Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 74
【Vì địa điểm chương trình ở Bạch Tháp, xét đến tình trạng cơ thể của bạn nhỏ Cảnh Vân, Thống lĩnh Tạ đã từ chối.】
【Tôi nghe nói Hà Quang các hạ nợ cờ bạc, Thống lĩnh Tạ trả phần lớn, còn một phần nhỏ là Đại tướng Thư Nhược Hoa trả.】
【Điện hạ Thanh Nhiễm đồng ý sao? Để thư quân của mình trả tiền giúp em trai?】
【Dù sao Thống lĩnh Tạ cũng là cận thần của vị kia, Điện hạ Thanh Nhiễm có Việt gia chống lưng, chút tiền ấy chắc không tính là gì?】
【Cũng thật đáng tiếc cho Đại tướng, có một đứa em trai quỷ hút máu như vậy, lại còn bị trọng thương trên chiến trường, chỉ có thể dừng lại ở đây.】
…..
Việt Thanh Nhiễm nhìn chằm chằm làn đạn với ánh mắt lạnh lùng, nhưng khóe miệng vẫn treo nụ cười khiêm nhường, anh ta nắm tay nhỏ của Việt Du Ninh, chậm rãi bước vào Bạch Tháp.
Địa điểm xuống của mỗi tổ khách quý đều khác nhau, Việt Thanh Nhiễm vì kỳ trước thất bại thảm hại, nơi dừng chân chỉ có thể chọn phần còn sót lại sau khi trùng khác đã chọn xong, cũng là trùng cuối cùng bước vào Bạch Tháp.
Không biết đây là cửa hông ở góc khuất của hướng nào của Bạch Tháp, vừa đi vào đã là một hành lang dài u ám, ánh sáng lam nhạt lóe lên trong chớp mắt, sau khi quét nhận diện khuôn mặt của Việt Thanh Nhiễm và Việt Du Ninh thì mở cho trùng vào trong.
【Sao tối thế này?】
【Chắc là để không k*ch th*ch bệnh trùng phát tác chứng cuồng bạo.】
Hành lang trống rỗng, ngay cả tiếng bước chân của hai trùng vang lên cũng đặc biệt rõ ràng, nếu nghe kỹ còn có thể nghe thấy tiếng r*n r* mơ hồ không rõ.
Việt Du Ninh không có kính để nhìn làn đạn, bàn tay nhỏ hơi rịn mồ hôi, nắm chặt tay hùng phụ, bám sát theo sau, đôi mắt mở to, quan sát khắp xung quanh.
【Các cậu có nghe thấy không?】
【Nghe thấy gì?】
【Mở âm thanh lên to nhất đi.】
【Có lẽ là bệnh trùng chứng cuồng bạo, thuốc an thần đã hết tác dụng, sắp tỉnh rồi.】
【Điện hạ Thanh Nhiễm có gặp nguy hiểm không?】
【Trời ơi, sao bệ hạ lại đồng ý để trùng đực các hạ và các nhóc con quay chương trình ở nơi như thế này?】
【Phần lớn những bệnh trùng bị đưa vào Bạch Tháp đều là trùng cái rút khỏi chiến trường, tổ chức chương trình làm như vậy cũng là để xóa bỏ thành kiến của mọi trùng.】
【Xóa bỏ thành kiến? Dùng trùng đực các hạ quý giá để xóa sao?】
…
Làn đạn lại ồn ào lên, không có lấy một tin tức hữu ích.
Việt Thanh Nhiễm hơi khép mày, cưỡng ép điều chỉnh biểu cảm thả lỏng ra, kỳ trước anh ta đã mất hết ưu thế, kỳ này ít nhất cũng phải duy trì hình tượng trùng đực ưu nhã để thu hút trùng hâm mộ.
Sau sự kiện Bạch Cốt Tinh Đạo, Ôn Nguyệt Minh hôn mê bất tỉnh, tung tích không rõ, Ôn Tinh Lan trọng thương, còn anh ta vì gia tộc buộc phải liên hôn với trùng cái có giá trị.
Đương nhiên anh ta biết Ôn Mặc Ý là con ruột của mình, nhưng khi đi trong ánh sáng mờ tối, thần sắc Việt Thanh Nhiễm càng thêm lạnh nhạt. Chỉ là một nhóc con trùng cái, lại còn thêm một thư phụ là trùng thực vật, chẳng lẽ muốn một trùng đực bị hạn chế khắp nơi, không thể công tác như anh ta phải nuôi dưỡng bọn họ sao?
Nếu không cưới được một thư quân đắc lực, anh ta sẽ giống như hùng phụ trước kia, bị ép liên hôn với nhiều trùng cái.
Nói cho hay là liên hôn, nói khó nghe chính là vật giao dịch giữa các trùng cái quyền quý.
Ôn Nguyệt Minh và anh ta là thanh mai trúc mã, có gia tộc hậu thuẫn, khi còn bình an vô sự thì tự nhiên là trợ lực lớn nhất của anh ta, một khi ngã xuống sẽ trở thành gánh nặng lớn nhất.
Còn Thư Nhược Hoa chỉ là hậu duệ của quý tộc nhỏ, nhờ Ôn Nguyệt Minh che chở mà leo lên vị trí quân thư cấp cao, anh ta nắm giữ nhược điểm của trùng này trong tay, cậu ta là lựa chọn tốt nhất lúc đó, vì vậy anh ta bội tín hủy hôn ước, cưới Thư Nhược Hoa.
Để tiếp tục duy trì quan hệ hợp tác giữa hai nhà Ôn và Việt, anh ta đích thân đưa Việt Tư Niên, kẻ phế vật kia đến bên Ôn Tinh Lan. Điều duy nhất Việt Thanh Nhiễm không ngờ tới là Ôn Tinh Lan năm đó ở bên cạnh Ôn Nguyệt Minh vốn không có gì nổi bật, sau khi trọng thương lại có thể bò dậy lần nữa.
Còn thư quân của anh ta là Thư Nhược Hoa, vài năm sau vì liều lĩnh tranh công trong một chiến dịch mà bị trọng thương, dừng bước ở vị trí đại tướng.
Việt Thanh Nhiễm mang theo hận ý nghĩ: toàn là phế vật.
Không một ai có thể giúp anh ta thoát khỏi sự khống chế của gia tộc, nghĩ tới đây, mí mắt anh ta co giật theo phản xạ thần kinh.
Sau đó, anh ta lại nghĩ tới gia tộc Nastalai đã liên hệ với mình, trên mặt lộ ra nụ cười mang vài phần chân thành.
Dù là anh ta giành được hạng nhất trùng khí trong kỳ hai của chương trình, hay là giúp Điện hạ Moody đoạt hạng nhất, anh ta đều có thể thu về một khoản tiền khổng lồ, hoàn toàn thoát khỏi Việt gia.
Nghĩ như vậy, anh ta hơi thả lỏng ra, lúc này mới nhận ra bàn tay nhỏ đang nắm chặt tay mình đã ướt đẫm mồ hôi, Việt Thanh Nhiễm mang theo vài phần ghét bỏ cúi đầu liếc Việt Du Ninh một cái, ôn hòa nói: “Không cần căng thẳng, chắc chắn tổ tiết mục đã làm tốt các biện pháp an toàn.”
Anh ta rút tay khỏi tay Việt Du Ninh, nhẹ nhàng ấn xuống cặp râu trùng đang dựng thẳng của bé con, dùng cách đó để trấn an.
【Không hổ là Thanh Nhiễm các hạ, đúng là phong tư tú lệ.】
【Đúng là quý trùng hay quên chuyện, mọi trùng đều quên biểu hiện của Thanh Nhiễm các hạ ở kỳ trước rồi sao?】
【Trùng đực các hạ có chút khuyết điểm nhỏ không ảnh hưởng toàn cục, chẳng phải rất bình thường sao?】
Khóe môi Việt Thanh Nhiễm hơi giật giật, nắm lấy tay trùng bé con. Anh ta đi đến bên bức tường gần đó có dán bản đồ chỉ đường bên trong, ý đồ tìm vị trí dừng chân.
Để tạo điểm bùng nổ cho chương trình, tập đầu của kỳ thứ hai chỉ có trùng đực các hạ và trùng nhóc con tham gia.
Địa điểm ở lại do tổ tiết mục cung cấp gồm: khu giám sát nguy hiểm cao ở tầng 13, hai phòng ký túc xá hậu cần á thư ở tầng 10, và nhà kho ngầm.
Tuy ký túc xá hậu cần á thư an toàn, nhưng trùng đông mắt tạp, không tiện hành động, nhà kho ngầm thì camera giám sát dày đặc không góc chết, việc ra vào đều nằm ngay dưới mí mắt của quản lý kho.
Còn nếu chọn khu giám sát nguy hiểm cao ở tầng 13, tuy sẽ ở cùng tầng với các bệnh trùng chứng cuồng bạo nặng, nhưng Việt Tư Niên có thể cư trú trong phòng cách ly cấp bậc cao nhất.
Hơn nữa khi điều tra các khu vực khác, dù là đến nhà kho xin vật tư hay đến hậu cần á thư nhờ giúp đỡ đều có lý do thích hợp, chỉ riêng tầng 13 thì anh buộc phải cho mình một lý do không thể không đến, đó chính là lựa chọn nơi này làm chỗ ở.
Chỉ có như vậy, anh mới có thể điều tra toàn bộ Bạch Tháp một cách trọn vẹn, tìm ra Ôn Nguyệt Minh cùng căn cứ thí nghiệm của gia tộc Nastalai, đồng thời có thể hợp lý hóa việc chú ý đến trạng thái của các bệnh trùng nguy hiểm cao, tìm ra phương pháp trị liệu tốt hơn.
Việt Tư Niên đi thang máy thẳng lên tầng 13, ngắm cảnh bên ngoài qua kính thang máy trong suốt, ở mỗi tầng tối tăm đều có những cặp mắt kép của trùng lạnh lùng dõi theo anh.
Đó là trùng cái vẫn chưa thu hồi trạng thái trùng hóa sau khi chứng cuồng bạo phát tác.
Tầm mắt anh chậm rãi dời lên, quan sát bố cục từng tầng một của Bạch Tháp, thuận thế cúi người bế Ôn Mặc Ý lên, vỗ nhẹ sau lưng trùng nhóc con để trấn an, đồng thời không để lộ dấu vết mà lợi dụng tư thế này quan sát các góc chết xung quanh thang máy.
Việt Tư Niên như đang suy nghĩ điều gì đó, anh cần phải hội hợp với trùng dưới trướng của Ôn Tinh Lan, nếu không có trùng che giấu, anh rất khó có cơ hội né tránh sự kiểm tra của tổ tiết mục ở Bạch Tháp đầy rẫy công nghệ cao của Trùng tộc này.
【Thảo nào Việt Tư Niên các hạ không xem làn đạn, ngài ấy chọn tầng mười ba……】
【Các hạ liều tất cả quyết định đi vào khu vực nguy hiểm nhất của toàn bộ Bạch Tháp nên mới không cần xem làn đạn nhắc nhở?】
【Trời ơi, trùng đực các hạ cũng quá ngây thơ rồi? Một trùng cái chứng cuồng bạo cấp thấp phát tác cũng có thể xé nát ngài ấy, huống chi là bệnh trùng nguy hiểm cao?】
【Ưu thế thắng lợi của kỳ trước chỉ là thùng rỗng kêu to, rốt cuộc Việt Tư Niên các hạ đang nghĩ gì vậy?】
Mặt Ôn Tinh Lan không biểu cảm nhìn đến đây, tắt làn đạn, chỉ giữ lại hình ảnh phòng live stream của Việt Tư Niên, rồi ngẩng đầu nhìn về phía hình ảnh Tạ Mộ Khiêm trong quang não liên lạc.
“Thống lĩnh Tạ, tình trạng hiện giờ của Cảnh Vân thế nào?”
“Khôi phục rất tốt.” Tạ Mộ Khiêm trầm mặc hồi lâu, cơ mặt cứng đờ đến mức gần như không biết cười, lúc này tràn đầy cảm kích trong lòng cũng chỉ miễn cưỡng nặn ra một nụ cười.
“Lần này liên hệ thống lĩnh Tạ, kỳ thực là có một yêu cầu hơi quá đáng, vì việc đính chính y thuật của Việt Tư Niên các hạ… đã liên hệ với rất nhiều trùng, chỉ cần cùng thông báo chung…”
Trong khoảng thời gian này, những lời thoái thác đã lặp đi lặp lại được tuôn ra một cách thuần thục, ánh mắt xanh thẳm của Ôn Tinh Lan chăm chú nhìn Tạ Mộ Khiêm, lấp lánh ánh sáng ẩm ướt trong trẻo.
Sau khi Ôn Tinh Lan phát hiện trùng của Bạch Cốt Tinh Đạo trà trộn vào tiểu hành tinh số 30, vì không yên tâm hùng chủ và trùng nhóc con nên không chịu rời đi, sau đó liền bị Việt Tư Niên cưỡng ép đuổi đến tinh hệ Viễn Chinh.
Hailen các hạ và Lucas đã đi trước đến tinh cầu Trung Ương tham gia chương trình, còn tình huống ở tinh hệ Viễn Chinh hiện tại thì chỉ dựa vào Dylan trấn giữ là tuyệt đối không đủ.
Cậu nhất định phải đến tinh hệ Viễn Chinh trước, rà soát từng trùng một từ quân đội tinh hệ Viễn Chinh đến tiểu hành tinh số 30 để tìm ra trùng của Bạch Cốt Tinh Đạo.
Tạ Mộ Khiêm nói: “Đây là việc nên làm…”
Trong đầu Ôn Tinh Lan đồng thời vang lên giọng của Việt Tư Niên các hạ: “Vũ khí trấn thủ biên giới quá sắc bén, không thể cứ giữ lại làm mầm tai họa, làm ơn nhất định phải tự mình đi giải quyết chuyện này, giải quyết tâm ma của em.”
Kết thúc liên lạc, cậu đứng dậy, gật đầu cảm tạ, “Vô cùng cảm kích, thống lĩnh Tạ.”
Cậu tin tưởng Việt Tư Niên các hạ.
Như vậy, chuyện bên ngoài Bạch Tháp cứ giao cho cậu.
Sau khi Sevrla được đưa về liền trở nên không mấy thân cận với các trùng trưởng thành.
Trước kia khi nhóc con này lải nhải ầm ĩ khắp nơi, Moody cảm thấy rất phiền trùng, giờ đây nhóc không rên một tiếng, chỉ lặng lẽ theo sau lưng anh ta, lại là một kiểu phiền trùng khác.
Nghĩ đến sự thay đổi của nhóc con, Moody lại nhớ tới Việt Tư Niên.
Tên trùng lừa gạt thiên hạ đó vậy mà lại chọn tầng 13, chiếm trước tiên cơ của anh ta.
Trùng khác không rõ ràng, nhưng trùng của gia tộc Nastalai thì rất rõ, dù sao căn cứ thí nghiệm của gia tộc và Bạch Tháp có quan hệ hợp tác không thể để trùng ngoài biết được.
Vốn dĩ anh ta định lợi dụng các bệnh trùng nguy hiểm cao ở tầng 13 để làm trò, giành giá trị trùng khí, giờ thì hay rồi, bản thân bị ép phải ở chung ký túc xá hậu cần á thư với cái tên ngu xuẩn Việt Thanh Nhiễm kia.
Tên đại ngốc của gia tộc họ Việt đó chỉ biết dùng mấy thủ đoạn nhỏ, nhảy nhót lung tung trên Tinh Võng, tạo ra chút tổn thương với Việt Tư Niên chẳng khác gì gió lướt qua da.
Kỳ trước đúng là đầu óc anh ta có vấn đề mới tìm hai kẻ phế vật Việt Thanh Nhiễm và Thư Hà Quang hợp tác,
Nhưng ban đầu, Moody quả thật cũng không coi một trùng đực cấp F như Việt Tư Niên ra gì.
Sau chiến dịch Bạch Cốt, khi đó hậu duệ của Ôn gia có thể nói là phế hẳn, mà vào thời điểm như vậy, Việt Tư Niên bị đưa đi liên hôn với Ôn gia, chẳng qua chỉ là rác rưởi bị gia tộc vắt cạn giá trị cuối cùng rồi ném đi.
Điểm thông minh duy nhất của Việt Tư Niên là biết giả vờ thể hiện bản thân trở nên u ám, không còn ý chí.
Moody nhếch khóe môi, lộ ra nụ cười châm chọc, nghĩ thầm: nếu không như vậy, có lẽ anh ta đã bị Việt gia mang ra đi lấy lòng trùng khác thêm mấy lần nữa rồi.
Anh ta xách cổ sau của Sevrla, sải bước nhanh qua hành lang, đi ngang qua từng phòng bệnh trùng, có phòng có những đôi mắt phát ra u quang dán sát ở ô cửa sổ nhỏ khiến Sevrla hoảng sợ đến mức toàn thân khó chịu giãy giụa, cuối cùng chỉ dám ngoan ngoãn bị xách lên, không dám động đậy chút nào.
“Trùng đực các hạ! Là trùng đực các hạ! Nhìn tôi đi! Nhìn tôi đi!” Khi đi ngang một cánh cửa kim loại, cánh cửa bị va chạm rung lắc dữ dội, trùng bên trong khàn giọng kêu gào, cố gắng thu hút sự chú ý của Moody.
Moody ngạo mạn liếc nghiêng một cái, lạnh lùng nói: “Câm miệng đi, tiện trùng, được nhìn thấy tôi đã là ân huệ của cậu, cậu không có tư cách đòi hỏi tôi.”
“A!” Bệnh trùng si dại nhìn chằm chằm Moody, trên mặt hiện lên một mảng ửng đỏ quỷ dị.
“Tôi nguyện ý làm chó cho các hạ, thả tôi ra ngoài đi! Tôi muốn làm chó cho các hạ!”
Moody nói: “Làm chó cũng chưa tới lượt cậu.”
Thần thái anh ta lạnh lẽo, mái tóc đỏ như ngọn lửa đang cháy trong hành lang u ám, dần dần rời xa khu phòng bệnh.
“Các hạ bị vương thất nghi ngờ năng lực sinh dục, vì thế bị từ hôn, còn ngạo mạn cái gì?” Giọng bệnh trùng từ phấn khích chuyển sang trầm thấp, gã ta vặn vẹo thân thể bám vào ô cửa sổ nhỏ, khuôn mặt bị ép thành hình dạng quái dị.
“Các hạ, tôi có tài sản phong phú, trong tài khoản cá nhân của tôi có hơn một trăm hành tinh nhỏ, bốn mươi hành tinh nhỏ có mỏ quý hiếm đã được thăm dò, cưới tôi, tất cả đều là của các hạ! Các hạ!”
“Được tôi thích là vinh hạnh của ngài! Các hạ!” Bệnh trùng lại nói giọng âm trầm.
“Nhìn cái bộ dạng xấu xí của mi đi, đến lượt mi thích anh tôi à! Đồ xấu xí!!!” Sevrla vốn ngoan ngoãn như mèo con đột nhiên phẫn nộ gào lên, bị treo lắc lư trên tay Moody, vặn người quay lại lớn tiếng mắng.