Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 63
Một hàng trùng băng qua thung lũng cỏ xanh rậm rạp, men theo sườn núi chậm rãi đi xuống, nhìn thấy từng căn nhà gạch đỏ nhỏ rải rác thành từng nhóm ở bốn phía.
Phong cách này hoàn toàn khác với kiến trúc Trùng tộc quen thuộc với điện tử và máy móc, cũng không giống vẻ phục cổ hoa mỹ của tinh cầu Thủy Nguyên.
Sevrla uốn qua uốn lại trong ngực Việt Tư Niên, muốn xuống đất chơi.
Việt Tư Niên thật sự chịu không nổi lực uốn éo qua lại của nhóc mập này, vội vàng thả nhóc xuống.
“Oa!” Đám nhóc con reo hò, chạy nhảy khắp bãi cỏ, một dúm lông trắng cũng đuổi theo phía sau các nhóc con, chạy loạn một cách tùy ý.
Lucas và Ôn Mặc Ý ở tinh cầu Sóc Tuyết băng thiên tuyết địa đã lâu, lại nối liền không nghỉ từ phi thuyền Hailan sang chiến hạm Viễn Chinh, đã rất lâu không được nhìn thấy phong cảnh đẹp như vậy. Huống chi Sevrla đáng thương sau khi trở về tinh cầu Trung Ương thì bị nhốt trong nhà, thật vất vả mới chạy ra ngoài, lại phải ở trong thùng hàng mấy ngày, vừa ra khỏi thùng đã gặp ngay lần đầu tiên bị bắt cóc trong đời.
Cánh nhỏ của Ôn Mặc Ý khi còn ở phi thuyền Hailan đã nổi mấy cục nhỏ, cuối cùng đến chiến hạm Viễn Chinh cũng bung ra hoàn toàn. Đôi cánh mảnh mai như váy lụa trắng, phía trên có hoa văn xanh nhạt, hình dạng giống đôi mắt, nhỏ nhắn đáng yêu, nhưng hình dáng lại khác với cánh bướm của Ôn Tinh Lan.
Việt Tư Niên nghĩ: Có lẽ là di truyền từ chủng tộc của hùng phụ.
Ánh nắng trên tinh cầu số 30 ấm áp mà rực rỡ, nhưng đôi mắt đen như ngọc của Việt Tư Niên lại trông đặc biệt trầm tối, không có ánh sáng.
Ôn Mặc Ý vẫy vẫy đôi cánh nhỏ, thử bay lần đầu tiên, bay lúc cao lúc thấp, vừa vụng về vừa đáng yêu.
Lucas lặng lẽ bay bên cạnh Ôn Mặc Ý, Sevrla mập mạp đuổi theo phía sau Lucas, lẩm bẩm:
“Anh Lucas, em cũng muốn bay!”
Sevrla thấy các nhóc con khác đều đang bay, sợ bị bỏ lại phía sau nên vừa chạy vừa đuổi theo.
Thiếu niên á thư mảnh khảnh liếc nhóc mập một cái, bay qua, đưa tay chọc chọc cái đầu tròn vo của Sevrla, lạnh lùng vô tình nói:
“Giảm cân đi, cánh của anh không chịu nổi em.”
Tiếng cười trộm vang lên phía sau, Sevrla xấu hổ hóa giận, quay đầu trừng mắt nhìn, nhưng mấy trùng trưởng thành ai nấy đều nghiêm túc đứng đắn, như thể chẳng có ai cười trộm cả.
“Kiến trúc nơi này thật đặc biệt!”
“Đây là lần đầu tiên tôi thấy kiến trúc nguyên thủy như vậy.”
Sau khi các thiếu niên á thư được quân thư kiểm tra xác nhận không có vấn đề liền theo nhau xuống chiến hạm, hưng phấn nhìn ngó khắp nơi, dọc đường ríu rít bàn tán.
Là á thư, bọn họ chưa từng trải qua chiến hỏa và máu tươi tẩy rửa, rất khó đồng cảm với sự cô độc của các quân thư thương tàn trên tinh cầu số 30. Lúc này trong mắt bọn họ, điều thấy rõ nhất chính là hoàn cảnh của tinh cầu số 30.
Gió nhẹ thổi qua, quần áo phơi trên giá khe khẽ đung đưa, ánh nắng nóng hổi chiếu lên từng trùng.
“Đám thương binh này thật là…” Klyde nhìn thấy cảnh đó, lẩm bẩm oán giận.
“Bọn họ không chịu ngồi yên, cứ thích tự mình giặt giũ, vá víu, có máy móc cũng không chịu dùng.”
Thế giới Trùng tộc với khoa học kỹ thuật phát triển cao độ và trí năng hóa khiến các quân thư thương tàn sau khi giải ngũ gần như không còn việc gì có thể tự làm, mọi thứ đều đã bị máy móc trí năng thay thế.
Trên sườn núi hằn sâu những vết bánh xe lăn chằng chịt, một quân thư chỉ còn một cánh tay đang nửa ngồi xổm, dùng đất lấp phẳng những vết hằn đó.
Thấy bọn họ tới, quân thư khẽ gật đầu, rồi xoay người đi tiếp về hướng ngược lại, tiếp tục lấp vết bánh xe.
Các thiếu niên á thư đột nhiên yên lặng hẳn, sự mong đợi và vui sướng đối với tương lai của bọn họ so với tất cả ở nơi này, trở nên lạc lõng không hòa hợp.
Trong một thế giới mà mọi việc đều có thể được máy móc trí năng giải quyết, kỳ thực chẳng có việc gì là nhất định cần một quân thư thương tàn phải làm. Ôn Tinh Lan dọn dẹp cả một tinh cầu nhỏ để làm tinh cầu an dưỡng cho thương binh, hiển nhiên cũng không phải để bọn họ giặt quần áo hay sửa đường.
Nhưng những quân thư thương tàn này vẫn lựa chọn làm như vậy, còn tinh cầu nhỏ này cũng được cố ý xây dựng theo phong cách cực kỳ nguyên thủy.
Sự trầm mặc chậm rãi lan ra giữa tất cả trùng, bọn họ đột nhiên hiểu ra, đằng sau những căn nhà nhỏ mộc mạc giản dị này thực chất là vô số tâm huyết của trùng xây dựng, mà chính những tâm huyết ấy đã giúp những quân thư mất đi sự hoàn hảo ngày xưa vẫn có thể kiên trì tiếp tục sống tốt.
Sự dịu dàng ấy khiến trùng ta đau lòng.
Vì sao lại có trùng muốn làm tổn thương một bé bướm nhỏ như vậy?
Việt Tư Niên ngẩn ngơ nhìn làn khói bếp bốc lên ở phía xa, khóe môi khẽ cong lại.
“Dưới sự chữa trị bằng lượng lớn năng lượng, có lẽ những quân thư mang thương bệnh này có thể khôi phục như thường. Nguyên soái sẽ định kỳ đưa dị thú do chính mình săn được tới tinh cầu số 30.” Nhận thấy ánh mắt của Việt Tư Niên, Klyde lên tiếng giải thích.
“Những làn khói bếp kia là bọn họ đang học theo Việt Tư Niên các hạ làm dược thiện, nghe nói không ít trùng cái sau khi ăn thì thân thể khá hơn nhiều.”
Klyde đã xem chương trình show sinh tồn phát sóng trực tiếp của Việt Tư Niên, hiểu rằng anh có thái độ rất ôn hòa đối với dị thú, anh ta không muốn hùng chủ của nguyên soái vì việc tinh cầu số 30 sử dụng máu thịt dị thú làm phương thức khôi phục mà nảy sinh thành kiến với nguyên soái.
Việt Tư Niên rất tôn trọng mối quan hệ sinh thái vốn có của mỗi thế giới. Có lẽ sự chênh lệch sống còn quá lớn của Trùng tộc cũng là thiên nhiên đang kiềm chế chủng tộc quá mức cường đại này, còn việc Trùng tộc khát cầu máu thịt dị thú, có lẽ cũng là số mệnh đã định, để cân bằng số lượng dị thú có năng lực sinh sản quá mức mạnh mẽ.
Anh nghĩ: Không nghi ngờ gì những quân thư thương tàn này chính là vật hi sinh dưới chiến tranh, bé bướm nhỏ này đã dốc hết toàn lực để giúp bọn họ, vậy ngoài việc bồi dưỡng quân thư chữa bệnh ra, anh còn có thể làm thêm điều gì?
“Oa! Dược thiện! Tôi cũng xem phát sóng trực tiếp rồi, cảm giác ngon lắm, tiếc là tôi không mua nổi quang não cộng cảm!”
“Tuyệt quá! Tới đây vừa hay có thể học cách làm dược thiện!”
Các thiếu niên á thư lại bắt đầu thấp giọng bàn tán.
Ánh mắt Việt Tư Niên lướt qua làn khói mờ phía trước, nụ cười tựa như ánh mặt trời xé tan bóng tối, trong trẻo rạng rỡ.
“Dược thiện cũng là một phương thức trị liệu rất tốt, các quân thư thương tàn cũng có thể học. Món ăn ngon là thứ mà máy móc trí năng không thể thay thế làm ra được.”
“Khẩu vị mỗi trùng đều khác nhau, chủng tộc cũng khác nhau, có thể căn cứ tình trạng thân thể của đối phương để thiết kế thực đơn điều dưỡng phù hợp, để trùng vừa được ăn những món khiến mình cảm thấy hạnh phúc trong sinh hoạt hằng ngày, vừa có thể trở nên khỏe mạnh hơn.”
Anh tiện tay gạt lọn tóc mái che trán ra sau tai, đôi mắt đen như ngọc phản chiếu bầu trời quang đãng, ánh lên ánh sáng ấm áp mà chói mắt.
Cho người ta cá không bằng dạy người cách bắt cá, có lẽ có thể dùng chút sức lực nhỏ bé của mình để giúp đỡ những quần thể yếu thế bị đế quốc vô tình đào thải này.
Quá chói mắt.
Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm từng biểu cảm của hùng chủ không rời mắt, cho tới khi đôi mắt cay xè mới chậm rãi chớp hàng mi như băng tuyết.
Anh đã hiểu dụng ý của mình, còn giúp những quân thư thương tàn ở nơi này tìm được một con đường mới.
Ôn Tinh Lan chưa từng nghĩ rằng sẽ có một trùng đực các hạ có thể hiểu mình.
Cậu vẫn luôn cho rằng trùng đực các hạ chỉ cảm thấy những trùng cái thương tàn như vậy đã mất đi giá trị, rằng sự đầu tư của mình chỉ là lãng phí tài sản vốn dĩ nên thuộc về trùng đực các hạ. Việc mang Việt Tư Niên tới nơi này, trong lòng cậu thực chất mang theo vài phần thử thăm dò theo bản năng.
Nhìn thấy biểu cảm của Ôn Tinh Lan, Việt Tư Niên theo bản năng muốn nắm tay cậu để an ủi, khoảnh khắc đầu ngón tay chạm vào nhau, trong đầu đồng thời hiện lên đoạn video ngắn đã nhận được trước đó…
Trong hình ảnh, ánh mắt Ôn Tinh Lan nhìn về phía Việt Thanh Nhiễm, cùng với khuôn mặt của Ôn Mặc Ý khi nhìn kỹ có vài phần tương tự Việt Thanh Nhiễm.
Việt Tư Niên lặng lẽ rụt tay về, nắm chặt các ngón tay của mình. Ôn Tinh Lan nhận ra sự khác thường, lập tức trở tay nắm chặt lấy tay Việt Tư Niên.
“Tích tích!” Vang lên âm thanh nhắc nhở thông tin từ quang não.
Ôn Tinh Lan đang định nhân cơ hội này hỏi cho ra lẽ vì sao dạo gần đây hùng chủ lại tránh mình, nhưng khi nhìn thấy thông báo điện báo, cậu nhíu mày buông tay ra, thuận miệng phân phó:
“Klyde, cẩn thận dẫn bọn họ tham quan, sắp xếp chỗ ở ổn thỏa, có chỗ nào có vấn đề thì mau chóng giải quyết.”
Việt Tư Niên không nhịn được quay đầu nhìn theo lo lắng, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị các thiếu niên á thư vây quanh.
“Tuyệt quá, Việt Tư Niên các hạ, dược thiện tôi tự làm cảm giác khác với hương vị cộng cảm từ quang não quá…”
“Có lẽ là do dùng dược liệu không đúng…”
“Việt Tư Niên các hạ không cần lo lắng, nguyên soái chỉ là có chút việc công cần xử lý.” Klyde nhận ra sự lo âu của trùng đực các hạ, mỉm cười chuyển hướng sự chú ý của anh.
“Nơi này chính là chỗ dừng chân…”
…
“Báo cáo nguyên soái, Bạch Tháp không cho phép chuyển khoang dinh dưỡng của Thượng tướng Ôn Nguyệt Minh đi.”
Trong video, quân thư mặc áo blouse trắng cúi chào xong rồi báo cáo.
“Chúng tôi đã thử lén chuyển đi, phát hiện khoang dinh dưỡng được thiết lập mật mã sinh học, một khi tự ý di chuyển sẽ tự động ngắt thiết bị duy trì sự sống.”
“Nói cho lão già gia tộc Nastalai biết Sevrla đang ở chỗ tôi chưa?.”
Ôn Tinh Lan lạnh lùng nói.
“Nguyên soái, là trùng trong nhà ngài không cho phép…” Quân thư lộ vẻ khó xử, “Tôi giả mạo nhân viên làm việc của Bạch Tháp, định lấy mật mã sinh học của khoang dinh dưỡng Thượng tướng, kết quả bị bọn họ tố cáo, tôi mới phải chạy khỏi Bạch Tháp.”
Ôn Tinh Lan nhắm chặt mắt, dùng sức kìm nén cảm xúc, giọng bình thản hỏi: “Bọn họ nói thế nào?”
“Hùng phụ của ngài nói, bọn họ hiểu Việt Tư Niên các hạ, y thuật của các hạ…” Quân thư nói rồi lại ngập ngừng, liếc nhìn sắc mặt Ôn Tinh Lan, không biết có nên nói tiếp hay không.
Ôn Tinh Lan: “Nói tiếp.”
“Họ nói là có tiếng không có miếng, là kẻ giả tạo vì thu hoạch phiếu bầu trùng khí mà lừa gạt thế trùng(thế nhân), hùng phụ của ngài còn bảo tôi hỏi ngài, có phải ngài bắt đầu cảm thấy Thượng tướng là gánh nặng rồi hay không?”
Quân thư nói xong liền cúi đầu thật thấp, không dám ngẩng lên nhìn sắc mặt nguyên soái.
Ôn Tinh Lan tức giận tới cực điểm, chẳng lẽ Bạch Tháp làm Ôn Nguyệt Minh tỉnh lại được sao?
Cậu lạnh giọng hỏi: “Mật mã sinh học ghi nhận là thông tin của ai?”
“Là thông tin tròng đen của hùng phụ ngài.”
Quân thư cũng rất bội phục hùng phụ của nguyên soái. Nguyên soái không cho phép trùng của gia tộc Nastalai động vào khoang dinh dưỡng của Thượng tướng, còn đặc biệt phái trùng canh giữ ngày đêm. Hùng phụ của nguyên soái sợ bọn họ hại Thượng tướng, nên ghi vào thông tin tròng đen của mình, ngày ngày tự tay thay dịch dinh dưỡng và theo dõi số liệu thiết bị duy trì sự sống.
Một trùng đực các hạ, đồng thời đối đầu với cả Bạch Tháp lẫn nguyên soái, thậm chí cùng lúc đó còn chăm sóc một thư quân điên điên khùng khùng.
Quả thực chỗ nào cũng không thể chê trách, chỉ riêng đối với nguyên soái là hà khắc vô cớ, thật sự khiến anh ta khó mà hiểu nổi.
“Hiện giờ bên cạnh Ôn Nguyệt Minh có ai?”
“Có ba trùng của chúng ta, một á thư chăm sóc, còn có một trùng cái già đưa cơm, cùng đội hộ vệ tôi luân phiên vẫn còn ở đó.”
“Chờ lệnh, đợi tôi thông báo.”