Bác Sĩ Đông Y Nuôi Nhóc Con Trong Show Phát Sóng Trực Tiếp “Trùng Tộc Biến Hình Ký”

Chương 54

Ôn Mặc Ý đột nhiên buồn bực nói: “Thư phụ, anh Lucas vẫn luôn mơ ước thi đậu trường quân đội, tiến vào quân Viễn Chinh.”

Sau lưng nhóc con vừa ngứa vừa đau, dưới làn da có thứ gì đó mềm mại nhưng cứng cáp đang kích động sinh trưởng. Nhóc vất vả lắm mới được Việt Tư Niên dỗ cho buồn ngủ, nhưng sau khi nghe phụ phụ nói chuyện với nhau, vẫn cố gắng tỉnh táo để nói giúp cho anh Lucas.

“Có mơ ước là chuyện tốt, nhưng chỉ những trùng biết rõ giới hạn năng lực của bản thân mới có thể sống lâu trên chiến trường hơn.” Ôn Tinh Lan xoa xoa mái tóc tơi của nhóc con, động tác rất dịu dàng, nhưng giọng nói lạnh nhạt, không hề dao động.

Việt Tư Niên nghe vậy thì nhíu chặt mày, nhớ tới những nỗ lực bấy lâu nay của Lucas, nhớ tới chứng trầm cảm của Hailen cùng những vết chai trên lòng bàn tay chưa từng biến mất.

Vì câu chuyện nền của kỳ đầu Trùng đực Biến Hình Ký, anh đã cố ý tra cứu lịch sử Trùng tộc cùng hiện trạng xã hội…

Ở thế giới này, trùng đực không được phép đi làm, giữa á thư và trùng cái bị phân chia ranh giới cực kỳ rõ ràng, chỉ có trùng cái mới có thể đảm nhiệm những chức vị có quyền lên tiếng, còn á thư chỉ có thể làm các công việc mang tính kỹ thuật hoặc cơ sở.

Mà cấu trúc xã hội méo mó này bắt nguồn từ sau khi trùng mẫu qua đời, tỷ lệ trùng đực trùng cái mất cân bằng nghiêm trọng. Trùng cầm quyền nhiệm kỳ mới lấy danh nghĩa bảo hộ để đường hoàng trói buộc tự do của trùng đực, nhưng thực chất là để trùng đực các hạ phục tùng sự quản lý của hiệp hội bảo vệ trùng đực, tiến hành ghép đôi với số lượng lớn trùng cái độc thân nhằm ổn định bạo động xã hội, đồng thời mượn việc này đạt được quan hệ hợp tác với gia tộc Nastalai, thế lực quyền lực đạt đỉnh vào thời điểm đó.

Sau lưng hiệp hội bảo vệ trùng đực chính là gia tộc Nastalai. Gia tộc Nastalai gần như thao túng toàn bộ việc ghép đôi của trùng đực các hạ trong đế quốc, bọn họ thông qua mạng lưới liên hôn đan xen để khống chế các thế lực khắp đế quốc, đồng thời kiềm chế điều khiển các trùng cái nắm quyền lực thực tế trong xã hội.

Trùng đực vừa là món hàng xa xỉ để trùng cái quý tộc phô trương quyền lực, vừa là biểu tượng địa vị của tầng lớp quý tộc.

Cuộc sống xa hoa mục nát của họ giống như gấm vóc chồng thêm hoa, giả tạo như đổ thêm dầu vào lửa. Bề ngoài thì hưởng thụ đãi ngộ xa xỉ đến cực hạn, duy trì cái gọi là phong thái trùng đực ưu nhã, nhưng thực chất chỉ là món đồ chơi nhỏ do d*c v*ng quyền lực nuôi dưỡng.

Chỉ có trùng đực của gia tộc Nastalai là nhảy ra khỏi chiếc bẫy ngọt ngào ấy, lấy bản thân và những trùng đực khác làm quân cờ, tham dự vào ván cờ quyền lực, còn Việt gia chẳng qua chỉ là kẻ bắt chước vụng về buồn cười.

Nguyên thân lại càng đáng thương, thân ở tầng lớp thượng lưu của xã hội, vốn nên có năng lực phá vỡ kén thông tin, lại tự bịt tai che mắt, một lòng theo đuổi thứ gọi là tình thân, cuối cùng bị tình thân giả dối bóp méo đến chết.

Luật bảo hộ trùng đực trong xã hội Trùng tộc hà khắc đến mức b**n th**, bắt nguồn từ vài vụ trùng đực tự sát gây chấn động. Hiệp hội bảo vệ trùng đực cùng tòa án tinh tế vì ngăn chặn tình hình tiếp tục xấu đi đã liên thủ hoàn thiện các điều luật liên quan, cuối cùng hình thành hàng vạn điều pháp quy, trói chặt những sợi xiềng xích vô hình lên cổ của toàn bộ quý tộc trùng cái hành động điên cuồng, không kiêng dè.

Căn nguyên của các vụ trùng đực tự sát thực chất là do từ nhỏ trùng đực đã được giáo dục rằng bản thân là tồn tại cực kỳ quý giá, nhưng sau khi trưởng thành lại phát hiện mình vô cùng yếu ớt, buộc phải phục tùng sự sắp xếp của hiệp hội bảo vệ trùng đực mới có thể nhận được sự bảo hộ chu toàn, vì thế tâm lý sụp đổ, mất cân bằng.

Mà tất cả những điều đó đã hoàn toàn thay đổi sau khi trùng đực tiến hóa ra tin tức tố. Trùng đực lợi dụng tin tức tố để khống chế và ngược đãi trùng cái trên giường, đối với quân thư lại càng tàn nhẫn vô tình, ý đồ dùng tin tức tố hèn hạ để bù đắp sự thiếu hụt trong nội tâm.

Điều này cũng dẫn đến nhiều lần chiến tranh bình quyền, cuối cùng hình thành cục diện hiện tại. Chương trình Trùng đực Biến Hình Ký càng giống như công cụ mà kẻ bên trên muốn lợi dụng dư luận để dẫn dắt công chúng gia tăng ác cảm đối với trùng đực, từ đó làm suy yếu hiệu lực thực thi của luật bảo hộ trùng đực.

Tham khảo lịch sử địa cầu, có lẽ trùng cầm quyền của thế giới này muốn thông qua gameshow này để thực hiện cải cách.

Việt Tư Niên cảm thán: thật là đáng tiếc.

Trong mắt Việt Tư Niên, trùng đực cấp cao thực chất là những kẻ trị liệu bẩm sinh. Tin tức tố của họ không cần thông qua tiếp xúc thân thể để trao đổi, mà có thể tự nhiên phát tán như hương liệu của sinh thể sống, hiệu quả cực kỳ tốt, có thể nhanh chóng trấn an các bệnh nhân chứng cuồng bạo giai đoạn cuối.

Một người vụng về đến mức ngay cả quang não cũng không dùng thành thạo như Việt Tư Niên, sau khi tổng hợp thông tin trên mạng cùng câu chuyện nền của chương trình, vậy mà lại dễ dàng nắm bắt được mấu chốt của cục diện đương thời. Đáng tiếc là Ôn Tinh Lan không biết điều này, nếu không có lẽ cậu đã học được cách dựa dẫm vào Việt Tư Niên nhiều hơn, không còn phải một mình gánh vác tất cả.

Việt Tư Niên âm thầm nhìn thấu tình thế, nhưng lại không biết rằng thật ra Ôn Tinh Lan không chỉ đơn thuần muốn anh quân Viễn Chinh để phổ cập vật lý trị liệu đông y, mục đích thực sự là để tránh xa cuộc tranh đấu cải cách do Quân Hoài An khơi mào.

Tuy Việt Tư Niên thông minh nhưng lại rất đơn thuần, anh chỉ coi mình là một bác sĩ, việc hiểu biết những điều này cũng xuất phát từ lòng hiếu kỳ đối với thế giới mới cùng bản năng quan tâm đến sinh mệnh. Anh hy vọng những sinh mệnh xung quanh đều có thể sống tốt.

Khi anh vô tình nghe được trùng cái trên thuyền trò chuyện phiếm, ngẫu nhiên biết đến trại huấn luyện quân thư thiếu niên, điều đầu tiên anh nghĩ tới chính là Lucas.

Nếu Lucas có thể tham gia huấn luyện quân thư thiếu niên, có phải sẽ càng dễ thi đậu trường quân đội, sau khi tốt nghiệp có thể tiến vào quân Viễn Chinh hay không?

Ngón tay Việt Tư Niên nhẹ nhàng gãi vào phần gồ nổi nơi cánh sắp mọc ra của Ôn Mặc Ý, khẽ giọng nói: “Trước đây quân Viễn Chinh từng dùng á thư sao?”

Anh vẫn chưa từ bỏ, muốn cố gắng tranh thủ cho Lucas thêm một lần nữa.

Hailen lười biếng nằm ngủ bù trên đùi Dylan, mái tóc dài uốn lượn chảy xuôi như dòng suối xanh biếc tràn đầy sức sống, nhưng giọng nói lại mệt mỏi đến cực hạn.

“Việt Tư Niên các hạ, nguyên soái sẽ không đồng ý đâu, không cần tốn thêm lời.”

Anh ta nhắm mắt lại, thân mật thưởng thức ngón tay của Dylan, “Trùng cái đều như vậy, bất kể tốt xấu, lúc nào cũng mang theo ý nghĩ muốn bảo hộ đầy tự cho là đúng, nào là tự mình nhận thức rõ ràng, nào là sống được lâu dài a….”

Ngón tay Dylan khẽ run lên, như thể bị chạm vào nỗi đau nào đó, nhưng vẫn ngoan ngoãn để mặc Hailen lặp đi lặp lại bẻ cong rồi duỗi thẳng các ngón tay của mình.

“Trong đầu bọn họ, á thư là kẻ vô năng yếu ớt, trùng đực là tài sản của họ.” Nói tới đây, hàng mi anh ta run nhẹ rồi mở ra, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mắt Dylan không rời, chậm rãi mỉm cười, đẹp đến mức giống như tinh linh bước ra từ rừng sâu.

Dylan khẽ dời mắt, nhíu mày, không muốn cãi vã với Hailen.

Hailen ghét nhất chính là dáng vẻ chết lặng này của Dylan, nói gì cũng như dùng ba gậy vẫn không đánh ra được một tiếng.

Anh ta luồn ngón tay vào kẽ tay Dylan, khiêu khích v**t v*, làn da sẫm màu của Dylan ửng đỏ, hàm dưới căng chặt, nhưng vẫn cố chịu, không né tránh.

“Chỉ cần không phải cường giả được trùng cái công nhận, thì trong mắt bọn họ cũng chỉ là một khối thịt thối không biết nói, không biết suy nghĩ, không có cảm xúc để tùy ý đùa bỡn.” Giọng anh ta bình thản nói những lời tự ví mình như món đồ chơi, nhưng ngay giữa khoang thuyền bị mọi ánh mắt dõi theo, anh ta lại đem kẻ nắm quyền thực tế của thương đội coi như đồ vật mà đùa nghịch trong lòng bàn tay.

“May mắn ở chỗ, trùng đực quý tộc thuộc loại hàng xa xỉ cấp cao nhất, có đặc quyền mà trùng đực bình dân không có, có thể lựa chọn thư quân mình muốn, từ chối thư hầu mình không muốn.”

“Dylan của tôi, em vui không? Được một món hàng xa xỉ được trân trọng như vậy chọn làm duy nhất?”

Giữa lời nói và hành động của Hailen hiện lên cảm giác xé rách mãnh liệt, giọng nói thì bình thản như dòng suối róc rách, nhưng nội dung lại giống như tiếng “xoẹt” sắc nhọn cào lên kính pha lê. Thế mà tư thế anh ta nằm trên đùi Dylan vẫn lười biếng đến cực điểm, giống hệt một con mèo sắp ngủ.

Xung quanh dồn tới những ánh nhìn dữ dội như kim châm vào lưng. Vì nguyên soái có địa vị tối cao và chủ trùng thương đội Dylan đều không lên tiếng, những trùng khác cũng không dám phát biểu ý kiến, không khí im lặng đến mức quái dị.

Dylan xoa xoa giữa mày, có chút đau đầu.

Đây chính là lý do cậu ta không muốn đáp lời Hailen. Những tư tưởng sắc bén đến mức không hòa hợp với toàn bộ xã hội trùng tộc của Hailen sớm muộn gì cũng sẽ biến thành lưỡi dao sắc bén g**t ch*t anh ta, còn bản thân Dylan dù có biện giải thế nào thì cũng giống như kẻ hưởng lợi khoe khoang.

Dylan cười khổ một chút, quả thật cậu ta đã thu được lợi ích từ chế độ như vậy.

Thực ra cậu ta đã quen biết Hailen từ rất sớm, khi đó Hailen vẫn chỉ là một thiếu niên.

“Loảng xoảng.”

Một cái rương bị ném lên, chồng lên đống hàng hóa cao ngất một cách chính xác.

Dylan tiện tay cầm chiếc áo lót lau mồ hôi trên mặt, thở ra một hơi.

Cuối cùng cũng dỡ xong hàng.

Vải áo lót ẩm ướt dính sát vào bụng, vừa nóng vừa khó chịu.

Dù sao trong kho cũng chỉ có một mình cậu ta, không tính là thất lễ.

Dylan có diện mạo tháo vát đậm chất đàn ông, mày rậm mắt to, đường cằm kiên nghị rộng lớn, lưng hùm vai gấu, làn da mang màu lúa mạch no nắng. Kiểu tuấn tú hoang dã lớn lên tự nhiên, cử chỉ thô ráp không kiềm chế này hoàn toàn không hợp với sự tinh xảo ưu nhã mà tầng lớp thượng lưu theo đuổi, nhưng cậu ta chẳng bận tâm, chỉ cần không có trùng nào nhìn thấy và cậu ta không ăn mặc không chỉnh tề trước mặt mọi người là được.

Dylan khom lưng, hai tay vươn ra c** ** l*t, tiện tay ném vào góc, hai chân dang rộng ngồi trên thùng hàng, mở một chai nước “ừng ực” uống, yết hầu chuyển động lên xuống liên hồi, vài giọt nước theo đường cong cổ chảy xuống.

“Tên lang thang vô lễ.” Một giọng nói trong trẻo quở trách.

Dylan vo chai rỗng thành một cục ném về phía phát ra âm thanh, “Trộm vặt.”

Cậu ta đã sớm biết trong kho có trộm. Trên sàn đầy bụi thỉnh thoảng lại thấy một chuỗi dấu chân nhỏ, lượng thức ăn nước uống cũng không khớp, chăn nệm cậu ta để lại trong kho cũng có dấu vết bị trùng khác sử dụng.

Không biết là nhà ai nuôi dạy ra nhóc trùng cái này, đến cả xóa dấu vết hành tung cũng không biết.

Những góc tối của tinh cầu Trung Ương không thiếu những đứa nhỏ đáng thương ăn không no mặc không đủ, cậu ta nhất thời mềm lòng, cho phép tên trộm vặt này tạm thời trú lại, không ngờ đối phương còn được đằng chân lân đằng đầu, quản luôn cả cậu ta.

Cậu ta không sai khiến đối phương làm việc đã xem như mình rộng lượng rồi.

“Tôi không phải trộm vặt, trùng cái cung cấp nuôi dưỡng trùng đực là chuyện đương nhiên!” Một nhóc trùng đực mặc lễ phục sang trọng chui ra từ góc giá hàng. Tóc ngắn của nhóc phủ đầy bụi, nhóc theo bản năng lắc lắc đầu như chó con, lắc được nửa chừng thì nhớ ra điều gì đó, xấu hổ dừng lại. Trên gương mặt trắng nõn hiện lên hai vệt đỏ ửng, đôi mắt xanh biếc bùng lên lửa giận sáng rực, trừng mắt nhìn trùng cái cao lớn trước mặt.

Thì ra là nhóc trùng đực thân kiều thể quý, trách không được không biết che giấu hành tung.

“Tôi không phải thư quân của ngài.” Dylan không kiên nhẫn đáp, mang theo cả người mồ hôi hôi nằm xuống tấm đệm của mình, chuẩn bị ngủ một lát.

Tiếp theo còn ba đợt hàng nữa, ngày kia cậu ta sẽ mang lô hàng mới đi thăm dò tuyến hàng không mới, mở thông con đường thương mại mới nhất.

Cậu ta phải hoàn thành toàn bộ thống kê hàng hóa trước khi xuất phát, nghĩ kỹ chiến lược phối hợp tiêu thụ, bảo đảm mỗi sinh vật trí tuệ trên các tinh cầu đều trở thành khách hàng của mình.

Dylan lười chẳng buồn chơi cái trò phong hoa tuyết nguyệt với đám trùng đực đầu óc đơn giản buồn cười đó. Tương lai của cậu ta là ngao du biển sao mênh mông vô tận, xây dựng một đế quốc thương nghiệp chỉ thuộc về riêng mình.

Không có chuyện gì vui sướng hơn so với kiếm tiền.

“Này! Đây là giường của tôi! Trùng cái hạ đẳng thô lỗ!”
Thiếu niên nhỏ tuổi dùng sức đẩy Dylan, Dylan vẫn không nhúc nhích, thậm chí còn cố ý giả vờ ngủ, ngáy khò khò.
Đúng là nhóc con không lễ phép, cái gì gọi là trùng cái hạ đẳng chứ?
“Cậu hôi chết đi được! Không tắm rửa mà đã leo lên giường!”

Nhóc ta vừa lải nhải oán giận, nhưng tay lại hoàn toàn không thống nhất với lời nói và hành động, nhéo cơ ngực Dylan một cái.
Làn da mềm mịn trơn trượt, cảm giác đàn hồi cực tốt, giống như lụa phủ sô-cô-la đen, vậy mà sờ vào khá thích tay.

Ừm, chưa bóp đủ, bóp thêm một chút nữa.
Thiếu niên nhỏ nghĩ, lại nhéo một cái.

Dylan giả vờ ngủ đến mức nhập tâm như thật, suýt nữa thì thật sự ngủ mất, lại bị thiếu niên véo mấy cái nên hoàn toàn tỉnh táo. Tên lưu manh này đang làm gì vậy? Cậu ta tức giận trợn mắt, cố ý hù dọa thiếu niên, “Làm gì vậy? Ngài muốn cưới một trùng cái hạ đẳng làm thư quân à?”

“Phi! Ai thèm cưới cậu, cái cục than đen này?” Nhóc ta bỗng đỏ bừng mặt, vội vàng rụt tay về, đôi mắt không thành thật lại liếc cơ ngực Dylan một cái.

“Không cưới thì đừng có sờ loạn.” Dylan không có cách nào với thiếu niên này, đánh không được mắng cũng không xong. Cậu ta vừa làm công việc nặng nhọc mấy ngày liền, ngày nào cũng dỡ hàng trong nhà kho, lúc này toàn thân đều bốc hơi nóng, chỉ muốn nằm yên như vậy, nếu cử động nhiều sẽ bị lạnh. Vậy mà nhóc trùng tinh hay gây chuyện này lại cứ quấn lấy cậu ta, tay chân không yên.

Cậu ta xoay người, quay lưng về phía nhóc trùng đực, lười không buồn để ý tới nhóc trùng đực nữa.

Đợi vị trùng đực cao quý kia chịu đủ rồi ở cái nhà kho bẩn thỉu này, tự nhiên nhóc ta sẽ tự mình rời đi thôi.

Dylan có đường cong cơ lưng nhấp nhô cao thấp, liền mạch trôi chảy, khác hẳn với đám trùng cái quý tộc trên tinh cầu Trung Ương cố ý bỏ đói bản thân đến mức gầy gò. Làn da màu lúa mạch của cậu ta theo nhịp hô hấp lúc lên lúc xuống, mang một sức mê hoặc khó tả, khiến Hailen không nhịn được muốn đưa tay chạm lên.

Một bàn tay đặt lên lưng cậu ta, tò mò mà nhẹ nhàng véo véo.

Dylan dựng hết cả lông tơ sau lưng, cậu ta xoay người bật dậy, xách nhóc Hailen lên.

“Tay ngài đang làm cái gì vậy?” Cậu ta nhíu mày đánh giá thiếu niên, lắc lắc tên trộm nhỏ khó hiểu này.

Trùng giám hộ của nhóc con này đâu rồi? Dạy dỗ trùng đực kiểu gì vậy? Ở chung một phòng với trùng cái đã thành niên còn dám làm ra loại hành vi khiêu khích thế này?

Nếu trùng cái đối diện không phải là cậu ta, nhóc con này chắc chắn đã bị nhai đến mức cả xương cốt cũng chẳng còn lại chút bột nào.

“Ai bảo cậu không để ý tới tôi?” Thiếu niên phồng má lên, cổ bị cổ áo siết chặt đến mức không thở nổi, tứ chi giãy giụa loạn xạ, đôi tay ngắn nhỏ dùng sức đẩy Dylan, trông hệt như một con rùa đen nhỏ bị lật ngửa.

Dylan suýt chút nữa bật cười thành tiếng, cậu ta thật sự chưa từng thấy qua một tên trộm nhỏ nào công khai đến vậy.

Cậu ta nhẹ nhàng đặt Hailen xuống đất, khoanh tay trước ngực, cúi xuống nhìn cái ót tròn tròn của thiếu niên.

“Tìm tôi có chuyện gì?”

Có lẽ vì thiếu niên này hoạt bát đáng yêu ngoài ý muốn, chỉ liếc một cái là có thể thấy rõ sự thưởng thức và mê luyến của ánh mắt đang nhìn cơ thể cậu ta, khiến Dylan, trùng không được thẩm mỹ chủ lưu ưa chuộng, cũng có chút hưởng thụ. Dù cậu ta không để ý đến bề ngoài, nhưng nói cho cùng, cũng chẳng có trùng nào ghét bị trùng khác dùng ánh mắt thưởng thức nhìn ngắm.

Hailen hừ mạnh một tiếng, không vui chỉnh lại vạt áo sơ mi bông ở cổ, kéo áo khoác lễ phục xuống một chút cho đỡ nhăn nhúm, rồi mới ngẩng cằm nhỏ lên, mở miệng nói:

“Tôi nghe nói cậu rất lợi hại, có thể lấy được những thứ mà trùng khác không lấy được.”