Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 66

Hailen giả vờ bắt bẻ, ngược lại làm giảm bớt tâm trạng u ám của Việt Tư Niên, khóa huấn luyện đông y trên tiểu hành tinh số 30 tạm thời kết thúc, hai gia đình trùng sắp phải chia tay.

Dylan không định để Hailen quay về tinh cầu Trung Ương báo cáo, hiện tại chuyện cơ giáp đã bị lộ ra trong video lần này và thu hút sự chú ý của công chúng, một khi quay về, Hailen các hạ chắc chắn sẽ trở thành cái gai trong mắt Quân Hoài An, chi bằng tiếp tục dưới sự che chở của Ôn Tinh Lan ở tinh hệ Viễn Chinh, càng có thể từng bước tạo thế lực.

Hiện giờ cơ giáp không chỉ là cây cầu giúp trùng đực và á thư thực hiện ước mơ, mà còn là hy vọng để trùng cái bị thương nặng quay trở lại cuộc sống bình thường, thậm chí là chiến trường, mà chỉ khi không ngừng thúc đẩy và khuếch tán chuyện này mới có thể khiến các trùng dùng sức mạnh của mình bảo vệ Hailen các hạ tốt hơn.

Ôn Mặc Ý ôm Lucas khóc rưng rức, hiếm khi Lucas lộ ra vẻ lúng túng, Hailen thì vui sướng khi trùng gặp họa, ngồi xổm bên cạnh xem náo nhiệt.

Ngoài dự đoán của tất cả các trùng, Ôn Mặc Ý nhanh chóng đã điều chỉnh lại cảm xúc.

“Anh Lucas thích làm chuyện này nhất, Mặc Ý chỉ là không nỡ xa anh Lucas, nhưng Mặc Ý không cần anh Lucas đi cùng!”

Giọng nói của nhóc nghẹn ngào nhưng lại càng lúc càng kiên định, ngược lại Lucas nghe lời nhóc nói thì hốc mắt đỏ lên, nhóc ta cảm thấy mất mặt nên vội che mặt, nhưng bị Hailen vây quanh nhìn chằm chằm, tức đến mức Lucas vỗ cánh bay đi.

Ngược lại, nhóc con mập mạp Sevrla lại không muốn rời khỏi tiểu hành tinh số 30, muốn tiếp tục theo sau Lucas xem náo nhiệt, kết quả bị Ôn Tinh Lan cưỡng ép bắt đi.

Trên đường vòng qua hoang tinh lần này, mang theo nhóc con mập mạp Sevrla này có thể kiềm chế gia tộc Nastalai, tránh cho lão già kia không ngừng phái trùng đến tiến hành những đợt tập kích liều chết.

Sắc mặt Ôn Tinh Lan nghiêm trọng, đối phương đã chó cùng rứt giậu, trên đường vòng trở về lần này, dư luận trên mạng chỉ là thứ yếu, vấn đề an toàn quan vẫn trọng hơn cả.

Thương binh trên tiểu hành tinh số 30 cũng cần nguồn cung thảo dược ổn định từ hoang tinh.

Hai nhóc con héo rũ bị bắt lên phi thuyền, bộ quân phục trắng của Ôn Tinh Lan bị nhóc mập đạp đầy dấu chân.

“Này! Cậu ngoan ngoãn một chút đi!” Ôn Mặc Ý vỗ cánh nhỏ bay đến bên cạnh Sevrla, đột nhiên dùng giọng âm u nói:
“Nếu không ngoan thì bắt cậu đem đi đổi tiền với gia tộc Nastalai đó!”

Trong khoảng thời gian ở tiểu hành tinh số 30 nhóc con đã mưa dầm thấm đất học được không ít thứ, mọc thêm đôi cánh nhỏ này lại càng tiện cho nhóc ăn dưa hóng chuyện.

Việt Tư Niên dở khóc dở cười, véo nhẹ má Ôn Mặc Ý, “Không được nói bậy, sẽ không đem điện hạ Sevrla đi đổi tiền đâu.”

“Sau khi rời hoang tinh, chúng ta sẽ về tinh cầu Trung Ương trước, tiện thể đưa Sevrla về nhà.”

Anh không rõ chuyện phía sau gia tộc Nastalai, chỉ là đơn thuần không yên tâm để một nhóc con trùng đực về nhà một mình, nên quyết định đưa nhóc đi cùng về nhà.

“Em không về nhà đâu!” Nhóc mập hoảng sợ, vội vàng vung tay nhỏ từ chối.

Sevrla vì không muốn tới hoàng cung nhìn sắc mặt lạnh của Quân Hoài An nên bỏ nhà trốn đi, tính cả lần ở hoang tinh trước đó, đây đã là lần thứ hai nhóc rời nhà.

Nếu bị đưa về, chắc chắn nhóc sẽ bị đánh.

Sevrla sợ hãi trợn to mắt, gương mặt trông càng thêm tròn trịa thịt mỡ.

Việt Tư Niên mỉm cười ôn hòa, kiên quyết trả lời: “Nhất định phải đưa em về!”

Nhóc trùng đực này chạy lung tung hết lần này tới lần khác, nhất định phải đưa về cho hùng phụ giáo huấn.

Ôn Tinh Lan cong môi cười, cậu không định dễ dàng đưa Sevrla về, cậu dự định dùng nhóc mập này để uy h**p gia tộc Nastalai, bắt bọn họ chảy chút máu.

Dù sao nhóc mập này có thể giúp hùng chủ làm dịu đi sóng gió trên mạng, cũng là chuyện tốt.

“Phát hiện khu vực trống phía trước, xin hỏi có hạ cánh không?” Giọng máy móc của quang não vang lên.

Ôn Tinh Lan đáp: “Có.”

Lần đầu tiên cậu đến hoang tinh đã khiến phi thuyền hạ cánh đè sập không ít cây cối, lần này cậu cố ý mở dò xét sớm để tránh làm tổn hại thảm thực vật hoang tinh.

Cậu theo bản năng liếc nhìn Việt Tư Niên, thấy khóe môi đối phương cong lên, vành tai cậu có chút đỏ lên rồi cúi đầu.

Cửa phi thuyền vừa mở, một dúm lông trắng như ngửi thấy mùi gì đó, đột nhiên chui ra từ khe hở lao đi.

“Hùng phụ! Một dúm lông trắng chạy rồi!”

“Không đúng! Một dúm lông trắng sẽ không tự tiện chạy,” Việt Tư Niên hít sâu một hơi, “Không ổn rồi, có trùng thả dược dụ thú!”

Tốc độ chạy của dị thú tộc sói chưa trưởng thành đã gần bằng thú trưởng thành, trùng đực căn bản không đuổi kịp.

Một dúm lông trắng dần dần thu nhỏ lại thành một chấm nhỏ trong tầm nhìn, hai tay Việt Tư Niên chống lên đầu gối, th* d*c dữ dội, trong cổ họng anh tràn ra mùi tanh máu, phổi vì đuổi theo quá gấp mà sinh ra cảm giác như bị xé rách.

Mọi chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, Ôn Tinh Lan dùng sức giữ chặt Việt Tư Niên, “Hùng chủ, em đuổi theo, ngài yên tâm!”

Cậu dang rộng đôi cánh trùng to lớn xinh đẹp, bay theo chấm nhỏ ở phía xa.

Việt Tư Niên day day giữa mày, ép bản thân bình tĩnh lại, vòng trở về phía phi thuyền.

Hai trùng nhóc con bị Ôn Tinh Lan nhốt trong phi thuyền, khi Việt Tư Niên tiến lại gần, cửa phi thuyền tự động mở ra.

Chưa kịp bước vào phi thuyền, từ xa đã vang lên tiếng kêu khóc thê thảm của nai con, Việt Tư Niên lập tức ra lệnh bằng giọng nói:

“Đóng cửa phi thuyền, không cho bọn nhỏ tự do ra vào.”

“Đã nhận lệnh, xác nhận cấp độ mệnh lệnh là ưu tiên tối cao, kích hoạt chế độ bảo hộ trẻ con.” Giọng máy móc của hệ thống trí não vang lên, cửa khoang phi thuyền khép lại, hai nhóc con lao tới nhưng bị một lớp màn sáng trong suốt vô hình chặn lại.

Việt Tư Niên nhanh chóng leo lên chỗ cao trên tán cây để quan sát tình hình, phát hiện có một nhóm trùng tộc không biết đang làm gì mà đang vây quanh mấy con dị thú, bên cạnh là một thiết bị đào bới liên tục đào xuống đất, sau tiếng “răng rắc” thê thảm, một cây đại thụ đổ sập.

Anh từ trên cây trượt xuống vài lần, rồi nhanh chóng chạy về phía đó.

Cảnh tượng trước mắt càng lúc càng rõ khi khoảng cách được rút ngắn, nai con nép bên bụng nai cái đang mang thai, tiếng kêu ngày càng thê lương, bên cạnh là mấy xác dị thú đã chết chồng chất lên nhau, nhìn kỹ thì…

Toàn bộ đều là dị thú con non và thú mẹ đang mang thai.

Nơi từng xanh tốt um tùm với thảo dược đông y, giờ bị đào thành một hố lớn, bùn đất lẫn với rễ cây và cỏ bị xé nát.

Nước mắt của nai con làm ướt lớp lông quanh mắt, nó quay đầu nhìn Việt Tư Niên một cái, trong ánh mắt không còn sự tin tưởng thuần khiết như trước, nó nghiêng đầu ngửi ngửi, vừa sợ hãi vừa do dự mà khẽ “ô ô” một tiếng.

Việt Tư Niên bước tới, không để ý tới những dị thú khác đang áp sát mình, nhẹ nhàng v**t v* đầu nai con một chút, sau đó lập tức đi sang bên, tắt thiết bị xúc đất vẫn còn đang hoạt động.

“Này! Xét việc ngài là trùng đực, bọn tôi không ra tay với ngài, nhưng ngài đừng quấy rầy công việc của bọn tôi!” Một trùng cái ném xác dị thú vừa bị cậu ta b*p ch*t xuống đất, khinh miệt cúi nhìn Việt Tư Niên.

“Hiện tại hoang tinh này vẫn chưa bán ra ngoài, trùng nắm giữ chưa mở quyền khai thác.” Việt Tư Niên đứng chắn trước nai con, không biểu cảm mà nói rõ ràng, “Các anh đã được sự cho phép củatrùng nắm giữ hoang tinh chưa?”

Tiếng rung chuyển truyền đến từ mặt đất, tai Việt Tư Niên khẽ động, đám trùng cặn bã này chuyên chọn ra tay với động vật con non và thú mẹ đang mang thai, dẫn đến đàn thú bạo động!

Không được, cứ tiếp tục như vậy, Trùng tộc sẽ có trùng chết, còn dị thú cũng sẽ bị vũ khí của Trùng tộc tàn sát hàng loạt, cuối cùng chỉ có kết cục lưỡng bại câu thương.

Ở một góc, một trùng cái nghiêng đầu lẩm bẩm, “Cậu xem trùng kia có giống Tư Niên các hạ đang rất nổi trên mạng không?”

“Chính là anh ta! Mau quay lại!” Trong mắt một trùng cái khác lóe lên ánh tham lam, đảo mắt nhìn quanh, nơi này chỉ có bọn họ và các hạ, rừng núi hoang vắng, xảy ra chuyện gì thì cũng chẳng có trùng nào biết. Ghi lại được hình ảnh chính là nắm được nhược điểm của trùng đực các hạ cao quý luôn được ca tụng là ưu nhã kia!

Cậu ta không định làm theo sự sắp xếp của gia tộc Nastalai, chút tiền đó sao xứng với một các hạ xinh đẹp như vậy.

Câu nói kia nói thế nào nhỉ, chết dưới hoa mẫu đơn, làm quỷ cũng phong lưu.

Đám trùng cái hoàn toàn không để ý việc đàn thú đang tiến sát, dù sao trình độ khoa học kỹ thuật của họ cao hơn dị thú rất nhiều, nghiền chết mấy con thú này dễ như trở bàn tay.

Việt Tư Niên cảm nhận rõ ràng nỗi bi thương và phẫn nộ gào thét của dị thú, nhưng nếu anh trốn tránh không ngăn cản, một khi có trùng bị thương, thì việc hoang tinh bị thu mua, dị thú bị tàn sát trên quy mô lớn sẽ trở thành tất yếu, mà dưới xu thế như vậy, sẽ không còn trùng nào phân biệt rằng những dị thú này vốn là hiền lành.

Gấu đen lớn dẫn theo con nhỏ, gấu mèo nhỏ theo sát tộc đàn, bầy nai… dị thú mênh mông cuồn cuộn kéo tới, khi thấy những xác chết trên mặt đất, đôi mắt của chúng dần dần đỏ như máu.

Thủ lĩnh đàn thú tràn đầy địch ý, đứng nửa che chắn giữa đám trùng cái và Việt Tư Niên, phát ra tiếng gầm uy h**p hướng về phía trùng cái.

Lần đầu tiên đám trùng cái thấy dị thú quỷ dị như vậy, còn cố tình chắn trước trùng đực các hạ, bọn họ dám to gan lớn mật, nhưng lại không dám làm tổn hại đến tính mạng trùng đực.

Mỗi trùng đực trong Đế quốc đều mang theo chip sinh học, một khi tử vong bất thường sẽ phát ra cảnh báo dữ dội, gửi tin tức trực tiếp tới quân đội gần nhất và tinh cầu Trung Ương.

“Tư Niên các hạ, dị thú đang làm việc cho ngài sao?” Một trùng cái im lặng trong góc khuất nãy giờ bỗng lên tiếng.

“Hay là nói, các hạ đứng về phía dị thú, chứ không phải Trùng tộc?”

Việt Tư Niên nhíu mày, anh không phải đứng về phía dị thú, mà là vì cuộc giết chóc này vốn dĩ không hề phát sinh vì sinh tồn, đây chỉ là một cuộc tàn sát cực kỳ vô nhân tính.

“Vì sao các anh chỉ giết dị thú con non và thú mẹ đang mang thai?”

“Các hạ không biết sao?” Trùng cái dẫn đầu móc ra một điếu thuốc, bắt đầu hút.

Cậu ta chẳng để tâm tới đàn thú, loại trùng như bọn họ vốn sống kiểu nay còn mai mất, căn bản không quan tâm sống chết, chỉ để ý có được hưởng thụ hay không, thấy trùng đực các hạ bị dị thú ngăn cách, cậu ta lập tức cảm thấy chán chường.

“Con non và thú đang mang thai có năng lượng thuần khiết, thịt mềm, là thánh phẩm dành cho trùng đực các hạ, còn có thể bồi bổ thân thể suy yếu của quý tộc lớn tuổi.”

Cậu ta hít sâu một hơi thuốc rồi phun ra, “Các hạ hẳn hiểu, các lão gia quý tộc cho rằng mình yếu dần nhưng không chịu được thuốc bổ thông thường, nên khi ăn dị thú thì chỉ ăn con non, thú mẹ đang mang thai càng là mỹ vị đỉnh cấp.”

Từ trước tới nay gia tộc Nastalai vẫn luôn hưởng thụ loại thánh phẩm này.

Dường như dị thú nghe hiểu, phát ra tiếng gầm phẫn nộ, không khống chế được mà xông về phía đám trùng cái, trùng cái đồng loạt giương súng, trên mặt lộ ra nụ cười điên cuồng.

“Đủ rồi!” Việt Tư Niên phóng ngân châm, đâm trúng cổ tay trùng cái, khẩu súng lập tức mất kiểm soát rơi xuống đất.

“Á! Trùng đực các hạ vì dị thú mà ra tay!” Trùng cái kêu quái dị, giọng the thé cao vút, mang theo sự hưng phấn khó hiểu.

Việt Tư Niên khựng lại một chút, siết chặt ngân châm, vội giải thích: “Sẽ không để lại di chứng.”

Anh nắm lấy sừng của thủ lĩnh tộc hươu, lớn tiếng quát: “Đi mau! Các cậu muốn gọi tới nhiều Trùng tộc hơn sao?! Đi mau!”

Thủ lĩnh tộc hươu lặng lẽ nhìn anh, đôi mắt từ vẩn đục dần trở nên trong trẻo, nó thở dài thật sâu, ngẩng đầu tru lên một tiếng bi ai, đàn thú không cam lòng trừng mắt nhìn đám trùng cái, rồi chậm rãi tan đi.

Việt Tư Niên đứng chắn trước đám trùng cái, lạnh lùng nói: “Để chúng đi, chiến lợi phẩm của các anh đã đủ nhiều rồi! Các anh có quyền khai thác tinh cầu này không? Lấy giấy phép ra cho tôi xem! Khai thác trái quy định, tôi có quyền đưa các anh lên tòa án quân sự!”