Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 70

Xe bay hạ xuống giữa biển hoa, một hàng trùng xuyên qua biển hoa mênh mông vô tận, giẫm lên cầu thang gỗ cũ kỹ, xuyên qua hai cánh cửa kính trong suốt khổng lồ, đi vào bên trong biệt thự.

Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ sát đất, hào phóng rải đầy mặt sàn đối diện cửa phòng khách đặt một chiếc sô pha nhung xanh lục, viền quanh một vòng ánh kim, khiến trùng vừa nhìn đã muốn nằm dài lên đó.

Trên chiếc bàn cạnh sô pha vương vãi mấy lọ dịch dinh dưỡng rỗng, bên cạnh chất đống vài mảnh cắt hình dạng kỳ quái, một chiếc mũ giáp quang não tựa gần chân bàn, rơi lăn trên sàn.

Việt Tư Niên nhặt mũ giáp lên, nhẹ nhàng phủi lớp bụi đi, đây là vật phẩm nguyên thân yêu thích nhất, không biết vì sao lại bị tùy tiện vứt trên đất như vậy.

Anh ta đã mang tâm trạng thế nào mà đi tới hoang tinh?

Đối diện với căn biệt thự được trang hoàng tinh xảo đến từng chi tiết, nguyên thân thật sự không hề dao động sao?

Trong đoạn ký ức này, anh chỉ nhìn thấy nguyên thân cố chấp ngày đêm cày trò chơi, nhóc Mặc Ý mặc đồ tối màu trốn ở cách đó không xa, lặng lẽ quan sát từng cử động của nguyên thân.

Việt Tư Niên thậm chí không biết nguyên thân có hay không nhận ra rằng nhóc Mặc Ý vẫn luôn dùng cách của riêng mình để làm bạn với anh.

Căn biệt thự trống trải này có hai trùng ở, nhưng cả hai lại đều trông vô cùng cô độc.

Ôn Tinh Lan thấy đám dịch dinh dưỡng không được dọn dẹp, liền ra lệnh cho quang não nơi cổ tay: “Mở hệ thống trí não.”

Lời vừa dứt, một con nhện màu bạc khổng lồ sột soạt bò nhanh ra ngoài.

Cho dù Việt Tư Niên từng nhìn thấy trong ký ức của nguyên thân, vẫn bị dọa giật mình, anh hoàn toàn không thấy thứ này xuất hiện từ đâu.

Anh vô thức lùi lại một bước, con ngươi đen mở to…

Trước mắt, con nhện điện tử với đôi mắt lưu chuyển ánh lam, xoay phần đầu 360 độ quan sát khắp căn nhà một vòng, rồi lẻn tới trước bàn lục tìm những lọ dịch dinh dưỡng không được dọn đi, từng cái một bị nó ném vào miệng, tiếng “rắc rắc” vang lên, đó là âm thanh ống thủy tinh bị thứ gì đó nghiền nát rồi phân giải.

Ôn Tinh Lan khẽ cười, “Ngài vẫn ghét thứ này như vậy à?”

Giọng cậu như đùa cợt, lại như đang thăm dò điều gì đó.

Khóe mắt Việt Tư Niên cong lên thành nụ cười như có như không, bé bướm nhỏ này không biết lại đang nảy ra ý đồ nhỏ gì, học được cách thử lòng anh.

Anh mơ hồ lẩm bẩm một tiếng: “Cũng ổn.”

Việt Tư Niên là kiểu mèo chỉ biết chạy trốn, chọc gấp quá là sẽ bỏ chạy, Ôn Tinh Lan thấy vừa đủ liền dừng.

“Có muốn tắt đi không?”

“Không cần.”

Việt Tư Niên có chút bực bội, trùng này rõ ràng đã sớm biết dị trạng của anh, vậy mà vẫn vừa không kiêng nể tiến lại gần, vừa nửa thật nửa giả thăm dò anh.

Anh đã không phân rõ được, bé bướm nhỏ vừa giảo hoạt vừa đáng thương này rốt cuộc đang nghĩ gì.

Ôn Mặc Ý đang bay tới bay lui tuần tra lãnh địa trên biển hoa, đột nhiên lao nhanh vào trong, Sevrla thở hổn hển, đuổi sát theo sau chạy vào.

Ôn Mặc Ý giống như một chú cún nhỏ, dùng sức rung cánh, Sevrla nằm dạng hình chữ đại trên thảm, hoàn toàn bất động, bị cánh rung của nhóc Mặc Ý hất nước bắn đầy người.

“Ghét thật, cánh bị ướt rồi.” Nhóc Mặc Ý lẩm bẩm càu nhàu.

“Lâu rồi không về, quên mất hôm nay là ngày hệ thống mưa xuống.”

Việt Tư Niên kinh ngạc quay đầu, phát hiện ngoài cửa sổ đang tí tách tí tách mưa rơi.

Ôn Tinh Lan bất giác nhíu mày, cậu không ngờ lại đến nhanh như vậy.

Ngày mưa của tinh cầu Trung Ương là ngày triều hội nghỉ phép, cứ đến ngày này, tất cả trùng đều phải ở trong nhà nghỉ ngơi.

Quân Hoài An cũng sẽ nhân ngày này xử lý một số việc công và giải quyết vài cuộc yết kiến mang tính riêng tư..

Chuyện này quả thực giống như đã tính sẵn ngày các hạ trở về tinh cầu Trung Ương, cố ý chọn đúng ngày mưa xuống này vậy.

Ôn Tinh Lan bất động thanh sắc cúi đầu xem tin nhắn trên quang não.

【Quan Chấp Chính: Bệ hạ đã đồng ý yết kiến, hôm nay có thể tiến cung. 】

Quá trùng hợp.

Ôn Tinh Lan nhíu mày, hơn nữa thư hồi đáp cho cầu kiến của cậu lại là từ Quan Chấp Chính, chuyện này hoàn toàn không phù hợp với phong cách làm việc trước nay của Quân Hoài An.

Đúng lúc đó, quang não lại nhận được một quân báo khẩn cấp đánh dấu đỏ. Cậu nhập mật mã rồi mở ra.

【Phó quan Klyde: Nguyên soái, đã phát hiện manh mối quan trọng liên quan đến Bạch Cốt Tinh Đạo. Lucas báo cáo với tôi rằng trong doanh trại huấn luyện quân thư thiếu niên và viện điều dưỡng có trùng thuộc Bạch Cốt Tinh Đạo. Hiện tôi và Lucas đang âm thầm điều tra, xin chỉ thị bước tiếp theo. 】

Ngón tay thon dài của Ôn Tinh Lan siết chặt quang não. Việt Tư Niên đang quay lưng về phía cậu theo bản năng cảm nhận được sự khác thường, mùi ngọt mơ hồ vẫn quanh quẩn nơi chóp mũi anh bỗng trở nên trầm xuống, mùi hoa quanh người lại rõ ràng hơn. Anh quay đầu nắm lấy tay Ôn Tinh Lan, tay kia đưa lên chạm vào tóc cậu.

Bàn tay trùng đực các hạ ôn nhu đặt lên xúc giác nhạy bén nơi râu của Ôn Tinh Lan, hơi ấm từ lòng bàn tay ổn định truyền tới không ngừng, khiến Ôn Tinh Lan cảm thấy một loại an tâm không lời.

Bên cạnh, Ôn Mặc Ý lo lắng nhìn về phía thư phụ, Sevrla nằm dưới đất bất động cũng nghi hoặc ngẩng đầu, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Ôn Tinh Lan trở tay nắm lại tay Việt Tư Niên, chậm rãi lấy lại tinh thần.

Thật ra cậu không phải chưa từng nghĩ tới, Bạch Cốt Tinh Đạo ẩn giấu kín kẽ như vậy, rất có khả năng là “ẩn náu góc tối dưới ánh đèn”. Chỉ là cậu không muốn tin rằng mình lại một lần nữa cứu nhầm rắn độc, giống như lần cứu Trịnh Thành Phong vậy, nên trước nay chưa từng nghiêm khắc kiểm tra những cô nhi và thương binh kia.

“Bệ hạ đã đồng ý.” Giọng Ôn Tinh Lan vẫn như thường, nhưng Việt Tư Niên lại nghe ra vài phần mệt mỏi sa sút.

Anh không nhịn được cong môi cười nhẹ, bé bướm nhỏ này đang làm nũng sao?

“Có muốn mang theo mấy nhóc con tiến cung không?”

Ngón tay Việt Tư Niên khẽ động, vô thức vuốt tóc Ôn Tinh Lan. Trong làn hương thảo dược mờ ảo trôi nổi, lòng Ôn Tinh Lan lại bình tĩnh ngoài dự liệu, hoàn toàn không có phẫn nộ vì bị phản bội.

“Dẫn bọn nhóc tiến cung đi, hai nhóc con này không thể để lại một mình ở đây.”

Ôn Tinh Lan rất rõ ràng, hiện tại có cậu ở đây trấn giữ thì còn ổn, một khi cậu rời đi, dù là tinh cầu Trung Ương, những kẻ như linh cẩu kia cũng sẽ chui vào căn nhà này, bắt Sevrla và Ôn Mặc Ý đi. Cậu không thể để lại tai họa ngầm cho mình.

Việt Tư Niên cúi đầu nhìn hai nhóc con, ôn nhu nói: “Bé cưng, có thể giúp Sevrla tìm một bộ lễ phục không?”

Sevrla rời nhà trốn đi, chẳng mang theo hành lý gì. May mà hai nhóc con tuổi tác xấp xỉ, Ôn Mặc Ý cao hơn một chút, quần áo của nhóc mặc lên người Sevrla béo hơn một chút lại vừa vặn.

Dù sao tiến cung cũng phải ăn mặc trang trọng, tiện thể tách hai nhóc ra.

Ôn Tinh Lan rõ ràng là vừa muốn làm nũng lại vừa không muốn nói thật, Việt Tư Niên nhân cơ hội này ép cậu nói ra.

Ôn Mặc Ý gật đầu, kéo Sevrla định lên lầu, Sevrla hoảng loạn tránh né, sợ hãi trừng to mắt.

“Tôi không đi! Tôi không muốn tiến cung!”

Ôn Tinh Lan lạnh lùng mở miệng: “Nhóc trùng theo đuôi, cậu không thể mãi đi theo chúng tôi, sớm muộn gì cậu cũng phải về nhà.”

Cậu cúi nhìn nhóc mập nhỏ đang giãy giụa, bình thản nói: “Cậu cần vào cung giải thích lý do rời nhà trốn đi, trùng giám hộ trực thuộc của cậui là anh trai cậu.”

Sevrla ngừng giãy giụa, bất động, dựng tai lắng nghe.

Ôn Tinh Lan nói tiếp: “Cậu đoán xem tên tôi tớ bị cậu mua chuộc giờ ra sao rồi? Anh cậu làm mất cậu đến ngày thứ ba cậu mất tích vẫn không khai ra được cậu đi đâu, hiện giờ thế nào rồi?”

Việt Tư Niên buông tay, trong lòng anh đã có phán đoán, lộ ra vẻ không đành lòng, nhưng không ngăn cản Ôn Tinh Lan.

Đây là thế giới Trùng tộc thư nhiều hùng thiếu, trùng đực nhóc con luôn đau không nhớ lâu, chạy loạn khắp nơi, sớm muộn gì cũng sẽ xảy ra chuyện.

Tinh Lan làm vậy là đúng.

“Trùng tôi tớ đó đã chết. Từ ngày thứ ba cậu mất tích, sau khi anh cậu không khai ra được tung tích của cậu, đã bị giam đến bây giờ.”

Sau khi thấy gia tộc Nastalai không có động tĩnh gì, Ôn Tinh Lan đã phái trùng đi điều tra, phát hiện gia tộc Nastalai không biết đón một trùng cái từ đâu về, đang ấp một quả trứng trùng đực.

Sau khi video tinh tặc bị tung ra, động thái của gia tộc Nastalai rõ ràng là muốn từ bỏ hai anh em đã mang tiếng xấu, thanh danh hỗn loạn này.

Moody và Quân Hoài An tuổi tác xấp xỉ nhau, Sevrla và Quân Hoài An chênh nhau hơn mười tuổi, miễn cưỡng chờ đợi còn có thể nói cho qua, nhưng một quả trùng trứng thì quá hoang đường! Bệ hạ làm sao có thể chờ một quả trứng trùng trưởng thành được?

Ôn Tinh Lan hoàn toàn không nghĩ ra, lão đông tây đối nghịch với mình cả trong tối lẫn ngoài sáng nhiều năm nay rốt cuộc đang muốn làm gì.

Sắc mặt Sevrla trắng bệch, tuy nhóc còn nhỏ lại tùy hứng, nhưng không hề ngốc.

Nhóc sợ hãi, thấp giọng hỏi: “Sau khi video tinh tặc bị tung ra, không có trùng nào tới tìm tôi sao?”

Nếu muốn Sevrla nguyên vẹn trở về gia tộc Nastalai, trình tự bình thường nhất là tộc trưởng già ra mặt liên hệ Ôn Tinh Lan, đàm phán điều kiện, sau khi gia tộc Nastalai hoàn thành điều kiện của Ôn Tinh Lan thì mới đưa Sevrla về.

Nhưng tình huống hiện tại lại là, tuy rằng trên đường về không còn ám sát, nhưng gia tộc Nastalai hoàn toàn không có động tĩnh. tinh cầu Trung Ương và các trùng đang chờ đợi lại giống như những kẻ cầm đầu tin tức lạc hậu của đội quân đầu hàng, vẫn hành động theo mệnh lệnh tìm nhóc con trước đó, vừa không dám gióng trống khua chiêng, lại vừa sợ bỏ lỡ cứu viện.

“Anh trai vẫn luôn bị giam sao?” Nước mắt áy náy dâng lên trong hốc mắt, hai bàn tay mập mạp nhỏ của nhóc đan chặt vào nhau.

“Không cần lo lắng, xử lý tốt bản thân rồi tiến cung đi.”

Việt Tư Niên ôn hòa lên tiếng, cắt ngang cuộc đối thoại giữa hai trùng.

“Sevrla lấy lý do tiến cung để rời nhà trốn đi, vậy bây giờ tiến cung xong thì về nhà đi.”

Anh ngồi xổm xuống, nhẹ nhàng ôm Sevrla một cái, “Sau đó tự mình đi cứu anh trai ra, được không?”

Việt Tư Niên đã xem lại chương trình phát lại, anh rất rõ, tuy bề ngoài Moody các hạ như không có gì, nhưng thực chất vô cùng để ý trùng em trai này, mà Sevrla cũng thật sự rất thích anh trai của mình.

Anh không thể để đứa nhỏ này vì non nớt mà khiến anh trai mình bị tổn thương, rồi chờ đến khi lớn lên hiểu chuyện mới hối hận.

“Sevrla sợ…” Nhóc nắm chặt vạt áo trước ngực Việt Tư Niên, bàn tay nhỏ rám nắng tái nhợt vì dùng sức.

“Không sao cả, Sevrla phải dũng cảm, anh sẽ ở bên đi cùng.” Việt Tư Niên hứa hẹn.

“Hùng chủ!” Ôn Tinh Lan hoàn toàn không muốn để lão đông tây kia nhìn thấy Việt Tư Niên. Cậu từng gặp lão rồi, ánh mắt tham lam ghê tởm đó khiến cậu buồn nôn đến mức muốn ói.

“Anh sẽ cùng em đưa Sevrla về nhà.” Việt Tư Niên nghiêng đầu mỉm cười, phía sau anh là biển hoa nở rộ vô biên vô hạn, ánh mặt trời rực rỡ phủ lên làn da trắng tinh.

“Sevrla đừng sợ, nguyên soái sẽ bảo vệ chúng ta.”

Ôn Tinh Lan nghẹn họng không nói nên lời, mặt đỏ lên. Nỗi uể oải vì chuyện Bạch Cốt Tinh Đạo vừa dâng lên đã bị Việt Tư Niên thẳng thắn bất ngờ đánh tan, hoàn toàn biến mất khỏi đầu óc.

Ôn Mặc Ý thấy thư phụ chật vật như vậy, che miệng cười trộm một tiếng, kéo Sevrla đang ngây người gật đầu liên tục chạy đi.

“Mau đi tìm quần áo, cậu không muốn nhanh chóng cứu anh trai mình sao?”

Mắt Sevrla đột nhiên sáng lên, từ trước tới nay đều là anh trai bảo vệ nhóc, đây là lần đầu tiên nhóc có thể làm gì đó vì anh trai.

Nhóc vội vàng theo Ôn Mặc Ý chạy đi, đến cả chào Việt Tư Niên cũng quên mất.

Việt Tư Niên quay đầu, từng bước từng bước tiến lại gần. Khí thế trên người anh vô cớ lan tỏa cảm giác áp bách, Ôn Tinh Lan liên tục lùi về sau cho tới khi ngã ngồi xuống sô pha, đầu ngửa ra tựa vào lưng ghế. Mái tóc bạc dài buông xõa như ánh sao lưu động, đan xen cùng ánh mặt trời ngoài cửa sổ, rơi rải rác trên tấm thảm nhung xanh lục.

Ngón tay Việt Tư Niên luồn vào giữa mái tóc Ôn Tinh Lan, từ đôi râu mềm mại chậm rãi vuốt về sau, nhẹ nhàng nhưng chậm rãi và có lực, trượt tới sau cổ cậu.

Nhiệt độ trên mặt Ôn Tinh Lan càng lúc càng cao, cậu hoàn toàn không biết Việt Tư Niên đang muốn làm gì.

“Anh quả thật không phải Việt Tư Niên ban đầu.” Việt Tư Niên vừa mở miệng đã trực tiếp vạch trần những động tác nhỏ của Ôn Tinh Lan trong suốt khoảng thời gian vừa qua.