Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 71
Tiếng bọn nhóc con nô đùa ầm ĩ loáng thoáng truyền đến từ trên lầu, Việt Tư Niên cúi người lại gần mặt Ôn Tinh Lan, Ôn Tinh Lan chỉ cần hơi ngửa đầu là có thể hôn lên đôi môi cong mềm của đối phương, đầu óc cậu trống rỗng, máy móc lặp lại lời Việt Tư Niên vừa nói.
“Không phải Việt Tư Niên ban đầu là ý gì?”
Việt Tư Niên khẽ cong môi cười, giọng khàn khàn, “Chẳng phải em đã nhận ra rồi sao? Anh hoàn toàn không biết gì về con nhện điện tử này.”
Đôi mắt Ôn Tinh Lan như mặt hồ xinh đẹp, phản chiếu rõ ràng gương mặt Việt Tư Niên.
“Xét nghiệm máu của ngài…”
“Anh cũng không biết vì sao mình lại biến thành như bây giờ, sống trong một thân xác không thuộc về mình, nhưng Việt Tư Niên ban đầu quả thật đã chết, chết trước khi anh đến.” Việt Tư Niên ghé sát tai Ôn Tinh Lan thì thầm.
Tai Ôn Tinh Lan ngứa ran, cậu cố nhịn không động đậy, đôi mắt khẽ mở to.
Ý nghĩ đầu tiên lướt qua đầu cậu lại là, tuyệt đối không thể để bất kỳ trùng nào khác biết chuyện này, đặc biệt là gia tộc Nastalai đang lén lút làm những thí nghiệm phi pháp kỳ quái.
“Hùng chủ tuyệt đối không được nói chuyện này với trùng khác!”
Ôn Tinh Lan lập tức ấn tắt con nhện điện tử đang hoạt động, thao tác lệnh “tự hủy”.
Con nhện điện tử co lại thành một quả cầu, một ngọn lửa xanh lam bùng cháy dữ dội bao quanh các chân, lặng lẽ cháy rụi ở góc phòng, biến thành một khối kim loại nhỏ xíu.
“Còn gọi anh là hùng chủ sao?”
Khóe môi Việt Tư Niên hơi cong lên, anh càng tiến sát gần Ôn Tinh Lan hơn, hai trùng quấn lấy nhau trong tư thế gần như kề tai kề tóc, đầu óc Ôn Tinh Lan vừa mới khôi phục bình thường như lại bị đốt thành một mớ hỗn độn.
“Chẳng phải em đã biết rõ lai lịch của anh rồi sao?”
Hiện tại viện điều dưỡng thương binh đã không thể rời khỏi anh, các quân y chữa trị ở tinh hệ Viễn Chính cũng đang lần lượt được đào tạo, mà bất kể bên trong thân xác này là ai, bề ngoài anh vẫn là một trùng đực các hạ.
Việt Tư Niên cũng muốn nhân cơ hội này thử thái độ của Ôn Tinh Lan, mà phản ứng đầu tiên của đối phương là bảo vệ anh đã nói rõ tất cả.
Quan trọng hơn là anh tin Ôn Tinh Lan sẽ không làm hại mình.
“Em còn thích hùng phụ của nhóc Mặc Ý không?” Việt Tư Niên hạ giọng truy hỏi, Ôn Tinh Lan lập tức lắc đầu, nhưng môi lại mấp máy không biết phải giải thích thế nào, cậu đã hứa với hùng phụ là không thể nói với bất kỳ trùng nào rằng Ôn Mặc Ý không phải con ruột của mình.
Việt Tư Niên thừa thắng xông lên, “Em thân cận anh chỉ vì tin tức tố sao?”
Ôn Tinh Lan hoảng loạn lắc đầu, vẻ mặt như chú cún con làm sai chuyện, vừa chột dạ vừa có chút ấm ức, còn cả quật cường.
“Em không có!” Tuy cậu thật sự rất thích mùi tin tức tố của các hạ, Ôn Tinh Lan không nhịn được khẽ l**m môi dưới, như còn dư vị.
Biểu cảm Ôn Tinh Lan như có chút tủi thân, trước đây cậu chưa từng nếm qua mùi tin tức tố của trùng đực các hạ, muốn thử tin tức tố của các hạ Tư Niên thì có gì sai sao?
Cậu bị hỏi dồn đến trở tay không kịp, thậm chí còn chưa kịp nghĩ rõ xem Việt Tư Niên hỏi những điều này có ý nghĩa gì, cứ ngây ngốc bị anh dẫn theo nhịp điệu.
Bé bướm nhỏ này chỉ khi ở trước mặt anh mới lộ ra sự mềm yếu, khiến Việt Tư Niên vừa thương xót vừa thỏa mãn, nhưng anh không định dừng tay buông tha đối phương.
“Bí mật đổi bí mật, vừa rồi em nhìn thấy tin tức gì? Vì sao lại phản ứng như vậy?”
Ôn Tinh Lan rũ hàng mi dài xuống, trong đôi mắt xanh trong suốt phủ lên một tầng bóng tối, bên má lộ ra một lúm đồng tiền nhỏ.
Cậu không lên tiếng, chỉ để lộ đường quai hàm căng cứng, thậm chí vẻ mặt còn có chút lạnh lùng.
Nhưng Việt Tư Niên vẫn nhìn ra nỗi khổ sở không nói thành lời của Ôn Tinh Lan, anh dùng cằm nhẹ nhàng cọ lên mặt cậu.
“Nói cho anh biết được không?”
“Hành tinh nhỏ số 30 và trại huấn luyện quân thư thiếu niên có khả năng có trùng của Bạch Cốt Tinh Đạo…”
Ôn Tinh Lan ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, trong ánh mắt tràn đầy mờ mịt.
Trùng cậu cứu đã cứu hại Ôn Nguyệt Minh sao?
Việt Tư Niên cúi đầu, đôi môi mềm mại dán thật lâu lên trán Ôn Tinh Lan, mãi đến khi nghe thấy tiếng bước chân “thịch thịch thịch” của nhóc con chạy tới gần mới tách ra.
“Thiện ý của em vĩnh viễn không sai.”
Anh nhẹ nhàng hôn lên hàng mi bạc đang run rẩy, “Tìm được manh mối là chuyện tốt, không cần tự trách mình.”
Sau khi gặp phải tinh tặc tập kích, Việt Tư Niên lên Tinh Võng tìm kiếm tin tức về Bạch Cốt Tinh Đạo, kết hợp với những lời Ôn Tinh Lan từng nói chuyện cùng trùng trong nhà, miễn cưỡng ghép lại được đầu đuôi chuyện năm đó.
Trong sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, Ôn Nguyệt Minh vì cứu Ôn Tinh Lan mà bị trọng thương, Ôn Tinh Lan rất có thể vì bảo vệ Ôn Nguyệt Minh nên vẫn luôn tuyên bố với bên ngoài rằng Ôn Nguyệt Minh đã ra đi, nhưng trên thực tế, Ôn Nguyệt Minh đang ở Bạch Tháp cùng hùng phụ của họ, tình trạng hiện tại không rõ.
Nếu anh không ép hỏi, Ôn Tinh Lan sẽ chỉ âm thầm một mình gánh vác tất cả.
Việt Tư Niên muốn giúp Ôn Tinh Lan, anh nhất định phải tìm được điểm đột phá của vấn đề, mới có thể biết khi nào là thời cơ thích hợp để giúp đối phương.
Gánh nặng trong lòng Ôn Tinh Lan được cởi bỏ, cậu tựa đầu vào ngực Việt Tư Niên, yên lặng không nói lời nào, bầu không khí giữa hai trùng trở nên yên tĩnh và bình yên.
“Hùng phụ! Sevrla mặc bộ này có đẹp không?” Ôn Mặc Ý mặc bộ vest đen nhỏ, vỗ cánh bay lượn bên cạnh Sevrla, Sevrla vui mừng chạy xuống từ cầu thang, mái tóc đỏ như ngọn lửa đang nhảy múa.
Nghe thấy giọng nhóc con, lúc này Ôn Tinh Lan mới hậu tri hậu giác nhận ra, vừa rồi cậu đang làm nũng với trùng đực các hạ sao?
Ôn Tinh Lan không dám ngẩng đầu lên, chỉ lộ ra một đoạn cổ hồng nhạt.
Việt Tư Niên đứng thẳng người, ngắm nhìn hai nhóc con đã được trang điểm thay đồ hoàn toàn mới, mỉm cười khen: “Rất đẹp trai!”
Sevrla mặc một bộ lễ phục trắng làm nổi bật gương mặt gầy đi cùng ngũ quan thanh tú hơn hẳn.
Vẻ mặt nhóc có chút thẹn thùng, khẩn trương nắm chặt góc áo để các trùng trưởng thành đánh giá.
Thật ra Sevrla có chút sợ vào cung đối mặt với Quân Hoài An, vị bệ hạ tuấn mỹ đến diễm lệ kia đối với nhóc vừa khinh miệt vừa thân cận, rất giống cách đối đãi một con thú cưng nhỏ.
Anh trai bệ hạ trêu chọc nhóc, giống như những trùng đực mà nhóc từng thấy trước đây, trêu đùa con dị thú nhỏ không có tính công kích mà mình nuôi dưỡng.
Có đôi lúc, nhóc sẽ mê luyến cảm giác thân cận ấy, nhưng nhiều khi hơn, Sevrla lại âm thầm cảm thấy đó là một kiểu nhục nhã.
Sevrla còn quá nhỏ, rất khó diễn tả rõ ràng cảm xúc của mình, nhóc chỉ theo bản năng hiểu rất rõ anh trai và nhóc là cùng một loại.
Nhưng tộc trưởng thì không giống nhóc, tộc trưởng đã bị một thứ d*c v*ng và sợ hãi không rõ nuốt chửng, hoàn toàn không để tâm đến cảm giác nhục nhã buồn cười này.
Đúng vậy, Sevrla luôn cảm thấy lão tộc trưởng đang sợ hãi điều gì đó, đối phương lúc nào cũng nóng lòng dùng trùng đực của gia tộc để trao đổi lấy thứ gì đó nhằm thỏa mãn d*c v*ng của mình, xây dựng thành lũy cho bản thân, như thể nếu không làm vậy thì sớm muộn gì cũng sẽ mất đi tất cả, không còn cơ hội hưởng thụ những thứ này nữa.
Sevrla ngẩng đầu nhìn Việt Tư Niên, cố ý nở nụ cười tự tin vui vẻ, hài lòng nhận được cái xoa đầu của trùng xinh đẹp.
Đây cũng là cách sinh tồn của Sevrla, nhóc là một điện hạ nhỏ được chúng tinh phủng nguyệt, được nâng lên tận mây xanh, nhóc nên được cậy sủng kiêu ngạo, chứ không phải ngày ngày hoảng sợ.
Một khi để trùng khác phát hiện nội tâm nhóc chỉ là một kẻ đáng thương, chắc chắn sẽ bị cười nhạo là bùn nhão không trát nổi tường, rồi bị bỏ rơi giống những nhóc con bên dưới kia, cuối cùng không biết trôi dạt về đâu.
Mưa nhân tạo tí tách rơi xuống, Ôn Tinh Lan dang cánh trùng che trên đầu Việt Tư Niên và các nhóc con, bọn họ đi hướng về phía phi thuyền, mưa phùn quấn lấy cánh hoa bay múa, không biết từ lúc nào hai bàn tay đã nắm lấy nhau…
Quân Hoài An khoác áo choàng đỏ thẫm, nghiêng cằm, hai chân bắt chéo ngồi trên vương tọa, anh ta tùy ý xõa mái tóc xoăn dài màu tím, vương miện vàng trên đỉnh đầu phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.
Quan chấp chính luôn như hình với bóng bên bệ hạ hôm nay lại không thấy đâu, thậm chí bệ hạ còn khác thường đeo thêm một cặp kính.
Cặp kính này trông giống sản phẩm mới của công ty Dylan, có chức năng theo dõi tầm xa, trong thấu kính có thể trực tiếp quan sát hình ảnh.
Bệ hạ đang theo dõi thứ gì sao?
Ôn Tinh Lan bất động thanh sắc rũ mi xuống, tay phải đặt lên ngực trái, hơi khom người hành lễ.
“Đại nguyên soái của tôi, không cần đa lễ, huống chi cậu còn mang theo ân trùng lớn (ân nhân) của tôi tới.”
Giọng Quân Hoài An lười biếng mà đa tình, ánh mắt cười như không cười lướt qua người Việt Tư Niên, đồng thời trong thấu kính hiện lên hình ảnh…
Giường đế vương, một trùng run rẩy dữ dội, eo cong cao lên, rồi lại đau đớn co rút thành một khối trên tấm lụa ga giường xanh đậm đặc sệt.
Y thờ ơ v**t v* phần đầu con nhện hắc quả phụ được chạm khắc trên vương tọa, nụ cười dần mở rộng.
Từ ngày con chó hoang mà y nuôi học được cách cắn ngược lại chủ trùng một cái, thỉnh thoảng Quân Hoài An lại “dạy dỗ” đối phương một phen.
Quật khởi lên mới thú vị, nhanh chóng trở nên nghe lời ngược lại tẻ nhạt vô vị.
Việt Tư Niên theo sau Ôn Tinh Lan, học theo động tác của đối phương mà hành lễ ra dáng.
“Phốc.” Quân Hoài An cúi người cười đến run rẩy, y chậm rãi chớp mắt, như thể đang nghiêm túc xem xét thứ gì đó, lại như chớp đi giọt nước mắt vì cười quá mức.
“Tư Niên các hạ không cần đa lễ.”
“Bệ hạ, nụ hôn đặc xá ngày đó ngài ban cho tôi, tôi mặt dày khẩn cầu ngài thực hiện lời hứa đó.”
Việt Tư Niên ngẩng đầu, đôi mắt đen thẳm nhìn chằm chằm Quân Hoài An không rời.
Quân Hoài An không hiểu sao trông có vẻ tâm trạng rất tốt, ngón tay y quấn lấy mái tóc dài của mình từng vòng rồi lại thả ra.
“Tư Niên các hạ muốn thứ gì?”
Việt Tư Niên nói: “Bệ hạ, tôi muốn mua lại quyền sở hữu hoang tinh tổ chức chương trình Trùng Đực Biến Hình Ký.”
“Hoang tinh đó đúng là tinh cầu đứng tên tôi, nhưng gia tộc Nastalai đã đề nghị mua trước Tư Niên các hạ.”
Quân Hoài An buông tóc xuống, bắt đầu nghịch một chiếc cúc áo kim loại, theo từng cái búng tay của y, hình ảnh trùng trong thấu kính như cây mắc cỡ, toàn thân đỏ bừng, co rút lại thành một khối.
“Đó là gia tộc hợp tác với vương thất suốt nhiều năm qua, gần như đã hòa làm một với huyết mạch vương thất.”
Ôn Tinh Lan nhíu mày, bệ hạ định vi phạm nụ hôn đặc xá sao?
Việt Tư Niên vẫn đứng yên nhìn Quân Hoài An, thần sắc không hề lay động.
Trên con đường bảo hộ thảo dược đông y, anh đã trải qua vô số lần thất bại, đã chuẩn bị sẵn tâm lý đối với thất bại từ lâu.
“Hơn nữa Tư Niên các hạ cũng chưa hoàn thành nghi thức nụ hôn đặc xá với tôi.”
Quân Hoài An nở nụ cười, ánh mắt lạnh lẽo lướt qua Sevrla đang sợ hãi nắm chặt vạt áo Việt Tư Niên.
“Nhưng để cảm ơn các hạ đã giúp tôi thoát khỏi hôn ước khiến tôi khó chịu kia, chỉ cần các hạ đáp ứng tôi một việc là được.”
Ôn Tinh Lan không vui khẽ động người, Việt Tư Niên nắm lấy tay cậu, dùng sức bóp nhẹ, ra hiệu đối phương đừng kích động.
“Các hạ, tôi cần một trùng kế thừa khỏe mạnh, mà ngài đang ở độ tuổi sinh sản thích hợp của trùng đực.”
Giọng Quân Hoài An chậm rãi vang lên, dường như trùng trong hình ảnh thấu kính cũng nghe thấy giọng y, toàn thân cứng đờ, sắc đỏ nhanh chóng rút đi, trở nên trắng bệch.
“Mặt khác, gần đây đám trùng cái gây rối ở đế đô khiến tôi đau đầu vô cùng.”
“Cho tôi một trùng kế thừa,” Y cố ý ngừng lại, thưởng thức sắc mặt khó coi của tất cả trùng có mặt, bao gồm cả trùng trong phòng của mình.
“Hoặc là tham gia kỳ thứ hai của Biến Hình Ký.”
“Tôi chọn tham gia kỳ thứ hai của Biến Hình Ký.” Việt Tư Niên không chút do dự trả lời, Ôn Tinh Lan lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.
“Địa điểm kỳ thứ hai của Biến Hình Ký là ở Bạch Tháp.”
Quân Hoài An cong môi cười mang theo ác ý, “Tôi yêu cầu các hạ nghĩ cách giúp tôi giải quyết chứng cuồng bạo của đám trùng cái đó, đồng thời tìm ra căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai.”
Việt Tư Niên nói: “Không thành vấn đề.”
Ôn Tinh Lan nói: “Tôi không đồng ý!”