Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 65
Việt Tư Niên chống khuỷu tay dưới gương mặt, hàng mi đen rũ xuống, nhẹ giọng nói: “Cậu lật cái túi kia đi.”
Ôn Tinh Lan dừng bước, cúi người lấy túi trong áo ra, kéo dây rút, bên trong là một ít thảo dược đông y, tỏa ra mùi thuốc không khác gì mùi trên người Việt Tư Niên, cậu nắm chặt túi, ngẩn người đứng tại chỗ.
“Bên trong để một ít thảo dược đông y an thần tĩnh khí.”
Việt Tư Niên xoay người lặn vào trong nước, mái tóc ướt ngâm trong hồ nước khẽ trôi, giọng nói mơ hồ truyền ra giữa làn hơi nước bốc lên.
“Thử xem có thể làm dịu bớt dao động tinh thần không.”
Đây là sản phẩm thay thế cho chất làm dịu tin tức tố mà anh mới nghiên cứu chế tạo, không biết có hiệu quả hay không.
Tai Ôn Tinh Lan đỏ lên, siết chặt túi, nghe lời thử hít một hơi.
Cậu… có phải đã bị Việt Tư Niên phát hiện hành vi si mê của mình rồi không?
Mặc kệ.
Ôn Tinh Lan quỳ một gối phía sau Việt Tư Niên, nâng cằm anh lên, đỏ mặt cúi xuống hôn.
Việt Tư Niên đột nhiên bị hôn khi chưa kịp chuẩn bị, khẽ né đi, mở mắt ra liền thấy hàng mi trắng như tuyết trước mặt đang run rẩy, anh sững lại một chút rồi nhẹ nhàng vuốt tóc Ôn Tinh Lan.
Bả vai căng cứng của Ôn Tinh Lan dần thả lỏng, sau một lúc, hai trùng tách ra, giữa môi răng còn kéo theo một sợi chỉ bạc.
“Hiệu quả gói thuốc không tốt sao?” Giọng Việt Tư Niên khàn đi, thần sắc không nhìn ra vui buồn.
“… Tốt.” Nhưng cậu không muốn dùng chất làm dịu tin tức tố.
“Không thích mùi này sao?” Việt Tư Niên quan sát sở thích của Ôn Tinh Lan một thời gian, phát hiện bé bướm nhỏ này không thích mùi ngọt, ngược lại thích mùi thuốc đắng, nên mới cố ý phối ra hương vị này.
“Thích.”
Ôn Tinh Lan nghĩ: Thứ em thích là ngài, trùng tỏa ra mùi này.
Việt Tư Niên chậm rãi kéo giãn khoảng cách, lại chìm xuống trong nước, gương mặt không biểu cảm nhìn chằm chằm bóng phản chiếu của chính mình trong hồ…
Môi đỏ tươi, vừa nhìn đã biết vừa rồi đã xảy ra chuyện gì.
“Thích là được.” Anh căn bản không thể từ chối bé bướm nhỏ này.
Ôn Tinh Lan nắm lấy vai Việt Tư Niên, muốn nói lại thôi.
Khoảng cách mập mờ như có như không, cùng với sự dung túng vô hình này khiến Ôn Tinh Lan hoàn toàn không biết nên chất vấn thế nào.
Việt Tư Niên đột nhiên hỏi: “Trùng nắm giữ hoang tinh là ai?”
Anh không muốn bầu không khí tiếp tục ái muội.
Ngón tay Ôn Tinh Lan hơi dùng lực rồi lại buông ra, cậu nhẹ giọng nói:
“Hồ sơ trùng nắm giữ trong hệ thống tuần tra là tuyệt mật cấp S, quân thư tìm kiếm tin tức của tinh hệ Viễn Chinh không tra ra được, hẳn là Quân Hoài An.”
Việt Tư Niên như đang suy nghĩ điều gì, nhớ tới trùng cái xinh đẹp sắc sảo như độc mãng, mang theo tính công kích kia.
Sau lần bắt mạch đó, anh đã tra bằng quang não. Nụ hôn đặc xá là ân điển do đế quân ban xuống, có thể đặc xá cho trùng được ban một hành vi phạm tội hoặc đáp ứng một yêu cầu không quá phận.
“Tôi muốn đi tinh cầu Trung Ương.” Để thực hiện yêu cầu đó.
Dược thiện trên hành tinh nhỏ số 30 đã đi vào quỹ đạo, hiện tại trùng cái bị thương ngoài không cần trị liệu quá phức tạp, trình độ của quân thư trị liệu đã đủ ứng phó. Dưới sự trợ giúp của anh và Hailen, những trùng cái bị tàn khuyết tứ chi nghiêm trọng đã khôi phục năng lực sinh hoạt độc lập bình thường.
Một mặt huấn luyện quân thư trị liệu là quá trình lâu dài, mặt khác là thuốc ba phần độc, anh cần bỏ ra nhiều thời gian hơn để quan sát tâm tính của những trùng này, lựa chọn trùng thừa kế đông y phù hợp.
“Em không đồng ý!” Ôn Tinh Lan buột miệng nói ra.
Cậu tốn bao công sức muốn dời khoang duy sinh của Ôn Nguyệt Minh đi chính là vì tinh cầu Trung Ương giống như một vòng xoáy, sẽ kéo tất cả trùng đến gần xuống nước.
Trước đó cậu còn có thể cân nhắc đưa Việt Tư Niên về tinh cầu Trung Ương, nhưng hiện tại rõ ràng gia tộc Nastalai đang chờ sẵn ở tinh cầu Trung Ương, đợi anh chui đầu vào lưới.
Tiếng nhắc nhở điện báo trên quang não vang lên, Ôn Tinh Lan mặc kệ, nhìn chằm chằm Việt Tư Niên không rời, tiếng điện báo bám riết không thôi, vang lên liên tục.
“Nghe đi.” Việt Tư Niên bất đắc dĩ cười một cái, liếc Ôn Tinh Lan.
Ôn Tinh Lan nhìn đôi môi trơn bóng đầy đặn của anh lúc khép lúc mở, mặt đột nhiên lại đỏ lên, tiện tay bấm nhận cuộc gọi.
“Báo cáo nguyên soái, video tinh tặc tập kích đã bị rò rỉ, lời tiên đoán đứa con của bóng tối không ngừng lên men, còn có trùng dẫn dắt dư luận công kích y thuật của Việt Tư Niên các hạ vô dụng. Hiện tại dư luận đã bùng nổ, bộ phận quản lý internet đang tiến hành trấn áp.”
Klyde nhanh chóng báo cáo xong, xin chỉ thị: “Nguyên soái, bước tiếp theo nên làm thế nào?”
“Rào.”
Nghe đến “đứa con của bóng tối”, Việt Tư Niên đứng dậy khỏi hồ nước, xoay người nắm lấy tay Ôn Tinh Lan. Khi nghe thấy “y thuật vô dụng”, bàn tay ấm áp trong lòng bàn tay Ôn Tinh Lan lại trở nên lạnh hơn.
Ôn Tinh Lan nắm chặt tay Việt Tư Niên, nói: “Truy tung trùng phát tán tin tức, đồng thời công bố tin tức gia tộc Nastalai ám sát trùng đực.”
Klyde đẩy gọng kính, cảm thấy vô cùng thú vị, đây là nguyên soáiđịnh đối đầu trực diện với gia tộc Nastalai sao?
Thật k*ch th*ch.
“Nhận được, nguyên soái.”
Sau khi thông tin bị ngắt, trong phòng tắm chỉ còn tiếng nước chảy róc rách không ngừng. Việt Tư Niên với tay lấy áo tắm bên cạnh khoác lên người định đi ra ngoài, lại bị Ôn Tinh Lan giữ lại, sức lực lớn đến mức Việt Tư Niên không sao thoát ra được.
“Thật là.” Việt Tư Niên vừa buồn cười vừa bất lực, anh chữa khỏi vai phải cho bé bướm nhỏ này chẳng lẽ là để cậu có sức bắt nạt mình?
Sau khi nghe đến câu “đông y vô dụng”, tâm trạng u ám của anh lại dịu đi đôi chút.
“Ngài không để ý tới em là vì em là đứa con của bóng tối sao?” Ôn Tinh Lan giả vờ buồn bã, trong đôi mắt xanh băng lại lóe lên một tia tinh quái.
“Đứa con của bóng tối sẽ không vì những cô nhi không nhà để về, vì trùng cái mất khả năng lao động mà làm nhiều chuyện như vậy.”
Việt Tư Niên an ủi, khẽ thở dài trong lòng.
“Vậy vì sao lại không để ý tới em?” Ôn Tinh Lan tiếp tục truy hỏi.
Việt Tư Niên vỗ vỗ đầu Ôn Tinh Lan như đang xoa đầu một con chó lớn bướng bỉnh.
Anh xoay người rời đi, “Nếu không thể đến tinh cầu Trung Ương, tôi muốn đi hoang tinh trước để xem tình hình, Nhúm Bạch cũng đã lớn rồi.”
Dị thú tộc sói có chu kỳ trưởng thành rất ngắn, nhu cầu máu thịt của Nhúm Bạch ngày càng lớn, thể hình đã lớn đến mức trùng cái khó mà không nảy sinh sát ý với nó. Việt Tư Niên cần tìm một môi trường thích hợp, bồi dưỡng năng lực sinh tồn ngoài hoang dã cho Nhúm Bạch rồi thả nó về thiên nhiên.
Việt Tư Niên không biết việc mua hoang tinh sẽ mất bao lâu, cũng không biết mình sẽ bị trì hoãn ở tinh cầu Trung Ương bao lâu. Điều anh cần làm trước tiên là quay lại hoang tinh xem tình hình thảo dược đông y, quan sát xem môi trường sinh trưởng của chúng có bị gia tộc Nastalai đang muốn thu mua phá hoại hay không.
Còn giữa anh và Ôn Tinh Lan… chi bằng tạm thời gác lại như vậy.
Việt Tư Niên trốn tránh nghĩ, bỏ lại Ôn Tinh Lan còn đang ngơ ngác vuốt mái tóc mình.
….
Gần đây Trịnh Thành Phong vô cùng yên ắng, hoàn toàn không có ý định khuấy động thêm trong cục diện hỗn loạn. Ông ta xem đi xem lại bản ghi phát sóng trực tiếp của Việt Tư Niên trên hành tinh nhỏ số 30, cẩn thận quan sát hoàn cảnh nơi đó.
Ông ta nhập ngũ trong quân Viễn Chinh, lần đầu ra chiến trường đã bị trọng thương. Trong lúc ý thức mơ hồ, ông ta được một trùng vác trên vai cứu về. Ông ta vừa định nhìn rõ mặt đối phương thì chỉ kịp thấy mái tóc màu bạc trên đỉnh đầu rồi ngất đi, đến khi tỉnh lại lần nữa đã ở trên một hành tinh nhỏ vô danh.
Trịnh Thành Phong được các trùng trên hành tinh nhỏ số 30 chăm sóc đến khi khỏi hẳn. Đến lúc ông ta hoàn toàn hồi phục, phi thuyền tới đón, Ôn Nguyệt Minh mỉm cười dịu dàng hỏi:
“Thân thể thế nào?”
Trịnh Thành Phong bị nụ cười ôn hòa ấy đánh trúng trong nháy mắt, liền thích một trùng cái.
Từ đó, dã tâm vọng tưởng vặn vẹo lan tràn trong lòng ông ta. Ông ta không dám với cao tới ánh trăng sáng ấy, chỉ dám trút những d*c v*ng không thể nói ra lên các trùng cái khác.
Nhiều năm sau, Việt Tư Niên phát sóng trực tiếp hành tinh nhỏ số 30, cảnh tượng giống hệt nơi ông ta từng dưỡng thương khi còn trẻ.
Mà hành tinh nhỏ số 30 này lại do Ôn Tinh Lan xây dựng, vậy trùng cứu mình năm đó thật sự là Ôn Nguyệt Minh sao?
Nếu không phải, chẳng lẽ bao nhiêu năm nay ông ta đều là lấy oán báo ân?
Hơn nữa, tình cảm dành cho Ôn Nguyệt Minh của ông ta đã không thể thu lại.
Gân xanh nơi thái dương Trịnh Thành Phong giật mạnh, tròng trắng mắt phủ đầy tia máu đỏ, từng hình ảnh quá khứ chồng chéo méo mó cùng hình ảnh trong phòng live stream.
“Tít tít tít!” Trịnh Thành Phong hất mạnh quang não đang rung trên bàn xuống đất, vô tình chạm vào nút nghe.
“Chuyện hoang tinh, cậu suy nghĩ thế nào rồi?” Giọng nói già nua vang lên- chính là lão trùng đực của gia tộc Nastalai.
Trịnh Thành Phong là một trong vô số con chó mà Quân Hoài An nuôi dưỡng, mà vì muốn lấy lòng tiện trùng kia, ông ta lại còn phải bóp mũi đi nịnh hót con chó của y.
Thư phụ nó!
“Suy nghĩ cái hùng phụ mày (bố mày), tự đi mà nói với bệ hạ!” Đầu Trịnh Thành Phong vang lên từng đợt ù ù dữ dội, ông ta buột miệng chửi một câu rồi tắt quang não.
Dù thế nào đi nữa, hoang tinh này cũng không thể để lão già đó đoạt được. Nếu năm đó trùng cứu mình là Ôn Tinh Lan, vậy kẻ hại Ôn Nguyệt Minh chắc chắn không phải cậu ta.
Không đúng, cho dù đúng là cậu ta thì cậu ta vẫn là ân trùng cứu mạng của mình.
Trịnh Thành Phong miễn cưỡng đè nén cảm giác hoa mắt chóng mặt, ra lệnh: “Tra đi, mười năm trước là ai đã cứu tôi sau khi tôi bị thương.”
…
Đây là buổi phát sóng trực tiếp cuối cùng của Việt Tư Niên trên hành tinh nhỏ số 30. Vì cơn bão dư luận trên mạng, trước khi lên sóng anh đã bị tất cả trùng ra sức khuyên can.
“Trước đó tôi đã hẹn hôm nay sẽ phát sóng, tôi sẽ không vì bọn họ buông vài câu nhẹ bẫng kiểu ‘đông y vô dụng’ mà lùi bước.”
Việt Tư Niên cúi đầu nói, tóc mái rũ xuống che khuất mặt mày, không nhìn rõ biểu cảm.
Ôn Tinh Lan càng thêm lo lắng, cậu không biết trạng thái đang suy sụp này của Việt Tư Niên có khiến một số trùng trên Tinh Võng càng thêm không kiêng nể gì, lao vào một trận cuồng hoan hoàn toàn hay không.
Sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo năm đó, Ôn Nguyệt Minh vì cứu cậu mà mai danh ẩn tích. Để bảo vệ thân thể trùng thực vật của Ôn Nguyệt Minh không bị quấy rầy, cậu vẫn luôn không đưa ra bất kỳ lời giải thích nào, cũng vì vậy mà đủ loại lời đồn đại lan truyền, tẩy não không ít trùng kiểu Trịnh Thành Phong, hết lòng tin rằng chính cậu đã mưu hại Ôn Nguyệt Minh.
Dù là lời tiên đoán hay cái gì khác, Ôn Nguyệt Minh có thể là trùng được lợi trong gia đình, nhưng căn nguyên vấn đề không nằm ở anh ta, mà là ở hùng phụ của anh ta.
Nghĩ tới đây, Ôn Tinh Lan cười khổ một cái, đồng thời giọng phát sóng trực tiếp của Việt Tư Niên vang lên.
“Tôi không chào đón loại khán giả như cậu. Ôn Tinh Lan tuyệt đối không phải đứa con của bóng tối. Địa chỉ IP của cậu là tinh cầu Trung Ương, cậu có thể sinh sống yên ổn trên tinh cầu Thủ Đô là vì nguyên soái đế quốc đang trấn giữ toàn bộ tinh hệ Viễn Chinh, không cho phép địch tộc bước vào dù chỉ một bước.”
“Tôi có thể lặp lại những lời này mãi, cho tới khi cậu thực sự nhận thức được sự thật này. Đứa con của bóng tối tuyệt đối sẽ không nhận nuôi cô nhi tham gia doanh trại huấn luyện quân thư thiếu niên, cũng sẽ không tìm nơi an thân cho trùng cái thương tàn!”
“Đông y có hữu dụng hay không, cậu tới tìm tôi tự mình thử xem! Tôi không hoan nghênh cậu phát biểu những lời thiếu tố chất như vậy trong phòng live stream của tôi, nhưng trùng hành nghề y có tâm cha mẹ, bệnh nhân tìm tới cửa tôi sẽ đối xử bình đẳng.”
“Tôi không rõ cậu đang nói cái gì, nhưng thương vong trên chiến trường là điều khó tránh khỏi. Tôi cho rằng Tinh Lan đã dốc hết toàn lực, tương tự, tôi cũng đã dốc hết toàn lực cứu trùng.”
“Bất kể cậu có thừa nhận hay không, những gì tôi nói có phải là thuyết gen tối thượng hay không, nhưng tôi tin cậu rất rõ, có được trùng cái cấp S đủ sức uy h**p địch tộc mới là nguyên nhân căn bản khiến chiến loạn không thường xuyên bùng phát.”
“Đúng, tôi là trùng đực cấp F. Ở phương diện gen, tôi hoàn toàn không xứng với Tinh Lan, nhưng chẳng lẽ chúng ta là động vật ghép đôi sinh sản sao? Chỉ nhìn xem ai có chất thịt tốt hơn, rồi không ngừng giao phối, sinh sôi, phát triển thành một dây chuyền sinh sản?”
“Tôi không rõ Tinh Lan có thích tôi hay không. Tôi biết Luật Bảo Hộ Trùng Đực không bảo vệ lợi ích của trùng cái, nhưng tôi thề tôi sẽ vĩnh viễn tôn trọng ý nguyện của Tinh Lan.”
Phòng live stream điên cuồng tràn ngập làn đạn, dày đặc đến mức lag sụp.
Màn hình của quang não chớp lên mấy cái, rồi lập tức tối đen.
Việt Tư Niên ngồi xuống, một hơi uống hơn nửa chai nước, các thiếu niên á thư bên cạnh lần lượt trầm trồ.
Lần đầu tiên bọn họ thấy Việt Tư Niên sắc bén như vậy. Bình thường anh ngoại trừ truyền đạt kiến thức chuyên môn và những lời an ủi, gần như không nói nhiều, chỉ lặng lẽ vo viên thuốc hoặc bào chế dược liệu đông y.
Chỉ rất ít khi, lúc các nhóc con tới tìm Việt Tư Niên, anh mới hiếm hoi nói nhiều hơn, lộ ra nụ cười ấm áp động trùng.
Ôn Tinh Lan siết chặt các ngón tay, đây là cảm giác được bảo vệ trước mặt mọi trùng sao?
“Hùng chủ, xuất phát tới hoang tinh đi.”
Để cậu xử lý chuyện này. Cậu không muốn để Việt Tư Niên tiếp tục đối mặt với những lời công kích tiêu cực như núi đổ xuống.
Dù Việt Tư Niên tỏ ra như không có chuyện gì, nhưng cậu đã nhìn thấy sắc mặt tái nhợt của anh khi nhìn chằm chằm làn đạn, cùng những ngón tay co quắp siết chặt vào nhau ngoài khung hình phòng live stream.
Việt Tư Niên trầm mặc gật đầu, quay đầu nhìn khắp hành tinh nhỏ số 30 một vòng, rồi nhẹ nhàng liếc nhìn các trùng xung quanh.
“Cảm ơn mọi người đã tin tưởng tôi.” Tin tưởng học cùng anh thứ đông y chưa từng xuất hiện này.
“Tôi xin lỗi vì đã để lại cho các bạn những ký ức không tốt.” Anh rũ mắt, không dám đối diện với ánh nhìn của các trùng, Việt Tư Niên đem trận tranh chấp dư luận này đổ hết lên bản thân.
Anh là trùng đực, lại truyền thừa đông y chưa từng có trong thế giới này, có lẽ trong quá trình đó đã động chạm tới bánh lợi ích của không ít trùng. Nếu không, hẳn hành tinh nhỏ số 30 đã có thể tiếp tục bình yên hạnh phúc chứ không bị cuốn vào bạo lực mạng.
Việt Tư Niên rất rõ, rất nhiều trùng cái thương tàn cũng không thích bị trùng xa lạ soi xét khuyết tật của mình. Những khuyết tật ấy không phải lỗi của họ, mà là cái giá họ phải trả để bảo vệ trùng khác, còn anh thì không nên khiến họ phải một lần nữa đối mặt với nỗi đau nhìn lại vết thương của chính mình.
“Các hạ, những ngày sau khi quen biết ngài là những ngày tốt đẹp nhất.” Một thiếu niên á thư cất tiếng, giọng run rẩy, thậm chí mang theo nức nở.
“Tư Niên các hạ, đừng nói như vậy, chuyện này không liên quan tới ngài.” Giọng một trùng cái thô ráp tiếp lời.
Việt Tư Niên nhìn qua, chỉ thấy một đại hán cười ha hả.
“Vừa hay cho mấy tên trùng ngu kia nhìn cánh mới của tôi, hâm mộ chết bọn chúng đi. Tôi còn có thể tự thiết kế kiểu dáng với màu sắc nữa, ha ha ha!”
Anh ta từng bị thương nặng, rơi vào triều biến dị trùng, cánh bị giáp xác trùng cuồng hóa trong hình thái nguyên thủy ăn mất. Lúc sắp chết được Ôn Tinh Lan đào mạnh ra từ giữa nhóm trùng kết thành cầu, cứu về hành tinh nhỏ số 30.
“Nói nguyên soái là đứa con của bóng tối thì chắc chắn trong đầu toàn bọ hung đẻ đầy phân trứng.”
“Thư phụ nó, so sánh cho đàng hoàng đi được không? Ghê tởm chết trùng!” Tiếng phàn nàn vang lên liên tiếp.
“Nói đông y của Tư Niên các hạ vô dụng, nhìn đôi cánh của tôi đi!” Đại hán đắc ý rung rung cánh, mặc kệ tiếng oán giận xung quanh, xem ra anh ta làm không ít loại chuyện chọc ghẹo trùng này, đã thành thói quen.
“Sao hả? Không liên quan tới tôi à?!” Hailen khoanh tay đi tới, ngẩng cằm trừng mắt đại hán.
“C… có, có chứ!” Đại hán lắp bắp, vội vàng bay xuống, đứng thẳng nghiêm chỉnh.
Hailen các hạ không dễ chọc, anh ta cũng chẳng hề muốn sa vào cái vòng khép kín suốt ngày phải dỗ dành trùng.