Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 69
Cách lớp bao tay, xúc cảm ấm áp mềm mại ở đầu ngón tay chạm vào rồi rời đi, Ôn Tinh Lan khẽ cuộn ngón tay lại, giống như nhút nhát nhưng lại như muốn nắm chặt đóa hoa mềm mại nào đó.
Tay cậu dính đầy máu tươi rửa không sạch, các hạ Tư Niên hôn vừa ôn nhu vừa thương tiếc.
Việt Tư Niên hậu tri hậu giác nhận ra mình đã làm gì, anh ngẩng đầu nhìn thẳng vào hai mắt Ôn Tinh Lan…
Đó là một mảnh biển ướt át, rải đầy tuyết bi thương.
Tim anh giống như bị một bàn tay đột ngột siết chặt, đau nhói không thôi.
Việt Tư Niên nhẹ giọng nói nhỏ, “Em còn ở căn chung cư độc thân kia không?”
Trong mắt anh chứa một vũng ánh sáng ấm áp, ôn nhu rơi trên người Ôn Tinh Lan.
Hai trùng càng lúc càng gần, gần đến mức gần như có thể nghe thấy hô hấp của nhau.
“Vẫn còn.” Ôn Tinh Lan lẩm bẩm nói nhỏ, cậu quên mất khoảng thời gian hai trùng tồn tại ngăn cách vô hình, nghiêng đầu nhẹ nhàng m*t hôn một cái lên nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt Việt Tư Niên.
Ôn Mặc Ý bị thư phụ chen một chút, làm nũng cọ cọ khuôn mặt vào ngực Việt Tư Niên, bàn tay nhỏ dụi dụi mắt rồi tỉnh lại.
“Hùng phụ, tới rồi sao?”
Nhóc ngẩng đầu nhìn thấy hai vị phụ phụ đang dán sát vào nhau, che miệng “hì hì” cười trộm.
“Bé cưng, tới rồi.”
Việt Tư Niên bị nhóc con cười đến đỏ mặt, anh cúi đầu ôn nhu dỗ nhóc, điều chỉnh lại tư thế ôm nhóc, tiếp tục đi về phía trước.
Đi được hai bước, anh lại thấp giọng nói: “Tinh Lan, có thời gian dẫn anh đi xem căn chung cư kia đi.”
Anh muốn chạm vào dấu vết cậu để lại khi còn niên thiếu, xuyên qua dòng sông thời gian dài đằng đẵng, ôm lấy toàn bộ cậu.
Ôn Tinh Lan ngây người đứng tại chỗ, rồi bước nhanh đuổi theo, cậu lặng lẽ nở nụ cười.
Vì sao hùng chủ muốn xem nơi mình từng sinh sống lúc niên thiếu?
Như vậy có tính là lời mời hẹn hò không?
Cậu khẽ đáp: “Vâng.”
Một lát sau, Ôn Tinh Lan sợ các hạ cho rằng mình không muốn, lại bổ sung: “Có thể đến căn chung cư đó bất cứ lúc nào.”
Trong mắt Việt Tư Niên vừa dâng lên ý cười mềm mại, lại cúi đầu nhìn nhóc béo mập nhỏ, bất đắc dĩ thở dài,
“Sevrla, em như vậy anh không thể đi đường cho đàng hoàng được.”
Sevrla dính sát vào chân Việt Tư Niên đi theo, chột dạ nhìn quanh, thân hình béo tròn nhỏ bé tràn đầy dáng vẻ lén lút, hoàn toàn không chú ý đến sự ái muội giữa hai trùng trưởng thành.
Ôn Tinh Lan mang theo vài phần khó chịu xách cổ áo sau của nhóc mập nhỏ lên, cười nhạo một tiếng,
“Nhóc này đang chột dạ đó, sợ bị trong nhà bắt về dạy dỗ.”
Ôn Tinh Lan nhếch khóe miệng cười xấu xa, “Này, bây giờ tôi có nên đưa cậu về nhà không?”
Ở tinh cầu trung ương, mọi thứ đều nằm dưới sự giám sát của hệ thống trung ương, nghĩ rằng thích khách sẽ không dám ra tay ở đây.
Hơn nữa, dùng nhóc con và gia tộc Nastalai để giao dịch loại thủ đoạn này khó tránh khỏi quá bẩn thỉu, chi bằng đưa nhóc trùng bám đuôi hùng chủ về.
Nghĩ đến đây, Ôn Tinh Lan theo bản năng liếc nhìn Việt Tư Niên một cái, không biết mình trong mắt các hạ là như thế nào.
Sevrla hoảng sợ lắc đầu, nhóc nhìn thấy gì đó trong không trung, giống như đà điểu chui đầu vào lòng Ôn Tinh Lan, một cử động nhỏ cũng không dám làm.
Đúng lúc này, một chiếc xe bay trượt tới theo quỹ đạo giữa các tán cây, lúc này Việt Tư Niên mới phát hiện ra, những cây cối và thực vật tưởng như bất động trên mặt đất kia, thực chất nối liền thành những quỹ đạo biết hô hấp.
Ôn Tinh Lan nhíu mày, quét mắt qua đám trùng trông có vẻ nhàn rỗi vô công rồi nghề, nhưng thực ra vẫn luôn âm thầm theo dõi họ.
Cậu kéo cửa xe bay ra, nhét Sevrla vào trong, rồi mỉm cười làm động tác mời, mang theo vài phần phong lưu phóng khoáng của tuổi niên thiếu, quay đầu nhìn về phía Việt Tư Niên.
“Các hạ, mời vào.”
Nói ra thì đây vẫn là lần đầu tiên Ôn Tinh Lan mời trùng đực các hạ ngồi xe bay tư trùng của mình, tuy rằng phải dìu già dắt trẻ, nhưng cậu lại âm thầm dâng lên cảm giác vui sướng trong lòng và mong chờ như một buổi hẹn hò.
Việt Tư Niên chui vào xe bay, kinh ngạc cảm thán: “Thật thú vị, anh còn tưởng nó sẽ trực tiếp bay tới.”
Ôn Tinh Lan hờ hững nhướng mày, quả thực kỳ lạ, các hạ thế mà lại không hiểu những kiến thức thường thức này. Tuy trùng đực các hạ bị quản thúc nghiêm ngặt thì không có gì lạ, nhưng vậy thì khả năng trị liệu của hùng chủ rốt cuộc học từ đâu ra?
“Xe bay tự động không có trùng điều khiển đều nằm dưới sự điều tiết và khống chế của hệ thống trung ương, chạy trên quỹ đạo thực vật của tinh cầu.”
“Những thực vật này thật lợi hại, vậy mà có thể duy trì được độ ổn định như thế.”
Hai mắt Việt Tư Niên sáng lên, trong khoảnh khắc nảy ra vô số linh cảm liên quan đến việc gieo trồng dược liệu đông y.
Khóe miệng Ôn Tinh Lan cong lên ý cười, cậu đoán được vì sao các hạ lại kích động như vậy.
“tinh cầu Trung Ương bốn mùa ấm áp như xuân, môi trường sinh trưởng của thực vật vô cùng tốt, vì thế thực vật luôn sinh trưởng rất mạnh. Thời kỳ đầu, mỗi năm đều phải bỏ ra một khoản chi phí khổng lồ để dọn dẹp những thực vật phát triển quá mức.”
Cậu thiết lập xong điểm đến, nhìn về màn hình theo dõi thân xe, thấy mấy trùng vây quanh xe, liền nở nụ cười ác liệt, mở chế độ thanh khiết.
“Nhưng tinh cầu Trung Ương là tinh cầu thích hợp nhất để nuôi dưỡng nhóc con, cũng rất thích hợp cho trùng đực các hạ định cư. Những thảm thực vật này còn phù hợp để nhóc con Trùng tộc khai phá thiên phú chủng tộc của bản thân.”
Ôn Tinh Lan tiếp tục nói một cách không lộ vẻ gì, vừa cười tủm tỉm nhìn hình ảnh theo dõi cảnh mấy trùng bám theo bị xe bay đột nhiên phun hơi nước xối ướt toàn thân, vừa điều khiển xe bay vút lên không trung.
“Vì vậy, đế quân đời trước đã hạ lệnh cho trùng chuyên môn nghiên cứu, khai phá hệ thống trung ương lần thứ hai, thiết kế quỹ đạo thực vật. Hiện tại hệ thống trung ương sẽ căn cứ vào trạng thái sinh trưởng của thực vật mà điều chỉnh quỹ đạo thực vật theo thời gian thực.”
“Mà những quỹ đạo thực vật này đều được tuyển chọn kỹ càng trong số những thực vật có độ ổn định cao và chu kỳ sinh trưởng dài. Chỉ có xe bay tự động mới có thể chạy trên quỹ đạo thực vật, còn trùng điều khiển thủ công thì không được phép chạy trên đó.”
Việt Tư Niên nghe đến mê mẩn, anh bị những ý tưởng kỳ diệu của thế giới Trùng tộc làm cho kinh ngạc. Đây là sự dung hợp hoàn hảo giữa nhu cầu của Trùng tộc và sự sinh trưởng của thực vật, trong điều kiện không phá hoại môi trường, đôi bên đều đạt được kết quả cùng thắng.
“Vì sao lại như vậy?” Anh tò mò truy hỏi.
“Để duy trì quyền chỉ huy tuyệt đối của hệ thống trung ương đối với xe bay tự động, tránh việc trùng điều khiển phát sinh xung đột mệnh lệnh với hệ thống trung ương, dẫn đến tai nạn xe cộ.”
Ôn Tinh Lan làm một cú quẫy đuôi gọn gàng, ném rớt mấy trùng của gia tộc Nastalai bám theo phía sau, tiếp tục dùng giọng nói trầm ấm dịu dàng phổ cập kiến thức.
“Thông thường xe bay tự động đều không chở trùng, hơn nữa thể chất của trùng cái cũng sẽ không vì những tai nạn xe cộ như vậy mà bị thương nặng. Vì thế quy định này phần lớn là để bảo vệ tính ổn định của quỹ đạo thực vật.”
Cậu nhìn các hạ hoàn toàn không hiểu biết gì với ánh mắt đầy trìu mến, đồng thời cũng vì việc các hạ rõ ràng chưa từng hẹn hò với trùng cái khác mà sinh ra cảm giác thỏa mãn rất lớn.
Thông thường, trùng cái khi mời trùng đực các hạ đi hẹn hò lần đầu, đều sẽ tự mình điều khiển xe bay tư trùng đưa các hạ đi lượn gió. Dĩ nhiên cũng có trùng đực các hạ được trùng trong nhà đưa đi. Thế nhưng Tư Niên các hạ lại hoàn toàn không biết gì cả, hiển nhiên chưa từng có trùng nào bầu bạn cùng anh ngồi xe bay.
Bây giờ nghĩ lại, khi các hạ Tư Niên đi tới hoang tinh trước kia, cũng là ngồi phi thuyền.
Việt Tư Niên chú ý tới hình ảnh theo dõi, bị vẻ nghịch ngợm của Ôn Tinh Lan chọc cho bật cười.
“Những trùng bị xối nước ướt sũng kia là chuyện gì vậy?”
Tai Ôn Tinh Lan hơi nóng lên, cậu giả vờ như không có chuyện gì, lái xe bay vào bên trong tinh cầu Trung Ương, nhỏ giọng nói:
“Là trùng tới tìm nhóc mập nhỏ, có thể là trùng trong nhà nhóc.”
Cậu đột nhiên cười âm trầm, cố ý hù dọa Sevrla: “Cũng có thể là trùng chợ đen chuyên bắt nhóc con trùng đực.”
Sevrla sợ đến run lẩy bẩy, lập tức ôm chặt lấy Ôn Mặc Ý bên cạnh. Ôn Mặc Ý bị thân hình béo tròn của Sevrla đè lên, suýt nữa thì thở không nổi.
Ôn Mặc Ý thấy nhóc mập nhỏ ngồi phía sau trông thật đáng thương, nên chui sang bầu bạn với nhóc, giờ thì hối hận không kịp.
Nhóc khó khăn tránh ra, lẩm bẩm oán giận: “Thư phụ, ngài đừng dọa cậu ấy nữa, Sevrla nặng lắm!”
Rõ ràng gầy đi rồi mà vẫn nặng lắm!
Sevrla mắt ngấn nước, cái đầu lông xù dụi tới, lúc này nhóc không còn vẻ tiểu điện hạ tùy hứng kiêu căng thường ngày, khuôn mặt béo đô đô tràn đầy cảm giác yếu ớt bất lực trông rất dễ ăn h**p.
“Mặc Ý, cậu ghét bỏ tôi béo sao?”
“… Cậu không đè lên người tôi thì tôi sẽ không ghét cậu béo.” Ôn Mặc Ý nhíu mày, gượng gạo nặn ra một vẻ mặt “囧”, tránh khỏi nhóc mập nhỏ lại dụi tới lần nữa.
“Cậu chính là ghét tôi béo.” Sevrla mím môi, nước mắt đảo qua đảo lại trong hốc mắt.
“Được rồi.” Ôn Mặc Ý đưa một tay chặn trán Sevrla lại, “Đừng giả vờ nữa.”
Nhóc đã quá hiểu Sevrla, nhóc mập nhỏ nghịch ngợm gây chuyện, thích giả khóc để làm nũng này rồi.
“Cậu có thể ôm cánh tay tôi!”
Sevrla miễn cưỡng gật đầu đồng ý, nhóc ôm chặt cánh tay Ôn Mặc Ý, vươn cổ nhỏ nhìn về phía màn hình theo dõi.
Ôn Mặc Ý nhận ra cảm xúc sợ hãi của nhóc mập nhỏ, tròng mắt xoay một vòng, cười xấu xa vươn tay cù Sevrla. Sevrla nào từng náo loạn kiểu này với trùng khác, hoàn toàn không chiếm được thượng phong, chỉ cười đến thở không ra hơi, xoắn tới xoắn lui tránh né ở không gian chật hẹp của hàng ghế sau, hoàn toàn quên mất sợ hãi.
Việt Tư Niên hứng thú quay đầu nhìn các nhóc con náo nhiệt, thấy hai trùng nhóc con quay lại hòa bình, không giấu được thất vọng mà thở dài, Ôn Tinh Lan vừa lái xe vừa nhếch khóe miệng.
“Không đưa Sevrla về nhà sao?”
Việt Tư Niên nhân lúc hai nhóc con cười đùa hi hi ha ha, hạ giọng hỏi Ôn Tinh Lan.
“Sau khi video bị phát tán, trùng của gia tộcNastalai chưa từng liên hệ với em.”
Ôn Tinh Lan cau mày, nhóc con trùng đực bị lạc mà lão gia hỏa gia tộc Nastalai lại không hề liên hệ với mình, ngay cả các hạ Moody cũng không có động tĩnh, chuyện này rất không bình thường.
“Sevrla các hạ cũng không muốn về nhà. Tôi muốn biết rốt cuộc vì sao một nhóc con trùng đực lại rời nhà trốn đi, hơn nữa còn trốn đi thành công.”
Chẳng lẽ gia tộc Nastalai đã coi Sevrla, một trùng đực nhóc con, như quân cờ bị bỏ đi?
Việt Tư Niên nghe vậy nhíu mày, lại nghĩ tới đội khai phá của gia tộc Nastalai trên hoang tinh, anh trầm giọng nói:
“Chuyện hoang tinh không thể kéo dài thêm, anh muốn vào cung yết kiến bệ hạ.”
Nhanh chóng giải quyết xong chuyện hoang tinh, ổn định nguồn cung dược thảo xong, anh phải tìm cách làm rõ tình hình của Ôn Nguyệt Minh.
Anh không muốn lại nhìn thấy Tinh Lan bị hùng phụ của em ấy làm khó xử như vậy nữa.
Ôn Tinh Lan xoa bóp găng tay của mình, mép vải dệt màu đen bị cậu bóp đến nhăn nhúm, giống hệt tâm trạng lúc này.
Cậu trầm mặc rất lâu, bên tai chỉ còn tiếng hai nhóc con đùa giỡn, trên màn hình theo dõi phía trước, đám trùng kia đã bị bỏ lại rất xa, không còn thấy bóng dáng.
“Để em gửi thư cầu kiến, cùngngài vào cung.”
Ngày đó bệ hạ Quân Hoài An đột nhiên ban nụ hôn đặc xá, có lẽ khiến bé bướm nhỏ bất an, nhưng cuối cùng em ấy vẫn lựa chọn đứng về phía anh.
Việt Tư Niên nắm lấy tay Ôn Tinh Lan, nhẹ giọng nói: “Được.”