Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 68

Nhóc con mập gầy đi không ít so với ngày trước, mỗi ngày nhóc đều cùng những trùng khác giúp đỡ Việt Tư Niên chữa trị tinh cầu này, khắc phục tổn hại do đám trùng cái khai thác trái quy định gây ra.

Mỗi ngày Ôn Tinh Lan đều giám sát chặt chẽ, Việt Tư Niên không thể không ăn uống đúng giờ đúng bữa, nhìn bằng mắt thường khí sắc cũng khá hơn rất nhiều.

Việt Tư Niên chờ đến khi một dúm lông trắng thích nghi với hoàn cảnh hoang tinh, được tộc đàn tiếp nhận, cả nhóm trùng mới rời đi, tiến về tinh cầu Trung Ương, khi lần nữa bước lên phi thuyền, tiếng ai oán của các loài thú trên hoang tinh vẫn quanh quẩn bên tai anh, mãi không tan.

Chỉ cần nhắm mắt lại, anh liền nhớ tới…

Lúc chia tay, một dúm lông trắng đặt cái đầu sói to lớn lên vai anh, nước mắt ấm nóng không ngừng chảy xuống theo lông xù, thấm ướt phần áo trên vai, trong lòng anh dâng lên vô hạn luyến tiếc, nhưng khi ngửi thấy mùi máu tanh lạnh lẽo giữa môi răng nó, cảm xúc ấy lại dần tiêu tán.

Việt Tư Niên ch*m r** v**t v* phần đầu một dúm lông trắng, nhẹ giọng an ủi: “Anh sẽ quay lại thăm em, mộtdúm lông trắng.”

Khó trách trước đây hùng phụ không cho anh mang động vật nhỏ được cứu trợ về nhà, một khi đã đặt tên cho sinh mệnh nhỏ bé, thì tự nhiên sẽ sinh ra ý thức trách nhiệm tương ứng.

Một dúm lông trắng bị bỏ lại tại chỗ, trên cổ còn đeo máy theo dõi do anh đặt, nó bất lực chạy tới chạy lui, rồi ngồi xổm xuống ngẩng đầu k** r*n.

Tộc đàn mới của nó đứng cách đó không xa, kiên nhẫn chờ đợi, chờ đến khi bụng một dúm lông trắng réo vang, lại không còn vòng ôm dịu dàng ngày trước, cũng không còn trùng nào vuốt bụng hay cho ăn, nó chạy về phía tộc đàn mấy bước, rồi lại dừng lại quay đầu nhìn lại.

Đây là lần đầu tiên nó học được cách sói ngoái đầu nhìn, nhưng không phải vì săn mồi, mà là chờ đợi một kỳ tích sẽ xảy ra.

Chỉ là kỳ tích dịu dàng ấy đã quyết định để nó quay về với tự do hoang dã.

Bầu trời vũ trụ đầy tinh quang vĩnh viễn rực rỡ chói mắt, không chút dao động mà xoay chuyển, Việt Tư Niên chăm chú nhìn theo một dúm lông trắng, đến khi thấy nó đi theo tộc đàn rời đi, anh mới yên tâm thở ra một hơi dài.

“Đừng lo, tôi đã phái trùng lấy danh nghĩa du lịch dựng đồn trú trên hoang tinh, sẽ không để tình huống như vậy xảy ra nữa.”

Ôn Tinh Lan nhẹ giọng an ủi, cậu vừa dỗ Ôn Mặc Ý ngủ xong.

Ôn Mặc Ý nhìn một dúm lông trắng từ khi chỉ nhỏ bằng bàn tay được nuôi lớn tới mức cao hơn cả mình, đã coi đối phương như em trai, thường xuyên đuổi nhau chơi đùa một trước một sau, trước khi thả một dúm lông trắng về, Việt Tư Niên đã làm công tác tư tưởng với nhóc rất lâu, nhưng đến lúc thực sự đối mặt khoảnh khắc này, nhóc con vẫn không nỡ.

Nhóc khóc tới mức thân hình nhỏ nhắn run lên từng hồi, được Việt Tư Niên và Ôn Tinh Lan thay phiên ôm dỗ, cuối cùng khóc mệt đến ngủ thiếp đi.

Việt Tư Niên xoa xoa giữa mày, ngửa đầu thả lỏng đầu óc, Ôn Tinh Lan học theo cách Việt Tư Niên thường giúp mình xoa bóp huyệt vị, nhẹ nhàng xoa huyệt Thái Dương cho anh.

Việt Tư Niên đưa tay giữ lại tay Ôn Tinh Lan, bầu không khí giữa hai trùng vừa như sóng ngầm cuộn trào, lại như đang giằng co lẫn nhau.

Khi đối mặt với khó khăn, họ là chỗ dựa không thể lay chuyển của nhau, nhưng khi đối diện chính đối phương, trong lòng lại ẩn chứa những điều khó nói thành lời.

Việt Tư Niên không thể thừa nhận d*c v*ng chiếm hữu của mình đối với bé bướm nhỏ, anh không dám đối diện mặt tối trong nội tâm, còn Ôn Tinh Lan thì không thể ép hỏi các hạ ôn nhu đã mệt mỏi kia, rốt cuộc đang che giấu điều gì trong lòng, vì sao vẫn luôn né tránh cậu.

Ôn Tinh Lan cúi đầu nhìn quang não, bước ra ngoài, Việt Tư Niên như trút được gánh nặng, khẽ thở phào một hơi.

Vẫn là cuộc gọi video không thể từ chối, Ôn Tinh Lan mặt không biểu cảm mà nhận cuộc gọi.

“Trùng lần trước là cậu phái tới à? Bảo bọn họ mau quay về hết cho tôi!” Ông ta hít một hơi, tiếp tục mắng,

“Hùng chủ của cậu rốt cuộc là sao hả? Còn đông y? Bị cả đám trào phúng điên rồi à!? Vậy mà cậu còn dám để anh ta khám bệnh cho anh trai cậu! Cậu không thể chịu được việc anh trai cậu khá lên hay sao?”

“Tôi bảo cậu tạo quan hệ tốt với gia tộc Nastalai, để bọn họ khám cho anh trai cậu, vậy mà cậu lại phái trùng đối đầu với tôi ở Bạch Tháp suốt bao nhiêu năm! Đồ bất hiếu!”

Ôn Tinh Lan mặt không biểu cảm, hạ thấp âm lượng, trùng đực bên kia nhạy bén nhận ra động tác của cậu, càng nổi trận lôi đình, giận dữ quát lớn,

“Đúng là đứa con của bóng tối, đến cả lời hùng phụ ruột nói cũng không thèm nghe!”

Ôn Tinh Lan nhẫn nhịn nhíu mày, trực tiếp cắt đứt liên lạc, đôi mắt lam xinh đẹp phản chiếu dải ngân hà lưu động, lại vừa bi thương vừa ảm đạm.

Việt Tư Niên nắm chặt khung cửa, vừa định nói gì đó, thì nghe thấy tiếng kinh hô của nhóc con vang lên trong phòng.

Sevrla đang cuộn tròn trên ghế, ngọn lửa cháy bùng trong giấc mơ khiến mái tóc mái phủ lên gương mặt rám nắng, nhóc nhíu chặt mày khi ngủ.

Chiếc bàn ăn dài phủ khăn trải bàn trắng chạm hoa, chân nến cắm đầy vỏ trần bì cháy dở, bóng đen lay động trong tầm mắt.

Sevrla được tôi tớ bế đặt lên ghế, sau khi ngồi vững, nhóc vươn tay nhỏ ra, tôi tớ phía sau lặng lẽ dùng khăn ấm lau nhẹ cho nhóc.

Những khối thịt không rõ hình dạng được tôi tớ tỉ mỉ cắt nhỏ, lần lượt đưa vào miệng các trùng lớn ngồi xung quanh.

Sevrla cảm thấy có chút cô đơn, nhóc không thích mùi thịt còn vương máu tanh, cũng không thích bầu không khí lạnh lẽo khi dùng bữa.

Nhưng theo quy củ gia tộc, trùng đực trong gia tộc mỗi ngày đều phải ăn thịt dị thú, còn phải nghiêm khắc tuân thủ lễ nghi bàn ăn, lúc ăn lúc ngủ không được nói chuyện.

Sevrla lại bị nhét vào miệng một miếng thịt mềm, nhóc cố gắng nhai nuốt, bụng nhỏ dần ấm lên, cơ thể cũng có thêm sức lực.

Nhóc ngẩng đầu nhìn về phía anh trai, ảo giác thấy từng con dị thú nhỏ máu thịt bê bết, có con bị chặt đầu, có con tứ chi gãy lìa, có con chỉ là một phôi thai nhỏ xíu, chúng không biểu cảm ngồi vây quanh nhóc, không biết đã bao lâu.

Sevrla hoảng sợ kêu lên rồi tỉnh dậy, Việt Tư Niên đang nhẹ nhàng vỗ má gọi nhóc “Gặp ác mộng sao? Sevrla đừng sợ, đó đều là giả thôi.”

Thể chất trùng đực của gia tộc Nastalai rất kỳ lạ, bề ngoài trông cực kỳ cường tráng, nhưng năng lượng trong cơ thể lại táo bạo và hỗn loạn, những luồng năng lượng đó miễn cưỡng duy trì cân bằng, chỉ cần sơ suất là sẽ nuốt chửng chính bản thể.

Việt Tư Niên suy đoán, năng lực sinh dục của các hạ Moody, thậm chí chức năng thận suy giảm là đều bị ảnh hưởng bởi nguyên nhân này.

Trước khi tìm ra căn nguyên bệnh, Việt Tư Niên không định tùy tiện phá vỡ trạng thái cân bằng trong cơ thể Sevrla, vì vậy anh không cho Sevrla dùng thuốc đông y, chỉ xoa ấn những huyệt vị liên quan và an thần cho nhóc con.

Sevrla mồ hôi lạnh đầm đìa, nhưng lắc đầu theo bản năng, tỏ ý mình không sao, đúng lúc này phi thuyền bỗng chấn động mạnh.

“Cảnh báo! Có tập kích! Có tập kích! Tập kích đình chỉ! Địch trùng rút lui!” Hệ thống trí não báo hai lần, rồi ngập ngừng dừng phát báo.

Ôn Tinh Lan nhìn ra ngoài cửa sổ với ánh mắt lạnh băng, một chiếc phi thuyền nhỏ không biết đã theo bọn họ bao lâu đang nhanh chóng truy đuổi.

“Có chuyện gì vậy?” Việt Tư Niên lo lắng hỏi, anh và Ôn Tinh Lan mang theo hai nhóc con, gặp tập kích thì mức độ nguy hiểm hoàn toàn khác với lúc đi cùng thương đội lớn trước đó.

“Không sao đâu, hùng chủ.” Chỉ là con cá cuối cùng mà Ôn Tinh Lan chờ mãi cuối cùng cũng xuất hiện, Klyde luôn bám theo cậu đã đuổi tới.

Sau khi video tập kích của đám giả làm Bạch Cốt Tinh Đạo bị tung ra, vì lời tiên đoán về đứa con của bóng tối, mọi động tĩnh của nhà họ Ôn đều bị theo dõi gắt gao, ngay cả chuyện cậu chuyển khoang duy trì sinh mệnh của Ôn Nguyệt Minh cũng bị đào bới, Ôn Tinh Lan bỏ tiền đè xuống rồi, nhưng vẫn có tin gió rò rỉ, khiến một số trùng biết Ôn Nguyệt Minh còn sống ăn ngủ không yên.

Cậu dứt khoát tương kế tựu kế, dẫn dụ những trùng năm đó âm thầm hãm hại Ôn Nguyệt Minh.

Xem ra đã có hiệu quả, có trùng sợ Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại.

Ôn Tinh Lan biểu cảm thong dong ưu nhã, như thể chẳng có chuyện gì, mỉm cười với Việt Tư Niên, “Hùng chủ, đừng lo, nhìn xem, tới tinh cầu Trung Ương rồi.”

Việt Tư Niên miễn cưỡng đè nén bất an trong lòng, nhớ tới lời quở trách của hùng phụ Ôn Tinh Lan, lông mày anh khẽ nhíu rồi nhanh chóng giãn ra.

Bây giờ chưa phải thời điểm thích hợp.

Anh cúi người bế Ôn Mặc Ý vẫn đang ngủ say, Sevrla nắm chặt góc áo Việt Tư Niên theo sau Ôn Tinh Lan dẫn đường cùng nhau xuống phi thuyền…

Tinh cầu Trung Ương được mệnh danh là ngọc phỉ thúy, bởi vì quanh năm bốn mùa như xuân, được sắc xanh bao bọc, trên tinh cầu tràn ngập những bông hoa nhỏ li ti, tỏa ra hương thơm nồng đậm.

Phóng mắt nhìn ra, bốn phía tràn ngập những cây cối khổng lồ, chúng mọc xoắn tầng tầng lớp lớp, theo hướng cành lá mà tọa lạc từng căn nhà nhỏ, khắp nơi đều là trùng bay tới bay lui, thỉnh thoảng còn thấy vài chiếc xe bay cỡ nhỏ lướt qua không trung.

Việt Tư Niên nhìn đến mức không kịp thu mắt, những hình ảnh như cuốn phim vụn vỡ trong ký ức của nguyên chủ hoàn toàn không thể so sánh với sự chấn động ngoài đời thực.

Ôn Tinh Lan nhận ra ánh mắt tò mò của Việt Tư Niên, liền hiểu ý mà giải thích:

“Nơi này là khu đỗ phi thuyền cỡ lớn, tuy bề ngoài quân hạm tư nhân của em không lớn, nhưng quy mô vũ khí vượt quá tiêu chuẩn an toàn, nên chỉ có thể dừng ở đây, không được phép tiến vào khu trung tâm tinh cầu Trung Ương.”

Phần lớn trùng đực đắm chìm trong các trường hợp xã giao, mỗi ngày đều có vô số yến hội, trước kia các hạ lại hoàn toàn khác với trùng thường, trầm mê Tinh Võng, tự khép kín đến mức không tham gia bất kỳ yến hội nào, cho đến khi thành niên thì bị ép cưới.

Khó trách lại tò mò như vậy, các hạ hẳn là chưa từng tới khu vực ven tinh cầu Trung Ương.

Nghĩ tới đây, trong lòng cậu tự giễu cười một tiếng, ngoài mặt vẫn bình thản nói:
“Các hạ không cần vội, xe bay gia dụng đã cài đặt chế độ tuần tra tự động, sẽ lập tức tới đón.”

Việt Tư Niên miễn cưỡng thu hồi ánh mắt đang nhìn quanh những căn nhà nhỏ, trong ký ức của nguyên thân, nơi ở do thư quân Ôn Tinh Lan cung cấp là một biệt thự có khu vườn rộng lớn, không ngờ chỗ ở lại không thể đỗ phi thuyền.

“Khu này nhà san sát, giá rẻ, môi trường thoải mái, được xem là chung cư trùng cái độc thân nổi tiếng.”

Ôn Tinh Lan mở cửa xe tự động, mời các hạ cùng các nhóc con lên xe.

“Tinh Lan cũng từng ở nơi như vậy sao? Không có trùng đực các hạ ở trong này à?”

Việt Tư Niên mỉm cười thoải mái, vừa nói vừa nhìn quanh.

“Lúc em học ở học viện quân sự Trung Ương, từng ở đây.” Ôn Tinh Lan bật cười, “Đương nhiên không có trùng đực các hạ, pháp luật quy định nơi ở của trùng đực các hạ phải có khả năng tổ chức yến hội lớn, hơn nữa không được có vũ khí mang tính sát thương.”

Anh ta mỉm cười bổ sung: “Tất nhiên cũng có ngoại lệ, ví dụ như Hailen các hạ.”

Việt Tư Niên nhớ tới cơ giáp trùng đực của Hailen, không nhịn được bật cười:
“Cái đó của Hailen các hạ không tính là vũ khí sát thương, mà phải nói là thần khí viên mộng.”

“Vì sao khi đó Tinh Lan lại muốn ở đây?”

Ôn Tinh Lan dâng lên niềm vui trong lòng, cậu rất thích cách các hạ gọi mình thân mật như vậy.

“Lúc đó em phản nghịch tới mức không chịu nổi, lại thích quân hạm, nên dùng tiền làm công tích cóp mua một căn phòng ở đây, mỗi ngày tan học lại trốn trong đó, lén nhìn những quân hạm đỗ gần đó…”

Việt Tư Niên chăm chú lắng nghe, trong đầu hiện ra hình ảnh một thiếu niên tóc ngắn, phản nghịch, anh nắm lấy tay Ôn Tinh Lan, không kìm được cúi đầu hôn nhẹ lên đầu ngón tay.

Thật đáng tiếc, đã bỏ lỡ tuổi thiếu niên của cậu, không thể cùng thiếu niên nhỏ bé ấy mơ về tương lai.