Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”
Chương 56
“Thủ lĩnh! Là Bạch Cốt Tinh Đạo! Phi thuyền công cộng vì tránh né công kích nên không cẩn thận va trúng!”
Trùng cái có hai cánh trong suốt mà Việt Tư Niên suýt nữa thì hiểu lầm trùng đực kia không biết đã quay lại từ lúc nào. Sắc mặt cậu ta nghiêm túc, nhanh chóng báo cáo với Dylan, hoàn toàn không còn dáng vẻ đùa giỡn trùng đực tùy ý lúc nãy.
Từ Nhiên trốn trong chỗ tối nhíu mày, cậu ta không hề sắp xếp thuộc hạ phát động công kích, chẳng lẽ là trùng cái gia nhập sau này tự ý hành động?
Cậu ta quay đầu liếc Noah một cái, lại ghét bỏ quay mặt đi, đúng là mất mặt trùng, cái đồ ngốc này chỉ được cái mặt vừa kiều vừa mị.
Ngày thường thương thuyền của Dylan vẫn cung cấp đủ loại đồ ăn vặt phong phú cho hành khách, lần này vì có trùng đực các hạ và nhóc con đi cùng, nhân viên trên thuyền gần như tung hết bản lĩnh, bưng lên các loại đồ ăn vặt, có món là dịch dinh dưỡng đủ mùi vị, có món mô phỏng theo dược thiện trong video của Việt Tư Niên, hơn nữa tất cả đều miễn phí, không giới hạn.
Noah vừa tới đã gần như không rời mắt nổi, lão già gia tộc Nastalai kia có bao giờ hào phóng như vậy đâu, chỉ biết đưa mấy món châu báu trang sức vô dụng cho trùng cái, cậu ta đâu phải cây thông Noel, treo lắm đồ trang trí thế làm gì?
Vẫn là ở đây tốt, á thư cung cấp đồ ăn vặt nói chuyện dễ nghe, đồ ăn lại ngon, quan trọng nhất là không giấu giếm tích trữ. Nghĩ tới việc Từ Nhiên độc chiếm cháo trái cây ở tinh cầu Sóc Tuyết, Noah oán niệm ngập tràn, ăn uống thả cửa, ăn tới mức đầy cả mặt, hoàn toàn làm ngơ bầu không khí căng thẳng trên phi thuyền.
Ừm, không muốn đi nữa, trước đó cậu ta còn muốn làm thư hầu cho Tư Niên các hạ, nhưng cậu ta cảm thấy mình đánh không lại nguyên soái, bây giờ cậu ta muốn gia nhập thương đội của Dylan.
Ô ô ô, ngon quá, Từ Nhiên đúng là không được, đi theo cậu ta còn chẳng có đồ ngon mà ăn! Cậu ta còn luôn chê mình là thùng cơm!
“Ăn chậm thôi, vẫn còn mà.” Đầu bếp á thư bên cạnh trong lúc va chạm dữ dội vẫn vững vàng cứu lại toàn bộ đồ ăn bị hất tung, lúc này dịu dàng đút cho Noah, nét mặt hiền từ.
Đúng là càng mất mặt trùng.
Từ Nhiên lặng lẽ dịch sang chỗ xa Noah hơn, ngón tay nhẹ ấn lên quang não, bắt đầu xâm nhập hệ thống bên ngoài của “Bạch Cốt Tinh Đạo”.
“Tích tích tích! Màng bảo hộ tầng ngoài tổn thất 20%! Xin kịp thời sửa chữa! Xin kịp thời sửa chữa!” Sau khi vầng sáng màu vàng quét qua trong ngoài phi thuyền, giọng nói lạnh băng của hệ thống trí năng vang lên.
Việt Tư Niên ôm chặt Ôn Mặc Ý, thuận tay rút ra mấy cây ngân châm kẹp giữa các ngón tay.
“Lucas!” Anh lớn tiếng gọi.
Nhân viên trên thuyền vừa rồi còn đứng lẻ tẻ từng nhóm, lúc này đã nhanh chóng di chuyển có trật tự tới các vị trí.
“Các hạ, xin đừng lo lắng, thiếu gia Lucas sẽ không sao đâu.” Trùng cái tộc Chuồn Chuồn sau khi báo cáo xong thì nở nụ cười cà lơ phất phơ, quay đầu trấn an trùng đực các hạ.
Đây là cậu ta đang coi Việt Tư Niên như mấy quý tộc trùng đực thần kinh yếu đuối ở tinh cầu Trung Ương, còn âm thầm so sánh trong lòng một chút, vẫn là hùng chủ thủ lĩnh bình tĩnh, gặp chuyện không hoảng loạn.
Đương nhiên Hailen không hoảng, anh ta lười biếng dựa trong lòng Dylan, chống cằm đứng xem, cảm giác tự do lại một lần nữa hiện rõ trên người- loại cảm giác thờ ơ như mọi chuyện xảy ra đều không liên quan gì tới mình.
Theo sự hiểu biết của Hailen về trùng cái, bất kể anh ta có hoảng hay không, chỉ cần bọn họ còn thở được thì bất cứ chuyện gì cũng sẽ không để anh ta, một trùng đực, phải nhúng tay.
“Tình hình phi thuyền công cộng hiện tại thế nào?” Ôn Tinh Lan nhíu mày, thật sự là nhắm vào phi thuyền công cộng sao?
Thời điểm lại trùng hợp như vậy? Đúng lúc bọn họ vừa rời tinh cầu Sóc Tuyết, bay về tinh hệ Viễn Chinh, kẹt ở vùng quá độ không gần bên nào.
“Báo cáo nguyên soái, cánh phi thuyền công cộng bị hư hại, liên lạc không được tiếp nhận.” Trùng cái tộc Chuồn Chuồn thu lại nụ cười, cung kính hành lễ rồi báo cáo.
“Có yêu cầu kết nối liên lạc không xác định! Xin hỏi có tiếp nhận không?” Giọng máy móc lạnh băng của hệ thống trí năng vang lên.
“Nhắc nhở ấm áp: Phát hiện nguy cơ cấy virus tấn công, mức độ nguy hiểm được phân loại là tốt nhất không nên.”
“Tiếp nhận.” Dylan nhíu mày, lúc này không để tâm tới nguy cơ virus trí não nữa. Dù là thân phận phú hào số một đế quốc hay nguyên soái, nếu bỏ mặc sống chết của dân thường thì chắc chắn sẽ gây ra scandal cực lớn.
Nhưng cậu ta tuyệt đối không thể mạo hiểm. Dylan theo phản xạ siết chặt eo Hailen, nghiêng đầu dặn dò thuộc hạ: “Đi tìm Lucas về.”
Trong khoảnh khắc kết nối được tiếp nhận, tiếng khóc gào cực lớn xuyên thủng màng tai tất cả trùng, âm thanh nền hỗn loạn với tiếng chạy trốn hoảng loạn, còn có tiếng đồ vật hay giá kệ nào đó rơi xuống đất.
“Phanh!” Tiếng súng vang lên, giao diện liên lạc giật mạnh lùi lại mấy khung, sau đó mới run rẩy ổn định lại. Trên hình ảnh, một á thư ngã xuống đất theo tiếng súng, máu chảy ra từ phần lưng mảnh khảnh, ngón tay co giật một cái rồi cả thân thể mềm nhũn, bất động.
“Ồn chết đi được! Cho lão tử yên tĩnh chút! Còn ồn nữa là tao bắn chết hết bọn mày!” Một giọng trùng cái thô ráp vang lên, gã lại cười thần kinh.
“Vẫn là súng cổ điển dùng thích hơn, phanh phanh phanh, vui thật đấy!”
“Đừng làm hại dân thường.” Ôn Tinh Lan trầm giọng nói, đôi mắt xanh lam như mặt hồ mùa đông nổi băng trôi, lạnh lẽo đáng sợ. Đây là lần đầu tiên Việt Tư Niên nhìn thấy ánh mắt như vậy của cậu, cho dù trong ký ức của nguyên thân cũng chưa từng gặp.
Trên hình ảnh, trùng bốn phía chen chúc ôm đầu ngồi xổm xuống. Ôn Tinh Lan nhìn kỹ, phát hiện phần lớn đều là thiếu niên á thư, khó trách nhanh chóng bị khống chế khi đối mặt với tinh tặc vác súng, đạn đã lên nòng.
“Là trùng cái, ỷ mạnh h**p yếu, cậu không thấy xấu hổ sao?” Giọng Ôn Tinh Lan càng lạnh băng hơn.
“Vì sao tôi phải xấu hổ? Những trùng đực kia dựa vào máu thịt của bọn tôi mà sống còn không thấy xấu hổ kia kìa!”
Trùng cái đột nhiên tiến sát màn hình liên lạc, gương mặt đầy sẹo, mơ hồ vẫn có thể nhận ra đây từng là một khuôn mặt khá tuấn tú.
“Tôi giết mấy á thư phế vật này là để giúp đế quốc dọn rác! Đế quốc không nên cảm ơn tôi sao?”
Gã lại cười ha hả đầy thần kinh.
“Anh mới là rác rưởi! Chúng tôi không phải rác rưởi!” Một thiếu niên á thư bỗng đứng bật dậy, cậu thẳng lưng, hốc mắt đỏ bừng, chóp mũi cũng đỏ lên, cậu hít mạnh một cái rồi lớn tiếng hét:
“Chúng tôi sắp tới tinh hệ Viễn Chinh để học cách trở thành binh chữa trị với Tư Niên các hạ! Chúng tôi sẽ trở thành những trùng rất hữu dụng!”
Cậu ta nhìn về phía hình ảnh liên lạc với ánh mắt tràn đầy mong đợi, thiếu niên đã nhận ra, trùng ở phía đối diện là nguyên soái và Tư Niên các hạ, cậu ta tin rằng mình nhất định sẽ được cứu.
“Tao bảo bọn mày câm miệng! Câm miệng! Không nghe thấy sao?! Câm miệng!!!”
Hai mắt tinh tặc đỏ ngầu, gã nổ súng bắn loạn không phân biệt, thân thể á thư thiếu niên lảo đảo, mang theo giấc mộng tuổi trẻ của mình, nhẹ bẫng ngã xuống đất.
Việt Tư Niên sững sờ nhìn cảnh tượng ấy, nước mắt trong suốt không ngừng trào ra nơi khóe mắt.
Bảo sao lại có nhiều á thư thiếu niên như vậy, bọn họ là vì anh mà đến.
Là anh hại bọn họ.
Ở tổ quốc trước kia của anh, đông y không được coi trọng, nhưng ít nhất vẫn luôn được bảo vệ, anh chưa từng gặp chuyện như thế này.
Những thiếu niên hướng về đông y lại chết trên con đường cầu học.
Một bàn tay đeo găng đen đặt lên mặt Việt Tư Niên, trước mắt anh tối sầm lại. Tay Ôn Tinh Lan men theo đường nét sau đầu anh, ấn mạnh đầu anh vào lồng ngực mình, cánh trùng khép chặt bao bọc lấy anh. Nhóc con trong lòng mò mẫm trong bóng tối, cố lau nước mắt cho Việt Tư Niên.
Âm thanh như truyền tới từ nơi rất xa, nhưng trong lòng Việt Tư Niên lại dâng lên một cảm giác an toàn kỳ lạ. Anh cảm thấy tội lỗi, đau lòng vì những sinh mệnh non trẻ ấy, tiếng rít chói tai bén nhọn cứ lải nhải vang bên tai.
“Đừng nghe, đừng nhìn, không phải lỗi của anh.”
Giọng nói rất dịu dàng, là Tinh Lan.
“Hùng phụ, đừng khóc, hùng phụ khóc thì bé cưng cũng muốn khóc, huhuhu…”
Là giọng của nhóc Mặc Ý.
Đúng vậy, mình là người lớn, không thể để trẻ con lo lắng.
“Tư Niên các hạ, Tư Niên các hạ, cậu không sao chứ?”
Giọng của Hailen, còn có tiếng quan tâm của những trùng khác, nhưng anh đã không phân biệt được là ai nữa.
Có rất nhiều trùng quan tâm anh, những người quan tâm tới những thiếu niên đã chết kia, chắc cũng không ít.
Có lẽ bọn họ sẽ rất đau lòng?
Từng ý nghĩ hỗn loạn lướt qua trong đầu, Việt Tư Niên thấp giọng lẩm bẩm:
“Tôi là bác sĩ, để tôi qua đó đi, những đứa trẻ kia vẫn còn có thể cứu!”
“Nguyên soái, ngài có mọi thứ, thật may mắn!”
Giọng tinh tặc xen lẫn vang lên.
“Rốt cuộc cậu muốn gì? Đừng lạm sát kẻ vô tội!”
Ôn Tinh Lan siết chặt Việt Tư Niên đang đột nhiên giãy giụa, mày nhíu sâu.
Vạt áo trước ngực cậu đã ướt đẫm dính sát vào da, các hạ trong lòng đang đem toàn bộ tội ác của tinh tặc gánh hết lên người mình.
“Tư Niên các hạ, ngài có muốn tôi thả mấy tên nhóc này không?”
Tinh tặc mang ác ý hỏi.
Việt Tư Niên mạnh mẽ tránh khỏi Ôn Tinh Lan, Ôn Tinh Lan hoàn toàn không cản được anh, cánh cậu chỉ cần bị Việt Tư Niên chạm nhẹ một cái đã mềm nhũn, đây cũng chính là nguyên nhân xưa nay điệp tộc luôn bị chỉ trích là có não yêu đương.
“Cậu muốn tôi làm gì?”
Việt Tư Niên bình tĩnh lại, đặt Ôn Mặc Ý xuống đất, dịu dàng vỗ vỗ đầu nhóc.
Mặc Ý, xin lỗi con.
Hùng phụ muốn tới bên những đứa trẻ đó, có lẽ những đứa trẻ kia vẫn còn cứu được, bọn họ là vì hùng phụ mà đến, vì học đông y mà đến.
Sao hùng phụ có thể để những đứa trẻ ấy chết trên con đường cầu học được!
“Hùng phụ…”
Ôn Mặc Ý khe khẽ gọi, bàn tay nhỏ nắm chặt góc áo Việt Tư Niên, hùng phụ vốn luôn dịu dàng với nhóc giờ đây lại hoàn toàn làm ngơ.
“Tôi vì đế quốc vào sinh ra tử, đến cuối cùng lại chẳng có gì… Bọn họ ngược lại nhốt tôi trong Bạch Tháp, để một đám á thư phế vật kiêu ngạo trước mặt tôi…”
Hai mắt gã đỏ như máu, lại bắn loạn một lần nữa.
“Đủ rồi! Nói cậu muốn gì!”
Việt Tư Niên bước lên trước một bước, thẳng thắn đối mặt màn hình, trong mắt đã không còn nước mắt.
Trên mặt trùng cái đối diện bỗng nổi lên hai vệt đỏ ửng, nếu không bị hủy dung thì miễn cưỡng còn có thể coi là dễ nhìn, nhưng dưới những vết sẹo đáng sợ nổi bật, ngược lại càng thêm dữ tợn.
“Tôi và các anh em còn chưa từng nếm thử tư vị trùng đực… Hiệp hội bảo vệ trùng đực đáng chết, tôi đã thành thế này rồi còn nói quân công không đủ, nói cho cùng chẳng phải vì tôi không phải quý tộc sao?! Mấy trùng cái quý tộc ở tinh cầu Trung Ương không lao động kia thì có quân công gì? Chẳng phải chỉ vì có thư phụ tốt thôi sao?!”
Gã càng nói càng oán hận, giơ súng lên định bắn tiếp.
“Cậu muốn tôi qua đó sao? Muốn nói chuyện thì bỏ súng xuống, nếu cậu còn nổ súng, tôi tuyệt đối sẽ không qua.”
Việt Tư Niên trầm giọng nói.
“Hùng chủ!”
Ôn Tinh Lan trầm giọng gọi, anh không biết anh qua đó sẽ phải đối mặt với chuyện gì sao? Hay là anh cảm thấy đối với trùng đực mà nói, những chuyện này đều không đáng kể.
“Tư Niên các hạ! Không thể đi! Ngài là trùng đực các hạ!”
Từ Nhiên thất thanh khuyên can.
Cho dù cậu ta rất đồng cảm với những á thư cùng giới tính với mình, nhưng Tư Niên các hạ là hy vọng của vũng lầy đế quốc này, cậu ta tuyệt đối không thể để các hạ mạo hiểm.
Cậu ta nhớ tới tình báo gia tộc Nastalai mà Noah từng nói, mày nhíu lại, ngón tay thao tác trên quang não, nhanh tới mức chỉ còn thấy tàn ảnh.
“Ngài không thể mạo hiểm! Các hạ, lỡ như bọn họ…” Nhân viên làm việc khó nói mà dừng lại “Lật lọng thì sao?”
“Đây là hành vi vi phạm luật bảo hộ trùng đực, mỗi trùng viên trên thuyền đều có nghĩa vụ ngăn cản ngài, ngài muốn chúng tôi phạm pháp sao?”
Dylan lạnh lùng nói.
“Tư Niên các hạ, bọn họ không thể để ngài qua đâu, chờ kết quả đàm phán cuối cùng của bọn họ đi.”
Hailen nhẹ nhàng vỗ vai Việt Tư Niên, kinh ngạc phát hiện xúc cảm dưới tay cứng đờ như đá.
“Tôi cần cậu đáp ứng tôi mấy điều kiện, sau khi cậu đồng ý tôi sẽ tới tìm cậu.”
Trên gương mặt tái nhợt gần như trong suốt của Việt Tư Niên nở ra một nụ cười nhỏ, rồi rất nhanh biến mất.
“Được không?”
Gã tinh tặc này là do thư phụ dùng t*nh tr*ng đông lạnh sinh ra, sống tới từng này tuổi chưa từng nói chuyện với trùng đực, càng chưa từng gặp trùng đực các hạ nào lại dịu dàng mỉm cười với mình như vậy.
Gã thậm chí chưa từng được tin tức tố của trùng đực trấn an, cũng không mua nổi thuốc làm dịu tin tức tố đắt đỏ, lúc này kích động tới mức toàn thân run rẩy thấy rõ bằng mắt thường.
“Đ…iều kiện gì?”
“Điều kiện thứ nhất, tôi yêu cầu cậu lập tức cầm máu cho những á thư bị thương.”
Trên màn hình liên lạc, các thiếu niên á thư ở góc hình ảnh đồng loạt ngẩng đầu nhìn trộm, trong mắt lóe sáng.
“Được được được!”
Gã vung tay lên, mấy trùng cái bước ra, nâng á thư ngã xuống đất đi.
Việt Tư Niên không kìm được thở phào một hơi, xem ra vẫn còn sống.
“Điều kiện thứ hai, trong thời gian tiếp theo, không được phép ra tay làm tổn thương bất kỳ một trùng nào.”
“Không thể nào! Các vị tấn công tôi, chẳng lẽ tôi không được phản kích sao?”
Trùng cái điên điên khùng khùng vậy mà lại khá khôn khéo.
“Lão đại, mau đồng ý đi, để ngài ấy qua đây, thèm chết tôi rồi!”
“Lần đầu tiên tôi thấy trùng đực đẹp như vậy, đừng để ngài ấy chạy mất!”
Tiếng thì thầm khe khẽ vang lên, hai trùng cái chen đầu ló ra.
“Đánh rắm, ngài ấy là của lão tử! Không liên quan tới hai đứa mày!”
Trùng cái bực bội đấm cho hai trùng kia một cái, tròng mắt đảo qua, nhìn sang Hailen.
“Bảo ngài ấy cũng phải qua đây! Tôi sẽ không động tới mấy á thư này! Nhưng trùng cái thì chắc chắn là không thể đáp ứng!”
Ngón tay Dylan đột ngột siết chặt, Hailen bị nắm tới đau eo, khẽ nói:
“Em làm tôi đau, Dylan.”
Bàn tay thon dài trắng nõn của anh ta nhẹ nhàng đặt lên mu bàn tay gân guốc của Dylan,
“Không thể để Tư Niên các hạ một mình gánh vác.”
“Chuyện này không liên quan tới ngài!”
Giọng Dylan nghẹn lại, trong lòng cậu ta đã mơ hồ có dự cảm, nhưng vẫn không muốn tin.
“Cơ giáp cánh đỏ cũng không liên quan tới tôi, đúng không?”
Hailen nhẹ giọng nói, Dylan như cầm phải bàn là nóng, run rẩy buông tay ra.
Hailen đứng dậy, rời khỏi khu vực an toàn mà Dylan bao quanh, đi về phía Việt Tư Niên.
Một giọt máu từ lòng bàn tay Dylan đang nắm chặt rơi xuống, cậu ta nhìn chằm chằm bóng lưng Hailen, cổ như bị nghẹn, không nói nên lời.
“Tư Niên các hạ, đừng lo, xin hãy mang theo tôi, giống như lần mạo hiểm trên hoang tinh vậy.”
Hailen thấp giọng nói, mỉm cười, dung nhan thanh lệ như tinh linh bước ra từ rừng sâu, khiến đám tinh tặc đối diện nhìn tới ngây người trong nháy mắt.
Việt Tư Niên liếc nhìn Dylan, mày khẽ nhíu rồi lại giãn ra,“Anh quay về!”
Anh quay đầu mỉm cười với màn hình,
“Tôi không đẹp sao?”
Hàng mi đen dài chớp nhẹ, đôi mắt đen ướt còn sót lại chút ánh lệ, chiếc cổ trắng ngần mảnh khảnh lộ ra từ cổ áo hơi mở, hầu kết nhỏ nhắn khẽ lên xuống. Anh cố ý cụp mắt, mi dài chậm rãi hạ xuống, như cánh bướm gãy.
“Là đang chê tôi là trùng đực cấp F sao? Cũng cho rằng tôi là phế vật, nên không thể đáp ứng điều kiện không làm tổn thương trùng?”
Tinh tặc thiếu hiểu biết, lần đầu ra đời làm tinh tặc, nào từng gặp cảnh này, bắt đầu nói năng lắp bắp.
“Không, không ngờ các hạ xinh đẹp như vậy… cũng từng bị kỳ thị…”
Gã ta bỗng cảm thấy trùng cao quý xinh đẹp trước mắt này chẳng khác gì mình, bản thân vì xuất thân mà long đong, còn các hạ này lại vì cấp bậc gen mà chịu nhiều đau khổ đến vậy.
“Cấp bậc gen chẳng qua chỉ là vấn đề nồng độ tin tức tố thôi, các hạ ở bên tôi nhiều chút, nồng độ không đủ không thành vấn đề.”
Gã ta lúng túng ôm quang não, vụng về an ủi, vì tưởng tượng các hạ xinh đẹp này luôn ở bên mình mà mặt càng lúc càng đỏ.
Quả nhiên đúng như Việt Tư Niên dự đoán, nói như vậy rất dễ khiến đối phương sinh lòng đồng cảm.
Việt Tư Niên giả vờ cúi đầu vì bị thương để che giấu biểu cảm, nhưng điều anh không ngờ tới là, khi thấy Ôn Tinh Lan đỏ mặt anh chỉ cảm thấy rung động, nghe được thân thế bi thảm của Tinh Lan thì sinh ra thương xót, còn đối với trùng cái này, anh lại nảy sinh cảm giác chán ghét.
Hành nghề y nhiều năm, có bệnh tật cổ quái ghê tởm gì mà anh chưa từng thấy, sao lại để ý tới bề ngoài người khác.
Không ổn rồi, lúc này không nên để anh nhận ra rõ trong lòng mình đã có người.
“Tôi đồng ý với các hạ, chỉ cần trùng không động thủ với tôi, tôi sẽ không tùy tiện làm tổn thương trùng khác.”
Ánh mắt gã ta như đứa trẻ ngây thơ đầy mong đợi nhìn Việt Tư Niên,
“Tư Niên các hạ, bây giờ ngài qua đây chứ?”
“Đại ca! Anh bị sao vậy! Sao chỉ nghĩ cho mình! Em thích vị các hạ kia! Ngài ấy đẹp hơn nhiều!”
Tên đàn em tinh tặc bất mãn nói, cậu ta là trùng cái tộc Trúc Ong, dung nhan trong trẻo như lá trúc của Hailen khiến cậu ta tràn đầy hảo cảm.
“Đúng vậy! Đồ tốt chỉ có một, đại ca sao lại chiếm cho riêng mình, phía dưới còn bao nhiêu anh em nữa!”
Nhị đệ mắt độc lạnh giọng bất mãn.
“…”
Tinh tặc đầu lĩnh do dự một chút, tụ tập được đám anh em trái pháp luật này không hề dễ, gã rất rõ, hôm nay mình có thể ép được trùng đực các hạ là dựa vào cái gì.
Một bàn tay mảnh khảnh nắm lấy tay Việt Tư Niên, lòng bàn tay thô ráp đầy chai khẽ cọ lên mu bàn tay anh. Hailen mỉm cười, khẽ nói:
“Đừng xem thường trùng, mang tôi theo.”
“Này! Mấy trùng cái các cậu thật là thất lễ!”
Hailen ngẩng cằm, dáng vẻ kiêu ngạo, đáng yêu giống hệt hồi mới gặp Dylan năm xưa.
“Không phải các cậu nên tự mình ra đón sao? Đây là thái độ các cậu đối với một cuộc hẹn à? Tôi không xứng để các cậu dụng tâm sao?”
Nhị đệ vừa rồi còn chẳng coi Hailen ra gì, mặt lập tức đỏ bừng, cậu ta ngây ngốc nhìn chằm chằm dáng vẻ nam vương của Hailen.
“Đương, đương nhiên phải ra đón! Sao có thể để các hạ thất vọng trong buổi hẹn chứ?!”
Ngực cậu ta phập phồng, kích động đáp lại, ngón tay nhanh chóng thao tác gì đó, giọng hệ thống trí năng của phi thuyền lại vang lên.
“Xin chú ý! Xin chú ý! Có yêu cầu kết nối bên ngoài phi thuyền với phó thuyền trưởng Hailen, có đồng ý không?”
“Nhắc nhở ấm áp: Qua kiểm tra, mức nguy hiểm xâm nhập từ bên ngoài phi thuyền cao tới 100%… xèo xèo…40%…30%.”
Mức nguy hiểm xâm nhập run rẩy dữ dội vài lần, rồi ổn định ở 30%.
“Từ chối!”
Dylan ra lệnh dứt khoát.
“Đồng ý.”
Giọng Hailen bình tĩnh, dịu dàng vang lên.
“Quét nhận diện khuôn mặt thành công, qua kiểm tra, trùng phát lệnh là hùng chủ của thủ lĩnh Dylan, chủ nhân phi thuyền Hailan, là chủ trùng có quyền ưu tiên cao nhất của phi thuyền này. Ghi nhận giọng nói của Hailen các hạ, kết nối bên ngoài đã hoàn tất.”
“Các hai trùng đực các hạ được phép qua đây, chúng tôi đã thả trùng và thiết bị thí nghiệm. Một khi phát hiện có trùng khác tới gần, tôi sẽ xử lý sạch s*x đám trùng kia!”
Tinh tặc mạo danh tinh đạo Bạch Cốt Tinh giơ súng chỉ về phía các thiếu niên á thư phía sau.
Từ Nhiên nghiến răng nghiến lợi, nhanh chóng gõ quang não, chỉ còn thiếu một chút nữa thôi, chỉ kém 15% là xâm nhập thành công, giành được quyền chủ đạo hệ thống con thuyền của địch.
Cậu ta hạ giọng gọi: “Tư Niên các hạ.”
Âm thanh nhỏ tới mức ngay cả hệ thống liên lạc cũng không thu được.
Việt Tư Niên lại nghe thấy, anh hơi nghiêng đầu, mang theo nụ cười nhàn nhạt nhìn Từ Nhiên.
Anh biết á thư này, hình như có chút sợ giao tiếp.
“Không sao, đừng lo.”
“Chờ tôi một chút! Các hạ!”
Cậu ta kéo thanh tiến độ ra cho Việt Tư Niên xem.
Trong tinh tế, năng lực tùy ý xâm nhập hệ thống phi thuyền của trùng khác cực kỳ hiếm thấy, một khi bị phát hiện có năng lực như vậy, Từ Nhiên sẽ bị giám sát nghiêm ngặt để phòng phạm tội, nhưng lúc này cậu ta đã không còn lựa chọn nào khác.
“Cảm ơn cậu.”
Một vệt sao băng dài xẹt qua ngoài cửa sổ mở hé, ánh sáng chiếu lên gương mặt nghiêng của anh, nửa sáng nửa tối, nụ cười đẹp đến mức giống như thần minh.
“Nhưng những đứa trẻ kia đang đợi tôi.”
Việt Tư Niên xoay người, xách theo hòm thuốc bước nhanh ra ngoài, Ôn Tinh Lan nắm lấy cổ tay anh.
“Ngài có thể từ chối.”
Ôn Tinh Lan là nguyên soái, phụ trách thống lĩnh quân Viễn Chinh, nơi này lại ở sát tinh hệ Viễn Chinh, cậu có trách nhiệm bảo vệ tất cả bá tánh, không nên thiên vị.
Nhưng cậu không làm được.
Cậu đã chuẩn bị sẵn sàng gánh chịu mọi điều tiếng.
Để Việt Tư Niên đi trấn an cảm xúc của tinh tặc là lựa chọn tốt nhất để cứu dân thường.
Từ góc độ luật bảo hộ trùng đực, không nghi ngờ gì, tất cả trùng cái có mặt ở đây đều phải gánh tội nặng, nhưng các hạ ôn nhu lại là tự nguyện.
Luật bảo hộ trùng đực, điều thứ nhất: tuyệt đối tôn trọng ý nguyện tự chủ của trùng đực, nhưng không được dùng điều này để trốn tránh việc xứng đôi với trùng cái.
Bọn họ được miễn tội.
Ôn Tinh Lan nghĩ như vậy, nhưng tay vẫn nắm chặt không buông.
Nước mắt Nhóc Mặc Ý không ngừng trượt xuống gương mặt tròn như táo, râu trùng dựng thẳng, nhóc nắm chặt vạt áo Việt Tư Niên, liều mạng lắc đầu.
Việt Tư Niên gỡ từng ngón tay Ôn Tinh Lan ra.
“Đừng làm nũng, Tinh Lan.”
Giọng anh vẫn bình tĩnh và dịu dàng như thế, giống hệt giọng mỗi ngày gọi mọi trùng đi ăn cơm.
“Bé cưng ngoan, hùng phụ sẽ sớm quay lại thôi, mấy anh nhỏ kia rất đau, hùng phụ là bác sĩ, nhất định phải đi, biết không?”
Anh nhẹ nhàng nhéo một cái vào gân trên cánh tay nhóc con, nhóc vô thức buông tay ra, chỉ có thể nhìn bóng dáng Việt Tư Niên ngày càng nhỏ dần trong tầm mắt.
Hailen sóng vai đi ra cùng Việt Tư Niên.
Khi lướt qua Dylan, trong lòng bàn tay anh ta bỗng bị nhét vào một nút không gian nhỏ, trên đó vẽ một đôi cánh đỏ tuyệt mỹ.
Hailen cong khóe môi định cười nhạo Dylan một chút, nhưng lại thấy không cười nổi.
Vậy mà có thể ép Dylan trả lại thứ này cho mình, thật không dễ dàng.
Bị anh ta bắt nạt bao nhiêu năm, khóc đến khi ướt cả cánh cũng không chịu đầu hàng, vậy mà hôm nay lại chịu thua, đúng là buồn cười.
“Thủ lĩnh! Sao có thể dung túng để các hạ tùy hứng như vậy?!”
“Nguyên soái! Dù Tư Niên các hạ có lạnh nhạt sau hôn nhân, ngài cũng không nên thế này!”
Rõ ràng trùng này là kẻ lướt mạng tuyến đầu, dưa nên ăn hay không nên ăn đều đã ăn sạch.
“Các hạ! Chờ một chút!”
Từ Nhiên kích động đứng dậy khuyên can.
Noah chậm rãi dừng lại, đột nhiên cảm thấy đồ ăn trước mắt không còn nuốt nổi.
Những món dược thiện này đều do Tư Niên các hạ nghiên cứu, đầu bếp chỉ là kẻ bắt chước mà thôi.
Nếu Tư Niên các hạ bị thương, không muốn làm nữa, sau này cậu ta sẽ không được ăn dược thiện mới.
Lúc này cậu ta đã cảm thấy cơn đau từ vết thương cũ giảm đi rất nhiều.
Noah ăn như vậy không chỉ vì thèm, mà còn vì vết thương cũ đang tự hấp thu dinh dưỡng để chữa lành, nếu không Từ Nhiên cũng đã không cho phép, sợ tên này ăn tới căng chết.
“Các hạ đừng đi, mỗi ngày đều có á thư chết, trùng cái chết, bọn họ sớm muộn cũng sẽ chết, vì sao phải đi cứu?”
Noah nhớ lại cảm giác bị lão tộc trưởng Nastalai dâm loạn, lại ngây thơ bổ sung:
“Họ bắt nạt ngài, ngài sẽ rất khó chịu, ngài sẽ không thích đâu.”
Việt Tư Niên không hề dừng lại, bước chân càng lúc càng nhanh, thậm chí cuối cùng chạy lên.
Anh kiên định, không thể bị từ chối, phất tay gạt đi từng cánh tay ngăn cản trước mặt.
“Xin lỗi, Hailen các hạ, liên lụy anh rồi.”
Hailen cũng chạy theo, thậm chí nét mặt anh ta còn rạng rỡ.
“Nói gì mà liên lụy? Có liên quan gì tới Tư Niên các hạ?”
“Mấy tên hải tặc này sớm muộn cũng sẽ gặp cơ hội như vậy, mấy á thư kia cũng luôn muốn ra ngoài tìm đường sống. Bạch Tháp tạo ra mâu thuẫn giữa trùng cái mắc bệnh cuồng bạo và á thư, sớm muộn gì cũng bùng nổ.”
Anh ta thở hổn hển dừng lại một chút, rồi nói tiếp:
“Phải nói mấy á thư này rất may mắn, nếu không có Tư Niên các hạ lên tiếng, bọn họ chỉ cần vừa đối diện ánh mắt tinh tặc là đã bị giết sạch để trút giận, chuyện như vậy mỗi năm nhiều vô kể.”
“Nhất là những á thư lớn lên đẹp,”
Anh ta ngập ngừng một chút rồi vẫn nói ra,
“Những tinh tặc chưa từng gặp trùng đực sẽ coi bọn họ là vật thay thế.”
Hailen siết chặt nút không gian trong tay, lại hạ giọng nói:
“Ngược lại, tôi còn muốn cảm ơn cậu.”
“Ừ?”
Lòng Việt Tư Niên nóng như lửa đốt, không nghe rõ câu cuối của Hailen.
“Tư Niên các hạ!”
Chỉ trong chốc lát, thủ lĩnh tinh tặc không biết đã kiếm đâu ra một bộ quân lễ phục.
Bộ quân lễ phục may sẵn hơi chật, nhưng lại càng tôn lên cơ ngực đầy đặn của gã ta.
Dù vì những vết sẹo trên mặt mà tự ti, gã ta vẫn rất rõ thân hình mình xuất sắc thế nào.
Gã ta cố ý ưỡn ngực, bộ quân lễ phục không chịu nổi, bung ra nút thứ hai, lộ ra đường cong cơ ngực mờ mờ.
“Cho tôi xem những á thư bị thương kia trước được không?”
Việt Tư Niên trẻ tuổi nhẹ nhàng nắm lấy tay thủ lĩnh, khẩn cầu nhìn gã ta.
“Được được được!”
Thủ lĩnh tinh tặc bị mê hoặc đến đầu óc quay cuồng, ngơ ngác đi theo sau Việt Tư Niên. Những tính toán ban đầu trong khoảnh khắc đều bị quên sạch, trong đầu trống rỗng, chỉ còn một ý nghĩ lặp đi lặp lại…
Bàn tay này không thể rửa nữa, nhỡ các hạ ghét bỏ thì sao, nhưng nó đã được các hạ nắm qua rồi, không thể rửa, phải tìm cơ hội nắm thêm lần nữa…
Thủ lĩnh tinh tặc nhìn chằm chằm tay Việt Tư Niên, giống như chó con nhìn chằm chằm khúc xương.
Việt Tư Niên và Hailen đi trước, trên người đều bị gắn thiết bị định vị và thiết bị nghe lén cỡ nhỏ.
Ánh mắt Ôn Tinh Lan dán chặt vào hình ảnh theo dõi, thấy tay của thủ lĩnh tinh tặc vẫn không buông ra, nếu ánh mắt có thể hóa thành dao, cái tay đó chắc chắn đã bị băm thành thịt nát.
Ôn Tinh Lan lạnh giọng hỏi:
“Từ Nhiên, còn bao lâu nữa?”
“Báo cáo nguyên soái, còn 40 phút.”
Mồ hôi trên mặt Từ Nhiên trượt xuống, ngón tay vẫn không ngừng điều chỉnh.
Noah sốt ruột vô cùng, bò cả lên lưng ghế:
“Từ Nhiên Từ Nhiên! Bọn chúng muốn thu hồi hành lang chuyển tiếp!” (khoang hành lang mở ra nối giữa các phi thuyền)
Trùng đực các hạ không thể hô hấp trong chân không, một khi hành lang chuyển tiếp bị thu hồi, phải chờ tới 40 phút sau khi chiếm được quyền chủ đạo hệ thống thuyền địch mới thả ra lại, trong khoảng thời gian đó chuyện gì cũng có thể xảy ra, không trùng nào dám nghĩ tới khả năng này.
Tư Niên các hạ ôn nhu, Hailen các hạ kiêu ngạo, không có trùng nào có thể trơ mắt nhìn bảo vật nâng niu trong lòng bàn tay bị giày xéo.
Trong hình ảnh nghe lén, Việt Tư Niên cúi người xử lý vết thương cho thiếu niên á thư, phía xa bỗng vang lên tiếng kinh hô.
“Ơ? Lão đại, hành lang chuyển tiếp bị kẹt rồi!”
“Không phải mấy trùng cái kia giở trò đấy chứ? Không giữ lời thì đừng trách tôi bội ước!”
“Lão đại, có linh kiện hỏng rồi, không phải bọn trùng cái, thư phụ nó (mẹ nó), cái thuyền rách này đã cũ nát lâu rồi!”
“Thư phụ nó! Nhìn thuyền của trùng giàu kìa, vừa xa hoa vừa đẹp!”
“Lão đại, hay là bắt cóc luôn trùng đực các hạ, đoạt luôn phi thuyền Hailan đi! Nghe nói con thuyền của nhà giàu số một có thể so với phi thuyền quân dụng tốt nhất!”
“Thư phụ nó! Nói nhỏ thôi! Trùng đực các hạ đâu có điếc!”
“Không phải, lão đại, anh tin thật à! Trùng đực các hạ chắc chắn không coi trọng loại trùng như chúng ta đâu, lấy lòng ngài ấy có ích gì, cứ cướp thêm đồ tốt rồi nuôi nhốt ngài ấy là được!”
“Đúng đó, đánh gãy chân thì không chạy được, tôi thấy mấy lão đại khu lưu lạc mua trùng đực trái quy định đều nuôi lớn rồi đánh gãy chân nhốt lại, không thì sớm muộn gì họ cũng chạy!”
Thủ lĩnh tinh tặc do dự, gã ta nhìn bàn tay mình, lại nhìn Việt Tư Niên…
Anh quỳ trên đất cứu chữa á thư, tóc tai hơi rối nhưng lại mang vẻ đẹp tùy ý, nhìn từ xa vòng eo như có thể ôm trọn bằng một tay, đường cong eo thu lại rồi vươn thẳng lên, đôi chân dài thon thả gập ra đường nét đẹp đẽ.
“Ngài ấy vừa mới còn nắm tay mình…”
Trông không ghét mình đến thế, hơn nữa chân các hạ đẹp như vậy, sao gã có thể nỡ bỏ?
Hình ảnh Tư Niên các hạ chạy về phía mình cũng thật xinh đẹp, dù thực tế là vì mấy á thư phế vật kia.
Nhưng các hạ sẽ cười với mình, nếu không chạy nhảy được nữa, liệu còn cười với mình không?
Ôn Tinh Lan bóp quang não tới mức khớp rung lên, tròng trắng mắt nổi đầy tơ máu, đây là lần đầu tiên cậu khát khao giết trùng đến vậy, khát khao xé đám trùng này thành tám mảnh.
“Ai ra tay trước?”
Ôn Tinh Lan trầm giọng hỏi Dylan.
Dylan chăm chú nhìn hình ảnh giám sát, nơi Hailen đang giúp Việt Tư Niên làm trợ thủ, thuận miệng ứng phó hai trùng cái nịnh nọt, trông thuần thục vô cùng.
Cậu ta đột nhiên hạ giọng đáp:
“Lucas vẫn chưa quay lại.”
“Báo cáo nguyên soái, còn 10 phút.”
Khoảnh khắc hành lang chuyển tiếp bị kẹt, Từ Nhiên tìm ra lỗ hổng nghẽn trong chương trình của phi thuyền công cộng, lập tức như cá trơn luồn lách, chui tắt vào, tốc độ tiến trình tăng thêm 20 phút.
Trong hình ảnh giám sát, từng á thư lần lượt thoát khỏi tình trạng nguy hiểm, trùng đứng xem bên cạnh quên mất đám tinh tặc đang rình rập như hổ, liên tiếp kinh hô.
Thủ lĩnh tinh tặc dán sát lại, theo sát Việt Tư Niên, không ngừng bắt chuyện.
“Nguyên soái, hệ thống đã xâm nhập thành công, hình ảnh theo dõi đã được thay đổi.”
Giọng Từ Nhiên vang lên trong tai nghe ẩn bên trong quang não.
Không đợi trùng canh gác báo tin, Ôn Tinh Lan nhanh chóng bay tới, ngón tay dùng sức vặn gãy cổ cậu ta.
“Đã chặn tín hiệu báo nguy.”
“Dylan, phía sau phi thuyền công cộng là thuyền của tinh tặc, bọn chúng dùng sóng điện để ẩn thân thuyền, trí não bị nhiễu sóng nên không phân biệt được, vì vậy mới bị xâm nhập dễ dàng.”
“Máy quay của ê-kíp chương trình vẫn còn dùng tốt.” Dylan thuận miệng khen một câu, cạy cửa phi thuyền, dẫn theo thuộc hạ chen vào, dọn sạch toàn bộ tinh tặc còn giữ đường lui.
Từ Nhiên được phú hào số một Dylan khen thì hơi ngượng, “Tôi tự làm, màn ảnh kiểu cũ không bị sóng điện gây nhiễu.”
“Không tệ đâu, sau này bán cho phi thuyền Hailan mấy cái nhé!” Dylan chui vào lối thoát khẩn cấp của phi thuyền công cộng.
Giọng cậu ta bỗng cao lên: “Tiểu điện hạ Sevrla? Sao ngài lại ở đây? Lucas?”
Dylan nhíu mày, phất tay với thuộc hạ đi theo, để lại hai trùng trông chừng hai nhóc, đừng để bọn nhóc bị thương.
Cậu ta đoán ngay hành lang chuyển tiếp bị kẹt là do Lucas làm, cậu ta hiểu rõ nhóc con của mình, Lucas từ nhỏ đã thích mày mò những thiết bị Hailen để lại, cải tạo thành đủ loại vũ khí, cái linh kiện bị lỏng kia nhìn là biết giống như bị Lucas dùng thứ đồ chơi nhỏ nào đó bắn rơi.
Lúc này không có thời gian hỏi kỹ, Lucas lạnh lùng liếc Dylan một cái, ấn một thiết bị, chất lỏng kim loại mềm dẻo từ trên người nhóc kéo dài ra, bao phủ các khớp xương, cánh kim loại ngụy trang sau lưng vỗ lên.
Ngay trước mặt Dylan, nhóc bay lên, dán sát trần khoang thuyền, né từng màn hình giám sát, thỉnh thoảng nghiêng người tránh quét của trí não, bay vào sâu trong khoang. Nhóc béo Sevrla ngẩng đầu há to miệng nhìn cảnh này, vẻ mặt ngơ ngác.
Lão tộc trưởng bảo nhóc vào cung lấy lòng bệ hạ, nhưng Sevrla rất rõ, anh trai bệ hạ hoàn toàn không thích mình, mắt nhóc đỏ lên, ảm đạm.
Nhóc chưa từng nói với anh trai hay lão tộc trưởng chuyện đó, lúc ấy chắc anh trai bệ hạ tưởng nhóc còn chưa biết gì.
“Nhóc béo?” Thiếu niên cong mắt cúi người nhìn nhóc, khi ấy nhóc nói chưa rõ, kích động kêu loạn “a a a”.
Từ nhỏ Sevrla đã thích anh trai nhỏ xinh đẹp, từ Quân Hoài An đến Việt Tư Niên, gu thẩm mỹ chuyên nhất đến cực điểm, chưa từng thay đổi, nhiều lắm chỉ khác phong cách.
“Haha!” Thiếu niên quay đầu cười với trùng cái sau này là quan chấp chính, Sevrla không biết tên cậu ta, bệ hạ chưa từng gọi tên trùng đó.
“Trùng theo đuôi, cậu xem nhóc này, giống heo sữa quay màu đỏ không?”
“Bệ hạ, trẻ con có mỡ là chuyện bình thường.” Trùng bị gọi là trùng theo đuôi cũng không giận, bình tĩnh đáp.
“Xấu chết đi được, gia tộc Nastalai sẽ không định để tôi sinh ra thứ xấu thế này chứ?” Giọng ghét bỏ xa dần, nghe không rõ trùng kia nói gì, chỉ thấy mày cậu ta nhíu chặt, không hiểu sao trông rất không vui, anh trai bệ hạ bóp cằm Sevrla ngắm nghía, bỗng cười to, trông rất vui vẻ.
Tiếng “a a” của Sevrla vô thức biến mất, nhóc nhỏ xíu ngồi trong xe đẩy, bị bỏ lại một mình trong hoa viên, hoa bên cạnh nở rực rỡ, hương thơm là mùi nhóc thích, nhưng nhóc chỉ muốn lập tức rời khỏi hoa viên này.
Từ đó về sau, Sevrla không thích hoa nữa, nên trên hoang tinh, nhóc điên cuồng đào đất phá hoa, cho tới khi gặp anh trai Tư Niên.
Trong nhà vì bị anh trai bệ hạ từ hôn mà hỗn loạn, anh Moody vì biểu hiện kém trên hoang tinh nên bị nhốt lại, lão tộc trưởng nói đông y của anh Tư Niên là nói nhảm, chẳng biết bận gì mà không rảnh quản nhóc.
Sevrla nói dối muốn vào cung tìm anh trai bệ hạ, lão tộc trưởng tưởng nhóc cuối cùng cũng hiểu chuyện, tiện tay cho một thẻ ra vào, bảo nhóc tìm anh trai dẫn đi.
Nhưng nhóc không muốn tìm anh trai chơi, cũng không muốn đi tìm anh trai bệ hạ.
Anh trai hiểu rất rõ, anh trai bệ hạ không thích nhóc, nên nhóc vừa tự ti vừa kiêu ngạo, cố chống đỡ cái gọi là tự tin của tiểu điện hạ như lâu đài trên không.
Sevrla chui khe hở gia quy, dùng thẻ ra vào dẫn tùy tùng lén đi ra ngoài, ban đầu tùy tùng không dám, sau nhóc lấy hết tiền tiêu vặt ra, cậu ta do dự hồi lâu vẫn đồng ý.
Nhóc giả vờ tò mò trà trộn vào đội xếp hàng chất hàng của phi thuyền công cộng bên cạnh, lấy cớ đi WC để cắt đuôi tùy tùng, chui vào thùng hàng, cố ý dùng hàng hóa mùi nặng bao quanh mình để che mùi tin tức tố.
Sevrla không dám động đậy trong thùng hàng, vừa đói vừa khát lại buồn đi vệ sinh, chịu tới ngất đi, tỉnh lại thì phát hiện phi thuyền mình đi đã bị tinh tặc bắt cóc.
Nhóc sợ tới mức không chịu nổi, lần đầu hối hận vì tùy hứng giận anh trai, lén trốn ra ngoài tìm anh trai Tư Niên chơi.
Tuy anh trai luôn chê nhóc, mắng nhóc, chẳng hề dịu dàng, nhưng chưa bao giờ đánh đau thật sự, cũng không nói xấu nhóc.
Sevrla co mình trong góc thùng hàng khóc trộm, thân hình béo tròn giật từng cơn, nắp thùng hàng bỗng bị mở ra, nhóc sợ đến run bần bật, lén ngước mắt nhìn …là nhóc con á thư trong chương trình trước đó, ánh mắt nhóc ấy lộ vẻ ghét bỏ.
“Ục ục! Ục ục!” Tiếng bụng réo vang lên, Sevrla ôm bụng béo, mặt đỏ tới mức không dám ngẩng lên, nhóc biết mình lúc này rất bẩn, trên người mùi gì cũng có.
Lucas “chậc” một tiếng, ném một ống dịch dinh dưỡng, chai dài lăn tới chân Sevrla rồi dừng lại, nhóc quay người bỏ đi.
Sevrla vội nhặt dịch dinh dưỡng “ực ực ực” uống hết, rồi nhanh chóng bò ra khỏi thùng đuổi theo Lucas.
“Anh Lucas, sao lại chạy thế? Phi thuyền này bị bắt cóc rồi!”
“Trùng xinh đẹp Tư Niên có ở đây không?” Thấy Lucas, nhóc lập tức thả lỏng, còn tâm trạng nhớ tới anh trai nhỏ xinh đẹp.
“Câm miệng, ồn.” Lucas kéo Sevrla trốn vào góc tối, đám tinh tặc vừa kiếm được thuốc lá tin tức tố ở đâu đó, vừa đi vừa hút.
“Mấy trùng này hưởng thụ thật! Thuốc làm dịu tin tức tố đúng là thứ tốt!”
“Không biết đang vận cho đại trùng(đại nhân) nào, vận khí ghê!”
“Không để lại cho thủ lĩnh chút thật sao?”
“Ngốc à?! Để gã biết thì còn phần của mày không?”
Đám tinh tặc thân hình cao lớn hút tới mê mệt, hoàn toàn không chú ý mấy nhóc trốn trong góc.
May mà bọn tinh tặc bẩn thỉu, chẳng mấy để ý vệ sinh, lại thêm mùi thuốc lá nồng, nên không phát hiện mùi lạ trên người Sevrla.