn trên Tinh Võng nói đông y vô dụng chỉ là lời vô căn cứ.”
Trong lòng Việt Tư Niên dâng lên vài phần cảm động.
“Cảm ơn.”
Trùng cái trước mắt như đã chuẩn bị những lời này từ rất lâu, chỉ chờ hôm nay nói ra với anh.
Chỉ có điều, bé bướm nhỏ bên cạnh không hề ngoài dự đoán, e là cũng đã lén lút vẫy cánh không ít lần.
Nghĩ đến đây, khóe môi Việt Tư Niên khẽ cong lên một nụ cười.
Ôn Tinh Lan nhìn cảnh này, thầm vui mừng trong lòng, công sức tính toán của mình quả nhiên không uổng.
Trước khi vào cung, cậu đã cố ý thả tin cho Tạ Mộ Khiêm, một mặt muốn xác định lập trường của trùng này, mặt khác cũng muốn mượn trùng này để an ủi các hạ.
…
Quan chấp chính nằm trên tấm ga tơ lụa xanh lục, trông như đang ngủ, thân thể cậu ta có đường nét trôi chảy rõ ràng như tượng David, ánh sáng và bóng tối nhấp nhô đan xen trên làn da mịn như mây sao, những hoa văn trùng sẫm màu uốn lượn trên lưng theo từng nhịp hô hấp phập phồng.
Bàn tay đeo nhẫn vương quyền đầy gai nhọn, như đang gảy dây đàn, nhẹ nhàng lướt qua hoa văn trùng sẫm màu, mặt nước tĩnh lặng lập tức dậy lên từng tầng gợn sóng.
“Tôi… sai rồi, bệ hạ…”
“Sai ở đâu?” Quân Hoài An tiện tay tháo vương miện xuống, đội lên đầu chó hoang lông xù rồi thưởng thức.
“Không tệ, trông cũng ra dáng lắm.”
Quan chấp chính nghe câu này, khóe mắt đỏ lên, nước mắt tràn ra.
Cậu ta cuộn tròn thân thể, không nhúc nhích cũng không giãy giụa, mặc cho đối phương trêu chọc, đội vương miện lên cho mình.
“Thế này thì xấu lắm, đồ chó hoang, trước đó chẳng phải cậu kiêu ngạo lắm sao?”
Quân Hoài An kéo dài giọng nói, chiếc cúc áo vàng bị y tung lên rồi bắt lấy.
Quan chấp chính nghiêng đầu, vùi khuôn mặt đỏ bừng vào chiếc gối mềm.
“Bệ hạ, tôi chỉ muốn một cái tên thôi.”
Cậu ta cắn răng chịu đựng, vẫn không nhúc nhích, uất ức đến cực điểm.
Quân Hoài An bỗng thấy buồn cười, mạnh tay xoay khuôn mặt chó hoang nhỏ lại…
Cậu ta nhắm chặt hai mắt, không chịu nhìn Quân Hoài An, đôi mắt khóc đến vừa đỏ vừa sưng, đáng thương như một con chó sắp lại bị vứt bỏ, lang thang không nơi nương tựa.
“Đúng là biết làm nũng.” Quân Hoài An như không nghe thấy lời vừa rồi của cậu ta, cúi đầu tỉ mỉ m*t hôn lên hàng mày khóe mắt của quan chấp chính, miệng lẩm bẩm thì thầm.
“Đừng khóc.”