Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 55

Không ngờ vị trùng đực các hạ tuổi còn nhỏ này không cần hoa phục mỹ thực, thứ thiếu niên muốn lại là một đống kim loại hiếm kỳ quái cùng các loại dụng cụ.

Dylan sinh ra vài phần tò mò, lật xem đống đồ đó, ngáp một cái rồi nằm lại lên đệm, “Toàn là kim loại hiếm, tiền tiêu vặt của nhóc con như ngài đủ không?”

“Đừng coi thường trùng.” Thiếu niên hừ hừ khó chịu, trong lòng đầy bất mãn, ngón tay chọc chọc trên quang não, đẩy quang não cảm ứng đến trước mặt Dylan.

Một con dê béo chính hiệu! Không phải, là một khách hàng hoàn mỹ!

Tiền tự dâng tới cửa, không kiếm thì uổng. Thấy số dư trên quang não của các hạ nhỏ, Dylan lập tức ngồi bật dậy, nước miếng suýt nữa chảy ra.

Nhưng giao dịch với trùng đực vị thành niên cần trải qua thủ tục pháp luật rườm rà phức tạp, rất dễ công cốc.

Dylan do dự một chút, hỏi tiếp: “Nhóc con, ngài mua mấy thứ này để làm gì?”

Một trùng đực các hạ mua nhiều kim loại hiếm như vậy, trong đó còn có cả nguyên liệu chuyên dụng do quân đội chỉ định, cậu ta nghi ngờ có trùng cái hỗn trướng nào đó muốn mượn tay trùng đực vị thành niên để vận chuyển vũ khí đạn dược.

Tuy Dylan yêu tiền, nhưng không muốn vượt qua ranh giới của Quân Hoài An.

Cậu ta chỉ muốn số dư tài khoản tinh tế của mình tăng lên, chứ không muốn bản thân biến thành phạm trùng.(phạm nhân)

“Cái này anh không cần biết, dù sao tiền của tôi đủ.”

Các hạ nhỏ chắp tay sau lưng, ra vẻ thâm trầm, dáng vẻ hiện tại giống hệt lúc làm bộ ngầu trước mặt Lucas. Dylan thấy có chút buồn cười, nhưng vẫn không chút nương tay từ chối.

“Không được, phải ghi rõ mục đích sử dụng kim loại hiếm, hơn nữa trùng đực vị thành niên mua sắm cần có giấy phép đồng ý của trùng trong nhà.”

Dù rất muốn kiếm khoản này, nhưng tiền cầm vào lại quá nóng tay, rắc rối đủ đường.

Dylan lại nằm xuống, lấy khuỷu tay che mắt, chuẩn bị ngủ.

“Này! Có phải cậu không làm được không? Có phải cậu chỉ có hư danh, căn bản không lợi hại như mọi trùng truyền miệng là cái gì cũng có thể lấy được sao?”

Hailen ngồi xổm xuống, dùng sức lay Dylan. Dylan quay lưng lại, nhắm mắt giả chết, muốn thiếu niên tự bỏ cuộc. Nhưng tên nhóc này cứ chọc tới chọc lui, vô tình chạm vào chỗ gốc cánh của Dylan, khiến mặt cậu ta đỏ đến mức làn da ngăm đen cũng không che nổi.

Cánh của trùng tộc kiến là nơi nhạy cảm nhất. Trùng cái của tộc này sinh ra có hai đôi cánh, một đôi cánh đỏ rực như mặt trời giữa trưa, một đôi cánh trong suốt mảnh mai.

Đôi cánh trước rực rỡ sinh ra để theo đuổi phối ngẫu, đôi cánh sau vừa cứng vừa mềm, tiện cho việc ẩn nấp tác chiến.

Cánh đỏ của tộc Kiến cả đời chỉ có một lần được dang ra, chính là vào ngày vũ điệu theo đuổi phối ngẫu. Sau vũ điệu đó, cánh đỏ sẽ tự bong ra.

Không ít trùng đực thích lừa gạt tình cảm chân thành của trùng cái tộc kiến để thu thập đôi cánh đỏ hiếm có này. Nhưng nếu không phải chân tình, cánh đỏ sẽ không tự bong, trùng đực cưỡng ép bóc sẽ phá hủy hoa văn đẹp đẽ trên cánh. Hoa văn ấy chỉ có thể mơ hồ nhìn thấy dưới ánh mặt trời giữa trưa.

Phiên bản cánh đỏ giới hạn này khiến phần gốc cánh của tộc Kiến cực kỳ nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một chút, toàn thân trùng phải rất lâu mới hồi phục.

Hailen thấy phản ứng của Dylan thì cảm thấy thú vị, lại chọc thêm mấy cái vào gốc cánh. Dylan bị chọc đến run rẩy liên hồi, mà cảnh này cũng gieo xuống một hạt giống ác liệt trong lòng Hailen. Sau khi kết hôn, mỗi lần Dylan buồn bực không nói lời nào, Hailen liền ra sức bắt nạt cánh của cậu ta.

“Đực cái khác nhau.” Dylan đột ngột xoay người, nắm lấy cổ tay Hailen. Hơi nóng từ lòng bàn tay cậu ta khiến Hailen không nhịn được rụt tay lại, năm ngón tay trắng nõn thon dài như đóa hoa ngọc trắng nở ra rồi thẹn thùng khép lại. Màu da của hai trùng đối lập rõ rệt, khiến Dylan không khỏi thất thần trong chớp mắt.

Thật ra cậu ta chưa từng nghĩ đến việc xứng đôi với trùng đực các hạ, nhưng sau khi quan sát ở khoảng cách gần, cậu ta đã hiểu vì sao đám trùng cái kia lại muốn sống muốn chết, phát điên vì muốn xứng đôi với trùng đực các hạ.

Quả thật rất đẹp, đẹp đến mức những khuyết điểm nhỏ nhặt cũng trở nên rõ ràng. Trên lòng bàn tay của thiếu niên có lác đác mấy vết phồng rộp đỏ, có chỗ còn bị mài rách, lớp da chết trắng nửa trong suốt thảm hại bám bên trên, trông đặc biệt chật vật.

“Cái này là ai làm?” Dylan cau mày thật chặt, bây giờ vẫn còn có trùng cái dám ngược đãi trùng đực sao?

Trước đây khi pháp luật bảo vệ trùng đực chưa hoàn thiện, quả thật từng có chuyện trùng cái giam cầm nuôi dưỡng trùng đực, thậm chí có trùng cái quý tộc chuyên đến khu dân nghèo mua trùng đực mới sinh về nuôi dưỡng. Nhưng tất cả những chuyện đó gần như đã biến mất sau khi pháp luật bảo vệ trùng đực được hoàn thiện đến mức tối đa, chỉ thỉnh thoảng xảy ra ở những vùng không ai quản lý. Mà nơi này là tinh cầu Trung Ương.

Hailen giật tay mình về, giả vờ bình tĩnh quở trách: “Buông ra, vô lễ đến cực điểm.”

Bảo sao thiếu niên luôn để ý hình tượng như vậy, liên tục muốn chỉnh lại lễ phục cho gọn gàng hơn, nhưng tay áo lại cố tình kéo dài lôi thôi. Thì ra là để che giấu đôi tay của mình.

“Có trùng khi dễ ngài sao?” Dylan trầm mặt ép hỏi.

“Không cần cậu quản! Cậu chỉ cần nói có bán hàng cho tôi hay không!” Hailen tức giận hét lên, hai tay vùng vẫy muốn rút về, trông hệt như một con mèo nhỏ đang giương nanh múa vuốt.

“Nói cho tôi biết ngài bị thương thế nào, mua mấy thứ tài liệu dụng cụ này để làm gì,có lẽ tôi sẽ cân nhắc bán cho ngài.”
Dylan nhìn chăm chú những vết thương trên tay thiếu niên, ánh mắt dần trầm xuống, dứt khoát dùng lời dụ dỗ. Cậu ta càng lúc càng nghi ngờ có trùng cái mượn tay trùng đực vị thành niên để mưu lợi phi pháp.

“Không bán thì thôi, cớ gì lắm thế!”

Hailen tức đến há miệng định cắn Dylan, Dylan đành phải buông tay, sợ làm gãy mấy chiếc răng non nớt của thiếu niên. Ở cổ tay của tộc Kiến Lửa có kịch độc, nhóc con này đúng là chẳng phân biệt chủng tộc gì cũng dám cắn bừa.

Hailen hầm hừ xoay người bỏ đi, Dylan thở dài, tiện tay với lấy chiếc áo khoác treo trên tường.

“Kim loại số r13, ngoài hoàng thất đang giữ ra chỉ còn lại 13g, tháng trước đã bị tôi thu mua hết, ngày mai hàng tới.”

Dylan vừa lẩm bẩm vừa khoác áo, để mở vạt trước.

Hailen lập tức dừng bước, tai khẽ giật giật.

“Trên tinh cầu Trung Ương có hơn ba vạn hộ doanh nghiệp, nhưng có giấy chứng nhận giao dịch kim loại hiếm hợp pháp chỉ có ba nhà: gia tộc Nastalai, gia tộc Quân, và tôi.”

Dylan lại ngáp một cái mệt mỏi, tự thấy buồn cười vì mình đi nhọc lòng lo cho trùng đực vị thành niên.

Dù trùng đực các hạ có gặp nguy hiểm thì có thể nguy hiểm tới mức nào chứ, mà bản thân cậu ta hai ngày nữa còn phải đi mở tuyến hàng không mới, rất có thể chết dọc đường, đúng là xen vào việc trùng khác.

Hailen tức tối quay phắt lại, ngẩng mặt trừng Dylan, “Đồ to xác! Không có trùng nào khi dễ tôi cả!”

Thiếu niên lôi một bản vẽ từ trong ngực ra, hung hăng vỗ vào ngực Dylan. Tờ giấy nhẹ tênh suýt nữa rơi xuống, Dylan vội đè lại.

“Cậu xem hiểu không?” Thiếu niên cố ý hỏi với giọng khinh miệt, nhưng ánh mắt lại lóe sáng nhìn Dylan.

Dylan mở bản vẽ ra, phát hiện đó là bản thiết kế cơ giáp hình trùng, trên đó ghi rõ mỗi bộ phận cần dùng vật liệu gì, các tham số phải thiết lập ra sao. Càng xem, mắt cậu ta càng mở lớn.

Hailen thấy biểu cảm của đối phương thì đắc ý hẳn lên, lại khoe khoang lôi một mô hình cơ giáp nhỏ ra. Thiếu niên nhẹ nhàng ấn một cái, cơ giáp lập tức lơ lửng giữa không trung, xoay lộn mấy vòng như làm xiếc, rồi “vèo vèo” bay tới trên đầu Dylan, giật mất hai sợi tóc.

“Tay tôi bị thương là vì làm thứ này, cậu có nhìn ra đây là cái gì không?”

Dylan quả thật là trùng biết hàng.

Thứ này có thể khiến chiến lực của á thư tiếp cận trùng cái vô hạn, thậm chí còn có thể giúp trùng đực hành tẩu trong vũ trụ. Mà trùng cái dùng nó thì càng có thể bảo vệ cơ thể tốt hơn, tránh bị thương tổn.

“Ghê thật.” Dylan lẩm bẩm.

“Coi như cậu có mắt nhìn!” Hailen ngẩng cằm nhỏ, vẻ mặt vừa kiêu ngạo vừa ngây thơ, dường như hoàn toàn không ý thức được thứ mình làm ra đại diện cho điều gì.

Trong mắt Dylan, lúc này Hailenđã không còn là một nhóc trùng đực vị thành niên không biết chừng mực, mà là một kho báu phát sáng lấp lánh.

Thứ này sẽ phá vỡ thế cân bằng hiện tại, khuấy lên sóng gió đẫm máu trên các tinh cầu.

Nghĩ đến đó, Dylan phấn khích hẳn lên. Sóng to mới bắt được cá lớn, chỉ khi phá vỡ thị trường đã cố định, cậu ta mới có thể đục nước béo cò, chia được nhiều “bánh ngọt” hơn.

“Muốn hợp tác không?”
Cậu ta như sói xám dụ dỗ thỏ trắng, nhìn thỏ nhỏ toàn thân viền vàng, cố nặn ra một nụ cười hiền lành.

Hailen làm bộ do dự, chờ một lúc mới chậm rãi gật đầu.

Đôi mắt xanh biếc của thiếu niên trong trẻo như giọt sương đọng trên lá trúc, lấp lánh ánh vui sướng, khiến tim Dylan chợt lỡ một nhịp.

Sau này nghĩ lại, Dylan mới nhận ra đó hẳn là quãng thời gian hạnh phúc, thuần túy nhất giữa cậu ta và Hailen các hạ.

Mười sáu tuổi ngây thơ đẹp đẽ của Hailen các hạ cùng hai mươi tuổi dã tâm bừng bừng của cậu ta.

Họ cùng nhau hợp tác nghiên cứu chế tạo cơ giáp, trước sau ném vào vô số tài chính. Dylan chạy khắp các tinh hệ tìm kiếm vật liệu và dụng cụ thích hợp, cuối cùng cũng làm ra thành phẩm cơ giáp trùng đực đầu tiên.

Hailen kiên quyết đòi tự mình thử nghiệm, bị Dylan dứt khoát từ chối.Cậu ta mang theo một động vật nhỏ, điều khiển cơ giáp bay vào vũ trụ.

Sau khi lặp đi lặp lại thí nghiệm và xác nhận thành công, cậu ta quay về tinh cầu Trung Ương, ôm động vật nhỏ chui ra từ khoang cơ giáp. Hailen các hạ kích động chạy tới, nhảy dựng lên lao vào người Dylan. Động vật nhỏ trượt từ khuỷu tay họ nhảy xuống rồi chạy mất, Dylan luống cuống ôm chặt Hailen, sợ lỡ tay làm rơi thiếu niên.

“Chúng ta thành công rồi! Chúng ta thành công rồi! Tuyệt quá!”
Trên gương mặt vốn tái nhợt nhưng luôn tự phụ của Hailen thoáng hiện một tầng ửng đỏ nhạt, anh ta đột nhiên dùng sức ôm lấy mặt Dylan, hôn mạnh một cái.

Sau một tiếng “moa” vang dội, anh ta cười hì hì nhảy xuống rồi chạy mất, Dylan ngồi xổm trên mặt đất, mặt đỏ bừng hồi lâu không nói nên lời.

Bọn họ tỉ mỉ lập kế hoạch phương án mở rộng sản phẩm, tung lên Tinh Võng những quảng cáo nhỏ làm nóng trước, câu đủ khẩu vị cư dân mạng. Đến ngày triển lãm cơ giáp trùng đực, quả nhiên một bước bùng nổ.

Nhưng bọn họ nổi, lại là nổi theo hướng tai tiếng.

“Vì sao phải làm loại đồ vô dụng như cơ giáp trùng đực?”

“Trong lúc ngao du vũ trụ, nếu cơ giáp hư hỏng thì làm sao? Trùng đực các hạ vốn đã hiếm, thứ này có thể bảo đảm an toàn cho các hạ sao?”

“Quân thư không cần thứ này, vướng víu chết đi được. Trùng đực không cần ra chiến trường, làm ra thứ này để làm gì? Ngồi phi thuyền không thoải mái à?”

“Á thư có thể dùng, nhưng chi phí trang bị cơ giáp cho họ quá cao, còn không bằng dùng trùng cái, dù sao trùng cái cũng rất nhiều.”

Dư luận tiêu cực như sóng dữ ập tới. Hailen lập tức đổ bệnh, vì trạng thái khác thường của anh ta, bị trùng trong nhà cảnh cáo, khiến anh ta càng lúc càng khó lén chạy ra ngoài.

Dylan không cam lòng để một tác phẩm ưu tú như vậy bị thế trùng (thế nhân) hiểu lầm. Bất chấp Hailen phản đối, cậu ta lấy chủ đề ngao du tinh không, xoay hướng sản phẩm nhắm vào á thư, nhưng không lâu sau, cơ giáp bị vương thất phong cấm hoàn toàn.

Về sau Dylan nghĩ thông suốt, Quân Hoài An không cho phép có trùng nào lay động sự thống trị của y. Gia tộc Nastalai bám bên giường y chia cắt chiếc bánh quyền lực đã đủ khiến y ăn ngủ không yên. Nếu lại để á thư và trùng đực có được vũ khí sánh ngang trùng cái, thì chẳng khác nào nuôi hổ gây họa.

Quan trọng hơn, hiện tại trùng đực bị hạn chế dưới bầu trời sao thì còn có thể ngoan ngoãn làm “hàng xa xỉ” kiều quý. Nhưng một khi họ có được năng lực dang cánh ngao du, liệu còn chịu ngoan ngoãn làm công cụ sinh sản cho trùng tộc với địa vị cao trên danh nghĩa như hôm nay không?

Những trùng cái đứng ở vị trí cao rất rõ ràng, một khi đã từng tự do bay lượn trên không trung, sẽ không có trùng nào muốn làm con chim tù đáng thương trong lồng, cho dù cuộc sống có tốt đến đâu cũng không.

May mà trước đó Dylan vì bảo vệ Hailen, mọi công việc liên quan đến cơ giáp đều dùng thân phận giả để kinh doanh, không để anh ta lộ diện trước công chúng. Nếu không…

Dylan nghĩ tới thủ đoạn tàn nhẫn của Quân Hoài An, để bảo vệ Hailen các hạ không bị bệ hạ lợi dụng khống chế, cậu ta quyết định hoàn toàn làm Hailen tuyệt vọng.

“Đừng ngây thơ nữa! Thứ này vô dụng!” Dylan cứng lòng mắng chửi tâm huyết chung của bọn họ.

“Cậu nói dối!” Hailen khó khăn lắm mới trốn khỏi nhà đến gặp Dylan, nhưng lại nghe những lời như vậy. Ánh mắt anh ta hung hăng trừng Dylan, ngón tay lại lặng lẽ run rẩy, cả người giống như thú nhỏ bị thương.

“Không có trùng nào muốn thứ này! Sự thật là không bán được cái nào!” Dylan muốn ôm Hailen các hạ vào lòng an ủi, nhẹ nhàng xoa tóc anh ta, nhưng cậu ta không thể làm vậy.

Hailen các hạ đứng bất động, anh ta đang chờ…chờ Dylan đổi ý, thu lại lời đã nói.

Họ trầm mặc giằng co đến khi trời tờ mờ sáng. Hailen đội mũ choàng, cuối cùng nhìn Dylan một cái, xoay người rời đi.

Từ ngày quen biết Hailen, Dylan giống như con diều bị sợi dây vô hình buộc chặt, bị kéo trong tay Hailen các hạ.

Mà ánh nhìn ấy, không nghi ngờ gì, chính là lời cáo biệt cuối cùng của Hailen các hạ.

Dylan mất mát nghĩ: Có lẽ cậu ta nên xuất phát đi thăm dò tuyến hàng không mới, cậu ta đã trì hoãn quá lâu rồi.

“Cậu còn ba năm.” Hailen quay lưng về phía Dylan, ánh trăng rơi trên người anh ta, để lại một bóng dáng mảnh khảnh đơn độc.

Ba năm gì cơ? Dylan ngẩng đầu nhìn qua.

“Tôi sẽ bị gia tộc ép liên hôn. Sau khi từ chối liên hôn, hiệp hội bảo vệ trùng đực sẽ cưỡng chế tôi xứng đôi với trùng cái quý tộc.”

Ở vị trí hai tay của bóng dáng kia, các ngón tay xoắn chặt vào nhau, chỉ liếc mắt đã thấy nội tâm đối phương đang giằng co dữ dội.

“Tôi sẽ chờ cậu, cậu sẽ thắng, đúng không?” Anh ta thấp giọng hỏi.

“Đến lúc đó hãy nói cho tôi biết, cơ giáp của tôi có vô dụng hay không.” Trong giọng nói của Hailen có run rẩy rất nhỏ, cùng với chờ mong không giấu được. Hiển nhiên anh ta không muốn tin những lời tàn nhẫn của Dylan.

Bây giờ nghĩ lại, lời nói của Hailen các hạ khi đó, có lẽ không phải vì thích cậu ta, mà vì dưới chế độ của hiệp hội bảo vệ trùng đực, chỉ có cậu ta mới có thể duy trì mơ ước của anh ta, cho dù cậu ta thay đổi thất thường làm tổn thương đối phương.

“Rầm! Rầm! Rầm!”

Phi thuyền va chạm dữ dội, Dylan bị kéo khỏi hồi ức, khom người ôm lấy Hailen suýt nữa ngã.

“Phi thuyền bị tập kích! Đề phòng cấp một! Đề phòng cấp một! Tàu phía trước xin chú ý! Xin chú ý!” Tiếng cảnh báo sắc bén vang lên.

Ôn Tinh Lan lập tức đứng dậy, dang cánh trùng, nửa ôm lấy Việt Tư Niên và Ôn Mặc Ý, bày ra tư thế bảo hộ tuyệt đối, chiếc bao tay đen thủ sẵn tư thế chuẩn bị phóng ra lưỡi dao ẩn.