Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 60
Gia tộc Nastalai?
Việt Tư Niên nhíu mày, bắt đầu điều chỉnh cơ giáp trên người.
Anh không yên tâm để Ôn Tinh Lan một mình đối mặt với đám trùng này. Cơ giáp của Hailen các hạ cho anh quyền tự do hành động, ít nhất sẽ không trở thành gánh nặng cho Ôn Tinh Lan.
Sau khi giao phó đám thiếu niên á thư cho Hailen các hạ trông nom, Việt Tư Niên mở quang não, kết nối với thiết bị ghi hình để dùng chung hình ảnh, vừa quan sát vừa vỗ cánh kim loại, bay về phía lối hành lang chuyển tiếp.
Trong hình ảnh, Ôn Tinh Lan cúi đầu nhìn xuống Độc Nhãn, mái tóc bạc rủ xuống che khuất biểu cảm. Cậu mơ hồ nói một câu gì đó, nhìn kỹ khẩu hình thì dường như là:
“Chuyện này không liên quan đến đứa nhỏ.”
Độc Nhãn dựa vào tường, ngửa đầu cười lớn.
“Cười chết trùng, sau này nó lớn lên sẽ trở thành kẻ lấy máu thịt trùng cái làm chất dinh dưỡng, anh chẳng lẽ không rõ sao?”
Ôn Tinh Lan một tay bóp chặt cổ họng Độc Nhãn, nhấc thẳng anh ta lên. Độc Nhãn không hề giãy giụa, thuận theo lực đứng dậy.
“Tôi không có hứng thú với mấy chuyện vô vị đó. Trả lời câu hỏi trước của tôi, vì sao lại ám sát Tư Niên các hạ?”
Hàng mi đậm rực của Độc Nhãn khẽ rung, như cánh hoa hồng đang chậm rãi nở ra. Trên mặt anh ta hiện lên nụ cười quái dị.
“Nguyên soái còn chưa hiểu sao? Vậy vì sao nguyên soái lại đồng ý hôn sự với Tư Niên các hạ?”
“Buông nhị ca ra! Nếu không tôi sẽ không khách khí với anh!” Đom Đóm kéo theo thi thể gã đầy sẹo đuổi tới.
“Thằng nhóc ngu ngốc này…”
Con mắt đỏ còn sót lại của Niels cong lên, trông như khóc như cười, ánh nước long lanh.
“Nguyên soái, để tôi nói chuyện với anh ta!” Từ Nhiên chạy tới, hai tay chống gối, th* d*c từng ngụm.
Á thư không có cánh, cậu ta lại càng không dám để Niels nhìn thấy Noah vào lúc này.
Cùng một vận mệnh, giáng xuống hai trùng trong hoàn cảnh tương tự, nhưng kết cục lại bất công đến vậy.
Việt Tư Niên khựng lại, đứng ở khúc ngoặt hành lang lối hành lang chuyển tiếp, chăm chú nhìn Ôn Tinh Lan giữa cảnh hỗn loạn.
Anh cũng muốn biết vì sao Ôn Tinh Lan lại đồng ý hôn sự với nguyên thân.
Niels đột nhiên quay đầu, nhìn về phía Việt Tư Niên, hai cánh phá lưng bung ra, vỗ mạnh lao tới.
Cuối cùng cũng dẫn được đối phương lại đây, anh ta vẫn còn hy vọng hoàn thành nhiệm vụ.
Ôn Tinh Lan bắt lấy đôi cánh màu hoa hồng của anh ta, hung hăng nện xuống mặt đất.
Đôi cánh trùng đỏ nhạt mềm mại gần như tách rời khỏi lưng Niels. Anh ta chật vật quỳ sấp xuống đất, đột nhiên bật cười “ha hả”.
“Tôi liều mạng với anh! Anh làm nhị ca tôi bị thương!” Đom Đóm xông lên.
Ôn Tinh Lan lười liếc nhìn cậu ta cánh khẽ vỗ một cái, Đom Đóm bị đập mạnh xuống đất.
Cậu sải bước tới, túm tóc Độc Nhãn, nhìn chằm chằm gương mặt đầy huyết lệ loang lổ của anh ta, hạ giọng hỏi:
“Gia tộc Nastalai phái cậu tới? Vì sao? Vì y thuật của các hạ?”
“Không phải nguyên soái rất rõ rồi sao?”
Anh ta nuốt một ngụm máu xuống, khẽ cười.
“Nếu không thì vì sao nguyên soái lại phái trùng tới Bạch Tháp?”
Từ Nhiên chắn trước mặt Niels.
“Nguyên soái, để tôi nói chuyện với anh ta. Nhất định có hiểu lầm, Bạch Cốt Tinh Đạo không muốn trở thành kẻ địch của nguyên soái.”
Xét thấy Từ Nhiên đã bỏ ra không ít công sức trong sự kiện lần này, Ôn Tinh Lan chậm rãi buông tay đang nắm tóc Độc Nhãn.
Độc Nhãn chẳng buồn nhìn Từ Nhiên lấy một cái, chậm rãi nằm ngửa trên mặt đất, xuất thần nhìn ánh đèn tường trên hành lang, khẽ nói:
“Chuyện này không liên quan gì tới Đom Đóm, xin nguyên soái tha cho tên nhóc đó.”
“Nhị ca…”
Muốn bỏ rơi mình sao?
Đom Đóm bị Ôn Tinh Lan vỗ cánh đánh bay, khó nhọc bò dậy, xông tới thì vừa hay nghe được câu này. Cậu ta không hề cảm thấy may mắn, chỉ thấy sợ hãi, bất lực ôm chặt thi thể gã đầy sẹo.
“Niels, vì sao?”
Vì sao anh ta lại làm việc cho gia tộc Nastalai?
Từ Nhiên ôm lấy đầu Niels, lau đi vết máu bẩn trên mặt anh ta.
“Câu là ai vậy? Buông nhị ca tôi ra!”
Đom Đóm hét lên, nhưng rồi phát hiện Độc Nhãn đang điều chỉnh lại tư thế để dựa sát hơn vào lòng Từ Nhiên, do dự mà dừng lại.
“Cúi đầu xuống.”
Độc Nhãn khẽ ra lệnh cho Từ Nhiên.
Từ Nhiên thuận theo cúi người, tiến lại gần. Cậu ta nóng lòng muốn biết rốt cuộc Niels đã trải qua chuyện gì.
Ngón tay Niels dùng sức giữ chặt sau gáy Từ Nhiên, hôn sâu tới. Trong sự quấn quýt của môi lưỡi là mùi máu tươi tanh rỉ sắt không sao xua đi được.
Từ Nhiên muốn giãy ra, nhưng lại sợ làm thương thế của Niels nặng thêm, bị hôn đến mức mặt đỏ bừng.
“Ni…”
Cậu ta vừa ngẩng đầu tranh thủ hít thở, liền bị ấn trở lại.
Ôn Tinh Lan khoanh tay đứng đó, ánh mắt lạnh lẽo nhìn toàn bộ cảnh tượng.
Dylan nhân cơ hội đưa tiểu điện hạ Sevrla về phi thuyền Hailan. Bất kể gia tộc Nastalai có âm mưu gì, tuyệt đối không thể để nhóc trùng đực này chết ở tinh hệ Viễn Chinh. Nếu không, chắc chắn dư luận sẽ nghi ngờ, toàn bộ nỗ lực nhiều năm của nguyên soái sẽ tan thành mây khói, khu kinh tế tinh hệ Viễn Chinh mới khai phá của cậu ta cũng sẽ hoàn toàn sụp đổ.
Trong khoang thuyền, đám trùng xem hình ảnh từ thiết bị ghi hình khe khẽ bàn tán.
“Tình yêu thư thư à? Đám tinh đạo chơi dữ thật.”
“Vì sao lại ám sát Tư Niên các hạ? Đám trùng cái này có phải muốn làm á thư chúng ta mất việc không?”
Mấy thiếu niên á thư bị trói chặt kín, cố chen lại với nhau để thì thầm.
“Nói bậy! Trùng cái nhắm vào mấy á thư các cậu làm gì? Rảnh lắm à?!”
Thuyền viên trông coi bên cạnh tức giận mắng.
“Mặt Sẹo còn nói á thư kiêu căng ngạo mạn, làm ơn đi, nếu có lựa chọn thì ai muốn tới Bạch Tháp chứ?! Đám trùng cái này phát điên lên thật sự dọa chết trùng!”
“Trùng đã chết rồi, bớt cãi cọ lại đi!”
“Tôi còn nghe nói ở Bạch Tháp có không ít á thư mất tích, bị dùng làm vật liệu thí nghiệm…”
“Thật hay giả vậy? Đừng dọa tôi!”
“Thật hả?”
Hailen hào hứng ngồi xổm xuống bên cạnh, tham gia hóng chuyện.
Dylan nhìn cảnh này, ánh mắt dịu lại. Nếu biết sớm rằng để Hailen các hạ tự do bay lượn có thể khiến anh ta sống động như vậy, thì dù thế nào cậu ta cũng sẽ không nhân danh điều tốt đẹp mà trói buộc hùng chủ lâu đến thế.
Trên khoang hành lang chuyển tiếp, cuối cùng Niels cũng buông Từ Nhiên ra. Từ Nhiên mặt đỏ ửng nhìn anh ta.
“Tôi không muốn làm chuyện đó với trùng khác.”
Niels cười nhẹ, trong hốc mắt đen trống rỗng đáng sợ mang theo vài phần dịu dàng.
Vì thế Niels đã phản kháng, dẫn đến việc bị lão già nhà Nastalai đối xử tàn nhẫn đến mức không còn tính trùng, thậm chí mất đi một con mắt.
Cũng vì vậy, với thân thể tàn khuyết không trọn vẹn này, anh ta không dám và không muốn gặp lại Từ Nhiên.
“Trước đây tôi sợ làm cậu sợ, nên không dám làm gì cả. Nhưng bây giờ thì không sao nữa.”
Vì sao lại không sao nữa?
Ngón tay Từ Nhiên siết chặt, nắm lấy vai Niels, trong lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Ánh mắt Niels lướt qua xung quanh, cuối cùng dừng lại trên người Việt Tư Niên, rồi lẩm bẩm:
“Cho dù hoàn thành nhiệm vụ lần này, vẫn sẽ còn nhiệm vụ tiếp theo, không bao giờ dừng lại…”
Vừa dứt lời, ánh sáng trong mắt anh ta tắt hẳn, bụng nổ tung, mảnh nội tạng bắn tung tóe, phủ đầy người Từ Nhiên.
“A!!!”
Từ Nhiên ôm lấy cái đầu còn nguyên vẹn duy nhất của Niels, phát ra tiếng kêu thảm thiết xé lòng.
Rõ ràng vừa nãy còn ổn! Vừa nãy còn ổn mà!
Chợt nhớ ra điều gì, Từ Nhiên quay đầu, ánh mắt đầy hy vọng nhìn về phía Việt Tư Niên:
“Tư Niên các hạ, xin ngài xem giúp anh ấy, anh ấy thật sự không phải trùng xấu!”
Trên mặt Từ Nhiên vẫn còn vết máu loang lổ do lúc hôn cọ vào, trong lòng cậu ta là cái đầu mỹ lệ của Niels. Hốc mắt đen trống rỗng nhìn trừng trừng về phía Việt Tư Niên, con mắt còn lại thì khép yên bình, như thể đã không còn lưu luyến trần thế.
“Không cứu được, không còn bất kỳ nội tạng hoàn chỉnh nào.”
Ôn Tinh Lan lạnh nhạt nói, chặn Việt Tư Niên lại.
Trên người tên Độc Nhãn này không biết còn cài đặt những thứ cải tạo gì của gia tộc Nastalai, tuyệt đối không thể để hùng chủ tiến lại gần.
Ôn Tinh Lan quá quen với mấy món đồ nhỏ kiểu này, từ nhỏ tới lớn cậu đã gặp vô số những cuộc tập kích tự sát như vậy.
Trong thời hạn quy định, nếu thích khách không hoàn thành được nhiệm vụ đã định, bom trùng sẽ phát nổ ngay trong cơ thể, đây là phương thức diệt khẩu hiệu quả nhất.
Bao gồm cả thiếu niên á thư ám sát hùng chủ trước đó, rất giống sản phẩm sản xuất hàng loạt kém chất lượng, không có ý thức tự thân, chỉ là một trùng ngẫu nhiên biết thở, bất kể kết quả ám sát ra sao, sau một khoảng thời gian nhất định, cơ thể cậu ta cũng sẽ tự sụp đổ vỡ vụn, không thể cứu vãn mà đi đến cái chết.
Ánh mắt Từ Nhiên u ám liếc qua Việt Tư Niên, cúi đầu ôm Niels ngồi ngẩn ra, đột nhiên lẩm bẩm:
“Gia tộc Nastalai vẫn có thể cứu anh ấy.”
“Cậu chắc cứu về rồi vẫn còn là trùng này sao?” Ôn Tinh Lan cười lạnh.
Sau sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, Ôn Nguyệt Minh rơi vào trạng thái trùng thực vật, giống như đang ngủ, thậm chí vẫn còn nhu cầu sinh lý cơ bản, thỉnh thoảng còn nói mê, nhưng hoàn toàn không thể tỉnh lại.
Ngay cả trong tình trạng như vậy, anh ta vẫn sinh ra một trứng trùng.
Hùng phụ và thư phụ nhà Ôn gia căn bản không thể từ bỏ anh ta, lén ký hiệp nghị với gia tộc Nastalai sau lưng Ôn Tinh Lan, đưa Ôn Nguyệt Minh đến tầng mười Bạch Tháp “trị liệu”.
Ôn Tinh Lan không thể chịu đựng việc gia tộc Nastalai cải tạo Ôn Nguyệt Minh thành loại trùng ngẫu nhiên kém chất lượng hoặc bom trùng dùng một lần, liền phái thuộc hạ canh giữ Ôn Nguyệt Minh ở Bạch Tháp.
Bởi vì hiện tại có Việt Tư Niên, Ôn Tinh Lan nhen nhóm hy vọng, cho rằng Ôn Nguyệt Minh có khả năng được chữa khỏi thật sự.
Cậu phái trùng đi dời khoang dinh dưỡng của Ôn Nguyệt Minh, sau đó lập tức xảy ra vụ ám sát, xem ra vẫn là mình hành động chưa đủ kín kẽ, để trùng có tâm để ý tới.
Nhưng xem ra con cá muốn câu trước đó đã cắn câu rồi.
“Nhị ca thích cậu, anh ấy chọn chết trong lòng cậu.” Đom Đóm không còn giống lúc trước, điên cuồng cầu Việt Tư Niên cứu trùng nữa.
Cậu ta như tỉnh táo, lại như đã hoàn toàn điên loạn.
“Tôi không mang anh ấy đi, anh ấy thích ở bên cậu, anh ấy không thích tôi và đại ca, chúng tôi đều là đồ ngu.”
Đom Đóm lảo đảo quay đầu rời đi, hướng về phía phi thuyền công cộng.
“Cậu đi đâu?” Việt Tư Niên nhíu mày gọi, anh không thể trơ mắt nhìn trùng tự tìm chết ngay trước mặt mình.
“Đi đâu ư? Đi đâu? Tôi phải về nhà chứ… hì hì hì… anh, tôi có nhà, tôi muốn về nhà, tôi muốn mang trùng nhà tôi về nhà… hì hì…” Đom Đóm lao thẳng vào ánh lửa.
Phi thuyền công cộng ầm ầm nổ tung, toàn bộ sụp đổ xuống dưới, phía trên tràn ngập lửa cháy, tro bụi bay tứ tán khắp nơi, gần như không còn chỗ đặt chân, lối hành lang chuyển tiếp cũng nghiêng lệch sập xuống.
Từ Nhiên là á thư không có cánh, vừa phải giữ thăng bằng, vừa phải ôm thi thể Niels không để rơi xuống theo phi thuyền công cộng, gắng sức đến mức gân xanh trên tay nổi lên.
Anh ta ôm thân thể Niels, tỉ mỉ ghép từng mảnh thịt nát trở lại, nước mắt không ngừng rơi.
“Niels, xin lỗi, tôi sẽ mang anh về.”
Từ Nhiên đã sớm biết tâm ý của Niels, nhưng cậu sợ hãi phần tâm ý ấy.
Cậu không muốn tình cảm giữa hai trùng tiếp tục biến chất nên mới phái Niels đến gia tộc Nastalai làm nội gián.
Trong máu thịt lẫn rất nhiều mảnh linh kiện máy móc vụn vặt, Từ Nhiên thu nhặt hết toàn bộ mảnh kim loại, giọng nói bình tĩnh nhưng mang theo hận ý thấu xương.
“Yên tâm, tôi sẽ thay anh báo thù, tôi muốn lão già đó nếm đủ tra tấn, muốn chết mà không chết được, trả lại cho lãp gấp trăm gấp ngàn lần những đau khổ mà anh đã chịu.”