Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 67
Đôi cánh bướm xinh đẹp đột nhiên quét xuống, một góc cánh đánh trúng trùng cái đang chuẩn bị đánh lén Việt Tư Niên.
Ôn Tinh Lan xách theo một dúm lông trắng, một tay kéo mạnh Việt Tư Niên ôm chặt vào lòng.
Thú triều vây quanh bốn phía dần dần tan đi, thân hình trùng đực các hạ trong lồng ngực gầy gò, xương cốt thậm chí còn hơi cấn.
Anh gầy tới mức này từ khi nào?
Ngón tay Ôn Tinh Lan khẽ siết lại, lại sợ làm Việt Tư Niên đau, hạ giọng hỏi: “Ngài có bị thương không?”
Hương ngọt nhàn nhạt bao trùm lấy anh từng đợt từng đợt, Việt Tư Niên đột nhiên cảm thấy an tâm.
“Không sao.” Anh vô thức cọ nhẹ mặt mình lên mặt Ôn Tinh Lan, giống như một mèo nhỏ đang tìm kiếm an ủi.
Lòng Ôn Tinh Lan chợt mềm ra, quay đầu nhìn đội khai thác, sắc mặt lập tức trở nên lạnh lẽo sắc bén.
Cậu liếc nhìn tộc huy trên các thiết bị phía sau đám trùng cái.
“Gia tộc Nastalai còn chưa thu mua hoang tinh thành công, ai cho các cậu quyền đăng nhập hoang tinh để khai thác?”
Trùng cái dẫn đầu rung rung râu, nheo mắt tam giác, trầm giọng nói: “Chúng tôi làm theo thủ tục chính quy, đăng nhập hoang tinh.”
Ôn Tinh Lan cười lạnh một tiếng, “Thủ tục gì, thủ tục đăng nhập hoang tinh để thăm quan à?”
Cậu thả một dúm lông trắng xuống, một dúm lông trắng ủ rũ bị ném xuống đất, chột dạ chạy tới cọ cọ vào ống quần Việt Tư Niên, Ôn Tinh Lan giơ tay chạm nhẹ quang não, một văn kiện điện tử xin đăng nhập thăm quan hoang tinh hiện lên giữa không trung.
“Tài nguyên trên tinh cầu đều do tinh cầu chủ toàn quyền xử lý, tổ chương trình Trùng Đực Biến Hình Ký chỉ thuê quyền sử dụng trong thời gian ghi hình, hiện tại không thuộc thời gian chương trình, ngoài tinh cầu chủ ra, bất kỳ trùng nào khác đều không có quyền xử trí tài nguyên hoang tinh.”
Ôn Tinh Lan liếc nhìn mớ hỗn độn trên mặt đất cùng mùi tanh máu xộc vào mũi, chán ghét nhíu mày.
Cậu cười lạnh, “Các cậu là trùng nguyên thủy sao, làm ra chuyện ghê tởm thế này?”
Hương ngọt nơi mũi Việt Tư Niên càng lúc càng đậm, hoàn toàn áp xuống mùi tanh khó ngửi, anh mờ mịt ngẩng đầu quan sát, phát hiện tất cả trùng có mặt tại hiện trường đều không biểu lộ gì khác thường.
Kỳ lạ, là bọn họ đã quen rồi, hay chỉ mình anh mới ngửi thấy?
“Ngọt quá.” Anh thì thầm.
Tai Ôn Tinh Lan khẽ động, khóe môi hơi căng cứng, ánh mắt mang theo băng lạnh quét về phía đối diện, “Cút đi! Tới tòa án quân sự nói chuyện!”
Đuổi đám ngu xuẩn này đi trước đã, tránh làm đàn thú trở nên càng thêm bạo động.
“Nguyên soái, vậy còn mấy dị thú này…”
Đám trùng cái trừng mắt nhìn chằm chằm các thi thể dị thú trên mặt đất, ánh mắt tràn đầy tham lam.
“Cút.” Ôn Tinh Lan nghiến răng nặn ra một chữ, mặt mày đầy chán ghét.
Đám trùng cái liên tục gật đầu, vừa đi được mấy bước thì đột nhiên quay lại, ôm lấy thi thể dị thú, nhanh chóng bỏ chạy.
Tên trùng cái đề nghị ghi hình vừa chạy vừa quay đầu, ánh mắt âm u liếc Việt Tư Niên, chạm phải ánh nhìn của Ôn Tinh Lan thì thân thể run lên, nặn ra một nụ cười nịnh nọt rồi vội vàng chui vào phi thuyền.
Ôn Tinh Lan thờ ơ không để ý, thi thể dị thú đối với cậu không có ý nghĩa gì, ngược lại cậu ghét những khối thịt thối rữa này làm bẩn mắt Việt Tư Niên.
Những thi thể bị kéo lê, để lại những vệt máu dài trên mặt đất, Việt Tư Niên nhìn chằm chằm những vệt máu ấy, ngẩn người.
Kẻ giết chóc thực sự có thể nghênh ngang rời đi như vậy sao? Nhưng để mặc thi thể dị thú thối rữa trong bùn đất, cái chết của chúng rốt cuộc vẫn không có giá trị?
Đám trùng cái rời đi chỉ mang theo những thi thể dị thú tươi mới, hiếm thấy trên thị trường, còn lại những xác thú bị coi là không mấy giá trị cùng các dụng cụ rẻ tiền thì tùy tiện vứt lại trên mặt đất.
Việt Tư Niên tránh khỏi vòng tay Ôn Tinh Lan, nhặt lấy chiếc cuốc bọn họ bỏ lại, nghiêm túc đào hố.
Ôn Tinh Lan nhíu mày khó hiểu, nhìn quang não không ngừng vang lên tiếng tích tích, tiện tay thiết lập phi thuyền sang chế độ giản lược.
Không bao lâu sau, hai nhóc con trùng được trùng máy dạng phi thuyền giản lược đưa tới bên cạnh hai trùng trưởng thành.
Ôn Mặc Ý dùng tay nhỏ che mặt, kinh hô một tiếng, không ít lần nhóc đã gặp mấy thú nhỏ lông xù này khi chạy nhảy khắp nơi.
Giờ phút này chúng đều đã máu thịt bê bết, thối rữa trên mặt đất, một vài côn trùng bám lên phần thịt lộ ra ngoài mà ăn uống thỏa thích, quạ đen vì kiêng dè các trùng ở đây nên chỉ bay vòng thấp quanh thi thể dị thú rồi lại vỗ cánh bay cao.
Xung quanh truyền đến tiếng cành lá bị lay động, đàn thú đã rút đi thưa thớt ẩn nấp trong bóng tối, lặng lẽ quan sát từng hành động của Việt Tư Niên, chúng thuộc những chủng tộc khác nhau, vậy mà vào thời khắc này lại vi phạm tập tính sinh học, tụ tập bên nhau.
Việt Tư Niên kéo một thi thể dị thú tới bên hố đất, dùng lá lạc thảo che kín thân thể nó, rồi lặng lẽ lấp đất chôn vùi.
Sevrla khó hiểu tới cực điểm, nhóc đứng ngây người tại chỗ, ánh mắt đầy vẻ ngây thơ xen lẫn tàn nhẫn, hai bàn tay nhỏ nắm chặt, xoắn vào nhau.
“Vì sao phải chôn chúng lại, là vì thịt đã không ăn được nữa sao? Quả thật thấy không được tốt lắm.”
Ôn Mặc Ý có chút khó chịu, ngồi xổm xuống sờ sờ cái đầu lông xù, thi thể đã hoàn toàn cứng đờ, chẳng còn giống khi còn sống vừa ấm vừa mềm, còn biết cọ cọ vào lòng bàn tay nhóc.
“Sevrla các hạ, những con này đều là bạn nhỏ giống như em, còn có cả thú mẹ đang mang thai.”
Lưng Việt Tư Niên hơi cong, y phục bị gió thổi phồng lên, anh không quay đầu lại, tiếp tục đào hố tiếp theo.
“Cho dù khác chủng tộc, cũng không nên ăn những thú như vậy.”
Ôn Tinh Lan siết chặt nắm tay, chỉ trong mấy ngày ngắn ngủi, Việt Tư Niên đã gầy tới mức này, xem ra những lời bình luận tiêu cực trên mạng ít nhiều đều ảnh hưởng tới anh, chỉ là anh cố gắng gượng chống đỡ như thể không có chuyện gì.
Cậu nhặt lấy cái cuốc, cùng Việt Tư Niên đào hố.
Thực ra công cụ trí năng có thể dễ dàng làm xong tất cả, nhưng cậu hiểu tâm trạng của đối phương, chỉ khi tự tay làm những việc này mới có thể làm tiêu tan nỗi bi thương và phẫn nộ trong lòng Việt Tư Niên.
Nghĩ tới đây, Ôn Tinh Lan không khỏi ảo não, vừa rồi cậu không nên để những trùng cái tham lam kia mang máu thịt của dị thú đi.
“Vì sao chứ? Chúng chẳng phải đều là dị thú sao? Có gì khác nhau?” Sevrla mơ hồ khó hiểu, tiếp tục hỏi.
Chưa từng có trùng nào dạy nhóc những đạo lý như vậy, trùng trong nhà luôn nói với nhóc rằng tương lai mọi thứ đều nên được dâng lên cho nhóc, dù kỳ thực nhóc hiểu rõ không hẳn là như thế, ví dụ như anh trai bệ hạ, trước giờ chưa từng lấy lòng nhóc.
“Sevrla các hạ, bởi vì con non là tương lai của mỗi chủng tộc, em cũng là tương lai của Trùng tộc.” Việt Tư Niên ngồi xổm xuống nhìn thẳng vào Sevrla, đôi mắt đen ôn nhu mà đau thương của anh bất động, chăm chú nhìn trùng đực nhỏ tuổi trước mặt.
“Sevrla, nếu mỗi trùng, hay nói rộng ra là mỗi sinh vật đều làm như vậy, thì sớm muộn gì cũng sẽ có một ngày, chúng ta không còn nhìn thấy những đóa hoa như thế này nữa, hoặc không còn thấy những động vật nhỏ lông xù dịu ngoan như vậy, thậm chí không còn nhìn thấy tương lai của Trùng tộc.”
Anh nói rồi nhặt lên một đóa thược dược bị giẫm nát, héo tàn trên mặt đất.
“Các hạ, nó có đẹp không? Nó còn có tác dụng thanh nhiệt, làm mát máu, nhưng nếu chúng ta cứ mãi phá hoại mà không bảo vệ, thì đến một ngày nào đó, chúng ta sẽ vĩnh viễn mất đi chúng.”
Sevrla bị đôi mắt ấy làm cho chấn động, lẩm bẩm đáp: “Trùng xinh đẹp, bây giờ vẫn còn rất nhiều rất nhiều mà, anh đừng buồn, chúng sẽ không biến mất đâu.”
Nhóc nhíu mày nhỏ, cố gắng suy nghĩ thêm một chút, rồi bổ sung: “Ít nhất là trong lúc chúng ta còn tồn tại.”
Sắc trời dần dần tối xuống, trong cỏ cây ẩn giấu vô số đôi mắt của các loài thú, lấp lóe ánh sáng u ám.
Việt Tư Niên đứng dậy, mái tóc bị gió thổi tung, anh nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai nhỏ tròn trịa của Sevrla.
“Sevrla, không phải như vậy, nếu tất cả sinh vật đều nghĩ như thế, thì rất nhanh thôi, còn chưa đợi chúng ta chết đi, tinh cầu đã chết trước rồi, hoa cỏ, những động vật nhỏ đáng yêu, bao gồm cả chính chúng ta, đều sẽ bị tiêu hao đến không còn gì.”
Anh xoay người tiếp tục đào hố, từng thi thể con non và thú mẹ đang mai thai lần lượt được chôn vùi trước mắt đàn thú, đàn thú chậm rãi tản đi, tiếng ai oán vang vọng khắp nơi.
“Trước đây có nhà nghiên cứu nói dị thú sẽ vì đồng tộc chết đi mà than khóc, em vẫn luôn nghĩ là bịa đặt, không ngờ lại là thật.”
Ôn Tinh Lan ngẩn người nói, cậu không ngờ truyền thuyết về khúc ai ca của dị thú lại có thật.
Ôn Mặc Ý nhặt lấy một chiếc xẻng nhỏ, cũng theo hùng phụ đào hố ra dáng ra hình, nhóc làm rất hăng, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng, kéo thi thể dị thú xuống hố, rồi nhặt những bông hoa nhỏ trên mặt đất trang trí lên thi thể.
Sevrla ngơ ngác nhìn trái nhìn phải, ngồi xổm xuống gom góp những bông hoa héo tàn rơi rớt trên đất.
Nhóc nhặt chúng lên, đưa tới tay Việt Tư Niên, nhỏ giọng nói: “Trùng xinh đẹp, cho anh.”