Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 61

“Oanh!” Âm thanh truyền ra bên ngoài bị cắt đứt hoàn toàn, trần nhà rơi xuống từng mảng lớn từng mảng lớn, dù biết không có ý nghĩa gì nhưng Từ Nhiên vẫn nằm đè lên thân thể tàn khuyết không đầy đủ của Niels, bị những khối đá vụn đập đến khóe môi tràn máu, theo thông đạo chảy về phía ngân hà vô tận.

Chịu ảnh hưởng từ vụ nổ, thông đạo kim loại bị vặn xoắn cong queo, thân thể Niels sau khi bị xóc nảy vài lần, hoàn toàn rơi rụng thành từng mảnh thịt vương vãi khắp nơi, chỉ còn lại cái đầu nguyên vẹn được Từ Nhiên ôm vào lòng.

Noah chạy tới, mở cánh trùng che lên người Từ Nhiên, ôm đối phương rời đi.

“Tích tích tích! Chiến hạm viễn chinh xin kết nối thông tin, xin hỏi có tiếp nhận hay không?”

Chiến hạm vũ trụ có ngoại hình giống cá voi biển sâu lặng lẽ dừng lại gần phi thuyền Hailan, toàn thân trắng tinh tỏa ra ánh sáng nhạt mờ trong biển sao.

Dylan: “Tiếp nhận!”

Hệ thống trí não: “Xác nhận độ nguy hiểm của thông tin bằng 0, tiếp nhận thông tin từ hạm đội viễn chinh.”

Ôn Tinh Lan: “Lập tức phái trùng truy đuổi tinh tặc đang bỏ trốn! Không được làm tổn hại tính mạng!”

Cậu nói tiếp: “Chuẩn bị đạo cụ kiểm tra, kiểm tra cơ thể toàn bộ trùng viên có phản ứng kim loại hay không, có phản ứng kim loại lập tức cách ly, có hành vi công kích đáng nghi lập tức xử lý tại chỗ.”

Rốt cuộc cũng đến.

Ngay khi gặp phải tập kích của tinh tặc, Ôn Tinh Lan lo lắng xảy ra chuyện ngoài ý muốn, ảnh hưởng đến an nguy của trùng đực và nhóc con, đã ra lệnh cho quân viễn chinh lập tức chạy tới, ẩn nấp xung quanh, tùy tình hình hành động.

Xem ra nguyên soái muốn thả dây dài câu cá lớn, thông qua Từ Nhiên tìm ra đại bản doanh Bạch Cốt Tinh Đạo mà bọn họ nhiều năm chưa tìm được.

Dylan gật đầu, “Toàn bộ thuyền viên phối hợp mệnh lệnh của nguyên soái, để các thiếu niên á thư và tinh tặc bị bắt trật tự tiếp nhận kiểm tra.”

Tiếng oán giận vang lên.

“Chúng tôi đâu phải tinh tặc!”

“Có phản ứng kim loại là phải bị cách ly sao? Tộc dơi bọn tôi thích ăn kim loại nhất!”

“Chính là cậu ta! Phá án rồi! Chính là cậu ta đã ăn mất bình giữ ấm kim loại của tôi! Cậu là đồ ăn trộm!”

“Cái gì gọi là ăn trộm! Tộc dơi bọn tôi ăn cái ly thì sao có thể gọi là trộm! Cái này giống hệt tộc bướm ăn mật hoa! Đây là bản năng!”

Hai á thư giống như hai con dòi, cứ uốn éo đâm vào nhau, đầu cậu đâm tôi một cái, tôi đâm lại cậu một cái.

Ôn Mặc Ý nắm chặt một ngón tay của Việt Tư Niên, nhỏ giọng sợ hãi hỏi:

“Hùng phụ, bọn họ đang luyện thiết đầu công sao?”

“Haha!” Sau khi sự kiện tinh tặc tập kích kết thúc, trong lòng Việt Tư Niên vẫn luôn nặng nề, lúc này nghe thấy câu hỏi ngây thơ của nhóc con, bị chọc đến bật cười không ngừng.

Ôn Tinh Lan định cách ly hai thiếu niên á thư nhìn không được thông minh lắm này, nhưng nhìn thấy Việt Tư Niên cười, khóe môi khẽ cong lên, quyết định tha cho hai tên nhóc này một lần.

“Im lặng! Không tuân thủ quân kỷ, lập tức cách ly.”

Ngay lập tức, toàn bộ thiếu niên á thư đều siết chặt miệng, ánh mắt u oán, hai “con dòi” đang đánh nhau náo nhiệt cũng không tình nguyện dừng lại, đỉnh đầu đầy cục u, tức giận trừng mắt nhìn nhau.

“Ầm rầm choang!” Trong thông tin liên lạc của chiến hạm quân viễn chinh truyền đến tiếng đồ vật bị đụng đổ.

Lại xảy ra chuyện gì?

Vừa mới trải qua sự kiện tinh tặc tập kích, tinh thần Ôn Tinh Lan căng thẳng cực độ, nghe thấy tạp âm từ hạm đội, lông mày nhíu chặt.

Thông qua kênh thông tin, tiếng bàn tán mơ hồ truyền tới.

“Có trùng khác phái liền có trùng tính.”(nhân tính)

“Các hạ chỉ cần cười một chút là không truy cứu nữa, đúng là sống lâu mới thấy!”

“Hành vi của hôn quân.”

Tay ngứa ngáy quá, muốn đánh trùng, không đúng, là muốn luyện binh.

Ôn Tinh Lan thu lại ý cười tao nhã, thản nhiên nói: “Chiến hạm Viễn Chinh, nối lại liên lạc ngoài kênh.”

“Chết rồi! Tôi quên tắt giọng nói!”

“Thư phụ nó, cậu đúng là đồ ngốc! Tôi còn phải đi làm nhiệm vụ truy đuổi tinh tặc nữa!”

Hệ thống trí não: “Tiến độ nối lại thông đạo 1%…100%, nối lại thành công.”

Lucas chậm rãi bay tới, đôi cánh kim loại vỗ từng nhịp, gương mặt nhỏ lộ ra vẻ đắc ý khó che giấu.

Nhóc cố ý bay lướt qua phía trên đầu các thiếu niên á thư, tư thế cực kỳ đẹp mắt.

Việt Tư Niên nghiêng mặt nhịn cười, vừa hay đối diện với Hailen các hạ, đối phương không khách sáo như vậy, bật cười lớn trêu chọc.

“Nhóc ranh, chỉ biết khoe khoang.”

Lúc này Ôn Tinh Lan mới có thời gian cẩn thận quan sát đôi cánh cùng kiểu phía sau hùng chủ, sinh ra hảo cảm trong lòng.

Anh không thích trùng chỉ biết nói suông, nhưng rất thưởng thức trùng có thể kiên trì biến lời nói thành hành động.

“Lucas, trong sự kiện lần này, cậu đã hiệp trợ khống chế các thiếu niên á thư, còn phát hiện ra điện hạ Sevrla.”

Nếu không phải Lucas phát hiện điện hạ Sevrla trên phi thuyền công cộng, thì nhóc con trùng đực đó đã chết trong vụ nổ mà không ai hay biết, hóa thành tro bụi cùng thùng hàng hóa.

Trong toàn bộ sự kiện tinh tặc tập kích, từ điều tra, hiệp trợ đến cứu viện, biểu hiện của Lucas đều xuất sắc vượt xa trùng cái cùng tuổi.

Hơn nữa cậu ta còn có thể thuần thục thao tác cơ giáp phụ trợ, bù đắp khuyết điểm không thể tự bay, thậm chí còn nhiều hơn trùng cái bình thường một tầng phòng hộ khi tác chiến.

Ôn Tinh Lan mỉm cười: “Lucas, tôi chính thức mời cậu gia nhập doanh trại huấn luyện quân thư thiếu niên của quân viễn chinh.”

Mở ra con đường á thư nhập ngũ, nói không chừng có thể nhìn thấy một tương lai tươi sáng hơn của đế quốc.

Lucas ngơ ngác dừng lại giữa không trung, khoang thuyền của phi thuyền Hailan trầm lặng trong chốc lát, rồi bùng nổ tiếng hoan hô thật lớn.

Thuyền viên la lên: “Mau đồng ý đi! Cậu chủ!”

Ôn Mặc Ý kích động nắm chặt bàn tay nhỏ: “Anh Lucas!!! Mau nhận lời đi!”

Hailen ngẩng đầu lên, ánh nước lấp lánh nơi hốc mắt, anh ta cũng giống như nhóc con của mình, luôn khao khát những thứ không thuộc về thân phận.

Nhưng may mắn là Lucas đã tiến thêm một bước gần hơn với giấc mơ của mình, anh ta thật lòng cảm thấy vui cho Lucas.

Cơ giáp không thể khiến anh ta vỗ cánh bay lượn giữa biển sao, nhưng lại nâng đỡ giấc mơ thời niên thiếu của nhóc con.

Thật sự quá tốt.

Dylan cong môi mỉm cười, theo bản năng nghiêng đầu xem biểu cảm của Hailen, nhưng sau khi nhìn thấy thì lại sững sờ.

Trong mắt cậu ta thoáng hiện vài phần mất mát, vì để bảo vệ Hailen các hạ, cậu ta từng bịa ra một thân phận trùng cái giả mạo để thay thế trùng chế tạo cánh đỏ, khiến đến nay hùng chủ vẫn không thể tha thứ cho cậu ta.

Hailen khống chế tốt cảm xúc kích động, không thèm nhìn Dylan, trở tay nắm lấy tay cậu ta, mười ngón đan vào nhau, lười biếng cười khẽ nói:

“Đồ ngốc, em lại đang nghĩ cái gì vậy? Nếu tôi muốn trách em, ghét em, thì đã sớm đã để em làm thư quân không thể rời khỏi tôi rồi.”

Anh ta không đợi Dylan trả lời, kéo dài giọng trêu chọc nói: “Nhóc phản cốt, còn dám nói hùng phụ là phế trùng nữa không? Hả? Còn dám lén mặc cơ giáp hùng phụ làm không?”

Gương mặt Lucas hiện lên hai vệt đỏ đáng yêu, không rõ là xấu hổ hay kích động, nhóc vỗ cánh kim loại bay tới trước mặt Hailen, ngượng ngùng một lúc lâu rồi hôn lên má Hailen một cái, sau đó nhanh chóng bỏ chạy, bay tới trước mặt Ôn Tinh Lan, mặt đỏ bừng, nghẹn hồi lâu rồi lớn tiếng nói:

“Tôi chấp nhận lời mời của ngài.”

Đôi mắt Lucas sáng rực lên.

Ôn Mặc Ý nhìn Lucas kiên định lựa chọn tương lai của mình, trong lòng nảy sinh mơ hồ.

Sau này lớn lên nhóc sẽ làm gì đây? Theo hùng phụ học y sao? Hay giống thư phụ nhập ngũ?

Nhóc con nhỏ bé ngẩng gương mặt tròn như quả táo, lần đầu tiên bắt đầu suy nghĩ về tương lai.

“Nguyên soái, Lucas xin giao cho ngài, tiếp theo tôi sẽ dẫn Hailen các hạ đi tuần tra khu kinh tế viễn chinh.”

Dylan lên tiếng cáo biệt, sau sự kiện lần này, phi thuyền Hailan cần được sửa chữa bảo dưỡng.

Cậu ta không muốn tiếp tục che giấu, tránh tai mắt trùng khác để cải tạo phi thuyền cho Hailen các hạ nữa.

“Tôi… tôi muốn mua cơ giáp, xin, xin lỗi, tôi muốn cả hai! Đông y và cơ giáp!”

Một thiếu niên á thư đột nhiên ngẩng đầu hét lớn, sau khi nghe Hailen các hạ nói cơ giáp là do anh ta chế tạo, cậu ta nhận ra đây là cơ hội tốt nhất, nếu không chủ động nắm lấy, có lẽ sẽ bỏ lỡ mãi mãi.

Ngay sau đó vang lên một loạt tiếng hưởng ứng.

“Tôi! Tôi cũng vậy!”

“Tôi tích cóp được rất nhiều tiền! Tôi mua nổi!”

Hailen thờ ơ cười nói: “Đợi các cậu thông qua kiểm tra rồi hãy nói!”

Việt Tư Niên như đang suy nghĩ điều gì, quay đầu mỉm cười nhìn Ôn Tinh Lan: “Như vậy cũng tốt, có thể bồi dưỡng một nhóm quân thư á thư chữa bệnh có năng lực tự bảo vệ mình.”

Ôn Tinh Lan mỉm cười gật đầu, sức tấn công của á thư yếu, nhưng làm việc tỉ mỉ, bồi dưỡng ra vừa khéo có thể bổ sung cho trùng cái.

Hailen vì tiêu thụ cơ giáp mà dứt khoát vứt Dylan lại, đi theo chiến hạm Viễn Chinh.

Hừ, tuần tra khu kinh tế thì có gì hay ho chứ? Dylan đúng là một kẻ cuồng công việc, chắc chắn lại chìm đắm trong việc kiếm tiền mà không thèm để ý tới mình.

Tinh tệ gả cho anh ra làm thư quân sao? Đáng giận.

Nghĩ tới đây, Hailen hơi nâng cằm lên, trên gương mặt lại mơ hồ hiện ra dáng vẻ ngây thơ thời niên thiếu ngày trước.

Dylan nhìn thấy dáng vẻ như vậy của Hailen, cúi đầu che giấu cảm xúc, yết hầu khẽ chuyển động lên xuống.

Hailen như vậy, cậu ta căn bản không thể nào từ chối.

Cậu ta bất đắc dĩ đi theo sau hùng chủ, dặn dò thuyền viên tự sắp xếp tuần tra khu kinh tế viễn chinh.

Khác với ấn tượng hỗn loạn do thông tin tạp âm ban nãy mang lại, bên trong hạm đội viễn chinh kỷ luật nghiêm minh, các quân thư xếp thành hai hàng đón bọn họ tiến vào. Các thiếu niên á thư nằm trên thiết bị khẩn cấp cùng đám tinh đạo bị bắt được phân loại có trật tự thành hai bộ phận, một bộ phận được đưa tới phòng dò kim loại, bộ phận còn lại bị áp giải tới phòng thẩm vấn.

“Báo cáo nguyên soái, mọi thứ quân viễn chinh đều bình thường.” Phó quan đeo kính đơn gọng bạc, trông giống một con hồ ly gian xảo.

“Việt Tư Niên các hạ, Hailen các hạ, chúc bình an. Dylan, đã lâu không gặp, vẫn đen như vậy, thật không tệ.”

“Haha.” Việt Tư Niên và Hailen cùng bật cười.

“Klyde, cậu đúng là vẫn rất biết ăn nói.” Sắc mặt Dylan trông còn đen hơn, ngước mắt khó chịu liếc nhìn con hồ ly cáo mượn oai hùm kia.

Tên này sau khi làm phó quan của Ôn Tinh Lan thì đúng là ngày càng càn rỡ.

Ôn Tinh Lan lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, so với tinh cầu Trung Ương, hạm đội viễn chinh càng giống như nhà của cậu hơn.

“Được rồi, đừng làm loạn nữa. Chiến hạm Viễn Chinh, định vị tinh cầu số 30.”

“Nhận diện mệnh lệnh giọng nói, trùng ra lệnh là nguyên soái Ôn Tinh Lan, kích hoạt quyền ưu tiên cao nhất, định vị tinh hệ viễn chinh tới tinh cầu số 30.” Giọng nói của hệ thống trí não vang lên.

Việt Tư Niên thất thần nhìn chằm chằm ra ngoài cửa sổ, đám tinh vân đỏ rực xinh đẹp vờn quanh ánh sáng vàng ấm, sự kết hợp màu sắc này khiến anh nhớ tới ba anh em tinh tặc.

Tâm trạng anh lại rơi xuống đáy vực, phải làm sao mới có thể khiến chuyện như vậy không bao giờ tái diễn?

Trên mặt kính phản chiếu gương mặt nghiêng mang vẻ u buồn, mỗi khi lặng yên lại, Việt Tư Niên đều sẽ như thế.

Ôn Tinh Lan nhớ lại những lời anh từng nói trong phòng live stream, khẽ nhíu mày, hùng chủ tận mắt nhìn thấy mình thất bại khi giành giật sinh mệnh với Thần Chết, nhất định là rất đau khổ.

Cậu vừa định mở miệng an ủi, thì Việt Tư Niên đã quay đầu lại nhìn cậu, khẽ nói:

“Cậu tuyệt đối không phải là đứa con của bóng tối.”