Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 57

Sevrla ôm đùi Lucas, một đường bị mang bay tới tận lúc này, trơ mắt nhìn anh trai á thư nhỏ trước mặt mình mọc ra cánh rồi bay đi.

Đây là lần đầu tiên nhóc nhìn thấy á thư có cánh, không dám tin mà chớp mắt liên tục.

Đây là cái gì vậy? Á thư có thể bay, vậy có phải trùng đực cũng có thể không?

Sevrla cũng muốn bay.

Chưa kịp hỏi ra miệng, trong không khí mơ hồ vang lên một tiếng “phụt”.

Sevrla dựng tai lên, phát hiện là hộ vệ do Dylan để lại phát ra âm thanh. Nhóc ngẩng đầu nhìn lại, trùng cái trước mắt ấy lại là một gương mặt tươi cười.

“Tiểu điện hạ Sevrla, thất lễ!” cậu ta khom người, một tay kẹp lấy nhóc béo, nhanh chóng chạy đi.

“Ọe, chậm chút! Ọe ọe! Đi đâu vậy?”

Sevrla bị xóc đến quay cuồng, trơ mắt nhìn những trùng trưởng thành khác chạy về hướng ngược lại.

“Suỵt! Nói nhiều đó, nhóc con,” hộ vệ âm u dừng một chút, “sẽ bị tinh tặc bắt đi làm tiêu bản trùng đực trưng bày.”

Cậu ta nghĩ thầm, khó khăn lắm mới được ra ngoài làm nhiệm vụ chơi một chuyến, vậy mà lại bị giữ lại trông nhóc, còn là nhóc trùng đực được nuông chiều.

Sevrla lập tức mím chặt miệng nhỏ, sợ hãi trừng to mắt, nhìn chằm chằm theo hướng Lucas rời đi.

Việt Tư Niên ngồi co ở góc, hai khuỷu tay chống lên đầu gối, mắt khép hờ, tóc đen ướt đẫm mồ hôi, rũ xuống trán như sắp rơi.

Anh mệt rã rời, đám trẻ xung quanh đều chỉ mới nhập môn đông y, căn bản không giúp được gì, may mà có Hailen đi theo.

Trùng cái mặt sẹo quỳ một gối xuống đất, đưa cho Việt Tư Niên một chai nước.

“Các hạ mệt lắm rồi phải không, uống chút đi!”

Ban đầu gã ta chỉ là thấy sắc nảy lòng tham, nhưng nhìn trùng đực các hạ bận rộn không phân địch ta, tận tâm chữa trị cho mọi trùng, trong lòng sinh kính ý, ngược lại không dám động tay động chân chiếm tiện nghi.

Việt Tư Niên mệt mỏi cúi đầu, gần như sắp ngất,dư quang khóe mắt bắt gặp một gương mặt quen thuộc.

Lucas? Sao nhóc lại ở đây?!

Anh vặn nắp chai, ngửa đầu uống hơn nửa chai nước, che giấu biểu cảm kinh ngạc của mình.

Lucas rất tự nhiên hòa vào đám thiếu niên á thư, giống như một con chim cút nhỏ sợ hãi, cúi đầu ngồi xổm, nếu không phải mái tóc xanh biếc kia, Việt Tư Niên thật sự không nhận ra.

Chỉ trong chốc lát, Việt Tư Niên trơ mắt nhìn Lucas lại dịch chuyển, co người dưới một tán lá cây xanh rộng, không nhìn kỹ thì hoàn toàn không phát hiện ra có trùng ở đó.

Hailen không quay đầu, chỉ nhìn Việt Tư Niên chớp mắt một cái.

“Lão đại! Nên kiểm tra mấy trùng đực này một chút chứ? Lỡ mang theo thứ gì đó trên người thì chúng ta xong đời sao?” Lão nhị mắt độc đứng bên xem một lúc rồi đột nhiên lên tiếng.

Trùng cái mặt sẹo không phải không nghĩ tới chuyện này, nhưng trùng đực các hạ mải cứu á thư thiếu niên, không cho gã ta cơ hội, tới lúc này gã ta lại không muốn mạo phạm các hạ nữa.

Gã ta không muốn bị Việt Tư Niên ghét.

“Thủ lĩnh, vừa rồi các hạ còn chữa thương cho mấy anh em bị thương…”

Đối với trùng cái tầng dưới chót, chỉ cần không chết là được, ai quan tâm sống có tốt hay không.

Lần đầu tiên gặp trùng đực các hạ, còn được đối xử bình đẳng chữa thương, một tinh tặc nhỏ giọng cầu tình.

“Nhưng cũng không thể phá quy củ, các hạ quen cẩm y ngọc thực, chắc chắn chướng mắt chúng ta…” Một giọng khác tiếp lời.

Trùng cái mặt sẹo nghe xong thì nhíu mày, cả gương mặt trông càng thêm hung dữ.

“Lão nhị, cậu kiểm tra đứa tóc xanh kia, tôi kiểm tra Tư Niên các hạ!”

Hailen chống hai tay lên hông, hùng hổ bước tới, ngẩng đầu trừng mắt nhìn trùng cái mặt sẹo.

“Tôi không có tên sao?”

Trùng cái mặt sẹo bị dọa giật mình, lùi lại một bước nhỏ, liếc sang Việt Tư Niên rồi ngượng ngùng cười.

Gã ta đúng là không biết, từ đầu tới cuối sự chú ý của gã ta đều đặt trên người Việt Tư Niên.

“Gọi gì mà đứa tóc xanh? Không biết tên thì không biết gọi tôi là các hạ sao?”

Hailen lại tiến lên một bước, mái tóc dài lay động, khí thế ép trùng càng lúc càng mạnh.

“Lão đại kém quá rồi.”

“Kém thật! Đúng là thất lễ, phải gọi là Hailen các hạ chứ!”

“Hailen các hạ cay quá! Tôi thích!”

Những tiếng thì thầm khe khẽ vang lên khắp xung quanh.

“Không liên quan tới bọn mày!”
Tên đàn em tinh tặc tràn đầy d*c v*ng chiếm hữu, kéo Hailen lại, không muốn anh ta đứng quá gần thủ lĩnh.

Cậu ta định tự mình soát người, không cho trùng khác động tay.

Mỗi lần đều là đại ca bá đạo và nhị ca xảo quyệt hưởng trước đồ tốt, tới lượt cậu ta thì chỉ còn lại phần thừa, lần này dù thế nào cậu ta cũng không chịu nhường!

“Các vị định soát người trùng đực các hạ trước mặt mọi trùng, giữa thanh thiên bạch nhật sao?”
Hailen khoanh tay trước ngực, nở nụ cười khinh miệt coi thường trùng.

Tên đàn em bỗng dừng tay, ánh mắt đảo qua những đôi mắt như sói như hổ nhìn chằm chằm xung quanh, rồi quay lại nhìn Hailen…

Trùng đực các hạ trước mặt ngẩng cao cằm, biểu cảm ngạo mạn không ai bì nổi, nhưng bờ vai lại mảnh khảnh tới mức cậu ta cảm thấy mình chỉ cần một tay là bóp nát được.

Cậu ta trầm mặc một chút, Hailen các hạ trông giống hệt con chim nhỏ màu xanh cậu ta từng nuôi, khi sợ hãi thì xù lông lên để dọa trùng.

“Lão đại, đưa các hạ tới phòng thuyền trưởng đi!”

Trùng cái mặt sẹo cầu còn không được, dẫn theo mấy trùng đưa các hạ đi ra ngoài, tiện miệng phân phó:

“Canh chừng đám á thư phế vật này! Đừng để chúng gây chuyện!”

“Cậu!ưm!”
Lucas che miệng một á thư thiếu niên bên cạnh, tiện tay gõ cho ngất.

Một đám ngu ngốc, nếu không phải bọn họ ngu tới mức chọc giận tinh tặc khiến trùng bị thương, hùng phụ và Tư Niên các hạ cũng không đến nỗi phải tự mình mạo hiểm tới cứu.

Đến giờ trùng đực các hạ vì bọn họ mà chịu nhục như vậy, thế mà bọn họ vẫn chưa tỉnh ra.

Các á thư đồng hành dọc đường cùng nhau đã có cảm tình, thấy mặt lạ liền cảnh giác, vừa định mở miệng thì Lucas mặt không biểu cảm liếc qua một cái, nhanh tay gõ ngất xỉu từng đứa.

Thủ lĩnh phát hiện có gì đó không ổn, quay đầu liếc nhìn, mấy á thư gần tán cây xanh vậy mà gan lớn tới mức ngủ cả rồi, đúng là gã quá nhân từ.

Gã nôn nóng muốn dạy dỗ một chút, nhưng nghĩ tới Tư Niên các hạ, lại tiếc nuối thu tay về.

Một nhóm trùng vừa bước ra khoang đại sảnh thì “bang” một tiếng, đèn toàn bộ tắt phụt.

Lucas bật người lao lên, nhân cơ hội gõ ngất từng tên tinh tặc canh gác.

Vốn nhóc định trực tiếp xử luôn mấy tên cặn bã này, nhưng Tư Niên các hạ vừa mới chữa trị cho bọn chúng xong.

“Báo động! Báo động! Tên khốn nào tắt đèn của lão tử!”
Giọng gầm thét giận dữ của trùng cái mặt sẹo vang lên.

“Aiza! Làm chết nó!”
Tiếng đàn em vấp ngã chửi rủa.

“Đèn pin đâu! Hình trùng của mày đâu rồi?!”
Tên độc nhãn mất kiên nhẫn thúc giục.

“Thư phụ nó! Tao còn phải đi tìm hùng chủ! Mày bắt tao lộ nguyên hình!”
Tên đàn em liên tục từ chối.

“Ít thư phụ nó vô nghĩa! Mau lên!”
Thủ lĩnh theo hướng âm thanh cho đàn em một cú.

“Tư Niên các hạ, đừng sợ! Ngài bám chặt lấy tôi!”
Gã đổi lại giọng ôn nhu, mò mẫm tìm Việt Tư Niên trong bóng tối.

“Sợ cái rắm! Tao thấy là trùng bọn họ giở trò!”
Tên độc nhãn bực bội chửi tục, gã vốn chỉ có một mắt, bây giờ nhìn càng khó, đặc biệt tức tối khi đàn em cứ cọ qua cọ lại.

“Cho mấy trùng đi kiểm tra mạch điện! Cái thuyền rách này rốt cuộc là sao?!”
Tên đàn em gào lên, giây tiếp theo, vầng sáng vàng óng bừng lên, nửa th*n d*** của cậu ta hiện ra nguyên hình đom đóm, chiếu sáng xung quanh.

Không ổn rồi, không ngờ trong đám tinh tặc còn có trùng đom đóm.

Ôn Tinh Lan thu cánh bướm lại, ẩn mình trong ống thông gió, bất động chờ thời cơ.

Bọn họ trong ngoài phối hợp, dẫn tinh tặc rời khỏi các á thư thiếu niên. Lucas đã xử lý xong đám canh gác, Dylan chặn đường lui của tinh tặc, lúc này đang lao về phòng điều khiển trung tâm.

Thuyền trưởng phi thuyền công cộng đã chết.

Từ Nhiên xem lại ghi hình để kiểm tra, đám tinh tặc giả làm hành khách, trà trộn lên phi thuyền công cộng giá rẻ.

Giai đoạn trước, thuyền trưởng luôn ở trong trung tâm phòng điều khiển được bảo vệ nghiêm mật, giữa chừng anh ta thiết lập chế độ tự động điều khiển, đi sang phòng nghỉ, cầm một hộp thuốc lá cuốn tin tức tố làm dịu, dựa bên ngoài phòng điều khiển hút đến mê man. Tinh tặc đã theo dõi anh ta từ xa từ lâu, nổ một phát súng bắn chết anh ta, cưỡng chế kết nối phi thuyền công cộng với thuyền tinh tặc. Hệ thống trí năng của phi thuyền công cộng lập tức mở chế độ tự cứu khẩn cấp, trong lúc tránh né thì va phải phi thuyền Hailan.

Tất cả nhìn qua đều giống như trùng hợp.

Ôn Tinh Lan nhìn chằm chằm Việt Tư Niên không chớp mắt, mồ hôi thấm ướt găng tay.

Tên đàn em phát hiện ánh mắt tò mò của Việt Tư Niên đang quan sát mình, dứt khoát tiến sát lại cho anh nhìn rõ.

Đàn em đom đóm không giống thủ lĩnh với những vết sẹo chồng chất quanh năm không tan trên mặt, cũng không giống lão nhị mất một con mắt. Bề ngoài cậu ta nhìn qua còn nguyên vẹn không tổn hao, chỉ có phần đuôi phát sáng đã rách nát không chịu nổi.

Bảo sao ánh sáng cứ chập chờn, thì ra là chỗ này bị thương.

Việt Tư Niên không hề sợ hãi trạng thái nửa trùng hóa của Trùng tộc, anh tự nhiên tiến lại gần quan sát, giống như đang vọng, văn, vấn, thiết một bệnh nhân khác.

Điều này vượt ngoài dự liệu của tất cả trùng. Mâu thuẫn giữa trùng cái và á thư là một phần, còn một điểm nữa là trùng đực thường thiên vị á thư hơn, bởi vì á thư không thể trùng hóa.

Rất nhiều trùng đực chán ghét, thậm chí sợ hãi trạng thái trùng hóa của trùng cái, nhưng trùng cái lại không thể oán hận trùng đực các hạ, bởi vì sau khi trùng hóa, thân thể bọn họ rất giống với Trùng tộc biến dị trên chiến trường tinh tế, trùng đực các hạ sợ hãi như vậy dường như cũng là bình thường.

Bọn họ chỉ có thể lựa chọn ghen ghét á thư không cần liều mạng trên chiến trường mà được lưu lại an toàn ở Bạch Tháp, còn có thể nhận được sự ưu ái của trùng đực các hạ.

“Rất đẹp.”
Biểu cảm của Việt Tư Niên thuần túy như đang ca ngợi một tác phẩm nghệ thuật, tất cả trùng đều nghe ra trong lời này không hề có ý khinh nhờn.

“Chỉ tiếc là sao lại để muộn thế này, nếu được trị liệu sớm hơn, ít nhất ánh sáng cũng có thể ổn định.”

Anh nhẹ nhàng chạm vào miệng vết thương, tiếc nuối thở dài.

“Ngài thật sự thấy đẹp sao?”
Tên đàn em truy hỏi, thần sắc cậu ta chuyên chú, dường như câu hỏi này vô cùng quan trọng với cậu ta.

“Thật…”
Việt Tư Niên vừa mở miệng, đột nhiên bị thủ lĩnh tinh tặc lao tới đè ngã. Bom nổ tung sau lưng gã, máu thịt be bét, gã ngã đè lên người Việt Tư Niên, phát ra tiếng thở hổn hển “hô hô”.

“Chuyện gì vậy?!”
Ôn Tinh Lan nhanh chóng bay xuống, mở cánh khép lại bảo vệ Việt Tư Niên.

“Nguyên soái! Trong đám thiếu niên á thư có thích khách! Bom bị ném từ hướng đám nhóc đó!”
Giọng Từ Nhiên vang lên trong tai nghe ẩn.

“Không đúng! Nguyên soái! Trên phi thuyền toàn là điểm đỏ! Khắp nơi đều gắn bom! Mau rời đi! Phi thuyền này sắp nổ rồi! Đám thiếu niên á thư là mồi nhử!”

Noah cầm máy quét chạy loạn khắp nơi, đột nhiên trợn to mắt, hét lớn trên kênh liên lạc.

“Đi mau! Trên phi thuyền toàn là bom! Đây là bẫy!”

Ôn Tinh Lan kéo mạnh thủ lĩnh mặt sẹo đang quỳ trên đất được Việt Tư Niên cứu chữa đứng dậy.

“Không cần quản gã, gã giết thuyền trưởng, chết cũng đáng.”