Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 62

“Tôi thực sự rất thích cái tên Tinh Lan này, đêm tối sắp tàn, ánh sớm vừa tới.”

Việt Tư Niên rũ hàng mi đã trưởng thành một cách tao nhã xuống nốt ruồi nhỏ nơi khóe mắt, thần sắc ôn hòa yên tĩnh, “Đây là một cái tên rất đẹp, tràn đầy hy vọng.”

Anh thất thần nhìn chăm chú ra ngoài cửa sổ, trong ảnh phản chiếu trên kính thấy được vẻ lo lắng trên gương mặt Ôn Tinh Lan….

Bướm nhỏ này bị tổn thương nhưng như hoàn toàn không hay biết, thậm chí còn quay sang an ủi anh.

Quen với đau đớn không phải là chuyện tốt.

“Hơn nữa, các vì sao luôn tự mình phát sáng.”

Cho nên, cho dù lớn lên mà không được yêu thương, vẫn có thể phá kén thành bướm, trở thành một trùng rực rỡ chói mắt.

Hóa ra cái tên này không hoàn toàn mang ác ý.

Lời của hùng chủ giống như một dòng nước ấm dịu dàng chảy qua cơ thể, những vết thương mà cậu ẩn nhẫn làm ngơ quanh năm, rốt cuộc cũng có trùng để ý, còn cẩn thận băng bó lại.

Giọng Ôn Tinh Lan như bị nghẹn lại, một câu cũng không nói ra được.

Khi biết rằng những bất công mình phải chịu suốt nhiều năm qua có lẽ chỉ vì một lời tiên đoán buồn cười, cậu phát hiện bản thân đã còn không có d*c v*ng chất vấn trùng trong nhà.

Ân sinh dưỡng của hùng phụ và thư phụ, ân cứu mạng của đại ca tựa như xiềng xích trói chặt Ôn Tinh Lan tầng tầng, cậu đã sớm quên mất cảm giác đau là thế nào, quen mặc cho vết thương chậm rãi lở loét.

Đúng lúc này, chiến hạm Viễn Chinh xuyên qua tinh vân rực rỡ, thẳng tắp hạ xuống, cảm giác không trọng lực mãnh liệt khiến những trùng đực có thể chất yếu ớt đều tái mặt.

“Đã đến tinh cầu số 30.” Giọng máy móc vừa dứt, tiếng kim loại chạm đất ầm ầm vang lên dữ dội.

Sau khi Sevrla bị tinh tặc bắt cóc thì hoảng sợ quá độ, được cứu về rồi vẫn luôn khóc không ngừng, khóc đến mức Dylan đau cả đầu, nhanh chóng giao nhóc cho quân thư bên cạnh.

Quân thư vừa tiếp nhận “gói thuốc nổ” nhóc con này, vất vả lắm mới dỗ cho ngủ được, lúc này “gói thuốc nổ” lại bị xóc tỉnh, nằm trong lòng quân thư rơi nước mắt, khóc một hồi, đột nhiên “ọe” một tiếng, phun thẳng lên người đối phương.

“Thư phụ nó! Cậu coi đây là đang lái phi cơ chiến đấu à! Có phải đang gặp địch đâu!” Lần đầu tiên quân thư cảm nhận sâu sắc cảm giác làm thư phụ khổ như thế nào, mệt đến mức vừa tức vừa mắng, anh ta cởi áo khoác ra, để lộ lồng ngực cơ bắp căng đầy, một cánh tay to xách Sevrla đặt lên bồn rửa.

“Muốn ọe thì ọe ở đây!”

“Đúng là đám điên lái chiến hạm! Cầu cho ngày nào các cậu cũng đụng phải dị thú! Không biết hôm nay có trùng đực lên tàu sao?!” Sevrla nôn ra nước chua lắc lư theo thân chiến hạm, bắn cả lên người quân thư, khiến quân thư tức đến mức như muốn phun lửa.

Quân thư có sức chiến đấu mạnh mẽ, hơn nữa ai cũng có cánh, khả năng giữ thăng bằng cực tốt, căn bản không cần dùng tới dây an toàn.

Huống chi để bảo đảm tính cơ động cao, thứ như dây an toàn này rõ ràng là vướng víu.

Kết quả lần đầu tiên trùng đực các hạ lên chiến hạm Viễn Chinh, làm cả đám trùng đực bị xóc đến quay cuồng trời đất. Trong số đó chỉ có Hailen các hạ, trùng thường xuyên kiểm tra tính năng cơ giáp là vẫn giữ được thần sắc bình thường, thậm chí còn cảm thấy khá thú vị.

Dylan lặng lẽ nhìn Hailen các hạ đi tham quan khắp nơi bên trong chiến hạm, khóe môi cong lên một nụ cười vừa cưng chiều vừa bất lực.

Hùng chủ như vậy, đúng là chẳng cho trùng khác chút cơ hội nào để thể hiện ân ái cả.

Việt Tư Niên bị xóc bật khỏi ghế, Ôn Tinh Lan vội vã vươn tay kéo lại ôm chặt vào lòng, bên tai Việt Tư Niên là tiếng tim đập ngày càng dồn dập. Hàng mi anh run rẩy, vừa định đẩy ra thì đúng lúc thân thuyền rung lắc khi hạ xuống đưa anh trở về lại trong vòng tay Ôn Tinh Lan.

Bướm nhỏ lén hít sâu mấy hơi hương thơm thảo dược, trong mắt là thứ mê luyến khó che giấu.

Cảm giác tồn tại khó chịu nghẹn ngứa từ cổ họng càng rõ rệt, sắc mặt Việt Tư Niên ửng đỏ, tầm mắt hạ xuống, vừa hay đối diện với nhóc con.

Ôn Mặc Ý nắm tay Lucas, đôi mắt sáng rực nhìn chằm chằm các phụ phụ, ánh mắt đầy hưng phấn.

… Anh đúng là nuôi ra một nhóc con siêu mê hóng chuyện, nơi nào có dưa, nơi đó liền có nhóc.

Lúc trước ở hoang tinh anh đã phát hiện, khi nai con bị cha mẹ kết hợp dạy bảo, nhóc con đứng bên cạnh hóng chuyện kinh ngạc thốt lên; khi Lucas và hùng phụ đấu trí lẫn nhau, nhóc con lén lút thò đầu nhìn; ở tinh cầu Sóc Tuyết cũng vậy, mỗi ngày rình xem bé Cảnh Vân, mỗi ngày lén chạy đi chơi cùng mấy anh lớn.

Việt Tư Niên nhịn không được bật cười, thậm chí quên mất ngượng ngùng, ngồi xuống xoa xoa cái đầu nhỏ của Ôn Mặc Ý.

“Đi thôi, nơi này chính là tinh hệ Viễn Chinh mà thư phụ của con chinh chiến quanh năm.”

Ôn Mặc Ý âm thầm thất vọng bĩu môi, lặng lẽ ghét bỏ trong lòng: Thư phụ vô dụng, mỗi lần đều thao tác dữ dội như hổ, vậy mà chẳng có chút thơm thơm nào.

Xung quanh lặng lẽ vang lên một tràng tiếng “chậc”, Việt Tư Niên ngẩng đầu khó hiểu nhìn qua, các quân thư trông không có gì khác thường, gương mặt nghiêm túc, tự động chia thành hai hàng xuống chiến hạm.

Ôn Tinh Lan hiểu rõ mấy kẻ giả bộ nghiêm chỉnh này nghĩ gì trong lòng, âm thầm cười “hừ” một tiếng, phân phó phó quan:

“Klyde, nói với trùng điều khiển hôm nay, chép 《 Sổ tay an toàn điều khiển chiến hạm 》 mười lần, thi lại điều khiển chiến hạm, hoàn thành trong ba ngày.”

“…” Klyde chống cằm bật cười, anh ta biết rõ là chuyện gì xảy ra.

Người điều khiển hôm nay là fan cứng của nguyên soái, trước kia từng cùng đám fan giả mạo đấu khẩu ba trăm hiệp trên Tinh Võng, làm cả quân đội đều biết. Lần này chắc là thấy nguyên soái dẫn theo hùng chủ lên chiến hạm, muốn tạo cơ hội cho trùng đực các hạ và nguyên soái tiếp xúc thân mật, nên mới dùng chiêu hiểm, kết quả lại bị nguyên soái ghét bỏ.

Nguyên soái đang định xòe đuôi khổng tước trước mặt các hạ, lại bị chính trùng điều khiển nhà mình phá đám, mất mặt vô cùng. Lẽ ra là tương tác tim đập lãng mạn, cuối cùng lại chìm trong tiếng Sevrla nôn mửa, chẳng còn lại chút lãng mạn nào.

Việt Tư Niên có chút ảo não, mọi chuyện xảy ra quá nhanh, anh chưa kịp bắt mạch cho Sevrla.

Đáng lẽ phải nghĩ tới nhóc con bị bắt cóc nhất định sẽ chịu kinh hách.

Việt Tư Niên nhận lấy Sevrla, bị cân nặng mũm mĩm làm trễ tay một chút, nhịn không được cười trêu: “Đúng là một nhóc con rắn rỏi.”

Nhóc mập đỏ mặt, che chặt miệng mình, sợ nôn lên trùng xinh đẹp mà mình thích. Khuôn mặt mũm mĩm toát mồ hôi, nhóc ngẩng mắt liếc nhìn sắc mặt Việt Tư Niên, sợ bị anh ghét bỏ vì bẩn thỉu.

Việt Tư Niên ôm Sevrla bắt mạch, mày khẽ nhíu lại, cảm giác này rất quỷ dị, tràn đầy sức sống, nhưng lại chỗ nào cũng không ổn.

Rất giống phiên bản sau cải tiến của trùng từng bị ph*t d*c bẩm sinh không đầy đủ.

Ôn Tinh Lan nhạy bén nhận ra sự khác thường trong thần sắc Việt Tư Niên, chẳng lẽ nhóc con trùng đực của gia tộc Nastalai cũng có vấn đề về thân thể?

Không lẽ không chỉ riêng Moody các hạ có vấn đề?

Sau khi Đế quân nghi ngờ thân thể Moody các hạ có vấn đề tại hội nghị trong cung, dưới sự ủng hộ của Hội trưởng lão đã giải trừ hôn ước, tiếp tục đưa ra đề nghị thay đổi pháp luật, lập tức dấy lên sóng gió. Mà tất cả những chuyện này đều xảy ra sau khi Quân Hoài An trở về từ tinh cầu Sóc Tuyết.

Hiện tại Ôn Tinh Lanhoài nghi, đứng sau chương trình 《 Trùng đực Biến Hình Ký 》là Quân Hoài An, còn chương trình này chỉ là công cụ để y lợi dụng dư luận, các hạ chẳng qua là công cụ tiện tay của bệ hạ, dùng để khuấy động mưa gió trên tinh cầu Trung Ương.

Như vậy xem ra, việc các hạ tham gia chương trình càng không phải ngẫu nhiên. Với hình tượng trùng thiết ban đầu của các hạ, nhất định bị dùng làm pháo hôi kéo thấp hảo cảm, nhằm thuận lợi thúc đẩy thay đổi Luật bảo hộ trùng đực. Chỉ là các hạ đột nhiên thay đổi trước sau quá lớn, lại vướng phát sóng trực tiếp công khai, Quân Hoài An không thể trực tiếp ra tay khống chế, liền dứt khoát lợi dụng đông y của Việt Tư Niên tạo thế, bức lui hôn ước mà mình không muốn.

Hiện tại hùng chủ đã trở thành cái bia ngắm bị bệ hạ dựng lên, bị gia tộc Nastalai để mắt tới.

Ôn Tinh Lan liếc nhìn đôi cánh kim loại sau lưng Việt Tư Niên, âm thầm suy nghĩ: có lẽ thúc đẩy phát triển cơ giáp vào lúc này là chuyện tốt, ít nhất cũng khiến các hạ có năng lực tự bảo vệ mình.

Hơn nữa chuỗi lợi ích do cơ giáp kéo theo, việc phân chia bánh kem tất nhiên sẽ làm rung chuyển cục diện, khiến Quân Hoài An không rảnh tiếp tục lợi dụng Việt Tư Niên, buộc phải dồn sự chú ý sang Hailen. Chỉ cần cậu cùng Dylan liên thủ, cùng Quân Hoài An kìm chân lẫn nhau, nhất định có thể để Việt Tư Niên chuyên tâm mở rộng đông y.

Nghĩ tới đây, bả vai Ôn Tinh Lan thả lỏng, đứng bên cạnh chờ anh khám bệnh cho nhóc mập.

Vì Việt Tư Niên im lặng khá lâu, Sevrla có chút căng thẳng, bàn tay mũm mĩm nắm chặt. Việt Tư Niên thấy vậy, dịu giọng an ủi: “Thân thể tiểu điện hạ không có trở ngại, uống thuốc viên là được, vị cam thảo, ngọt lắm đó.”

Đây là thuốc viên mà Việt Tư Niên điều chỉnh theo khẩu vị của Ôn Mặc Ý, có tác dụng trấn định tinh thần, tăng cường thể chất.

Sevrla ngoan ngoãn được đút một viên thuốc, khuôn mặt đầy thịt dính sát vào ngực Việt Tư Niên, Ôn Mặc Ý có chút ghen, bám theo không rời, nhỏ giọng hỏi: “Hùng phụ thích nhóc trùng đực hơn sao?”

Việt Tư Niên khom người hôn lên má Ôn Mặc Ý, mắt cong cong, “Hùng phụ thích bé cưng nhất.”

Lucas gật gật đầu, nhóc cũng rất thích nhóc Mặc Ý, xem nhóc Mặc Ý đáng yêu như vậy, vị trí thích nhất của Việt Tư Niên nhường cho nhóc Mặc Ý cũng được.

Sevrla ê ẩm trong lòng, không nói một lời dựa trong ngực Việt Tư Niên liên tục nghịch ngón tay Việt Tư Niên để thu hút sự chú ý.

Việt Tư Niên cúi đầu xoa xoa khuôn mặt nhỏ thịt thịt của nhóc mập, “Đương nhiên anh cũng rất thích Lucas và Sevrla.”

“Các hạ, mời đi bên này.” Klyde cười như không cười, mắt kính đơn gọng lóe lên một tia ánh trắng.

Mắt kính của anh ta là thiết bị quang não ngoại tiếp, có thể dùng để chụp ảnh và phân tích dữ liệu vật phẩm nhìn thấy.

Dáng vẻ ghen tuông và ấm ức vừa rồi gần như có thực của nguyên soái đúng là cười chết trùng, rơi vào cảnh phải tranh giành tình cảm với nhóc con, hổ mặt cười cũng có ngày này.

Ôn Tinh Lan cảnh cáo liếc Klyde một cái, cậu biết rõ những sở thích nhỏ không ra gì của phó quan mình, ngày thường cũng cố ý hoặc vô tình dung túng.

Lúc này tâm trạng cậu không tốt lắm, không muốn để quang não của mấy trùng đó lưu lại mấy tin tức kiểu mình bị dọa đến hồn bay phách lạc.

Klyde thu lại ý cười, giả bộ nghiêm túc bắt đầu giới thiệu: “Nơi này là viện điều dưỡng thương binh do nguyên soái thành lập, chủ yếu phụ trách cứu trợ một số quân thư goá bụa tàn tật đã mất năng lực tác chiến.”

Dọc theo tuyến đường, trên tinh cầu số 30 là một thảo nguyên mênh mông vô tận, thỉnh thoảng có vài trùng cái ngồi xe lăn phơi nắng, nhìn thấy có trùng tới từ xa liền lặng lẽ tránh đi.

Klyde chú ý tới ánh mắt Việt Tư Niên, dừng lại một chút, “Rất nhiều quân thư bị thương tàn tật không muốn gặp trùng khác.”

Anh ta nhìn chăm chú những thân ảnh di chuyển nơi xa, bọn họ chậm rãi biến thành từng điểm nhỏ, khẽ nói: “Nguyên soái không muốn đưa bọn họ tới Bạch Tháp.”

“Bọn họ đều là quân thư từng thủ vệ tinh hệ viễn chinh, không nên bị đưa tới Bạch Tháp, trùng bệnh trong Bạch Tháp không được tự do ra vào.”

Khi Ôn Nguyệt Minh bị hùng phụ và thư phụ đưa tới Bạch Tháp, không hề được cậu đồng ý, khi đó cậu trọng thương hôn mê, thật vất vả chuyển biến tốt có thể đứng dậy thì mọi thứ đã không kịp nữa rồi.

Cũng từ khi đó, Ôn Tinh Lan trở nên không thể chờ đến lúc thương thế hoàn toàn hồi phục rồi mới quay lại chiến trường.

“Đây là nơi thích hợp nhất để các hạ bồi dưỡng quân thư chữa bệnh, có rất nhiều trùng bệnh để các hạ luyện tập.”

Klyde âm thầm bổ sung trong lòng: Chỉ cần ngài không chê bọn họ tàn khuyết, dữ tợn và đáng sợ.