Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 64
“Dạ dày không điều hòa thì nằm không yên… Tỳ vị bất hòa, đề nghị dùng thực liệu cháo củ mài kỷ tử…”
Trong màn hình phát sóng trực tiếp, một đôi tay khớp xương rõ ràng đang rửa sạch nguyên liệu nấu ăn. Bên ngoài khung hình, một số trùng cái bị thương tàn đang nghiêm túc bắt chước từng bước thao tác của Việt Tư Niên.
Lịch trình mỗi ngày của Việt Tư Niên vô cùng chặt chẽ, buổi sáng phát sóng trực tiếp giảng dạy đông y, đào tạo binh sĩ trị liệu, buổi chiều dạy nhóm quân thư thương tàn cách làm dược thiện, buổi tối phát sóng trực tiếp bán dược thiện chế biến sẵn.
Anh tham khảo ý tưởng đồ ăn chế biến sẵn từng có của địa cầu, bước đầu mở ra con đường tiêu thụ nhỏ nhưng tinh gọn. Giai đoạn đầu chỉ mở 50 suất khách hàng, để học sinh căn cứ tình trạng cơ thể của khách hàng mà chế tác dược thiện.
Học sinh được chia thành 5 tổ, mỗi tổ phụ trách 10 khách hàng. Sau một đợt trị liệu, Việt Tư Niên sẽ căn cứ các chỉ số cơ thể của khách hàng và mức độ hài lòng của trùng dùng để đánh giá, chọn ra tổ xuất sắc, phần thưởng là dược thiện do chính tay Việt Tư Niên chế tác và cơ giáp của Hailen.
Quân thư không thể thiêu đốt d*c v*ng thắng bại trên chiến trường bị các trùng đực khơi dậy tinh thần một cách dễ dàng, từng trùng một dốc toàn bộ sức lực vào gian bếp.
Hành tinh nhỏ số 30 đón lấy sinh cơ mới, những quân thư trầm mặc ít nói kia giờ đây đều mang theo nụ cười.
Nghĩ đến đây, Ôn Tinh Lan lại nhìn về phía trùng chiếm cứ nửa sơn cốc- Hailen các hạ.
Cơ giáp của Hailen các hạ muốn phát huy hiệu năng tối đa thì cần liên tục điều chỉnh dựa theo số liệu cơ thể của trùng sử dụng, vì vậy Hailen các hạ tạm thời lưu lại trên hành tinh nhỏ số 30 để đo đạc số liệu của các thiếu niên á thư, nhằm chế tạo ra cơ giáp phù hợp hơn với trùng dùng.
Sau khi hùng chủ quan sát quá trình chế tạo cơ giáp của Hailen các hạ suốt một thời gian, hai trùng tụ lại lẩm nhẩm bàn bạc rất lâu. Ngày hôm sau, Ôn Tinh Lan liền nhìn thấy trùng quân thư từng bị cụt cánh kia xuất hiện trước mặt mọi người với cánh tay kim loại và cánh mới.
Người đó trông như không có việc gì, nhưng đi đến đâu cũng nhất định phải bay qua, hai chân hoàn toàn trở thành vật trang trí, giống hệt một trùng con vừa có được món đồ chơi yêu thích, bị mọi trùng thiện ý trêu chọc.
Mọi việc trên hành tinh nhỏ số 30 đều đã đi vào quỹ đạo, ngược lại phía bên cậu lại xảy ra vấn đề.
Vì bị hùng phụ tố cáo, gần đây Bạch Tháp tiến hành điều tra nghiêm ngặt toàn diện, thiết bị duy trì sự sống của Ôn Nguyệt Minh không thể dời đi. Trong tình huống không có những thiết bị đó, muốn vượt qua tinh hệ xa xôi đến hành tinh nhỏ số 30 chỉ là chuyện viển vông.
Ôn Tinh Lan từng cân nhắc việc nói rõ tình hình với Việt Tư Niên, thỉnh cầu anh cùng mình quay về tinh cầu Trung Ương để trị liệu cho Ôn Nguyệt Minh. Nhưng cho dù có trở lại tinh cầu Trung Ương, cậu cũng không thể đưa Việt Tư Niên tiến vào Bạch Tháp – nơi tràn ngập trùng cái mắc cuồng bạo chứng giai đoạn cuối. Cuối cùng, vấn đề bày ra trước mắt vẫn là phải dời Ôn Nguyệt Minh đi.
Cậu không muốn gây chú ý cho công chúng. Sự kiện tập kích trước đó, thương thế của anh em tinh tặc không thể cứu vãn, mà trùng tộc nhìn chung cũng không có thiện cảm với tinh đạo, nên Ôn Tinh Lan không lo dư luận lên men ảnh hưởng đến Việt Tư Niên. Nhưng tình huống của Ôn Nguyệt Minh lại phức tạp, chưa chắc có thể khôi phục như ban đầu, phía sau còn có người cha luôn tin tưởng tuyệt đối vào lời tiên đoán cùng những kẻ ủng hộ điên cuồng của ông ta, ví dụ như tên ngu ngốc Trịnh Thành Phong kia. Một khi trị liệu thất bại, hậu quả thật sự không dám tưởng tượng.
Ôn Tinh Lan nhíu mày, nhìn chằm chằm về phía xa, hùng chủ đang bị mấy thiếu niên á thư vây quanh hỏi han. Bọn họ trông đều là dáng vẻ học sinh ngoan, nhưng từng trùng đều mặt mày hồng hào, ánh mắt nhìn trùng đực các hạ đều phát sáng. Cậu siết chặt quang não, không cẩn thận chạm vào phím âm lượng lớn nhất, cùng lúc đó quang não trong tay bật ra một tin tức hot hiện tại. Cậu tâm phiền ý loạn, thuận tay bấm mở, muốn phân tán sự chú ý của mình.
“Tin tức tinh tế, chú ý điểm nóng thời sự: Gia tộc Nastalai tuyên bố, để lưu lại kỷ niệm cho Moody và Sevrla các hạ, sắp thu mua một hoang tinh- tinh cầu này từng tổ chức chương trình gameshow phát sóng trực tiếp Trùng Đực Biến Hình Ký. Bọn họ sẽ cải tạo nơi này thành tinh cầu du lịch tham quan, xây dựng nhà xưởng gia công dịch dinh dưỡng. Nguyên liệu sẽ lấy từ máu thịt dị thú tươi mới trên hoang tinh, cung cấp số lượng lớn dịch dinh dưỡng chất lượng cao và các vị trí việc làm cho trùng cái…”
“Xin lỗi xin lỗi, tạm dừng giải đáp thắc mắc một chút.” Việt Tư Niên bước tới, nắm lấy tay Ôn Tinh Lan, điểm vào quang não trên cổ tay cậu, mở giao diện tin tức rồi lướt nhanh xem, động tác nhanh đến mức Ôn Tinh Lan còn chưa kịp phản ứng.
Ôn Tinh Lan lập tức ý thức được, đây chính là đòn tấn công mới nhất của gia tộc Nastalai sau khi kế hoạch ám sát thất bại.
Cậu vừa định tắt tin tức quang não để tự mình âm thầm xử lý thì tay đã bị Việt Tư Niên nắm chặt.
“Tôi là trùng chiến thắng của kỳ chương trình trước.” Việt Tư Niên nói, như hỏi lại cũng như tự lẩm bẩm.
“Đúng vậy, Việt Tư Niên các hạ.” Hailen nhận ra sự khác thường của Việt Tư Niên, chạy tới cùng xem tin tức trên Tinh Võng, nhìn xong thì nhíu mày.
Dù anh ta giống như ác bá sai khiến con gấu mèo nhỏ đáng thương kia, nhưng trên thực tế anh ta vẫn rất thích đồ ngốc lông xù đó.
“Khi nào tiền thưởng sẽ chuyển vào tài khoản của tôi?” Việt Tư Niên bấm mở tài khoản Tinh Võng của mình, tìm xem số dư ở đâu.
Sau khi đến dị thế giới, mở đầu Việt Tư Niên đã phải sinh tồn nơi hoang dã, nhìn thấy và nghe thấy đều là cảnh ngộ thê thảm của trùng tộc. Ngoài việc tìm tổ chương trình đặt làm riêng công cụ châm cứu, anh gần như chưa từng bước chân vào trung tâm thương mại, càng không nói đến việc tự mình mua sắm, hoàn toàn không có khái niệm về tiền bạc. Toàn bộ tâm trí đều dồn vào việc giúp đỡ những kẻ đáng thương này, đến mức ngay cả cách kiểm tra số dư quang não cũng không biết. Phải đến khi nghe tin gia tộc Nastalai muốn thu mua hoang tinh, anh mới nhớ ra khoản tiền mình kiếm được khi tham gia chương trình.
Điều này dĩ nhiên cũng có nguyên nhân từ Ôn Tinh Lan. Sau khi hội hợp với Việt Tư Niên trên tinh cầu Thủy Nguyên, cậu một mình gánh vác toàn bộ chuyện ăn, mặc, ở, đi lại của trùng đực các hạ. Việt Tư Niên chỉ cần xử lý nguyên liệu nấu ăn thành dược thiện là đủ.
“Xem ở chỗ này, phí tham gia kỳ đầu cùng tiền thưởng hẳn là đều đã chuyển tới rồi.” Ôn Tinh Lan lén cảm thấy chột dạ, cậu đúng là âm thầm muốn nuôi Việt Tư Niên các hạ đến mức không rời khỏi mình. Hùng chủ vốn đã quá mức thu hút trùng, gần đây còn vô cớ tránh né cậu, cậu dùng chút thủ đoạn nhỏ này…là…là chuyện đương nhiên!
“Số tiền này đủ mua hoang tinh không? Tôi muốn liên hệ với trùng nắm quyền sở hữu hoang tinh.” Việt Tư Niên nhớ tới con nai con tin tưởng mình, gấu mèo nhỏ từng lén đưa chìa khóa cho mình, gấu nhỏ ôm chân mình làm nũng… Hơn nữa hoang tinh là quê hương của Nhúm Bạch, anh không thể mãi nuôi dị thú tộc sói ở thế giới trùng tộc. Anh đã vài lần thấy quân thư trên hành tinh nhỏ số 30 theo bản năng muốn ra tay với Nhúm Bạch, rồi lại cố ép bản thân thu tay lại.
Hơn nữa Nhúm Bạch là sói, không phải chó, anh cũng không thể làm trái thiên tính của Nhúm Bạch. Sớm muộn gì cũng phải dạy nó cách sinh tồn ngoài hoang dã, thả nó về thiên nhiên, nhưng tiền đề của tất cả là Nhúm Bạch vẫn còn có “nhà” để quay về.
Một khi hoang tinh bị biến thành khu du lịch tham quan, lượng lớn trùng tộc tràn vào hoang tinh, nơi đó sẽ chỉ biến thành khu săn bắn dị thú của trùng cái, lại thêm nhà xưởng gia công dịch dinh dưỡng. Việt Tư Niên thậm chí hoài nghi hoang tinh sẽ trở thành hoang tinh theo đúng nghĩa đen thật sự, bất luận là dị thú hay dược liệu đông y đều sẽ bị tàn sát phá hủy không còn gì.
“Hùng chủ không cần lo lắng vấn đề tài chính, chắc chắn đủ tiền.”
Ôn Tinh Lan tuần tra thanh trừ toàn bộ hành tinh nhỏ trong tinh hệ Viễn Chinh, biến cả tinh hệ này thành khu an toàn thì Dylan mới có thể thuận lợi tiến vào tinh hệ Viễn Chinh thành lập khu khai thác kinh tế. Hai trùng vì thế đạt thành quan hệ hợp tác, Dylan nhường mười phần lợi nhuận cho Ôn Tinh Lan để bảo đảm mỗi lần thương đội thông thương đều an toàn, cũng vì vậy chiến hạm Viễn Chinh mới có thể đến kịp thời. Sở dĩ chiến hạm chậm chạp chưa ra tay là vì sợ k*ch th*ch tâm lý đối kháng của tinh tặc, ảnh hưởng đến an toàn của các trùng đực và điện hạ Sevrla.
Tuy phần lớn tiền của cậu dùng cho doanh trại huấn luyện quân thư thiếu niên cùng viện điều dưỡng thương binh, nhưng số tiền còn lại vẫn dư dả để mua một hoang tinh.
Thật ra Việt Tư Niên không lo vấn đề tài chính, cân nhắc đến việc Ôn Tinh Lan chỉ là hôn nhân liên hôn, trong lòng còn có trùng khác, hai trùng cũng chưa có quan hệ thực chất, anh không muốn chiếm tiện nghi của Ôn Tinh Lan.
Anh đã thông qua con đường của Tinh Lan để đào tạo quân thư trị liệu, xem như ở đã thực hiện được lý tưởng truyền thừa đông y của mình ở mức độ nhất định.
Sắc mặt anh lại lặng lẽ ửng đỏ, tuy rằng kẻ đáng ghét này rất có thể chỉ xem anh như cỏ bạc hà mèo, hút tới hút lui để làm dịu tinh thần hải bạo động, tránh chứng cuồng bạo phát tác.
Nhưng sau khi anh đến thế giới xa lạ này, đúng là nhờ Ôn Tinh Lan chăm sóc tỉ mỉ chu đáo mà anh mới có thể tự nhiên hòa nhập vào xã hội này. Nhóc Mặc Ý ỷ lại anh, cũng cho anh sự chống đỡ tinh thần rất lớn.
Chờ đến khi mọi thứ đi vào quỹ đạo, anh sẽ nghĩ cách trả lại tự do cho Ôn Tinh Lan, chứ không phải để đối phương bị Luật Bảo Hộ Trùng Đực ép ở bên cạnh mình.
Việt Tư Niên buồn bã rũ mắt, anh không muốn có được một cuộc hôn nhân miễn cưỡng.
Ngài rốt cuộc bị làm sao vậy!? Ôn Tinh Lan gần như muốn giữ vai Việt Tư Niên lại chất vấn, nhưng vì để ý xung quanh có quá nhiều trùng, cậu cố gắng nhịn xuống.
Hiện tại hùng chủ là giáo viên của những trùng này, cậu không thể làm mất mặt các hạ ở trước mặt mọi người.
Một trùng đực các hạ muốn giành được sự kính trọng của nhiều trùng cái như vậy về năng lực làm việc là chuyện vô cùng khó khăn, huống chi các hạ giảng dạy lại là đông y chưa từng xuất hiện trong lịch sử trùng tộc, hoàn toàn khác với cách “trị liệu” của gia tộc Nastalai.
Ôn Tinh Lan tiến lại gần Việt Tư Niên, không cho từ chối mà vượt qua ranh giới thân mật, giọng nói lại rất dịu nhẹ:
“Hùng chủ, muốn mua hoang tinh cần phải tìm được trùng nắm giữ hoang tinh, em lập tức phái trùng đi liên hệ.”
Bầu trời nhân tạo của hành tinh nhỏ số 30 dần chuyển tối, Việt Tư Niên nằm trong hồ nước, hai mắt khẽ nhắm.
Hiện tại mọi chuyện, bất luận phương diện nào cũng khiến Việt Tư Niên mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng những phiền não này anh không có ai để tâm sự.
Mỗi khi mệt đến không chịu nổi, Việt Tư Niên đều thích ngâm tắm một mình, để đầu óc trống rỗng giữa làn hơi nước bốc lên.
“Hùng chủ, sao muộn thế này mà ngài lại tới đây một mình?”
Trùng cái trên hành tinh nhỏ số 30 sống theo hình thức tập thể, cũng là để thuận tiện cho những trùng thân thể tàn khuyết có thể chăm sóc lẫn nhau, vì vậy phòng tắm ở nơi này là một nhà tắm công cộng rất lớn, được ngăn thành từng phòng nhỏ, mỗi phòng nhỏ đều có một hồ nước không lớn.
Bởi vì trùng đực các hạ tới, Klyde cố ý dọn ra hai gian riêng cho Hailen và Việt Tư Niên sử dụng, còn lắp hai khóa sinh vật, lần lượt ghi vào thông tin sinh học của các hạ và trùng trong nhà của họ này.
Ôn Tinh Lan không định để Việt Tư Niên cứ mơ hồ khó hiểu trốn tránh mình mãi, rõ ràng trước đó không phải như vậy. Cậu làm như không thấy tấm thẻ “Xin đừng quấy rầy” treo trước cửa, kiểm tra bản ghi nhận dạng sinh vật, xác nhận đúng là Việt Tư Niên các hạ, liền mở cửa đi vào, còn thuận tay khóa cửa lại.
“…..” Việt Tư Niên bị đánh thức, buồn bực nhăn mũi, chống tay nâng mặt, mắt còn mơ màng buồn ngủ, hỏi ngược lại:
“Tinh Lan, cậu lại muốn tin tức tố sao?”